Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 96: Những Lá Thư Thưa Vắng
Nước mắt Lê An khẽ lăn dài trên má, hòa vào những giọt mưa ngoài cửa sổ, lạnh lẽo và xót xa. Cô ôm chặt cuốn sổ nhật ký, như ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, mong manh như ngọn nến trước gió. Tiếng mưa tí tách bên ngoài khung cửa sổ thư viện, tiếng gió rít qua những khe hở cũ kỹ, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc buồn bã, như đang vỗ về nỗi cô đơn đang cồn cào trong lòng cô gái trẻ. Cô ngồi đó thật lâu, cho đến khi bầu trời tối sầm lại, những hạt mưa cũng dần nặng hạt hơn, trút xuống mái hiên một cách xối xả. Ông Đức, với ánh mắt thấu hiểu, nhẹ nhàng đặt lên bàn cô một tách trà ấm, không nói một lời. Hương trà thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi giấy cũ, làm dịu đi phần nào sự lạnh lẽo trong không gian, nhưng không thể xoa dịu được nỗi buồn đang ngự trị trong trái tim Lê An. Cô cảm ơn ông bằng một cái gật đầu nhẹ, rồi đứng dậy, bước ra khỏi thư viện, bỏ lại sau lưng những cuốn sách im lìm và cả những câu hỏi không lời đáp.
***
Vài ngày sau, thị trấn chìm vào những ngày cuối thu se lạnh. Nắng vàng yếu ớt vương trên những mái nhà rêu phong, len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng loang lổ trên con đường đất quen thuộc. Lê An ngồi bên bàn học trong phòng riêng, căn phòng nhỏ ấm cúng với khung cửa sổ nhìn ra khu vườn sau nhà. Nơi đây, cô đã từng ngồi hàng giờ để đọc sách, để vẽ những bức tranh ngây thơ về quê hương, và đôi khi là để lặng lẽ nhìn ra xa, mơ mộng về một tương lai có Trần Hạo ở bên. Giờ đây, trước mặt cô là cuốn sổ nhật ký đã sờn cũ và một lá thư đang viết dở. Bút máy trong tay cô lướt chậm rãi trên trang giấy, từng câu chữ chất chứa nỗi nhớ và một niềm hy vọng mong manh.
Cô viết: "Anh Hạo, anh ở thành phố có lạnh không? Em nghe nói ở đó mùa này gió lớn lắm. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Em vẫn ở đây, vẫn đợi anh về...". Cô ngừng lại, ngón tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ nhật ký, nơi cất giữ những lá thư cũ và những dòng tâm sự chưa gửi. Đôi mắt cô thường xuyên ngước lên nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, hắt lên những chiếc lá bàng đang chuyển màu đỏ úa. Cô tự hỏi, liệu Trần Hạo ở nơi phồn hoa đô thị kia có còn nhớ đến khung cảnh bình yên này, có còn nhớ đến bờ sông cũ nơi họ từng lớn lên, từng trao nhau những lời hứa hẹn không thành? Hay tất cả đã bị cuốn đi bởi guồng quay hối hả của cuộc sống mới, bởi những ánh đèn lấp lánh nơi thành phố không ngủ?
Lê An thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm. Cô nhớ về những buổi chiều cùng Trần Hạo ngồi bên bờ sông, ngắm hoàng hôn buông xuống, chia sẻ những câu chuyện vu vơ và những giấc mơ còn dang dở. Anh Hạo của ngày đó, dù có phần rụt rè, nhưng ánh mắt anh luôn dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt. Anh Hạo của ngày đó luôn biết cách làm cô cười, luôn ở bên cô những lúc cô cần. Nhưng Trần Hạo của bây giờ, ở một nơi xa xôi, lại dần trở thành một người xa lạ. Các cuộc điện thoại thưa dần, những dòng tin nhắn ngày càng ngắn ngủi và trống rỗng, như những lời nói không thành cứ lơ lửng giữa không trung, không chạm được đến trái tim cô.
Cô cầm chiếc điện thoại di động cũ lên, chiếc điện thoại mà Trần Hạo đã tặng cô vào sinh nhật năm ngoái. Nó là kỷ vật, là sợi dây liên lạc cuối cùng giữa họ. Cô đắn đo, ngón tay lướt trên màn hình đã cũ, muốn bấm số của anh, muốn nghe giọng nói của anh, muốn hỏi anh có khỏe không, có nhớ cô không. Nhưng rồi, cô lại đặt điện thoại xuống. Một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong lòng cô. Sợ hãi sự im lặng, sợ hãi những câu trả lời ngắn gọn, hời hợt, sợ hãi đối diện với sự thật rằng anh đã không còn dành thời gian cho cô nữa. Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là hàng trăm cây số địa lý, mà còn là sự xa cách trong tâm hồn, trong những ưu tiên của cuộc sống.
Lê An lại cúi xuống, tiếp tục viết. "Hôm nay thị trấn có mưa phùn, anh ạ. Em đã đi ngang quán chú Nam, thấy chú vẫn bán như mọi khi. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có anh là xa... Mẹ con vẫn nhắc đến anh, hỏi khi nào anh về. Bà Tư vẫn qua nhà chơi, kể về những chuyện hồi nhỏ của hai đứa mình. Mọi người ai cũng nghĩ hai chúng ta... sẽ mãi mãi là của nhau. Nhưng sao dạo này em lại cảm thấy lạc lõng đến vậy, Hạo ơi?" Từng dòng chữ như những giọt nước mắt rơi xuống trang giấy, thấm đẫm nỗi buồn và sự cô đơn. Cô miêu tả lại khung cảnh thân thuộc của thị trấn, những người quen, những thói quen đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Cô muốn Trần Hạo biết rằng, dù anh có đi đâu, thì thị trấn này, và trái tim cô, vẫn giữ nguyên vẹn những gì thuộc về anh. Nhưng liệu anh có còn quan tâm không? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí cô, gặm nhấm niềm tin của cô từng chút một.
Cô gập lá thư lại, cẩn thận cho vào phong bì. Rồi cô lại mở cuốn sổ nhật ký, lật đến những trang gần đây nhất. Những dòng chữ của cô đã không còn ngập tràn hy vọng như trước. Thay vào đó là sự lo lắng, sự hoang mang và một nỗi buồn khó tả. Cô cảm nhận được sự nặng trĩu của cuốn sổ trong tay, như gánh nặng của những lời hứa ngày nào giờ đây trở nên mong manh đến tột cùng. Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng hình ảnh Trần Hạo, với gương mặt mệt mỏi và ánh mắt xa xăm khi anh rời đi, cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. "Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút...", cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gió heo may thổi qua khung cửa sổ. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như", và cuộc sống thì không có hai chữ đó.
***
Trong khi đó, hàng trăm cây số cách xa thị trấn yên bình, ánh đèn điện thành phố vẫn rực rỡ, bất chấp màn đêm đã buông xuống. Tại một phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm chật hẹp, Trần Hạo đang vùi đầu vào đống sách vở dày cộp. Gương mặt anh lộ rõ sự mệt mỏi, những quầng thâm dưới mắt đã trở thành một phần quen thuộc. Mùi cà phê đậm đặc tỏa ra từ chiếc cốc đặt cạnh chồng sách, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy anh. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người qua lại ồn ào vẫn vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp mà anh đã dần quen thuộc.
Anh nhận được một tin nhắn từ Lê An trên chiếc điện thoại di động cũ. Anh đặt bút xuống, với tay lấy điện thoại. Mở tin nhắn ra, anh lướt nhanh qua những dòng chữ dài, chứa đựng những tâm sự, những câu hỏi về cuộc sống của anh ở thành phố. Anh thấy Lê An kể về thị trấn, về những người quen, về những kỷ niệm xưa cũ. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ thoáng qua trong lòng anh, nhưng nó nhanh chóng bị áp lực học hành và kỳ vọng của gia đình đè nén. Bố anh, Trần Văn Ba, đã nói rất rõ: "Con phải cố gắng học thật tốt, đừng để phí công cha mẹ. Đỗ đạt thành tài, đó mới là việc lớn nhất của con bây giờ." Mẹ anh, Nguyễn Thị Tư, dù không nói ra, nhưng ánh mắt bà cũng chất chứa bao nhiêu hy vọng vào đứa con trai duy nhất.
Anh thở dài. Không phải anh không nhớ Lê An, không phải anh không quan tâm đến cô. Nhưng thời gian ở thành phố này quý giá như vàng. Mỗi giờ, mỗi phút đều phải dồn hết cho việc học, cho việc cạnh tranh với hàng trăm, hàng nghìn học sinh giỏi khác đến từ khắp nơi. Những bài tập chồng chất, những buổi thực hành kéo dài, những kỳ thi liên miên... tất cả đã chiếm trọn tâm trí anh. Anh không có đủ thời gian, hay đúng hơn là anh không cho phép mình có thời gian để nghĩ đến những chuyện tình cảm. Tình yêu, đối với anh lúc này, là một thứ xa xỉ, một gánh nặng có thể làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu chính.
Trần Hạo gõ lại vài dòng ngắn gọn, súc tích: "Anh bận học. Em giữ gìn sức khỏe. Sẽ gọi sau." Hoặc đôi khi chỉ là: "Anh khỏe. Mọi việc ổn. Em đừng lo." Anh biết những dòng tin nhắn này sẽ không thể làm thỏa mãn Lê An, nhưng anh không biết phải nói gì hơn. Anh không thể kể cho cô nghe về những áp lực anh đang đối mặt, về những đêm thức trắng để học bài, về nỗi sợ hãi bị tụt lại phía sau. Anh không muốn cô lo lắng, và cũng không muốn mình bị phân tâm thêm nữa. Anh nhấn nút gửi, rồi tắt điện thoại, đặt nó sang một bên. Anh cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong tâm trí, cố gắng tập trung vào cuốn sách đang mở trước mặt. Nhưng một nỗi day dứt nhẹ vẫn còn đó, như một tiếng vọng xa xăm từ bờ sông cũ, nhắc nhở anh về một phần cuộc sống mà anh đang dần bỏ lại phía sau.
Anh vùi đầu vào học bài, những con chữ, công thức nhảy múa trước mắt anh. Ánh đèn bàn học trắng xóa chiếu thẳng xuống trang giấy, làm nổi bật từng nét chữ, từng con số. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe lại vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch của con hẻm. Thành phố không bao giờ ngủ, và anh cũng vậy. Anh phải cố gắng, phải thành công. Đó là con đường duy nhất để anh không làm phụ lòng gia đình, không làm phí hoài những gì họ đã hy sinh cho anh. Trong guồng quay hối hả đó, những lá thư của Lê An, những cuộc gọi thưa thớt, dần trở thành những dấu chấm nhỏ, mờ nhạt trong bức tranh lớn của cuộc đời anh. Khoảng cách vô hình giữa họ, được tạo nên từ sự rụt rè của anh và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An, giờ đây đã được củng cố bằng cả khoảng cách địa lý lẫn những ưu tiên khác biệt. Anh không biết rằng, mỗi dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh lại là một nhát dao cứa vào trái tim đang dần héo úa của cô gái nhỏ bé bên bờ sông.
***
Ban ngày, ánh nắng nhẹ nhàng trải khắp thị trấn, mang theo chút hơi gió heo may của mùa thu. Lê An ghé qua quán tạp hóa của chú Nam, nơi cô thường đến để mua sắm vặt và đôi khi là nhận thư từ bưu điện. Mùi bánh kẹo, mùi xà phòng, và mùi hàng hóa tổng hợp đặc trưng của quán vẫn vậy, gợi lên trong cô những ký ức tuổi thơ êm đềm. Chú Nam, với chiếc tạp dề cũ kỹ và nụ cười hiền lành, đang sắp xếp lại mấy gói mì tôm trên kệ.
"Chào chú Nam ạ," Lê An nói, giọng nói nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng ẩn chứa một chút mệt mỏi mà ngay cả cô cũng không nhận ra.
"À, An đó hả con! Lâu rồi không thấy con ghé qua. Hôm nay mua gì nào?" Chú Nam quay lại, nhìn cô với ánh mắt trìu mến. Ông đã nhìn cô lớn lên từ bé, chứng kiến cô bé hay cười, hay nói chuyện với "thằng Hạo" giờ đây có vẻ suy tư hơn nhiều.
"Cháu... cháu chỉ ghé xem có thư từ gì không thôi ạ," Lê An đáp, ánh mắt lướt qua những chồng báo và những phong bì thư nằm trên quầy.
Chú Nam gật đầu, lục lọi trong chồng thư. "À, có đây rồi! Lại là thư từ cái thằng Hạo phải không? Chú thấy con bé dạo này hay nhận thư lắm." Ông cười hiền, đưa cho cô một phong bì nhỏ.
Lê An đón lấy lá thư, trái tim cô khẽ đập nhanh một nhịp, xen lẫn giữa hy vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô vội vàng mở ra, đôi mắt lướt nhanh qua những dòng chữ quen thuộc. Chỉ là vài câu ngắn ngủi, không có gì mới mẻ hơn những tin nhắn điện thoại. "Anh bận. Học nhiều. Em khỏe không? Giữ gìn sức khỏe." Không một lời hỏi thăm sâu sắc, không một câu chuyện, không một cảm xúc nào được gửi gắm. Chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ khô khan, như một thông báo hơn là một lời tâm sự.
Khuôn mặt Lê An dần mất đi vẻ mong đợi, thay vào đó là sự hụt hẫng và một nỗi buồn sâu sắc đang dần xâm chiếm. Cô đọc đi đọc lại lá thư, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút tình cảm ẩn chứa trong từng con chữ. Nhưng không có gì cả. Chỉ là sự trống rỗng, sự xa cách mà cô đã dần cảm nhận được từ lâu. Cô cất lá thư vào cuốn sổ nhật ký một cách chậm rãi, như cất giấu một phần ký ức đang tan vỡ, một mảnh vỡ của niềm tin đang dần phai nhạt.
Ngay lúc đó, Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của gia đình Lê An, bước vào quán. Bà Mai với mái tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường mặc chiếc áo bà ba màu nâu, dáng đi chậm rãi. "Chào chú Nam, chú cho tôi mấy lạng đậu phụ," Bà Mai nói, rồi ánh mắt bà chạm vào Lê An.
"Ôi, con bé An đây mà. Dạo này cứ thơ thẩn cả ngày. Chắc nhớ thằng Hạo nó đi học xa phải không con?" Bà Mai cười hiền, ánh mắt đầy sự quan tâm. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" Bà vẫn giữ câu nói đặc trưng của mình, nhưng hôm nay, câu nói ấy lại mang một ý nghĩa khác đối với Lê An.
Lê An chỉ mỉm cười nhạt nhòa, không đáp. Nụ cười ấy không còn là nụ cười hồn nhiên của cô bé ngày nào, mà là nụ cười cam chịu, đầy suy tư. Cô cảm thấy mệt mỏi khi phải giải thích, mệt mỏi khi phải che giấu nỗi thất vọng đang lớn dần trong lòng.
Chú Nam nhìn Lê An, rồi lại nhìn Bà Mai. "Thấy con bé dạo này ít cười hơn trước. Chắc là nhớ thằng Hạo quá rồi." Ông nói, giọng trầm xuống, đầy sự cảm thông. Ông đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu nảy nở rồi tàn lụi ở cái thị trấn nhỏ này. Ông hiểu rằng, khoảng cách địa lý chỉ là một phần, khoảng cách trong tâm hồn mới là điều đáng sợ nhất.
Lê An mua vội vài thứ cần thiết, rồi nhanh chóng rời đi. Bước chân cô nặng nề hơn thường lệ, như thể mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của nỗi buồn và sự thất vọng. Cô đi dọc con đường làng, ngang qua bờ sông cũ, nơi những kỷ niệm về Trần Hạo vẫn còn vẹn nguyên. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy lại mang một màu sắc khác, màu của tiếc nuối và sự xa cách. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một cây cầu, một bên là quá khứ tươi đẹp, một bên là tương lai mịt mờ, và cô không biết phải bước về phía nào. Lá thư ngắn ngủi trong cuốn sổ nhật ký như một lời khẳng định cuối cùng cho điều mà cô đã cố gắng phủ nhận bấy lâu nay: Trần Hạo đang dần xa cô, từng chút một, không thể níu giữ. Những lời nói không thành, những lời hứa mong manh, tất cả đang dần trở thành hiện thực cay đắng.
***
Chiều tối, thị trấn chìm trong màn mưa phùn lất phất, những hạt mưa li ti bay theo gió, mơn man qua từng tán cây, từng mái nhà. Lê An lại tìm đến thư viện thị trấn, nơi duy nhất cô có thể tìm thấy một chút bình yên giả tạo. Mùi sách cũ, mùi giấy ẩm và mùi gỗ đặc trưng vẫn vậy, nhưng hôm nay, chúng lại mang theo một nỗi u hoài sâu sắc hơn. Cô ngồi trong góc quen thuộc, bên cạnh khung cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Ngoài cửa kính, màn mưa giăng mắc như một tấm màn che phủ lấy thế giới bên ngoài, và cả tâm hồn cô. Những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu khẽ rơi xuống, xoay tròn trong gió, rồi nằm yên trên nền đất ẩm ướt.
Cô cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt cứ dán vào màn mưa ngoài cửa kính, vào những chiếc lá vàng rơi. Tâm trí cô không thể tập trung vào những con chữ, mà cứ mải miết nghĩ về Trần Hạo, về những lời hứa đã phai nhạt, về những liên lạc thưa thớt đến vô cảm. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi khắp cơ thể, một sự mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Sự chờ đợi, sự hy vọng, và rồi sự thất vọng đã gặm nhấm cô từng ngày, từng giờ.
Ông Đức, người thủ thư già, đi ngang qua, khẽ nhìn cô bé với ánh mắt đầy thấu hiểu. Ông đã nhìn thấy ánh mắt đó nhiều lần ở những cô gái trẻ khác, ánh mắt của sự mong chờ và nỗi buồn. Ông bước đến gần, đặt nhẹ một cuốn sách cổ điển lên bàn cô. "An à, con bé dạo này có vẻ suy tư nhiều," Ông Đức nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, đủ để Lê An nghe thấy giữa tiếng mưa rơi. "Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, nhưng cũng có những câu trả lời chỉ có thể tìm thấy trong lòng."
Lê An ngước lên, đôi mắt thoáng buồn. Cô khẽ gật đầu, rồi thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng mưa. "Cháu... cháu chỉ muốn tìm một chút bình yên, ông ạ. Cháu cảm thấy... lạc lõng quá."
Ông Đức không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi quay đi. Ông hiểu rằng, có những nỗi buồn không thể dùng lời nói để xoa dịu, và có những câu hỏi mà chính bản thân người hỏi phải tự tìm ra đáp án. Lời nói của ông Đức vang vọng trong tâm trí Lê An: "có những câu trả lời chỉ có thể tìm thấy trong lòng." Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi thất vọng đang dần biến thành sự mệt mỏi, một cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Cô thở dài, nhận ra rằng khoảng cách vô hình không chỉ ở địa lý, mà đã len lỏi vào cả trái tim, tạo nên một hố sâu ngăn cách giữa cô và Trần Hạo.
Liệu sự chờ đợi này, sự hy sinh này, có còn ý nghĩa? Liệu cô có thể tiếp tục níu giữ một sợi dây tình cảm đang dần mục nát, một lời hứa đang dần biến thành lời nói không thành? Cô cảm thấy trái tim mình như một con thuyền nhỏ, đang trôi dạt giữa dòng sông định mệnh, không biết bến bờ nào đang chờ đợi. Những giọt mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi tí tách, lạnh lẽo như chính nỗi lòng của cô. Cô gập cuốn sách lại, tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt. Hơi lạnh từ kính thấm vào trán, làm cô tỉnh táo hơn một chút. Cô biết, cô đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời mình. Nếu cứ tiếp tục chờ đợi, cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong nỗi buồn này. Nhưng nếu buông bỏ, liệu cô có tìm thấy được hạnh phúc?
Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã trở nên quá rõ ràng. Sự rụt rè của anh, sự vô tâm của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô đã tạo nên một bức tường vô hình, vững chắc đến mức cô không thể nào vượt qua. Lê An cảm nhận được sự kết thúc của một giai đoạn, sự kết thúc của những tháng ngày hồn nhiên bên bờ sông. Cô nhận ra rằng, tình yêu của họ, nếu không được vun đắp, nếu không được bày tỏ đúng lúc, có thể sẽ "chậm một nhịp", và có lẽ, sẽ lỡ cả một đời. Nước mắt không còn lăn dài, nhưng nỗi đau trong lòng cô thì vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho sự mệt mỏi và nỗi thất vọng nuốt chửng lấy mình, trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng mưa và tiếng gió heo may.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.