Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 831: Những Con Số Lấp Đầy Khoảng Trống
Tiếng gõ phím đều đặn của Trần Hạo vẫn vang lên trong căn hộ tĩnh mịch, đều đặn và đơn độc, như một nhịp đập khô khan của cỗ máy, cho đến khi bầu trời ngoài khung cửa sổ kính lớn dần chuyển từ màu đen thẫm sang sắc xanh xám của rạng đông. Anh không rõ mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới hắt qua rèm cửa khẽ rung, anh vẫn đang miệt mài với một báo cáo tài chính phức tạp. Mùi cà phê nguội còn vương vấn từ đêm qua đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lẽo khô khan trong không khí, phảng phất chút mùi kim loại của những thiết bị điện tử hoạt động không ngừng nghỉ.
Anh day nhẹ thái dương, đôi mắt mỏi mệt vẫn dán chặt vào màn hình. Những con số nhảy múa, những biểu đồ tăng giảm, những dự đoán thị trường... chúng chiếm trọn tâm trí anh, lấp đầy từng ngóc ngách mà trước đây vẫn thường bị ám ảnh bởi một hình bóng khác. Giờ đây, chỉ có logic và hiệu suất. Anh đã hoàn tất báo cáo cuối cùng của dự án, gửi đi một email quan trọng, rồi khép laptop lại. Chiếc máy phát ra một tiếng "click" nhẹ, báo hiệu sự kết thúc của một phiên làm việc dài dằng dặc. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng điều hòa rì rào và tiếng tim anh đập khẽ khàng trong lồng ngực. Anh ngả người ra sau ghế, cảm nhận sự cứng nhắc của lớp da bọc, nhưng không hề thư giãn. Toàn bộ cơ thể anh dường như đã quen với trạng thái căng thẳng, luôn sẵn sàng cho vòng xoáy công việc tiếp theo.
Không phải đồng hồ báo thức, cũng chẳng phải tiếng chim hót hay sự náo nhiệt của thành phố bên ngoài, mà chính là thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức đã đánh thức Trần Hạo mỗi sáng. Thậm chí khi anh đã chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi trên chiếc ghế làm việc, cơ thể anh vẫn tự động bừng tỉnh khi trời vừa hửng sáng. Đó là một phản xạ được rèn giũa qua hàng ngàn ngày, hàng vạn giờ vùi mình vào công việc. Anh đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận các khớp xương kêu răng rắc. Ánh nắng sớm, trong trẻo và thanh khiết, đã tràn vào căn phòng, xua đi phần nào sự u ám của đêm dài. Thành phố dưới kia đã bắt đầu cựa mình, những âm thanh yếu ớt của một ngày mới len lỏi qua lớp kính cách âm dày đặc.
Trần Hạo đi thẳng vào bếp, rót một cốc nước lọc lớn và uống cạn. Vị nước lạnh lướt qua cổ họng khô khốc, mang đến một chút tỉnh táo. Anh không nghĩ đến bữa sáng, không nghĩ đến một tách cà phê thơm lừng, hay bất cứ thứ gì có thể mang lại sự thư thái. Những thứ đó đã trở nên xa xỉ, không còn phù hợp với nhịp sống mà anh đã tự áp đặt cho mình. Thay vào đó, anh lại quay về phía bàn làm việc. Chiếc laptop, dù đã được gấp lại, vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ, như một thỏi nam châm vô hình kéo anh lại gần. Anh mở máy lên lần nữa, ánh sáng xanh quen thuộc lại hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm vẻ hốc hác. Anh lướt nhanh qua email, kiểm tra lịch trình đã được sắp xếp kín mít. Từ cuộc họp đầu tiên vào lúc 8 giờ, đến những cuộc gặp gỡ đối tác, các buổi đánh giá dự án... tất cả đều là những dấu chấm than khẩn cấp, không cho phép anh một phút ngơi nghỉ.
Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố đã hoàn toàn bừng tỉnh. Hàng ngàn phương tiện bắt đầu lăn bánh, tạo thành những dòng chảy không ngừng nghỉ trên các con đường. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới ánh nắng, lớp kính phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Anh là một phần của bức tranh ấy, một kiến trúc sư thầm lặng đang góp phần xây dựng nên những công trình vĩ đại. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy mình là một hạt cát nhỏ bé, bị cuốn trôi trong dòng chảy hối hả, không có điểm tựa, không có nơi chốn để dừng chân. Căn hộ sang trọng này, với tầm nhìn bao quát cả thành phố, không mang lại cho anh cảm giác thuộc về, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực.
Trần Hạo trở vào phòng thay đồ, chọn một bộ vest công sở màu than lịch lãm, chiếc cà vạt tối màu được thắt gọn gàng. Mỗi động tác đều nhanh gọn, dứt khoát, không một chút dư thừa. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp với mặt số tối giản được anh đeo vào cổ tay, tiếng kim giây chạy nhẹ nhàng, đều đặn, đong đếm từng khoảnh khắc quý giá mà anh dành cho công việc. Anh nhìn mình trong gương, một người đàn ông thành đạt, đứng đắn, với ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi mệt mỏi và một điều gì đó đã vỡ vụn. Không còn hình bóng của chàng trai trẻ e dè, ngập ngừng bên bờ sông cũ ngày nào. Giờ đây, chỉ còn một Trần Hạo của hiện tại, một người đã quyết định dùng công việc để lấp đầy những lỗ hổng trong tâm hồn, dùng sự bận rộn để che giấu những vết sẹo vĩnh viễn.
Anh kiểm tra lại chiếc smartphone lần cuối, đảm bảo mọi thông báo, mọi tin nhắn đều đã được xem xét. Anh rời căn hộ, khóa cửa lại, tiếng "tách" khô khan vang lên, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu trong vòng xoáy không ngừng của công việc và sự cô độc. Anh bước đi trên hành lang dài, tiếng giày da gõ cộc cộc trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, hòa vào không khí tĩnh mịch của tòa nhà cao tầng. Anh biết, đây sẽ là một ngày dài, một ngày nữa anh sẽ cố gắng quên đi "nếu như ngày đó" và những lời nói không thành.
***
Tập đoàn Trần Thịnh, trụ sở chính tại trung tâm thành phố, luôn là một tổ hợp kiến trúc hoành tráng, với mặt tiền bằng kính phản chiếu bầu trời xanh ngắt và ánh nắng chói chang. Bên trong, không khí luôn tràn ngập sự chuyên nghiệp và hối hả. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng gõ phím lách cách, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Nhưng trong văn phòng riêng của Trần Hạo, một không gian rộng rãi với tầm nhìn toàn cảnh thành phố, lại mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ có tiếng điều hòa đều đặn và đôi khi là tiếng Trần Hạo gõ phím, dứt khoát và mạnh mẽ.
Anh vùi mình vào núi tài liệu chất cao trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng. Mắt anh không rời khỏi màn hình máy tính, nơi những bảng tính Excel phức tạp và các hợp đồng dày cộp đang hiển thị. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng ra hiệu bằng một cái gật đầu hoặc một cái nhíu mày sắc lạnh. Chiếc điện thoại di động thế hệ mới luôn nằm trong tầm tay, rung lên liên tục với những cuộc gọi và tin nhắn khẩn cấp. Anh trả lời ngắn gọn, súc tích, không một lời thừa thãi. Giọng anh trầm, đều, không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Dự án này cần đẩy nhanh tiến độ, tôi muốn báo cáo chi tiết vào cuối tuần," Trần Hạo nói với Anh Long, người cấp trên kiêm đồng nghiệp của anh, trong một cuộc họp riêng ngắn gọn. Anh Long, với vẻ ngoài cao ráo và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, khẽ gật đầu, có chút ngạc nhiên trước sự quyết đoán gần như vô tình của Trần Hạo. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," Anh Long nói, nhưng câu nói quen thuộc của ông dường như có thêm một tầng ý nghĩa khác khi nhìn vào vẻ mặt sắt đá của Trần Hạo. Ông thấy sự tham vọng bùng cháy trong đôi mắt anh, nhưng cũng nhận ra một nỗi trống rỗng khó tả, một khoảng cách vô hình đang hình thành giữa Trần Hạo và mọi người xung quanh.
Sau đó, Trần Hạo gọi Hải Yến vào. Cô đồng nghiệp xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, bước vào với một tập hồ sơ trên tay. Ánh mắt cô khẽ dừng lại trên khuôn mặt hơi hốc hác của Trần Hạo, một thoáng lo lắng và xót xa lướt qua. Cô đã từng hy vọng sẽ có một vị trí nào đó trong trái tim anh, nhưng giờ đây, hy vọng đó dường như càng ngày càng xa vời. Trần Hạo của hiện tại như một tảng băng trôi, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo, không thể chạm tới.
"Hải Yến, phân tích thị trường quý tới, không để sót bất kỳ chi tiết nào," Trần Hạo chỉ thị, giọng nói vẫn trầm và dứt khoát. "Tôi cần một cái nhìn tổng quan sâu sắc về xu hướng tiêu dùng, đặc biệt là ở phân khúc cao cấp."
Hải Yến gật đầu, "Vâng, anh Hạo. Em sẽ chuẩn bị ngay." Cô muốn hỏi anh một câu gì đó khác, một câu hỏi mang tính cá nhân hơn, như "Anh có ổn không?" hay "Anh có bao giờ nghĩ đến em không?" nhưng ánh mắt anh quá tập trung, quá xa cách. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đã được dựng lên giữa họ, cao và kiên cố đến mức không thể vượt qua. Cô chỉ có thể lặng lẽ rời đi, mang theo một nỗi hụt hẫng và cảm giác xa cách hơn bao giờ hết.
Anh Long, sau khi Hải Yến rời đi, khẽ lắc đầu. "Hạo dạo này làm việc như điên vậy," ông nói, giọng pha chút lo lắng. "Cậu có vẻ đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó, phải không?"
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh. "Công việc là cách tốt nhất để lấp đầy mọi khoảng trống, Anh Long," anh đáp, không chút do dự. "Nó mang lại giá trị thực, không phải những cảm xúc phù phiếm." Anh quay lại với màn hình máy tính, như muốn kết thúc cuộc đối thoại. Anh Long nhìn anh một lúc nữa, rồi thở dài, rời khỏi văn phòng. Ông biết, Trần Hạo đang tự mình xây một bức tường kiên cố, nhưng bức tường đó cũng chính là nhà tù của anh.
Trần Hạo tiếp tục công việc, không ngừng nghỉ. Hàng loạt cuộc họp diễn ra, anh đưa ra những quyết định nhanh chóng, chính xác đến kinh ngạc. Anh không cho phép bản thân một giây phút xao nhãng. Mỗi khi một ký ức thoáng qua về bờ sông cũ, về nụ cười của Lê An, anh lại ngay lập tức ép mình tập trung vào những con số, những dự án. Công việc trở thành một liều thuốc gây nghiện, một cách để anh trốn tránh thực tại. Anh tìm thấy một sự an ủi kỳ lạ trong sự khô khan của logic và hiệu suất, trong sự kiểm soát hoàn toàn của lý trí. Những cảm xúc, những nỗi nhớ nhung, tất cả đều bị đẩy lùi vào một góc sâu thẳm nhất của tâm hồn, bị khóa chặt sau bức tường kiên cố mà anh đang xây dựng từng ngày. Anh biết, đây là cái giá anh phải trả cho sự chậm trễ của mình, cho những lời nói không thành. Anh chấp nhận nó, và biến nó thành động lực.
***
Nhà hàng Pháp 'Le Rêve' nằm khuất trong một con phố yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào của trung tâm thành phố. Kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao, những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ và gương lớn, cùng ánh sáng dịu nhẹ từ đèn chùm pha lê và nến lung linh trên mỗi bàn ăn, tạo nên một không gian lãng mạn và tinh tế. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, và tiếng trò chuyện thì thầm của các thực khách tạo nên một bầu không khí sang trọng, ấm cúng. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, mùi rượu vang nồng nàn, và mùi hoa tươi trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác.
Trần Hạo ngồi đối diện với một đối tác quan trọng, một doanh nhân đến từ châu Âu. Anh mặc một bộ vest màu xám than lịch lãm, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh nến. Dù xung quanh là một không gian đầy cảm xúc và lãng mạn, tâm trí anh vẫn hoàn toàn tập trung vào công việc. Trước mặt anh, không phải là đĩa beefsteak được trang trí cầu kỳ hay ly rượu vang đỏ sóng sánh, mà là chiếc máy tính bảng mỏng dính, hiển thị những bảng số liệu và hợp đồng.
"Về mặt tài chính, chúng ta cần đảm bảo lợi nhuận X%, với rủi ro tối thiểu Y%," Trần Hạo nói, giọng trầm ổn, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số. Anh không ăn uống nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm nước lọc. "Tập đoàn Trần Thịnh luôn đặt yếu tố bền vững lên hàng đầu. Với dự án này, tiềm năng là rất lớn, nhưng chúng ta không thể bỏ qua các biến động thị trường toàn cầu hiện nay."
Đối tác của anh, một người đàn ông trung niên lịch thiệp, gật gù lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra vài câu hỏi. Ông ấn tượng với sự chuyên nghiệp và khả năng phân tích sắc sảo của Trần Hạo. Suốt bữa ăn, mọi cuộc đối thoại đều xoay quanh các điều khoản hợp đồng, tiềm năng phát triển, và những chiến lược kinh doanh táo bạo. Trần Hạo không một lần để tâm trí mình xao nhãng khỏi chủ đề chính. Anh phớt lờ không gian xung quanh, phớt lờ những cặp đôi đang thì thầm to nhỏ, phớt lờ cả những món ăn được chế biến tinh xảo. Đối với anh, bữa trưa này chỉ là một phần của công việc, một cuộc đàm phán cần phải được hoàn thành một cách hiệu quả nhất.
Trong một khoảnh khắc ngẫu nhiên, khi một người phục vụ đi ngang qua với bình hoa tươi, một mùi hương thoang thoảng bay đến. Đó là mùi hoa nhài, nhẹ nhàng và thanh khiết. Mùi hương ấy, vốn dĩ đẹp đẽ, bỗng trở thành một mũi dao cứa vào trái tim anh. Nó gợi về một buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông cũ, khi Lê An cài một bông hoa nhài trắng muốt lên mái tóc đen nhánh của cô. Nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt trong veo của cô, tất cả hiện lên rõ ràng trong tâm trí Trần Hạo, như một thước phim quay chậm. Anh nhớ lại cảm giác bối rối, nhớ lại những lời nói không thành, và cả khoảng cách vô hình đã ngăn cách họ.
Một thoáng chốc, đôi mắt anh trở nên xa xăm, nỗi đau và tiếc nuối hiện rõ trên gương mặt. Nhưng chỉ trong một tích tắc. Ngay lập tức, anh nhíu mày, ép buộc bản thân phải xua đuổi ký ức đó ra khỏi đầu. Anh đưa tay cầm lấy chiếc máy tính bảng, vuốt nhẹ màn hình, tìm kiếm một biểu đồ phức tạp hơn, một con số cần phân tích sâu hơn. Anh dùng sự tập trung tuyệt đối vào công việc như một lá chắn, một bức tường vô hình để ngăn cách mình khỏi quá khứ, khỏi những cảm xúc đau đớn.
"Theo tôi, chúng ta nên tái cấu trúc lại khoản đầu tư vào thị trường chứng khoán khu vực này," anh nói, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng và chuyên nghiệp, như thể khoảnh khắc yếu lòng vừa rồi chưa hề xảy ra. Đối tác gật đầu, tiếp tục lắng nghe. Bữa trưa công việc tiếp diễn, và Trần Hạo lại chìm đắm hoàn toàn vào thế giới của những con số, những chiến lược, những kế hoạch. Anh tự nhủ, chỉ có công việc mới có thể lấp đầy khoảng trống này, chỉ có thành công mới có thể xoa dịu nỗi đau mà anh đang mang. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, đó chỉ là một lời nói dối.
***
Đèn đường đã bật sáng, biến thành phố thành một dải ngân hà lấp lánh. Những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Trần Hạo trở về căn hộ khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn. Tiếng động cơ xe của anh khẽ khàng lướt qua những con phố vắng, rồi dừng lại ở bãi đỗ xe dưới hầm. Bước chân anh nặng nề, cơ thể rã rời sau một ngày làm việc không ngừng nghỉ. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo vest, hòa lẫn với mùi giấy mới của những tài liệu anh vừa mang về.
Anh bước vào căn hộ, tiếng "cạch" của khóa cửa vang lên, đóng sập lại mọi âm thanh của thế giới bên ngoài. Không gian bên trong tĩnh mịch đến đáng sợ. Ánh sáng vàng dịu từ đèn trần không thể xua đi cảm giác trống trải bao trùm. Anh không bật TV, không mở nhạc, chỉ đơn giản là đi thẳng đến bàn làm việc. Chiếc laptop vẫn chờ đợi anh ở đó, như một người bạn đồng hành trung thành trong sự cô độc. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự cứng nhắc của chiếc ghế bọc da, và ánh sáng từ màn hình máy tính lại hắt lên gương mặt mệt mỏi, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt.
Anh tiếp tục làm việc. Những dòng code chạy dài, những báo cáo cuối cùng của dự án hôm nay cần được hoàn thiện. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên trong căn phòng vắng lặng, như một bản nhạc buồn của sự cô độc. Anh không cảm thấy đói, không cảm thấy khát, chỉ có một sự thôi thúc mãnh liệt phải hoàn thành, phải kiểm soát mọi thứ. Anh đã hứa với chính mình sẽ dùng công việc để lấp đầy, và anh đang làm điều đó một cách triệt để.
Cuối cùng, vào một thời điểm nào đó khi kim đồng hồ đã chỉ sang ngày mới, Trần Hạo hoàn thành dự án lớn. Anh gửi đi email cuối cùng, đánh dấu sự kết thúc của một quá trình dài hơi, đầy áp lực. Một cảm giác thành công thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt qua sa mạc khô cằn. Nhưng ngay lập tức, cảm giác đó bị thay thế bởi một nỗi trống rỗng quen thuộc, sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh ngả lưng ra sau ghế, tiếng da ghế kêu kẽo kẹt. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi dâng trào trong từng thớ thịt.
Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi những tòa nhà chọc trời vẫn sáng đèn. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những ngôi sao nhân tạo, tạo nên một bức tranh về sự thịnh vượng và không ngừng nghỉ. Anh đã đạt được tất cả những gì mình muốn về vật chất: một sự nghiệp thành công rực rỡ, một căn hộ sang trọng, một cuộc sống đáng mơ ước trong mắt người khác. Nhưng trái tim anh vẫn là một khoảng không vô định, không thể lấp đầy bằng bất kỳ con số hay thành công nào.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, khi mọi âm thanh của công việc đã ngưng bặt, hình bóng Lê An hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Cô gái với nụ cười dịu dàng, với đôi mắt trong veo bên bờ sông cũ. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực, và rồi anh đã chọn không gõ. Đó là lời nói không thành, là một bước chậm một nhịp, đã lỡ cả một đời.
Hình ảnh Lê An hạnh phúc trong bộ váy cưới, nở nụ cười rạng rỡ bên một người đàn ông khác, lại hiện về, như một vết dao cứa vào trái tim anh. Anh đã cố gắng xua đuổi, đã cố gắng vùi mình vào công việc, nhưng nỗi tiếc nuối vẫn ở đó, dai dẳng và không thể xóa nhòa. Nó như một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành lặn, nhắc nhở anh về cái giá của sự chần chừ, về cái giá của thành công mà không có người để chia sẻ.
Anh thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài hòa vào tiếng điều hòa rì rào. Sự cô độc này sẽ theo anh đến hết cuộc đời, anh biết. Nó đã trở thành một phần của anh, một khoảng cách vô hình không chỉ ngăn cách anh với người anh yêu, mà còn với chính bản thân anh, với những cảm xúc chân thật nhất. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính đã tắt, nhưng gương mặt anh vẫn chìm trong ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ thành phố bên ngoài, khiến đôi mắt anh trở nên vô hồn, trống rỗng. Anh ngồi đó, bất động, giữa căn hộ sang trọng như một chiếc lồng vàng, một đế chế đã được xây dựng bằng những con số và sự cô độc. Anh đã thành công, nhưng liệu đây có phải là hạnh phúc? Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng bao trùm lấy Trần Hạo, một sự im lặng lạnh lẽo và vô tận.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.