Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 871: Hộp Kỷ Vật Cũ: Nơi Thời Gian Ngừng Lại
Trần Hạo nằm đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, với câu hỏi lớn nhất của cuộc đời mình treo lơ lửng trong không khí đêm. Liệu có một ngày nào đó, trái tim anh sẽ lại tìm thấy nhịp đập của tình yêu, hay nó đã vĩnh viễn khép lại, chỉ còn biết đón nhận sự cô độc này cho đến cuối cuộc đời? Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, xuyên qua bức tường kính, đổ một thứ ánh sáng bạc nhạt nhẽo lên tấm thảm lông mềm mại, nơi anh vẫn nằm, bất động. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn thổi ra luồng khí mát lạnh, tạo nên một âm thanh rì rầm gần như vô hình, nhưng đủ để nhấn chìm mọi ý nghĩ sâu xa, mọi tiếng lòng đang khao khát được giải tỏa.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những suy tư dằn vặt, nhưng vô ích. Chúng cứ như những con sóng ngầm, cuộn trào lên từ đáy sâu ký ức, xô đẩy vào bờ tâm trí anh, không ngừng nghỉ. "Lại là đêm... Luôn là những đêm dài và trống rỗng thế này." Anh lẩm bẩm trong câm lặng, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm vô hình trong khoang miệng khô khốc. Mỗi đêm, sau một ngày dài vật lộn với những con số, những hợp đồng bạc tỷ, những cuộc họp căng thẳng, anh lại trở về với căn hộ rộng lớn, nơi sự tĩnh mịch bao trùm mọi ngóc ngách. Mùi gỗ sồi thoang thoảng, hòa lẫn với hương da thuộc từ bộ sofa đắt tiền và mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên cổ áo sơ mi, tất cả tạo nên một không gian của sự xa hoa nhưng thiếu vắng hơi ấm.
Anh vươn tay, chạm vào chiếc điều khiển từ xa đặt trên bàn kính. Màn hình tivi tắt ngúm, trả lại căn phòng vẻ im lặng tuyệt đối. Trần Hạo đứng dậy, sải bước chậm rãi trên sàn gỗ bóng loáng. Từng bước chân anh vang vọng, như thể nhấn mạnh sự cô độc của người duy nhất tồn tại trong không gian này. Anh đi ngang qua tủ sách, nơi những cuốn sách bìa cứng được sắp xếp ngay ngắn, phần lớn là sách chuyên ngành và kinh tế, nhưng cũng có vài cuốn tiểu thuyết cổ điển mà anh từng đọc để tìm kiếm một chút thi vị. Anh dừng lại, ngón tay lướt nhẹ trên gáy sách. Anh đã cố gắng đọc một cuốn tối nay, một tiểu thuyết trinh thám phức tạp, nhưng từng câu chữ đều trôi tuột qua tâm trí anh mà không để lại chút dấu ấn nào. Tâm trí anh đã bị chiếm giữ bởi một thứ khác, thứ mà tiền bạc hay danh vọng không thể nào lấp đầy.
Anh tiến đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang say ngủ dưới chân mình. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ như một dải ngân hà nhân tạo, trải dài vô tận. Ở độ cao này, mọi thứ đều trở nên nhỏ bé, xa lạ, và vô nghĩa. Sự thành công mà anh đã dày công xây dựng, những tòa nhà chọc trời, những dòng xe cộ tấp nập ban ngày, tất cả giờ đây chỉ là một bức tranh tĩnh lặng, đẹp đẽ nhưng trống rỗng. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông có thể mơ ước: tiền tài, địa vị, sự nghiệp thăng hoa. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc cô độc như thế này, anh tự hỏi, cái giá phải trả cho tất cả những thứ đó là gì? "Liệu có cách nào để lấp đầy những khoảng trống này không?" Câu hỏi đó vang vọng trong đầu anh, không một tiếng đáp lại, chỉ có tiếng thở dài của chính anh hòa vào không khí. Anh cảm thấy bứt rứt, một cảm giác khó chịu len lỏi trong từng thớ thịt, thôi thúc anh làm điều gì đó, bất cứ điều gì, để phá vỡ sự kìm kẹp của những suy nghĩ triền miên này. Anh không muốn ngủ, vì anh biết giấc ngủ sẽ chỉ mang đến những giấc mơ không lời, những hình ảnh chập chờn của quá khứ, và thức dậy sẽ lại là một buổi sáng đầy rẫy sự trống trải.
***
Trong lúc vô định, Trần Hạo quay lưng lại với khung cảnh thành phố lộng lẫy, bước vào phòng làm việc riêng của mình. Căn phòng này, dù cũng được thiết kế tinh tế với tông màu trầm và nội thất hiện đại, nhưng lại mang một vẻ riêng biệt hơn, một chút hoài cổ. Nơi đây có một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, được làm từ loại gỗ tự nhiên đã ngả màu thời gian, đứng lặng lẽ ở một góc phòng. Chiếc tủ này không phải là một phần của thiết kế nội thất sang trọng của căn hộ, mà là một kỷ vật anh đã giữ lại từ căn nhà cũ của bố mẹ ở thị trấn ven sông. Nó là một món đồ duy nhất còn sót lại từ một cuộc sống khác, một Trần Hạo khác. Anh đã khóa nó cẩn thận, và đã rất lâu rồi không động đến. Cảm giác như nó là một cánh cửa dẫn đến một thế giới mà anh đã cố gắng đóng kín, phong bế.
Anh tiến đến bên chiếc tủ, ngón tay miết nhẹ lên những đường vân gỗ đã cũ. Mùi gỗ xưa cũ, pha chút ẩm mốc nhẹ nhàng, khác hẳn với mùi gỗ sồi mới và da thuộc trong phòng khách, khẽ xộc vào khứu giác anh, đánh thức một tầng ký ức sâu thẳm. Anh do dự một chút, rồi từ từ mở cánh tủ. Bên trong là một ngăn tủ khóa. Anh khẽ thở dài, lục tìm trong ví chiếc chìa khóa nhỏ đã ngả màu đồng, được giấu kín trong một ngăn bí mật mà chỉ anh biết. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng khi anh tra chìa vào ổ, rồi tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi ổ khóa được mở. Bàn tay anh khẽ run lên khi kéo ngăn tủ ra.
Bên trong, nằm khuất sau vài tập tài liệu cũ và một chồng sách giáo khoa đã ố vàng, là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Chiếc hộp không quá lớn, chỉ bằng hai bàn tay chụm lại, phủ một lớp bụi dày đặc của thời gian. Nó đã nằm yên ở đó, bị lãng quên, nhưng giờ đây lại hiện ra như một lời nhắc nhở. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ cũ truyền qua đầu ngón tay anh khi anh chạm vào nó. Anh khựng lại, như thể chiếc hộp đang chứa đựng một thứ gì đó quá nặng nề, quá đỗi thiêng liêng mà anh đã không dám đối mặt trong suốt nhiều năm. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, tâm trí anh quay cuồng với những suy đoán về những gì nó có thể chứa đựng. Anh biết, nó là một kho tàng của quá khứ, của những kỷ niệm mà anh đã cố gắng chôn vùi, nhưng chưa bao giờ thực sự quên.
Anh chậm rãi nhấc chiếc hộp ra, đặt lên bàn làm việc. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn LED màu vàng ấm áp hắt xuống, chiếu rõ lớp bụi mờ phủ trên bề mặt. Anh phủi nhẹ lớp bụi, để lộ ra những đường vân gỗ tinh xảo đã được chạm khắc thủ công. Chiếc hộp trông đơn giản, nhưng chứa đựng một sự phức tạp vô hình của những câu chuyện chưa kể. Anh do dự một lát nữa, hít một hơi thật sâu. Có lẽ, anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đã qua, hoặc ít nhất, anh cần một câu trả lời cho sự trống rỗng đang hành hạ anh mỗi đêm. Bàn tay anh từ từ đưa lên, chạm vào nắp hộp. Một cảm giác quen thuộc, như thể anh đã làm điều này hàng trăm lần trong quá khứ, nhưng đồng thời cũng là một cảm giác xa lạ, bởi vì anh biết rằng khi chiếc hộp này mở ra, anh sẽ không còn là Trần Hạo của trước đây nữa. Tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên khi nắp hộp từ từ được mở, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bên trong, là một thế giới nhỏ bé của những kỷ niệm. Những vật dụng nhỏ đã cũ kỹ hiện ra dưới ánh đèn: một vài chiếc huy hiệu của trường cấp hai đã phai màu, một cuốn sổ tay bìa cứng đã ngả vàng, góc cạnh sờn rách, vài bức thư viết tay đã ố vàng theo thời gian, nét chữ non nớt nhưng đầy tình cảm. Và nằm dưới cùng, như một viên ngọc quý được giấu kín, là một bức ảnh nhỏ, hình chữ nhật đã cong vênh theo năm tháng.
***
Trần Hạo cầm bức ảnh nhỏ trong tay, cảm giác mềm mại của giấy ảnh cũ mòn dưới đầu ngón tay. Đó là bức ảnh chụp chung của anh và Lê An, khi cả hai còn rất nhỏ, có lẽ là vào một buổi chiều vàng nắng bên bờ sông cũ của thị trấn. Bức ảnh đã ố vàng theo thời gian, nhưng những nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên của hai đứa trẻ vẫn như tỏa sáng. Anh nhớ như in cái khoảnh khắc đó: một buổi picnic nhỏ do gia đình tổ chức, anh và An trốn ra bờ sông để chơi, rồi được một người chú chụp cho tấm ảnh này. Lê An trong ảnh thật rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh, mái tóc tết hai bím gọn gàng, khuôn miệng cười tươi tắn để lộ hàm răng trắng đều. Cạnh cô, anh – một Trần Hạo nhỏ bé, gầy gò hơn bây giờ, nhưng ánh mắt cũng ngời sáng niềm vui, bàn tay khẽ nắm lấy vạt áo của cô. Họ đứng sát bên nhau, như thể không một thứ gì có thể chia cắt.
Anh vuốt nhẹ lên khuôn mặt Lê An trong ảnh, cảm nhận sự nhẵn nhụi của lớp giấy ảnh đã qua bao năm tháng. Hình ảnh này, rạng rỡ và vô tư, khác hẳn với vẻ bình thản, có phần cam chịu mà anh đã thấy ở cô trong lần gặp lại định mệnh bên bờ sông cũ nhiều năm về trước. Nụ cười đó, anh đã từng nghĩ sẽ mãi mãi thuộc về anh, là ánh sáng dẫn lối cho anh. Nhưng anh đã sai, một bước sai lầm, một cái "chậm một nhịp" đã khiến anh mất đi tất cả.
Những ký ức về tiếng cười trong trẻo của cô, về những buổi chiều tan học chung đường, về những lần anh cố gắng bảo vệ cô khỏi lũ trẻ nghịch ngợm, về những lời thầm kín anh đã giữ trong lòng, chưa bao giờ được nói ra, tất cả ùa về mạnh mẽ, như một cơn lũ quét qua tâm trí anh. Anh nhớ cái cảm giác bối rối, ngại ngùng của một chàng trai mới lớn, cái cách anh luôn tìm mọi cớ để được ở bên cô, để ngắm nhìn cô, nhưng lại không tài nào thốt nên lời tỏ tình. Đó là những "lời nói không thành" đã trở thành định mệnh, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà anh đã không thể vượt qua, và giờ đây, nó đã biến thành một vực thẳm sâu không đáy.
"Lê An...", anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào không khí tĩnh mịch của căn phòng. "Chúng ta đã từng... như thế này." Anh lật mặt sau của bức ảnh, nơi có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của một đứa trẻ, có lẽ là của anh: "Hạo và An, mãi mãi là bạn." Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi anh. "Mãi mãi là bạn"... một lời nguyền, hay một lời tiên tri cho số phận của họ?
Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại mùi hương tóc của cô khi cô đi ngang qua, tiếng chuông xe đạp của cô, ánh mắt tinh nghịch của cô khi anh kể một câu chuyện cười. Tất cả đều rõ ràng như thể mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, nhưng thực tế, đã là cả một đời người. "Nếu như ngày đó anh đã nói..." Lời hối tiếc quen thuộc lại dâng trào. Nếu như anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không e dè, không sợ hãi việc bị từ chối, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có đang ở đây, một mình trong căn hộ xa hoa này, với trái tim trống rỗng và dằn vặt?
Câu nói của Lê An, "Thích thì không đủ," vẫn vang vọng trong tâm trí anh, bình thản nhưng dứt khoát. Giờ đây, khi nhìn lại bức ảnh này, anh tự hỏi, "Thích thì không đủ... liệu có phải là sự thật? Hay chỉ là lời biện minh cho sự hèn nhát của mình?" Anh không còn chắc chắn nữa. Có lẽ, anh đã quá hèn nhát để thừa nhận tình yêu của mình, quá hèn nhát để chiến đấu cho nó. Và Lê An, cô ấy có lẽ đã mệt mỏi với sự chờ đợi, với cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra.
Nỗi tiếc nuối và câu hỏi về khả năng yêu thương của bản thân anh, về cái giá của sự thành công mà anh đang có, dường như càng nặng nề hơn khi đối diện với hình ảnh quá khứ hạnh phúc, vô tư đó. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, phiên bản giới hạn, lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của sự thành đạt, của hàng tỷ đồng mà anh đã kiếm được, nhưng giờ đây nó lại càng nhấn mạnh sự đối lập với sự trống rỗng trong trái tim. Nó là một vật phẩm vô tri, không thể mang lại cho anh một nụ cười hồn nhiên như nụ cười của Lê An trong bức ảnh.
Trần Hạo chìm sâu vào hồi ức, từng chi tiết nhỏ của bức ảnh, từng nụ cười, từng ánh mắt đều tái hiện rõ nét trong tâm trí. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói, rằng cô cần một bến đỗ an yên, một người biết quan tâm và bày tỏ. Anh đã không thể là người đó. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và bụi thời gian từ chiếc hộp, từ bức ảnh, như bám vào lồng ngực anh, nặng trĩu.
"Liệu có một ngày nào đó, trái tim mình sẽ lại tìm thấy nhịp đập của tình yêu, hay nó đã vĩnh viễn khép lại, chỉ còn biết đón nhận sự cô độc này cho đến cuối cuộc đời?" Anh tự hỏi, nhưng không còn mong chờ một câu trả lời. Chỉ có sự im lặng của căn phòng, và ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa kính, đổ bóng một Trần Hạo cô độc, ôm trong tay một bức ảnh đã ố vàng, giữa một biển ký ức và tiếc nuối không bờ bến. Chiếc hộp kỷ vật cũ, nơi thời gian dường như đã ngừng lại, đã mở ra một lần nữa, và anh, một lần nữa, lại lạc lối trong mê cung của những điều "nếu như ngày đó..." Những vật phẩm khác trong hộp, cuốn sổ tay cũ, những bức thư ố vàng, vẫn nằm đó, đợi chờ được khám phá, đợi chờ được kể lại những câu chuyện mà Trần Hạo đã quên, hoặc cố tình muốn quên. Nhưng đêm nay, chỉ riêng bức ảnh này, đã đủ để nhấn chìm anh trong dòng chảy của hoài niệm.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.