Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 870: Trái Tim Đã Khép Lại?

Trần Hạo tiễn họ ra cửa, rồi quay trở lại phòng làm việc của mình. Căn phòng tổng giám đốc giờ đây chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ từ bên ngoài cửa sổ lùa vào, mang theo hơi sương đêm lành lạnh. Thành phố bên ngoài đã lên đèn rực rỡ, những ánh sáng lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn trải dài đến vô tận, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa cô độc.

Trần Hạo tháo chiếc cà vạt lụa ra, đặt nhẹ nhàng lên bàn. Anh nới lỏng vài cúc áo sơ mi, cảm giác như một gánh nặng vừa được trút bỏ, dù chỉ là tạm thời. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh, chỉ còn phảng phất một chút dư vị đắng chát trong không khí. Anh bước đến quầy bar nhỏ trong phòng, rót cho mình một ly nước lọc. Cảm giác lạnh lẽo của ly thủy tinh truyền qua lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng bên trong anh.

Anh đứng lặng lẽ bên cửa sổ kính cường lực, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm thành phố. Lời từ chối của anh đối với Linh vẫn còn vang vọng trong đầu anh, không phải là một sự hối tiếc, mà là một sự xác nhận, một lời nhắc nhở về quyết định mà anh đã chọn. "Bận rộn? Hay chỉ là không muốn cho ai thêm cơ hội để nói 'thích thì không đủ' nữa?" Anh tự hỏi, giọng nói trong đầu anh trầm và khàn. Anh đã dùng công việc như một lá chắn, một lý do hoàn hảo để không phải đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những mong muốn thầm kín mà anh không dám thừa nhận.

Ký ức về Lê An lại ùa về, không mời mà đến, như một dòng sông không ngừng chảy. Anh nhớ khoảnh khắc anh đã đứng trước cửa nhà cô vào đêm trước đám cưới, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã không gõ. Anh đã chọn để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và rồi, khoảnh khắc gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ, lời thổ lộ muộn màng của anh, và câu trả lời "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Cái "thích thì không đủ" ấy, đã trở thành một điệp khúc chua chát, một nỗi ám ảnh dai dẳng, xuyên suốt cuộc đời anh. Nó là minh chứng cho sự thật nghiệt ngã rằng không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến "chậm một nhịp". Anh đã "chậm một nhịp", và nhịp chậm ấy đã đổi lấy cả một đời lỡ lầm. Giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, sở hữu mọi thứ mà người khác mơ ước, anh lại nhận ra rằng, những thành công vật chất ấy không thể lấp đầy "vết sẹo không lành" trong trái tim anh. Chúng chỉ càng làm nổi bật sự cô độc, sự trống trải của một tâm hồn đã từng yêu sâu đậm, nhưng lại không dám bày tỏ.

Bàn tay anh siết chặt ly nước, cảm giác lạnh buốt lan ra các đầu ngón tay. Anh biết, mình đang xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh bản thân, để không ai có thể bước vào, để không ai có thể làm tổn thương anh thêm một lần nữa. Công việc không chỉ là mục tiêu, mà còn là một cơ chế phòng vệ, một cách để anh vùi mình vào quên lãng, để trốn tránh nỗi cô đơn. Nhưng càng trốn tránh, nỗi cô đơn lại càng đeo bám.

Anh nhìn thấy những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo dưới ánh đèn đường, những gia đình quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ mình sẽ lại có được một khoảnh khắc bình yên như thế? Hay "cuộc đời này, có lẽ mình sinh ra là để cô độc?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, không có lời đáp. Anh đã từ chối Linh, không phải vì cô ấy không tốt, mà vì anh không thể mở lòng. Anh không thể cho phép mình hy vọng thêm một lần nào nữa, không thể đặt cược trái tim mình vào một mối quan hệ mới, sợ rằng mình sẽ lại "chậm một nhịp", lại nghe thấy câu nói "thích thì không đủ".

Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt Trần Hạo, chúng chỉ là những điểm sáng vô hồn, không có ý nghĩa. Anh đứng đó, một mình, giữa căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng, với trái tim chất chứa nỗi tiếc nuối và một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa bỏ. Anh sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, trong sự cô độc và tĩnh lặng, với cái tên "Lê An" mãi mãi nằm trong danh bạ, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về những "lời nói không thành" và cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt họ, và giờ đây, nó cũng đang chia cắt anh với bất kỳ khả năng hạnh phúc nào trong tương lai.

***

Đã gần nửa đêm, nhưng Trần Hạo vẫn ngồi trước màn hình máy tính trong phòng tổng giám đốc. Chiếc ghế da sang trọng, từng được đặt làm riêng để mang lại sự thoải mái tối đa, giờ đây lại giống như một cái lồng giam vô hình, giữ chặt anh trong không gian của sự cô độc và hoài niệm. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình LED hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi, hằn sâu dưới đôi mắt đã thức trắng nhiều đêm. Vẻ trầm tư, thường trực trên khuôn mặt anh, càng rõ nét hơn trong sự tĩnh mịch của căn phòng. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng, như tiếng thời gian trôi đi chậm rãi, nhấm nháp từng khoảnh khắc của một cuộc đời đầy những lựa chọn và bỏ lỡ.

Ngoài cửa sổ kính cường lực, thành phố vẫn không ngủ. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, vẽ nên một bức tranh rực rỡ của sự phồn hoa và náo nhiệt. Nhưng đối với Trần Hạo, tất cả chỉ là một phông nền vô cảm. Anh vừa hoàn thành nốt những điều khoản cuối cùng của một hợp đồng lớn, một dự án mang lại lợi nhuận khổng lồ và củng cố thêm vị thế vững chắc của công ty trên thị trường. Thêm một thành công rực rỡ nữa, một nấc thang nữa trong sự nghiệp mà anh đã dốc toàn bộ tâm huyết để xây dựng. Nhưng không có lấy một nụ cười, một cảm giác thỏa mãn hay niềm hân hoan nào hiện diện trên gương mặt anh. Chỉ có sự trống rỗng quen thuộc, một khoảng không vô tận dường như đã bám rễ sâu trong tâm hồn anh.

Anh ngả lưng vào thành ghế, đôi mắt nhắm lại, cố gắng xoa dịu cơn nhức mỏi đang vần vũ trong thái dương. "Thêm một thành công nữa," anh tự nhủ, giọng nói trong đầu anh nghe thật xa xăm, "nhưng để làm gì khi không có ai để chia sẻ?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí, không có lời đáp, chỉ có sự im lặng lạnh lẽo làm bạn. Những thành tựu mà người khác phải mơ ước, những con số khổng lồ trên báo cáo tài chính, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh phải đối mặt với chúng một mình. Cảm giác lạnh lẽo của sự cô độc không phải đến từ nhiệt độ phòng hay gió đêm, mà đến từ chính trái tim anh, từ nơi sâu thẳm của tâm hồn mà không một thành công vật chất nào có thể chạm tới hay sưởi ấm.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi những con số và biểu đồ vẫn đang nhảy múa. Tựa như cuộc đời anh, một chuỗi những mục tiêu được đặt ra và chinh phục, nhưng thiếu đi một điểm tựa cảm xúc, một ý nghĩa sâu sắc hơn. Anh nghĩ về lời đề nghị của Ông Phong, về cô con gái Linh, một cô gái xinh đẹp, thông minh, phù hợp với mọi tiêu chuẩn xã hội. "Những lời đề nghị như của Ông Phong... liệu có ai thực sự muốn một người như mình, hay chỉ là lợi ích?" Anh tự hỏi, một thoáng hoài nghi về giá trị bản thân len lỏi trong tâm trí. Anh biết rõ, vị trí và tài sản của anh là thỏi nam châm thu hút sự chú ý, chứ không hẳn là con người anh. Và anh, sau tất cả những gì đã trải qua, đã trở nên quá mệt mỏi để phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Anh không muốn lại "chậm một nhịp" một lần nữa, không muốn đặt cược trái tim mình vào một ván bài mà anh biết mình có thể thua, và cái giá phải trả sẽ là một "vết sẹo không lành" khác.

Mùi cà phê nguội vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây càng thêm đắng chát, như một phép ẩn dụ cho dư vị cuộc đời anh. Công việc, đối với anh, không chỉ là mục tiêu, mà còn là một cơ chế phòng vệ tinh vi. Nó cho anh lý do để bận rộn, để không phải nghĩ quá nhiều, để không phải đối mặt với những khoảng trống trong tâm hồn. Nó là một bức tường kiên cố anh dựng lên quanh mình, để ngăn chặn bất kỳ ai có ý định bước vào, và cũng để ngăn chặn chính anh khỏi việc bước ra. Anh sợ sự tổn thương, sợ phải lặp lại cái sai lầm của quá khứ, cái sai lầm đã khiến anh "lỡ cả một đời". Ánh đèn thành phố bên ngoài vẫn lấp lánh, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ là những đốm sáng xa xôi, không thể soi rọi vào góc khuất tối tăm nhất trong tâm hồn anh. Sự mệt mỏi thể chất hòa lẫn với sự mệt mỏi tinh thần, tạo thành một gánh nặng vô hình đè nén lấy anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả những nỗi niềm không thể gọi tên.

***

Cuối cùng, Trần Hạo cũng rời khỏi văn phòng. Chiếc xe sang trọng đưa anh về căn hộ penthouse ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời. Ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ dưới chân anh, nhưng sự hào nhoáng ấy không thể làm dịu đi sự trống trải đang ngự trị trong tâm hồn. Bước vào căn hộ rộng lớn, sự im lặng đáng sợ gần như nuốt chửng lấy anh. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại, với những gam màu trầm và nội thất cao cấp. Mùi gỗ mới và da sang trọng phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn sót lại trên áo sơ mi của anh. Mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống, của một gia đình.

Anh cởi chiếc áo khoác vest, treo lên mắc áo một cách cẩn thận, như thể đang thực hiện một nghi lễ quen thuộc. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, một vật phẩm đắt giá khác trên cổ tay anh, được tháo ra và đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn đá cẩm thạch trắng muốt. Mọi hành động của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi cử chỉ đều mang theo một gánh nặng vô hình của những suy tư và nỗi niềm. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn trần, nhưng ánh sáng của nó không thể xua đi bóng tối trong lòng anh. Nó chỉ là một biểu tượng nữa của thành công vật chất, một thứ mà anh đã đạt được, nhưng không mang lại hạnh phúc.

Anh đi dọc hành lang rộng thênh thang, tiếng bước chân anh vang vọng trong không gian trống trải. Căn hộ này, với mọi tiện nghi hiện đại và sang trọng, lại là nơi anh cảm thấy cô độc nhất. Tiếng điều hòa chạy đều đều, khẽ khàng, là âm thanh duy nhất lấp đầy sự tĩnh mịch, nhưng nó chỉ càng làm nổi bật lên sự thiếu vắng của những tiếng nói, tiếng cười, tiếng động của một mái ấm. "Mọi thứ đều có... nhưng thiếu một thứ gì đó vô hình, quan trọng hơn," anh tự nhủ, ánh mắt lướt qua những bức tranh trừu tượng đắt tiền trên tường, những món đồ trang trí tinh xảo mà anh mua về chỉ để lấp đầy không gian. Anh có tất cả những gì một người đàn ông có thể mơ ước: tiền bạc, quyền lực, sự nghiệp lẫy lừng. Nhưng anh thiếu đi một người để chia sẻ, một người để trở về.

Anh bật công tắc đèn phòng khách, ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập không gian, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh ngồi xuống sofa da thật êm ái, cơ thể chìm sâu vào lớp đệm, cảm giác mệt mỏi thấm vào vai và tâm trí. Anh cầm chiếc ��iều khiển, bật tivi. Một kênh tin tức đang phát, với những giọng nói đều đều và hình ảnh chuyển động nhanh chóng. Anh không chú ý nội dung, chỉ để tiếng nói chuyện mờ nhạt lấp đầy sự tĩnh mịch đáng sợ của căn hộ. Đó là một cách để anh đánh lừa bản thân, rằng anh không hoàn toàn một mình, rằng có những âm thanh của cuộc sống xung quanh anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết đó chỉ là một sự giả dối.

"Cái giá của sự thành công này là gì?" Anh tự hỏi, giọng nói trong đầu anh khàn đặc. Đó không phải là một câu hỏi tu từ. Anh thực sự muốn biết, liệu những gì anh đã đạt được có xứng đáng với những gì anh đã mất đi, những gì anh đã từ bỏ? Câu trả lời dường như luôn là không. Cái giá của sự thành công là những đêm dài cô độc, là những buổi sáng thức dậy một mình, là những bữa ăn không có ai cùng sẻ chia, là một trái tim mang nặng "vết sẹo không lành" từ quá khứ. Anh đã dùng công việc để trốn chạy, để quên đi, nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, khi mọi sự ồn ào lắng xuống, nỗi cô đơn lại ập đến, mạnh mẽ và chân thật hơn bao giờ hết.

Anh đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc điện thoại di động vẫn còn trong túi quần. Đó là một chiếc điện thoại đời mới nhất, nhưng anh nhớ đến chiếc điện thoại cũ hơn, cái mà anh đã giữ số của Lê An trong danh bạ. Anh đã không gọi. Anh đã không dám gọi. Và giờ đây, chiếc điện thoại này cũng chỉ là một công cụ, không hơn không kém. Nó không thể kết nối anh với những gì anh thực sự khao khát – một sự gắn kết chân thành, một tình yêu trọn vẹn. Mùi nước hoa phảng phất từ cổ áo anh, một mùi hương mạnh mẽ, nam tính, nhưng lại càng làm nổi bật sự trống rỗng, sự thiếu vắng của một bàn tay phụ nữ để chạm vào, một bờ vai để tựa vào. Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài hòa vào tiếng điều hòa, tan biến vào không gian rộng lớn và vô cảm của căn hộ.

***

Trần Hạo nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, nơi những hình ảnh và âm thanh vô nghĩa vẫn đang diễn ra. Đôi mắt anh vô hồn, tâm trí anh đã trôi về nơi xa xăm, vượt qua cả bức tường bê tông và kính của tòa nhà chọc trời, trở về với một thị trấn ven sông yên bình, nơi có những ký ức mà anh không bao giờ muốn quên, nhưng cũng không thể nào chạm tới được nữa. Một hình ảnh thoáng qua của Lê An, dịu dàng, mỉm cười bên bờ sông cũ, mái tóc dài bay trong gió. Đó là hình ảnh của những ngày xưa cũ, khi trái tim anh còn biết rung động một cách trong trẻo, chưa vướng bận những toan tính, những áp lực của cuộc sống thành thị, và chưa phải gánh chịu những tổn thương sâu sắc đến vậy.

Anh nhớ rõ cảm giác bối rối, ngại ngùng của một chàng trai mới lớn, cái cách anh luôn cố gắng ở bên cô, bảo vệ cô, nhưng lại không thể nói ra thành lời cái tình cảm lớn lao đang lớn dần trong lòng. Đó là những "lời nói không thành" đã trở thành định mệnh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, dẫn đến cái kết nghiệt ngã: "chậm một nhịp, lỡ cả một đời". Anh không còn đau đớn dữ dội như trước, cái cảm giác nhói buốt mỗi khi nghĩ về cô đã dần chai sạn theo thời gian. Nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng dai dẳng, một nỗi tiếc nuối âm ỉ, một câu hỏi không ngừng dằn vặt anh: liệu sự chai sạn này có phải là vĩnh viễn?

Anh đưa ly nước lạnh lên môi, nhấp một ngụm. Cảm giác lạnh buốt của nước lan tỏa trong cổ họng, nhưng không thể làm dịu đi cái khô khan trong lòng anh. Anh đặt ly nước xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh nhỏ, sắc lạnh, hòa vào sự im lặng bao trùm. Anh nhắm mắt lại, một lần nữa cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng vô vọng. "Ngày đó, Lê An nói 'thích thì không đủ'..." Giọng nói của cô, bình thản nhưng dứt khoát, vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nguyền, như một minh chứng cho sự thật rằng tình yêu không chỉ cần sâu đậm, mà còn cần đúng thời điểm, đúng cách.

Giờ đây, anh tự hỏi: "Vậy bây giờ, liệu mình còn đủ để thích, hay để yêu ai đó nữa không?" Trái tim anh, sau tất cả, đã chịu đựng quá nhiều. Nó đã từng rung động mãnh liệt, đã từng tan vỡ, và giờ đây, nó dường như đã khép lại, phong bế chính mình trong một lớp vỏ bọc kiên cố của sự thờ ơ và cô độc. "Trái tim mình đã thực sự hóa đá sau vết sẹo đó, hay chỉ là tạm thời ngủ quên?" Anh tự vấn, một tia hy vọng mong manh len lỏi, nhưng ngay lập tức bị nỗi sợ hãi và hoài nghi dập tắt. Anh sợ hãi việc mở lòng, sợ hãi việc đặt niềm tin vào một mối quan hệ mới, sợ hãi việc lại phải đối mặt với một sự từ chối, một sự bỏ lỡ, một cái "thích thì không đủ" khác.

Cái "vết sẹo không lành" từ mối tình đầu đã trở thành một ám ảnh, một rào cản vô hình ngăn anh đến với bất kỳ khả năng hạnh phúc nào. Anh đã từ chối Linh, không phải vì cô ấy không tốt, mà vì anh không thể cho phép mình hy vọng. Anh không thể chịu đựng thêm một lần tổn thương nào nữa. Cảm giác mệt mỏi, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, đè nặng lên anh, khiến anh chỉ muốn chìm sâu vào giấc ngủ, thoát khỏi những suy nghĩ triền miên này.

Anh thở dài nặng nề, tiếng thở dài như mang theo tất cả nỗi niềm u uẩn trong lòng anh. Anh biết, anh đang tự giam hãm mình trong một nhà tù do chính anh tạo ra, một nhà tù của quá khứ, của tiếc nuối, của sự sợ hãi. "Liệu có còn ai có thể làm nó rung động, hay nó đã vĩnh viễn đóng lại, chỉ còn biết đón nhận sự cô độc này?" Câu hỏi đó vang vọng trong không gian trống rỗng của căn hộ, không có lời đáp. Chỉ có sự im lặng bao la, và trái tim anh, vẫn ở đó, vẫn đập, nhưng dường như đã mất đi khả năng cảm nhận trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc. Trần Hạo nằm đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, với câu hỏi lớn nhất của cuộc đời mình treo lơ lửng trong không khí đêm. Liệu có một ngày nào đó, trái tim anh sẽ lại tìm thấy nhịp đập của tình yêu, hay nó đã vĩnh viễn khép lại, chỉ còn biết đón nhận sự cô độc này cho đến cuối cuộc đời?

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free