Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 97: Cái Ôm Vội Vã Của Tuổi Thơ

Chiều tối, thị trấn chìm trong màn mưa phùn lất phất, những hạt mưa li ti bay theo gió, mơn man qua từng tán cây, từng mái nhà. Lê An lại tìm đến thư viện thị trấn, nơi duy nhất cô có thể tìm thấy một chút bình yên giả tạo. Mùi sách cũ, mùi giấy ẩm và mùi gỗ đặc trưng vẫn vậy, nhưng hôm nay, chúng lại mang theo một nỗi u hoài sâu sắc hơn. Cô ngồi trong góc quen thuộc, bên cạnh khung cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Ngoài cửa kính, màn mưa giăng mắc như một tấm màn che phủ lấy thế giới bên ngoài, và cả tâm hồn cô. Những chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu khẽ rơi xuống, xoay tròn trong gió, rồi nằm yên trên nền đất ẩm ướt.

Cô cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt cứ dán vào màn mưa ngoài cửa kính, vào những chiếc lá vàng rơi. Tâm trí cô không thể tập trung vào những con chữ, mà cứ mải miết nghĩ về Trần Hạo, về những lời hứa đã phai nhạt, về những liên lạc thưa thớt đến vô cảm. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi khắp cơ thể, một sự mệt mỏi không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Sự chờ đợi, sự hy vọng, và rồi sự thất vọng đã gặm nhấm cô từng ngày, từng giờ.

Ông Đức, người thủ thư già, đi ngang qua, khẽ nhìn cô bé với ánh mắt đầy thấu hiểu. Ông đã nhìn thấy ánh mắt đó nhiều lần ở những cô gái trẻ khác, ánh mắt của sự mong chờ và nỗi buồn. Ông bước đến gần, đặt nhẹ một cuốn sách cổ điển lên bàn cô. "An à, con bé dạo này có vẻ suy tư nhiều," Ông Đức nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, đủ để Lê An nghe thấy giữa tiếng mưa rơi. "Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, nhưng cũng có những câu trả lời chỉ có thể tìm thấy trong lòng."

Lê An ngước lên, đôi mắt thoáng buồn. Cô khẽ gật đầu, rồi thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng mưa. "Cháu... cháu chỉ muốn tìm một chút bình yên, ông ạ. Cháu cảm thấy... lạc lõng quá."

Ông Đức không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô, rồi quay đi. Ông hiểu rằng, có những nỗi buồn không thể dùng lời nói để xoa dịu, và có những câu hỏi mà chính bản thân người hỏi phải tự tìm ra đáp án. Lời nói của ông Đức vang vọng trong tâm trí Lê An: "có những câu trả lời chỉ có thể tìm thấy trong lòng." Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi thất vọng đang dần biến thành sự mệt mỏi, một cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Cô thở dài, nhận ra rằng khoảng cách vô hình không chỉ ở địa lý, mà đã len lỏi vào cả trái tim, tạo nên một hố sâu ngăn cách giữa cô và Trần Hạo.

Liệu sự chờ đợi này, sự hy sinh này, có còn ý nghĩa? Liệu cô có thể tiếp tục níu giữ một sợi dây tình cảm đang dần mục nát, một lời hứa đang dần biến thành lời nói không thành? Cô cảm thấy trái tim mình như một con thuyền nhỏ, đang trôi dạt giữa dòng sông định mệnh, không biết bến bờ nào đang chờ đợi. Những giọt mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi tí tách, lạnh lẽo như chính nỗi lòng của cô. Cô gập cuốn sách lại, tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt. Hơi lạnh từ kính thấm vào trán, làm cô tỉnh táo hơn một chút. Cô biết, cô đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời mình. Nếu cứ tiếp tục chờ đợi, cô sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong nỗi buồn này. Nhưng nếu buông bỏ, liệu cô có tìm thấy được hạnh phúc?

Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo đã trở nên quá rõ ràng. Sự rụt rè của anh, sự vô tâm của anh, và sự chờ đợi mỏi mòn của cô đã tạo nên một bức tường vô hình, vững chắc đến mức cô không thể nào vượt qua. Lê An cảm nhận được sự kết thúc của một giai đoạn, sự kết thúc của những tháng ngày hồn nhiên bên bờ sông. Cô nhận ra rằng, tình yêu của họ, nếu không được vun đắp, nếu không được bày tỏ đúng lúc, có thể sẽ "chậm một nhịp", và có lẽ, sẽ lỡ cả một đời. Nước mắt không còn lăn dài, nhưng nỗi đau trong lòng cô thì vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô nhắm mắt lại, để mặc cho sự mệt mỏi và nỗi thất vọng nuốt chửng lấy mình, trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng mưa và tiếng gió heo may.

***

Căn phòng của Trần Hạo vào chiều muộn hôm đó chìm trong một thứ ánh sáng vàng nhạt, hắt qua khung cửa sổ lớn. Đó là ánh nắng cuối cùng của một ngày sắp tàn, cố gắng níu giữ chút ấm áp trước khi màn đêm buông xuống, nhưng lại mang theo một vẻ thê lương, buồn bã lạ lùng. Trần Hạo ngồi trên ghế gỗ, bên cạnh chiếc vali đã gần đầy ắp sách vở. Mùi giấy mới từ những cuốn sách giáo khoa lấn át mùi gỗ cũ kỹ của chiếc bàn học, trộn lẫn với mùi mực và bụi thời gian, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự chuẩn bị, của một khởi đầu mới nhưng cũng đầy lưu luyến. Anh cẩn thận xếp một cuốn sách toán dày cộp vào giữa những chồng tài liệu khác, ngón tay khẽ miết lên bìa sách, ánh mắt xa xăm không biết đang nhìn vào đâu, hay đang chìm trong những suy nghĩ miên man về tương lai, về những gì anh sắp phải đối mặt ở một thành phố xa lạ. Thành phố ấy, đối với anh, vừa là giấc mơ, vừa là một gánh nặng vô hình. Anh biết, đó là nơi anh phải đến, phải thành công, để không phụ kỳ vọng của cha mẹ, của cả dòng họ, và cả chính bản thân anh. Nhưng cùng lúc đó, anh cũng cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ, một sự tiếc nuối cho những gì anh sắp phải bỏ lại.

Trần Văn Ba, cha của Trần Hạo, đứng tựa cửa phòng, hai tay chấp sau lưng. Dáng người ông cao gầy, bóng đổ dài trên sàn nhà gỗ. Vẻ mặt ông nghiêm nghị như mọi khi, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm theo năm tháng, nhưng đôi mắt ông lại ánh lên niềm tự hào không thể che giấu. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đó, còn có một sự lo lắng thầm kín mà chỉ những người làm cha làm mẹ mới có thể hiểu được. Ông đã dồn hết tâm huyết, kỳ vọng vào đứa con trai độc nhất này. Ông muốn Trần Hạo phải làm rạng danh gia đình, phải thoát khỏi cái lũy tre làng, phải vươn ra biển lớn. Đó là ước mơ cả đời của ông, và giờ đây, nó đang nằm trọn trên vai đứa con trai.

"Con nhớ," Trần Văn Ba cất tiếng, giọng ông trầm ấm, mang đậm chất giọng địa phương, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "lên đó phải cố gắng học hành cho thật tốt, đừng để phí công cha mẹ."

Lời nói của ông nghe như một mệnh lệnh, nhưng Trần Hạo hiểu, đó là cả một bầu trời tình yêu và sự hy sinh mà cha mẹ đã dành cho anh. Anh khẽ gật đầu, môi mấp máy. "Con biết rồi, cha." Giọng anh nhỏ, gần như thì thầm, nhưng chất chứa sự kiên định. Anh biết mình phải làm gì, nhưng anh cũng cảm thấy một sự chùng xuống trong lồng ngực. Có điều gì đó, một cảm xúc mong manh mà anh chưa thể gọi tên, cứ quẩn quanh trong tâm trí anh, như một sợi chỉ tơ vương víu, không muốn rời xa.

Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, lặng lẽ bước vào, trên tay là một đĩa hoa quả đã gọt sẵn, được xếp gọn gàng. Bà đặt đĩa hoa quả lên bàn học, ánh mắt bà nhìn Trần Hạo đầy trìu mến và lo lắng. Những nếp nhăn trên gương mặt bà hằn sâu hơn những ngày gần đây, có lẽ vì những đêm bà trằn trọc không ngủ. Bà nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vai Trần Hạo, một cử chỉ an ủi, yêu thương mà không cần lời nói.

"Có cần mẹ chuẩn bị thêm gì không con?" Bà hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, khác hẳn với sự nghiêm nghị của Trần Văn Ba. Bà hiểu con trai mình hơn ai hết, hiểu những áp lực mà anh đang gánh vác. Bà cũng hiểu cả những nỗi niềm thầm kín trong lòng anh, thứ mà anh chưa bao giờ dám nói ra, đặc biệt là với Lê An. Bà đã chứng kiến hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau, từng ánh mắt, từng cử chỉ quan tâm mà Trần Hạo dành cho Lê An, và cả sự chờ đợi của Lê An nữa. Nhưng bà biết, bà không thể can thiệp vào chuyện tình cảm của hai đứa.

Trần Hạo lắc đầu nhẹ, khẽ nắm lấy bàn tay mẹ. "Dạ không cần đâu mẹ. Đủ rồi ạ."

Anh nhìn chiếc vali đã khép lại, mọi thứ đã sẵn sàng. Nhưng trong lòng anh, vẫn còn một khoảng trống. Một cảm giác bứt rứt, một điều gì đó chưa trọn vẹn. Anh biết, anh đang đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời. Bước chân ra khỏi thị trấn này, anh sẽ bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà anh đã mơ ước, nhưng cũng là một thế giới có thể sẽ khiến anh quên đi những điều thân thuộc nhất. Trần Văn Ba quay người đi, để lại một khoảng lặng, một không gian riêng cho hai mẹ con. Bóng lưng ông khuất dần sau cánh cửa, mang theo cả sự kỳ vọng và nỗi lo lắng của một người cha. Nguyễn Thị Tư vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn con, ánh mắt bà dường như muốn nói rất nhiều điều, nhưng rồi cũng chỉ khẽ thở dài, chấp nhận số phận của những người mẹ, chỉ có thể đứng nhìn con mình trưởng thành và bay đi. Trần Hạo cảm thấy một sự nặng trĩu trong lòng. Anh biết, anh sẽ nhớ ngôi nhà này, nhớ những người thân yêu, và nhớ cả một bóng hình quen thuộc mà anh đã không dám thổ lộ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả hiên nhà Trần Hạo. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên sân gạch, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Tiếng chim hót líu lo vào buổi chiều tà, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, hòa cùng mùi hoa đại thoang thoảng từ cây cổ thụ trước sân, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm nhưng cũng phảng phất nỗi buồn. Bầu không khí ấm áp nhưng lại mang một nỗi day dứt khôn nguôi, tựa như một bức tranh thủy mặc của sự chia ly sắp đến.

Tiếng xe đạp lạch cạch dừng lại trước cổng, phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều. Lê An bước vào sân, ánh nắng hoàng hôn ôm lấy bóng dáng cô, khiến cô trông như một nàng thơ bước ra từ câu chuyện cổ tích. Cô mặc chiếc áo dài trắng đơn giản, tà áo khẽ bay trong gió, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai. Nét thanh thoát, dịu dàng của cô gái thị trấn vẫn vậy, nhưng hôm nay, đôi mắt cô lại ánh lên một nỗi buồn khó tả. Trên tay cô là một chiếc hộp nhỏ bọc vải hoa văn tinh xảo, được giữ cẩn thận như một báu vật. Cô bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều như nặng trĩu, lòng cô thắt lại với những cảm xúc lẫn lộn: sự lo lắng, nỗi buồn, và một chút hy vọng mong manh.

Trần Hạo bước ra đón, anh vận chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ thư sinh, điềm đạm. Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Cả hai đều có chút lúng túng, không biết nên nói gì, nên bắt đầu từ đâu. Những lời nói không thành cứ nghẹn lại ở cổ họng, tạo thành một khoảng cách vô hình giữa họ, dù cả hai đang đứng rất gần nhau. Trần Hạo gãi đầu, một thói quen cố hữu mỗi khi anh cảm thấy bối rối hay không biết phải làm gì.

"Hạo... em đến tiễn anh," Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng, nhưng lại rõ ràng đến lạ trong không gian tĩnh mịch. Cô đã tập đi tập lại câu này hàng trăm lần trong đầu, nhưng khi đối diện với anh, nó vẫn nghe thật gượng gạo.

Trần Hạo nhìn cô, c��� gắng mỉm cười trấn an, nhưng nụ cười của anh lại mang theo một chút nặng nề. "Ừm... cảm ơn em." Anh đáp lại một cách cụt ngủn, như thể mọi từ ngữ đều trở nên thừa thãi trước khoảnh khắc chia ly này. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn bày tỏ những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nhưng sự rụt rè cố hữu, sự e ngại về một tương lai bất định, và cả gánh nặng kỳ vọng trên vai đã khiến anh không thể cất thành lời.

Lê An đưa chiếc hộp nhỏ về phía anh, đôi tay cô khẽ run. "Cái này... là chút quà nhỏ, anh mang theo dùng dần." Cô đã dành cả buổi chiều để chọn lựa, để gói ghém, không phải là món quà đắt tiền, mà là một chiếc khăn len tự tay cô đan, màu xanh lam trầm, màu của dòng sông, của bầu trời, và cũng là màu của nỗi nhớ. Chiếc khăn ấy chứa đựng tất cả những tâm tư, tình cảm mà cô không thể nói ra.

Trần Hạo nhận lấy chiếc hộp, ngón tay anh chạm nhẹ vào ngón tay cô, một tia điện nhẹ chạy qua, nhưng nhanh chóng tan biến. "Cảm ơn em nhiều." Anh nhìn xuống chiếc hộp, rồi lại ngước lên nhìn cô, ánh mắt phức tạp, vừa có sự biết ơn, vừa có sự bối rối, và cả một chút tiếc nuối.

Họ đứng đối diện nhau, những lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng. Không gian như đặc quánh lại bởi những cảm xúc chưa thể gọi tên. Lê An muốn hỏi anh rằng liệu anh có nhớ cô không, liệu anh có giữ lời hứa không. Cô muốn nói rằng cô sẽ chờ đợi anh, rằng cô sẽ luôn ở đây, bên bờ sông cũ này. Nhưng rồi, cô lại thôi. Cô sợ rằng những lời nói đó sẽ trở thành gánh nặng cho anh, hoặc tệ hơn, sẽ trở thành lời nói không thành nếu một ngày nào đó, anh không thể giữ lời. Sự chờ đợi của cô đã mỏi mòn, và cô nhận ra rằng, dù cô có nói gì đi chăng nữa, thì khoảng cách vô hình giữa họ đã quá lớn.

Đúng lúc đó, Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, đi ngang qua. Mái tóc bà bạc vấn cao, trên môi nở nụ cười hiền hậu, bà mặc chiếc áo bà ba quen thuộc. Bà khẽ gật đầu mỉm cười với hai đứa trẻ, nhưng ánh mắt bà lại đầy suy tư. Bà đã nhìn thấy bao nhiêu cặp đôi như thế này, bao nhiêu lời hứa được trao, và bao nhiêu lời hứa đã phai nhạt theo thời gian và khoảng cách. Bà hiểu nỗi lòng của Lê An, và bà cũng lo lắng cho Trần Hạo. Bà khẽ thở dài, rồi chậm rãi bước đi, để lại hai đứa trẻ trong không gian riêng của chúng, không muốn phá vỡ khoảnh khắc chia ly đầy cảm xúc này. Bà Mai biết, có những câu chuyện, chỉ người trong cuộc mới có thể viết tiếp, và có những nỗi buồn, chỉ thời gian mới có thể xoa dịu. Nhưng bà cũng biết, "nếu như ngày đó" có những điều khác đi, thì có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này.

Ánh nắng hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tím than trên nền trời, báo hiệu một đêm sắp đến, một đêm mà có lẽ cả hai sẽ không thể nào ngủ yên.

***

Đêm xuống, những ánh đèn đường thưa thớt của thị trấn bắt đầu le lói, yếu ớt như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm. Gió hiu hiu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm cuối thu. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ một góc làng, tất cả tạo nên một bản nhạc buồn bã, day dứt, như thể cả thiên nhiên cũng đang chia sẻ nỗi lòng của Trần Hạo và Lê An. Mùi đêm bắt đầu xuống, mùi sương đêm vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa đại thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí đầy sự lưu luyến và tiếc nuối. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt ra từ trong nhà Trần Hạo, chỉ đủ để soi rõ bóng dáng hai người đang đứng đối diện nhau ở hiên nhà.

Trần Hạo và Lê An đứng gần nhau hơn, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ dường như vẫn còn đó, một bức tường vô hình được tạo nên bởi sự rụt rè, bởi những lời nói không thành, và bởi cả nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách. Lê An ngước nhìn Trần Hạo, đôi mắt cô long lanh, ngấn lệ. Nước mắt không rơi, nhưng nỗi buồn thì ngập tràn trong đáy mắt. Cô muốn nói điều gì đó, rất nhiều điều, những lời yêu thương, những lời hẹn ước, nhưng cổ họng cô nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Cô sợ, sợ rằng khi nói ra, mọi thứ sẽ trở nên thật mong manh, thật dễ vỡ. Cô chỉ biết im lặng, để ánh mắt cô nói lên tất cả những gì trái tim cô muốn thổ lộ.

Trần Hạo nhìn xuống, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt ướt của Lê An. Trái tim anh thắt lại. Anh cảm nhận được nỗi buồn của cô, nỗi lo lắng của cô, và cả sự chờ đợi mỏi mòn mà cô đã dành cho anh. Anh cũng muốn nói nhiều điều, muốn ôm cô thật chặt, muốn hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Nhưng rồi, sự rụt rè cố hữu lại thắng thế. Anh sợ rằng, lời nói của anh sẽ không đủ sức mạnh để giữ chân cô, hoặc tệ hơn, sẽ trở thành lời nói không thành nếu anh không thể thực hiện được. Gánh nặng của kỳ vọng, của tham vọng học hành, của một tương lai rộng mở mà anh phải chinh phục, tất cả đè nặng lên vai anh, khiến anh không dám buông lỏng bản thân mình, không dám để cảm xúc dẫn lối.

Rồi bất chợt, như một phản xạ vô điều kiện, anh vòng tay ôm nhẹ lấy cô. Đó là một cái ôm vội vã, có phần gượng gạo, không đủ chặt để xoa dịu nỗi lo âu đang ngập tràn trong lòng Lê An, cũng không đủ nồng nàn để khẳng định một tình yêu. Chỉ là một cái ôm tạm biệt, một cái ôm của tình bạn, của sự lưu luyến, nhưng lại thiếu đi sự mãnh liệt, sự dứt khoát của tình yêu đôi lứa. Lê An cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, nhưng cái ôm quá nhanh, quá nhẹ nhàng khiến cô cảm thấy hụt hẫng. Cô muốn giữ anh lại, muốn nán lại trong vòng tay anh lâu hơn một chút, nhưng rồi cô lại thôi. Cô biết, anh sắp phải đi, và cô không muốn làm anh thêm khó xử.

Anh khẽ thì thầm vào tai cô, giọng anh trầm khàn, hơi run rẩy, như thể đang cố gắng trấn an bản thân mình hơn là trấn an cô: "Em... đừng lo. Anh sẽ không quên em."

Lời hứa ấy, "không quên em", nghe thật quen thuộc, thật dịu dàng, nhưng lại không đủ để xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Lê An. Nó không phải là một lời thổ lộ tình yêu, không phải là một lời hẹn ước về một tương lai chung, mà chỉ là một lời hứa của tình bạn, của kỷ niệm. Lê An trong lòng thầm hỏi, giọng nói vang vọng như tiếng dế kêu rả rích trong đêm: "Không quên em... nhưng liệu có đủ không, Hạo?" Liệu chỉ là không quên, có thể giữ được cô ở lại, có thể giữ được sợi dây tình cảm mong manh này, hay nó sẽ chỉ là một lời nói không thành, một hứa hẹn hão huyền? Cô cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực, một sự chấp nhận rằng có lẽ, tình yêu của họ đã "chậm một nhịp" ngay từ đầu, và sự rụt rè của anh đã tạo nên một khoảng cách vô hình, không thể nào lấp đầy.

Nguyễn Thị Tư đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt bà đong đầy nỗi buồn. Bà đã chứng kiến tất cả, từ cái ôm vội vã, đến lời hứa mơ hồ, và cả nỗi buồn không thể che giấu trong đôi mắt Lê An. Bà biết, cái ôm ấy, lời hứa ấy, không đủ. Bà biết, con trai bà đã "sai một bước" ngay tại khoảnh khắc này, một bước lùi trong tình yêu vì tham vọng và sự rụt rè. Bà chỉ có thể khẽ thở dài, cảm thấy bất lực trước dòng chảy của số phận. Bà lo lắng về việc "Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?", và giờ đây, nỗi lo ấy dường như đang dần trở thành hiện thực, ngay cả khi anh chưa đặt chân đến nơi đó.

Cái ôm diễn ra nhanh chóng, Trần Hạo buông tay, như thể anh đang sợ hãi điều gì đó, sợ hãi rằng nếu giữ cô lâu hơn, anh sẽ không thể dứt ra. Lê An lùi lại, ánh mắt vẫn không rời anh, cố gắng khắc ghi hình ảnh của anh vào sâu trong tâm trí mình, như một kỷ vật cuối cùng trước khi anh rời đi. Cô quay lưng, chậm rãi bước đi trong màn đêm, bóng dáng nhỏ bé của cô dần khuất vào bóng tối, nỗi lo âu đè nặng lên từng bước chân. Đêm càng lúc càng lạnh, và nỗi cô đơn của cô cũng càng lúc càng rõ ràng.

Trần Hạo đứng đó, nhìn theo bóng cô khuất dần, cho đến khi chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm. Anh không nhúc nhích, như một pho tượng. Bàn tay anh khẽ nắm chặt lại, cảm nhận hơi lạnh của đêm. Trong lòng anh, một sự hối tiếc mơ hồ đã bắt đầu nhen nhóm. Anh biết, anh đã không nói ra hết những gì mình muốn nói, đã không làm những gì mình muốn làm. Anh đã để sự rụt rè, sự e ngại và gánh nặng của tương lai lấn át tất cả. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một cảm giác rằng có điều gì đó quan trọng vừa tuột khỏi tầm tay mình, và anh không thể nào níu giữ lại được. Anh biết, anh đã chậm một nhịp, và có lẽ, nhịp chậm ấy sẽ khiến anh lỡ cả một đời. Tiếng gió hiu hiu thổi qua những tán cây, mang theo tiếng lá xào xạc, như một lời thì thầm của số phận, về những gì đã trôi qua và những gì sắp sửa xảy đến.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free