Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 830: Căn Hộ Trống Rỗng
Trần Hạo khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự chấp nhận, của sự cam chịu. "Chỉ có công việc... Chỉ có công việc mới có thể lấp đầy..." anh tự nhủ trong thầm lặng, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian rộng lớn của căn hộ. Đó là lời hứa với chính mình, là lời thề nguyện cho một cuộc đời mới, một cuộc đời chỉ còn công việc và sự nghiệp, đã thực sự bắt đầu. Ánh mắt anh kiên định nhìn vào những tập tài liệu, nơi ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt kính đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành công vật chất nhưng cũng là minh chứng cho sự cô độc tột cùng mà anh đang phải đối mặt. Căn hộ sang trọng này, với sự tĩnh mịch đáng sợ của nó, sẽ trở thành chiếc lồng vàng của anh, nơi anh sẽ sống một cuộc đời thành đạt nhưng thiếu vắng tình yêu và hạnh phúc trọn vẹn.
Anh đứng đó, giữa căn phòng rộng lớn và tĩnh mịch, ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên những mảng sáng tối rõ rệt trên sàn gỗ óc chó đánh bóng. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa cao cấp, và mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên áo anh quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của sự xa hoa nhưng không hề dễ chịu. Đó là mùi của một cuộc sống được sắp đặt hoàn hảo, của sự kiểm soát tuyệt đối, nhưng thiếu vắng đi cái ngẫu hứng, cái tự do và hơi ấm của một trái tim biết rung động. Trần Hạo buông thõng hai tay, cảm giác mệt mỏi từ tận sâu bên trong tế bào dường như đang kéo anh chìm xuống. Chuyến đi về thị trấn, những đêm thức trắng dằn vặt, và cả khoảnh khắc anh đứng lặng lẽ trước cổng nhà Lê An, tất cả như một cuốn phim quay chậm, từng khung hình đều khắc sâu vào tâm trí anh, không thể xóa nhòa.
Căn hộ này, từng là niềm tự hào của anh, là minh chứng cho sự thành công, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ nơi thành thị. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một cái vỏ rỗng, một tấm màn che giấu cho sự trống rỗng bên trong. Ánh mắt anh lướt qua những bức tranh trừu tượng treo trên tường, những món đồ trang trí nghệ thuật được tuyển chọn tỉ mỉ, đắt tiền. Chúng đẹp, không thể phủ nhận, nhưng lại vô hồn. Chúng không kể một câu chuyện nào, không mang theo một kỷ niệm nào ngoài giá trị vật chất của chúng. Không có một tấm ảnh chung, một món quà lưu niệm nhỏ bé, một dấu vết nào của sự sống, của tình yêu, của một người phụ nữ. Chỉ có sự ngăn nắp đến lạnh lùng, sự hoàn hảo đến đáng sợ. "Nơi này... cũng giống như mình, phải không?" Anh thốt ra thành lời, giọng khàn đặc, một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian. "Bề ngoài hào nhoáng, bên trong trống rỗng."
Hơi lạnh từ điều hòa phả ra, khiến anh rùng mình. Dù đã cởi áo khoác ngoài, nhưng cơ thể anh vẫn cảm thấy một sự buốt giá không đến từ nhiệt độ phòng, mà từ sâu thẳm tâm hồn. Anh bước chậm rãi, chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Mỗi bước đi đều như một sự kéo lê, nặng nhọc. Anh chạm tay vào mặt bàn đá cẩm thạch của quầy bar, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương. Đó là một cảm giác quen thuộc, giống như cái lạnh anh đã cảm nhận trong tim mình bấy lâu nay, nhưng đêm nay nó dường như sâu sắc hơn, thấm thía hơn. Thành phố về đêm qua khung cửa kính lớn vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng đối với anh, nó chỉ là một bức tranh tĩnh vật, xa lạ và vô cảm. Những ánh đèn lấp lánh kia không mang theo một chút hơi ấm nào, chỉ càng làm nổi bật lên sự cô độc của anh giữa một biển người.
Anh dừng lại bên cửa sổ, nhìn xuống những con đường tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng sừng sững. Đây là thế giới anh đã chọn, thế giới đã mang lại cho anh danh vọng, tiền bạc, và một vị thế xã hội đáng mơ ước. Nhưng cũng chính thế giới này đã lấy đi của anh những điều quý giá nhất, những điều mà giờ đây anh nhận ra, không thể mua được bằng bất cứ giá nào. Hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, nụ cười bình yên trên môi cô ấy, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Nụ cười đó không dành cho anh. Hạnh phúc đó không có anh. Cái nhận thức ấy như một mũi dao sắc nhọn cứa vào trái tim anh, khiến anh thấy một cơn đau âm ỉ, dai dẳng.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh, những suy nghĩ đang giày vò anh. Anh hít một hơi thật sâu, lấp đầy phổi bằng mùi không khí điều hòa khô khan của căn hộ. Anh cần phải thoát ra khỏi vòng xoáy này, thoát ra khỏi những tiếc nuối không có hồi kết. Đây không phải là lúc để yếu đuối. Anh đã tự hứa với chính mình, anh sẽ biến nỗi đau này thành sức mạnh, thành động lực. Nhưng làm sao để làm được điều đó, khi nỗi đau dường như đã trở thành một phần không thể tách rời của anh?
Anh mở mắt, ánh nhìn rơi vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay, ánh sáng từ thành phố hắt vào mặt kính, tạo nên một vệt lấp lánh. Chiếc đồng hồ, biểu tượng của thời gian trôi đi không ngừng, của những cơ hội đã mất, của những khoảnh khắc không thể quay lại. Nó cũng là biểu tượng của sự thành đạt, của một cuộc sống mà anh đã miệt mài xây dựng. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều? Đã đánh đổi cả một đời hạnh phúc để có được những thứ vật chất này? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí anh, không có lời đáp.
Cơ thể anh dường như đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng. Sự mệt mỏi thể chất cộng hưởng với sự suy kiệt tinh thần khiến anh chỉ muốn gục xuống. Nhưng anh không cho phép mình làm điều đó. Anh đã quyết tâm. Anh sẽ sống với quyết định này. Anh sẽ sống với nỗi đau này. Anh sẽ biến nó thành một phần của mình, một phần để nhắc nhở anh về những gì anh đã mất, và về những gì anh phải đạt được để xứng đáng với sự hy sinh đó. Dù sự hy sinh ấy, không ai đòi hỏi, và chỉ là do chính anh tự nguyện.
Sau một hồi chìm trong suy nghĩ và dằn vặt, Trần Hạo hướng về phía bàn làm việc. Nơi đó, như một ngọn hải đăng duy nhất trong màn đêm hỗn loạn của tâm trí anh, chứa đựng những thứ mà anh tin rằng có thể lấp đầy khoảng trống này: công việc. Chiếc laptop đặt trên bàn, màn hình tối đen, nhưng anh biết bên trong nó là cả một thế giới của những con số, những dự án, những mục tiêu đang chờ đợi anh. Những chồng tài liệu cao ngất ngưởng, được sắp xếp gọn gàng nhưng đầy áp lực, như những viên gạch mà anh sẽ dùng để xây dựng một bức tường vững chắc, ngăn cách mình với thế giới bên ngoài, với nỗi đau vừa trải qua, và với những ký ức về Lê An.
Anh bước đến, kéo chiếc ghế xoay bọc da đen ra, rồi ngồi xuống. Tiếng da ghế kêu kẽo kẹt khe khẽ trong không gian tĩnh mịch. Anh đưa tay bật chiếc đèn bàn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu thẳng vào khu vực làm việc, xua đi bóng tối lờ mờ. Ánh sáng này khác hẳn với ánh sáng vàng dịu của đèn trần, nó sắc lạnh và thực dụng, giống như chính tâm trạng của anh lúc này. Anh đặt chiếc điện thoại lên bàn, cắm sạc, sau đó mở chiếc laptop ra. Màn hình sáng lên, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi, những quầng thâm dưới mắt. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ vẫn còn đó.
Những email chưa đọc, những báo cáo cần xem xét, những kế hoạch cần duyệt... Tất cả đều đang chờ đợi. Anh mở hộp thư đến, lướt qua hàng loạt tiêu đề, mỗi cái đều đòi hỏi sự chú ý và phân tích của anh. Đây không phải là những tin nhắn vu vơ hay những bức thư tình lãng mạn. Đây là những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp, những điều khoản hợp đồng. Chúng không gợi lên cảm xúc, không đòi hỏi sự thấu hiểu, chỉ cần sự tập trung tuyệt đối và logic sắc bén. Đó chính là điều anh cần ngay lúc này. Anh cần một cái gì đó để lấp đầy tâm trí, để không còn chỗ cho những suy nghĩ miên man về quá khứ, về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể xảy ra.
Anh bắt đầu đọc. Từng dòng, từng chữ, từng con số. Anh cố gắng chìm đắm hoàn toàn vào chúng, ép buộc bản thân phải phân tích, phải suy luận. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng vắng lặng, đều đặn và đơn độc. Đó là âm thanh của một người đang cố gắng xây dựng lại cuộc đời mình, từng chút một, trên nền đổ nát của một trái tim tan vỡ. Anh biết, đây sẽ là cuộc sống của anh từ giờ trở đi: vùi đầu vào công việc, biến mình thành một cỗ máy không cảm xúc. Một cỗ máy được lập trình để thành công, để kiếm tiền, để xây dựng một đế chế. Nhưng một cỗ máy không biết yêu thương, không biết hạnh phúc, không biết sự ấm áp của một gia đình.
Mùi cà phê nguội còn sót lại trong chiếc cốc trên bàn, có lẽ là từ sáng nay hoặc tối qua, khi anh rời đi vội vã. Nó gợi lên một chút cảm giác chua xót, như chính cuộc đời anh lúc này. Anh cầm chiếc cốc lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, rồi đặt xuống. Không, anh không cần cà phê lúc này. Anh cần sự tỉnh táo, sự tập trung. Anh cần phải làm việc. Làm việc đến kiệt sức, đến mức không còn cảm thấy gì nữa.
Trong sâu thẳm, anh biết rằng việc vùi mình vào công việc chỉ là một cơ chế đối phó, một cách để trốn tránh nỗi đau và sự trống rỗng. Anh đang cố gắng xây một bức tường xung quanh trái tim mình, để không ai có thể chạm vào nó nữa, để không ai có thể làm nó tổn thương nữa. Nhưng anh cũng biết, bức tường đó càng cao, anh sẽ càng cô độc. Căn hộ sang trọng này, với tất cả sự tiện nghi và hiện đại của nó, sẽ trở thành nhà tù của anh. Một nhà tù bằng vàng, nơi anh có tất cả mọi thứ, trừ điều anh thực sự khao khát.
Ánh sáng xanh từ màn hình laptop phản chiếu lên đôi mắt anh, khiến chúng trở nên vô hồn, trống rỗng. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục cuộc sống hối hả của nó, không màng đến một trái tim đang tan nát ở một căn phòng cao cấp nào đó. Anh là một phần của thành phố này, nhưng cũng hoàn toàn tách biệt khỏi nó. Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài hòa vào tiếng điều hòa rì rào, tiếng gõ phím đơn độc. "Chỉ có công việc..." Anh lại tự nhủ, như một lời thần chú, một lời hứa với chính mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói nhỏ bé vang lên, yếu ớt: "Liệu nó có đủ để lấp đầy không?" Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng bao trùm lấy Trần Hạo, một sự im lặng lạnh lẽo và vô tận. Anh vẫn ngồi đó, đôi mắt dán chặt vào màn hình, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có một bờ sông cũ và một lời nói không thành. Anh biết, sự cô độc này sẽ theo anh đến hết cuộc đời, như một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành lặn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.