Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 872: Lời Nguyền Âm Vang: Thích Thì Không Đủ
Ánh trăng cuối cùng cũng mờ dần, nhường chỗ cho một vệt sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những đường nét lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động trên chiếc sofa da màu xám tro, bức ảnh ố vàng của hai đứa trẻ đang cười rạng rỡ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Căn hộ cao cấp trên tầng thượng, nơi mọi tiện nghi được sắp đặt hoàn hảo theo phong cách tối giản Bắc Âu, với những mảng tường kính trong suốt phô bày toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, giờ đây lại trở nên trống trải đến đáng sợ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh đã tắt từ lúc nào, chỉ còn lại âm thanh đều đều của điều hòa và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, càng nhấn mạnh sự tĩnh mịch đến rợn người. Mùi gỗ sồi mới hòa quyện với mùi da sang trọng và chút dư vị của rượu vang từ đêm qua vẫn quẩn quanh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy đang bao trùm lấy anh.
"Thích thì không đủ..." Lời nói ấy, bình thản nhưng dứt khoát, vẫn không ngừng văng vẳng trong tâm trí Trần Hạo, như một bản nhạc buồn không lối thoát, một lời nguyền định mệnh ám ảnh mọi nỗ lực mở lòng của anh. Anh cố gắng lý giải, cố gắng tìm một kẽ hở, một lý do hợp lý hơn cho câu nói đó, ngoài cái sự thật phũ phàng rằng tình cảm anh dành cho Lê An, dù sâu đậm đến mấy, vẫn chưa bao giờ là "đủ". Anh đã có tất cả, sự nghiệp thành công rực rỡ, danh tiếng, tiền bạc, một cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Những hợp đồng bạc tỷ, những dự án quy mô, tất cả đều nằm trong tầm tay anh, là kết quả của bao năm tháng lao động không ngừng nghỉ, một cách để lấp đầy khoảng trống, để chứng tỏ bản thân, để quên đi những dằn vặt đã ăn sâu vào tâm hồn. Nhưng giờ đây, trước bức ảnh ố vàng này, trước nụ cười hồn nhiên của Lê An thời thơ ấu, tất cả những thành công vang dội ấy đều trở nên vô nghĩa, như những hạt cát vô tri không thể lấp đầy đại dương trống rỗng trong trái tim anh.
"Không đủ thật sao?" Anh thì thầm, giọng nói khẽ khàng hòa vào không khí mờ ảo của buổi sớm, nghe như một tiếng thở dài đến từ một nơi rất xa. Lòng bàn tay anh siết nhẹ bức ảnh, cảm nhận sự mỏng manh của giấy cũ, như cảm nhận sự mỏng manh của những ký ức đã bị thời gian bào mòn. Anh nhớ lại những buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn vàng rực đổ xuống dòng sông cũ, anh và Lê An cùng ngồi bên bờ, chân trần chạm vào làn nước mát lạnh. Anh nhớ những lời anh đã muốn nói, những cảm xúc anh đã cố gắng che giấu, sợ hãi rằng nếu bày tỏ, tất cả sẽ tan biến. Nỗi sợ hãi ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một bức tường vô hình mà anh đã không dám phá bỏ. Và rồi, anh đã "chậm một nhịp", để mọi thứ tuột khỏi tay, để lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" trở thành lời nói muộn màng, chỉ mang theo nỗi tiếc nuối và sự dằn vặt khôn nguôi.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Tất cả những gì mình có, liệu có đổi lại được cái 'đủ' ấy không?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Giữa căn hộ xa hoa này, với những tấm kính cường lực trong suốt bao quanh, anh cảm thấy mình như bị giam cầm trong một chiếc lồng vàng. Anh đặt bức ảnh xuống mặt bàn kính phẳng lì, lạnh ngắt, hình ảnh Lê An phản chiếu mờ ảo dưới ánh sáng ban mai, như một ảo ảnh xa vời không thể chạm tới. Anh đứng dậy, bước đi chậm rãi trên sàn nhà mát lạnh, cảm nhận sự cô độc bủa vây. Anh đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Những tòa nhà chọc trời vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, nhưng những ánh đèn giao thông đã bắt đầu nhấp nháy, báo hiệu một ngày làm việc mới. Anh cố gắng tìm kiếm sự an ủi trong vẻ ngoài hào nhoáng của thành phố, trong sự vận động không ngừng nghỉ của nó, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng vô hạn.
Bàn tay anh đưa lên xoa nhẹ thái dương, cảm thấy cơn đau nhói âm ỉ. Anh rót một chút rượu vang đỏ còn lại từ đêm qua vào ly, nhấp một ngụm. Vị đắng chát, nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng, như vị của sự thật nghiệt ngã mà anh đang đối diện. Ly rượu lạnh lẽo trong tay, tựa như trái tim anh, lạnh lẽo và trống rỗng. Mùi hương của nó, dù sang trọng đến mấy, cũng không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng. Trần Hạo đã từng tin rằng thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, rằng sự thành công sẽ là liều thuốc cho nỗi đau mất mát. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thời gian chỉ khiến vết sẹo thêm hằn sâu, còn thành công chỉ khiến anh càng thêm cô độc trên đỉnh cao. Câu nói "Thích thì không đủ" không chỉ là lời của Lê An, mà còn là lời tự vấn, là cái giá phải trả cho những "lời nói không thành" của anh, cho cái "chậm một nhịp" đã khiến anh mất đi tất cả. Anh nhìn xuống thành phố bên dưới, hàng triệu con người đang hối hả bắt đầu một ngày mới, nhưng có mấy ai hiểu được rằng, đôi khi, giữa biển người mênh mông, người ta lại cô độc hơn bao giờ hết?
***
Trưa cùng ngày, ánh nắng đã tràn ngập khắp bầu trời, xuyên qua lớp kính cường lực trong suốt của phòng Tổng Giám Đốc, tạo thành những vệt sáng chói chang trên mặt bàn làm việc bằng gỗ óc chó. Trần Hạo ngồi trước chiếc bàn ấy, ánh mắt dán vào màn hình máy tính, nơi những biểu đồ phức tạp và con số khô khan hiện lên. Tuy nhiên, tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, vẫn còn chìm đắm trong những ám ảnh từ đêm qua. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, mùi gỗ, mùi da và giấy cao cấp hòa quyện, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm đặc trưng của một văn phòng lãnh đạo cấp cao. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của chính anh, tiếng điện thoại nội bộ thỉnh thoảng vang lên, tất cả đều không thể lấp đầy khoảng trống mà câu nói "Thích thì không đủ" đã tạo ra trong tâm hồn anh.
Những con số, những hợp đồng bạc tỷ, những kế hoạch lớn lao cho tương lai của tập đoàn, tất cả đều nằm trong tầm tay anh, là những minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công rực rỡ của Trần Hạo. Nhưng chúng cũng không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng, không thể lấp đầy được cái khao khát được yêu thương, được chia sẻ mà anh đã chôn giấu bấy lâu. Anh nhớ lại những lần mình đã cố gắng mở lòng với những người phụ nữ khác sau này, những mối quan hệ hời hợt mà anh cố gắng xây dựng như một cách để thoát khỏi sự cô độc. Đó là Phương Anh, hay những cô gái khác, xinh đẹp, thông minh, nhưng luôn có một rào cản vô hình giữa anh và họ. Một sự dè dặt, một nỗi sợ hãi tiềm ẩn khiến anh không thể vượt qua, không thể trao đi trọn vẹn trái tim mình. Như thể anh sợ rằng, bất kỳ mối quan hệ nào cũng sẽ kết thúc bằng chính những lời đó: "Thích thì không đủ." Lời nguyền ấy đã ăn sâu vào tâm trí anh, biến thành một pháo đài kiên cố bao bọc lấy trái tim anh, không cho phép bất kỳ ai bước vào.
Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, Chị Nguyệt bước vào, dáng người thanh lịch trong bộ vest công sở màu xám nhạt. Mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả. Chị mang theo một tập tài liệu, đặt nhẹ nhàng lên bàn làm việc của Trần Hạo.
"Thưa Tổng Giám Đốc," giọng Chị Nguyệt nhẹ nhàng, rõ ràng, "lịch họp với đối tác Nhật Bản đã sẵn sàng lúc hai giờ chiều ạ. Anh có muốn xem lại tài liệu không?"
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi mờ mịt, nhưng nhanh chóng lấy lại sự tập trung. Anh nhìn Chị Nguyệt, gật đầu hờ hững. Giọng anh trầm, hơi mệt mỏi, phản ánh một đêm dài không ngủ và một buổi sáng đầy suy tư. "Cứ để đó đi, tôi sẽ xem sau." Anh đưa tay khẽ xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ. Chị Nguyệt không hỏi thêm, chỉ cúi đầu nhẹ rồi rời khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình với những suy nghĩ của anh.
Anh đóng chiếc laptop lại, cảm thấy như mình đang đóng lại một phần của thế giới bên ngoài, để quay về với thế giới nội tâm đầy giằng xé. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn của phòng Tổng Giám Đốc. Ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt cho phép anh nhìn thấy toàn cảnh thành phố, từ những con đường tấp nập xe cộ cho đến những tòa nhà chọc trời kiêu hãnh vươn lên giữa nền trời xanh thẳm. Ánh sáng chói chang phản chiếu từ những tấm kính của các tòa nhà đối diện, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ càng tô đậm thêm sự cô độc của anh.
"Mình đã cố gắng..." Anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Nhưng liệu có ai thực sự đủ kiên nhẫn để chờ đợi một trái tim đã tổn thương, đã bị phong tỏa bởi một câu nói cũ kỹ đến vậy?" Anh đưa tay xoa thái dương một lần nữa, cảm thấy nặng nề. Nỗi cô đơn bủa vây, không phải là sự cô đơn của một người không có ai bên cạnh, mà là sự cô đơn của một người không thể để ai bước vào sâu thẳm tâm hồn mình. Anh là một người đàn ông thành đạt, đứng trên đỉnh cao của xã hội, nhưng trái tim anh lại bị cầm tù, bị vây hãm bởi một lời nguyền âm vang của quá khứ. Anh tự hỏi, giữa thành phố rộng lớn này, với hàng triệu con người, có ai hiểu được nỗi cô đơn của một người đàn ông thành đạt nhưng trái tim lại bị cầm tù bởi một câu nói cũ? Liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ"? Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao vút chạm vào mây, nhưng vẫn không tìm thấy lối thoát cho chính mình. Sự hoài nghi về khả năng yêu thương của bản thân cứ thế lớn dần, như một vết thương âm ỉ không bao giờ lành, đẩy anh vào một vòng xoáy của sự trống rỗng và cô độc không lối thoát.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.