Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 856: Lạnh Lùng Giữa Hào Quang
Ánh trăng thanh chiếu rọi vào căn phòng, soi rõ vẻ mặt mệt mỏi và cô độc của một người đàn ông đã mất đi tất cả những gì anh từng trân quý, chỉ vì một lời nói, một bước chân chậm một nhịp. Trần Hạo đứng đó, giữa căn hộ cao cấp của mình, mà lòng trống rỗng hơn bao giờ hết. Bóng hình mờ ảo của Lê An dưới ánh đèn đường vẫn ám ảnh anh, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng dù thành công đến đâu, anh vẫn không thể chạy trốn khỏi quá khứ, không thể lấp đầy cái khoảng trống mang tên cô. Đêm dài lê thê trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở dài nặng nề của anh xé toạc không gian.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa kính lớn của phòng họp chiến lược tại Tập đoàn Trần Thịnh, chúng chiếu rọi lên tấm bàn họp dài bằng gỗ óc chó bóng loáng, phản chiếu ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED âm trần. Căn phòng hình oval rộng rãi, được trang bị những chiếc ghế da cao cấp màu đen tuyền, đang bao trùm một bầu không khí trang trọng nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, hòa lẫn với mùi giấy mới tinh từ những tập tài liệu dày cộp và mùi nước hoa thoang thoảng của những nhân sự cấp cao. Thỉnh thoảng, tiếng bút ký sột soạt trên giấy, tiếng gõ nhẹ vào màn hình cảm ứng, hay tiếng ho khan lịch sự lại vang lên, phá vỡ sự im lặng đầy chuyên nghiệp.
Trần Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện với màn hình chiếu lớn đang hiển thị biểu đồ và số liệu phức tạp. Chiếc vest xám tro được cắt may hoàn hảo ôm lấy thân hình cao ráo của anh, tôn lên vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng và quyền uy. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh cất lên đều ngắn gọn, súc tích và chứa đựng sức nặng của một vị Tổng Giám đốc tài năng. Ánh mắt anh sắc bén, lướt qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại lâu hơn một chút ở vị trí của Hải Yến – đối tác chính của cuộc họp hôm nay.
Hải Yến, Giám đốc điều hành của một công ty công nghệ lớn, là một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh và đầy tự tin. Cô khoác trên mình bộ suit trắng tinh khôi, mái tóc đen óng được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sáng ngời. Mùi nước hoa cao cấp của cô nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, tạo nên một sự đối lập tinh tế với sự nghiêm nghị của căn phòng. Cô trình bày dự án với phong thái chuyên nghiệp, giọng nói rõ ràng, rành mạch, đôi khi nhấn nhá đầy thuyết phục.
Cuộc họp kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, với những tranh luận sôi nổi về chiến lược thị trường, phân tích tài chính và tiềm năng phát triển. Trần Hạo liên tục đưa ra những câu hỏi sắc bén, đôi khi khiến đối phương phải suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi trả lời. Tuy nhiên, Hải Yến luôn giữ vững sự tự tin, đáp lại một cách khéo léo và thông minh, thể hiện rõ bản lĩnh của một người phụ nữ thành đạt.
Cuối cùng, sau những vòng đàm phán căng thẳng, hợp đồng bạc tỷ đã được chốt hạ thành công. Một luồng không khí nhẹ nhõm lan tỏa khắp phòng, xen lẫn với tiếng vỗ tay chúc mừng lịch sự. Trần Hạo gật đầu nhẹ, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, có một chút mệt mỏi khó nhận ra. Anh cầm bút, ký tên lên bản hợp đồng dày cộp với nét chữ dứt khoát, sau đó trao lại cho Hải Yến.
Khi hai người bắt tay nhau, Hải Yến mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt Trần Hạo lâu hơn một chút. Bàn tay cô mềm mại và ấm áp, nhưng bàn tay anh lại lạnh lẽo một cách đáng ngạc nhiên.
"Thật vinh dự được hợp tác với Trần Tổng," Hải Yến nói, giọng điệu ngọt ngào hơn một chút so với lúc họp. "Tôi đã nghe danh anh từ lâu, quả không hổ danh là người đứng đầu Trần Thịnh. Anh thật sự đã khiến tôi phải nể phục."
Trần Hạo chỉ gật đầu lịch sự, rút tay về. "Cô Hải Yến cũng rất xuất sắc."
Hải Yến không hề nao núng trước sự lạnh nhạt của anh. Cô giữ nguyên nụ cười, ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua anh. "Nếu có dịp, tôi rất muốn mời Trần Tổng một bữa tối thân mật để bàn thêm về tiềm năng hợp tác lâu dài. Hoặc có thể là một buổi triển lãm nghệ thuật, tôi biết Trần Tổng cũng có hứng thú với lĩnh vực đó." Giọng cô nhỏ dần, như một lời mời gọi riêng tư hơn là một đề nghị công việc.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, nhưng chỉ là một cái nhíu mày rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giọng nói trầm thấp, không chút dao động: "Cảm ơn cô Hải Yến đã đánh giá cao. Chuyện công việc, chúng ta sẽ để thư ký sắp xếp. Hiện tại, tôi có khá nhiều việc cần giải quyết." Lời từ chối khéo léo nhưng dứt khoát, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Ngay lập tức, Anh Long – đồng nghiệp thân thiết và cố vấn của Trần Hạo – bước tới, cười xòa phá vỡ bầu không khí có phần gượng gạo. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng luôn ánh lên sự thân thiện. Anh hiểu Trần Hạo hơn ai hết, và biết rõ sự từ chối của anh không phải vì thiếu lịch sự, mà là vì một bức tường vô hình anh đã dựng lên quanh mình. "Đúng vậy, Trần Tổng của chúng tôi là người của công việc! Hợp đồng vừa ký xong, nhưng chắc chắn đã có hàng loạt dự án khác đang chờ anh ấy giải quyết rồi." Anh Long nói, vừa nói vừa vỗ nhẹ vai Trần Hạo, khéo léo kéo anh ra khỏi vòng vây của Hải Yến.
Hải Yến thoáng chút hụt hẫng trong mắt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Cô gật đầu với Anh Long, sau đó lại nhìn Trần Hạo một lần cuối, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự nuối tiếc. Trần Hạo không đáp lại ánh mắt đó, anh chuyển sự chú ý sang Chị Nguyệt – thư ký của anh – ra hiệu cho cô chuẩn bị cho cuộc họp tiếp theo. Chị Nguyệt, xinh đẹp và thanh lịch, nhanh chóng hiểu ý, cúi đầu chào đối tác và bắt đầu thu dọn tài liệu. Cánh cửa phòng họp khép lại, mang theo mùi nước hoa của Hải Yến và để lại Trần Hạo trong một không gian tĩnh lặng, nơi anh có thể trở về với những suy nghĩ của riêng mình. Anh cảm nhận được cái nhìn của Hải Yến, biết rằng cô có ý với anh, nhưng lòng anh không chút lay động. Trái tim anh, từ lâu đã hóa đá, không còn chỗ cho bất kỳ cảm xúc lãng mạn nào.
***
Đầu giờ chiều, ánh nắng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ lớn trong phòng Tổng Giám đốc, phủ một màu vàng dịu lên tấm bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng. Trần Hạo ngồi đó, không còn vẻ căng thẳng như trong phòng họp. Anh đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn chiếc sơ mi trắng tinh, tay áo xắn gọn gàng lên khuỷu tay. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính của anh là âm thanh duy nhất xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da từ chiếc ghế bành, và mùi cà phê đậm đặc từ ly cà phê đá trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng của Trần Hạo – sang trọng, uy nghiêm nhưng cũng đầy lạnh lẽo.
Anh lướt qua các tài liệu trên màn hình, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang tìm kiếm một nhịp điệu nào đó trong vô vàn con số và chữ nghĩa. Ánh mắt anh đôi khi lại lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ, nơi thành phố trải dài dưới một bầu trời trong xanh, không một gợn mây. Vẻ mặt anh thoáng chút mệt mỏi, dường như sự thành công rực rỡ kia không thể nào xoa dịu được những phiền muộn sâu kín trong tâm hồn.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Anh Long bước vào, trên tay cầm hai ly cà phê. Anh Long đặt một ly xuống bàn làm việc của Trần Hạo, ly còn lại anh cầm trên tay. "Cà phê của cậu đây, Hạo," Anh Long nói, giọng điệu nhẹ nhàng pha chút lo lắng. Anh Long đã gắn bó với Trần Hạo từ những ngày đầu gây dựng Trần Thịnh, anh hiểu rõ người đồng nghiệp tài giỏi này hơn bất kỳ ai. Anh thấy được sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài thành công của Trần Hạo.
Trần Hạo gật đầu, không ngẩng mặt lên khỏi màn hình. "Cảm ơn anh."
Anh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhấp một ngụm cà phê. "Hợp đồng hôm nay thành công rực rỡ. Cô Hải Yến này không đơn giản đâu, Hạo. Cô ấy có vẻ rất có ý với cậu. Ngay cả tôi cũng nhận ra điều đó." Anh Long nói, ánh mắt dò xét nhìn Trần Hạo.
Trần Hạo vẫn không nhìn Anh Long, tay lướt tập tài liệu trên màn hình với tốc độ nhanh chóng. "Chuyện công việc là đủ rồi." Giọng anh trầm thấp, phẳng lặng, không chút cảm xúc nào.
Anh Long thở dài nhẹ. Anh đã quá quen với thái độ này của Trần Hạo. "Nhưng cậu cũng nên nghĩ đến chuyện riêng tư một chút chứ. Cậu cứ thế này mãi... một mình mãi sao? Thành công, quyền lực, tiền bạc... tất cả những thứ đó không thể mua được hạnh phúc, Hạo ạ." Anh Long nói, ánh mắt đầy vẻ quan tâm. "Cậu đã bao nhiêu tuổi rồi? Bạn bè tôi đứa nào cũng vợ con đề huề, có khi còn khoe cháu nội, cháu ngoại rồi."
Trần Hạo dừng tay, chậm rãi đặt ly cà phê xuống. Anh dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Anh Long, công việc đang rất bận rộn." Anh dùng công việc làm lá chắn, một lời từ chối quen thuộc mà anh đã dùng để đẩy lùi mọi sự quan tâm đến đời sống cá nhân của mình. Câu nói ấy không phải là một lời nói dối, công việc của anh thực sự rất bận rộn, nhưng đó cũng là cách anh che giấu đi sự thật rằng anh không muốn mở lòng, không muốn đối diện với những cảm xúc mà anh cho là đã chết.
"Bận rộn đến mức không có thời gian cho bản thân sao?" Anh Long hỏi, giọng điệu kiên nhẫn nhưng đầy sự thúc giục. "Cậu đã xây dựng một đế chế, nhưng đế chế đó có cần một vị vua cô độc không? Tôi biết cậu... tôi biết cậu vẫn còn ám ảnh bởi chuyện cũ. Nhưng Hạo à, cuộc sống không dừng lại. Ai rồi cũng phải bước tiếp."
Trần Hạo nhắm mắt lại, một cái nhíu mày khó nhận thấy hiện lên trên vầng trán. "Anh Long, tôi ổn." Anh mở mắt ra, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh thường ngày. "Có lẽ anh nên về phòng và xem xét lại báo cáo tài chính quý này. Tôi muốn một bản phân tích chi tiết trước cuối tuần." Lời nói của anh đã chuyển hướng, trở về với công việc, một cách để anh chấm dứt cuộc trò chuyện không mong muốn này.
Anh Long nhìn Trần Hạo một lúc, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và tiếc nuối. Anh hiểu rằng Trần Hạo đã dựng lên một bức tường quá kiên cố, và không ai có thể xuyên thủng nó nếu anh không tự nguyện mở lòng. Anh đứng dậy, nhấp nốt ngụm cà phê cuối cùng. "Được rồi, tôi hiểu. Cậu cứ giữ sức khỏe." Anh Long nói, giọng nhẹ hơn, rồi lắc đầu rời đi, khép cửa phòng lại sau lưng mình.
Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động. Tiếng gõ phím đã ngừng hẳn. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào ánh chiều tà. Nỗi ám ảnh về Lê An, về câu nói "Thích thì không đủ" như một vết cứa sâu hoắm trong lòng anh, khiến anh không thể chấp nhận bất kỳ một mối quan hệ nào khác. Anh không muốn lặp lại sai lầm, không muốn mình lại "chậm một nhịp", nhưng đồng thời, anh cũng không dám cho phép mình yêu thêm một lần nữa. Bởi vì anh sợ, sợ rằng dù có cố gắng đến đâu, anh cũng sẽ không bao giờ là "đủ" đối với một ai khác, như cách anh đã không "đủ" đối với Lê An. Sự kiên trì của Hải Yến, hay bất kỳ người phụ nữ nào khác, chỉ càng làm nổi bật lên sự cô độc và nỗi ám ảnh của anh. Anh biết, anh sẽ mãi mãi sống trong cái vỏ bọc này, đóng băng trái tim mình, chỉ để bảo vệ nó khỏi những tổn thương mà anh tin rằng sẽ không thể chịu đựng thêm được nữa.
***
Tối muộn, thành phố đã lên đèn rực rỡ, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê lấp lánh dưới nền trời đêm. Trong căn hộ sang trọng và rộng lớn của Trần Hạo, chỉ có ánh sáng vàng dịu từ đèn LED thông minh, cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa tĩnh mịch đến lạ thường. Mùi gỗ mới, mùi da từ bộ sofa Ý đắt tiền, và thoang thoảng mùi nước hoa nam tính của anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đậm chất Trần Hạo – tinh tế, hiện đại, nhưng cũng đầy sự lạnh lẽo khó tả.
Trần Hạo đứng bên quầy bar mini, tự tay pha cho mình một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng màu ngọc bích sóng sánh trong chiếc ly pha lê mỏng, ánh lên vẻ quyến rũ dưới ánh đèn. Anh nhấp một ngụm, vị chát nhẹ và nồng ấm lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang ngự trị trong lồng ngực anh. Anh bước đến cửa sổ kính lớn, đặt ly rượu lên bệ, hai tay đút túi quần, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh thành phố về đêm.
Thành công, quyền lực, sự giàu có... tất cả những thứ đó giờ đây đều nằm trong tay anh. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, là người đàn ông mà bao kẻ ngưỡng mộ, bao người phụ nữ khao khát. Nhưng khi đứng một mình giữa căn phòng rộng lớn này, đối diện với chính mình, anh chỉ cảm thấy một sự cô độc đến lạnh người. Cái giá của vương miện này, chính là sự tĩnh mịch và nỗi ám ảnh không nguôi.
"Thành công... quyền lực... tất cả là vì điều gì?" Anh thầm hỏi, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong tâm trí anh. "Vì muốn chứng minh mình 'đủ' sao? Nhưng 'đủ' cho ai? Khi người cần 'đủ' đã không còn chờ đợi." Câu nói của Lê An, "Thích thì không đủ," lại hiện về, rõ ràng và sắc nét như thể nó vừa được thốt ra hôm qua. Nó không chỉ là một câu nói, mà là một lời nguyền, một bản án anh tự áp đặt lên chính mình. Nó định hình mọi quyết định, mọi cách anh đối diện với cuộc sống, mọi cơ hội anh từ chối.
Anh vuốt nhẹ lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ thép không gỉ lạnh lẽo trên cổ tay. Chiếc đồng hồ là biểu tượng của thành công, của những chuyến bay xuyên lục địa, của những cuộc họp căng thẳng và những quyết định chớp nhoáng. Nhưng khi anh chạm nhẹ vào mặt kính sapphire lạnh lẽo, anh không cảm thấy niềm kiêu hãnh, mà là một sự trống rỗng quen thuộc đến rợn người. Nó nhắc nhở anh về dòng thời gian đã trôi đi, về những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở lại. Nếu như ngày đó, anh không để tình yêu của mình chậm một nhịp. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra lời nói không thành. Nếu như ngày đó, anh không để khoảng cách vô hình giữa hai người lớn dần.
"Lạnh lùng với người khác, để rồi lại tự đóng băng chính mình." Anh tự nhủ, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. "Liệu có ai có thể tan chảy được tảng băng này không? Hay mãi mãi chỉ là một bóng hình không thể chạm tới... Lê An." Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An, nụ cười bình thản của cô khi nói "Thích thì không đủ," lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.
Anh mở mắt, ánh nhìn rơi vào một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt cẩn thận trên chiếc bàn phụ gần đó. Chiếc hộp được làm từ gỗ hương, màu nâu đỏ trầm ấm, chạm khắc tinh xảo. Anh vô thức bước đến, chạm nhẹ ngón tay lên bề mặt mịn màng của nó. Bên trong chiếc hộp này, có lẽ là một vật kỷ niệm cũ, một mảnh ghép từ quá khứ mà anh vẫn còn giữ lại, như một minh chứng cho những gì đã từng tồn tại.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự nuối tiếc và cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn anh. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim anh. Anh đã đạt được đỉnh cao quyền lực, nhưng sự trống rỗng và nỗi ám ảnh của anh ngày càng sâu sắc. Anh đang dần tự đóng mình trong vỏ bọc công việc và cô độc, chuẩn bị cho những cuộc đối diện nội tâm lớn hơn trong tương lai, những cuộc đối diện mà anh biết, mình không thể trốn tránh mãi được. Anh biết rằng, dù có bao nhiêu Hải Yến xuất hiện, bao nhiêu lời mời gọi, anh vẫn sẽ giữ mình trong bức tường thành lạnh lẽo này, bởi vì trái tim anh vẫn mãi mãi bị trói buộc bởi một bóng hình không thể chạm tới, bởi một lời nói đã trở thành định mệnh. Lê An, cái tên ấy vẫn là một vết cứa sâu, một nỗi đau âm ỉ, và cũng là lý do duy nhất cho sự cô độc vĩnh cửu của Trần Hạo.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.