Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 873: Vòng Xoáy Danh Vọng: Lấp Đầy Khoảng Trống Bằng Công Việc

Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao vút chạm vào mây, nhưng vẫn không tìm thấy lối thoát cho chính mình. Sự hoài nghi về khả năng yêu thương của bản thân cứ thế lớn dần, như một vết thương âm ỉ không bao giờ lành, đẩy anh vào một vòng xoáy của sự trống rỗng và cô độc không lối thoát.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mờ của buổi sớm thành phố, Trần Hạo đã có mặt tại phòng làm việc của mình, nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thiện Minh. Mùi cà phê đậm đặc vừa được pha, nóng hổi và thơm lừng, quyện lẫn với mùi gỗ óc chó đánh vecni, mùi da ghế cao cấp và mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa được in ra. Một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm đặc trưng của một không gian lãnh đạo cấp cao, nơi mọi quyết định đều mang tầm ảnh hưởng lớn.

Anh ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, ánh mắt sắc bén, đầy tập trung, lướt qua màn hình máy tính hiển thị biểu đồ phức tạp và chồng tài liệu dày cộm. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng lên khuỷu, để lộ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng đèn LED. Anh đã ở đây từ rất sớm, trước cả khi thành phố hoàn toàn thức giấc, trước cả khi những tiếng ồn ào của xe cộ bắt đầu vang vọng dưới chân. Cà phê trong chiếc cốc sứ trắng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, một dấu hiệu cho thấy anh đã bắt đầu ngày làm việc từ rất lâu rồi.

Sự tập trung của Trần Hạo gần như tuyệt đối. Mọi thứ xung quanh dường như tan biến vào vòng xoáy công việc, như một cách anh tự áp đặt để lấp đầy tâm trí, để xua đi những ám ảnh từ đêm qua, từ những suy nghĩ về Lê An và câu nói "Thích thì không đủ" cứ văng vẳng trong đầu. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của chính anh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu, sau đó là tiếng điện thoại nội bộ thỉnh thoảng vang lên, tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật giở những báo cáo. Tất cả những âm thanh của công việc đều không thể lấp đầy hoàn toàn khoảng trống mà câu nói ấy đã tạo ra trong tâm hồn anh. Nó chỉ là một lớp vỏ bọc, một bức tường thành tạm thời được dựng lên để ngăn chặn những hồi ức đau đáu.

Anh nhấc điện thoại nội bộ, giọng nói trầm, dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi. "Dự án X là ưu tiên số một. Không có chỗ cho bất kỳ sự chậm trễ hay sai sót nào. Tôi muốn báo cáo chi tiết trên bàn tôi trước buổi trưa." Anh ngắt máy, rồi lại cắm cúi vào màn hình, gõ phím nhanh thoăn thoắt. Anh đang xây dựng một đế chế, đang mở rộng tầm ảnh hưởng của mình ra khỏi biên giới quốc gia. Những con số tăng trưởng, những hợp đồng bạc tỷ, những kế hoạch lớn lao cho tương lai của tập đoàn – tất cả đều nằm trong tầm tay anh, là những minh chứng rõ ràng nhất cho sự thành công rực rỡ của Trần Hạo. Nhưng chúng cũng không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng, không thể lấp đầy được cái khao khát được yêu thương, được chia sẻ mà anh đã chôn giấu bấy lâu.

Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, không một tiếng động, chỉ có một làn hương nước hoa thanh lịch thoảng qua. Chị Nguyệt bước vào, dáng người thanh mảnh, chuyên nghiệp trong bộ vest công sở màu xám nhạt quen thuộc. Mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt được trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế, đôi mắt sáng và linh hoạt. Chị cầm một tập tài liệu trên tay, đặt nhẹ nhàng lên góc bàn làm việc của Trần Hạo, không làm gián đoạn sự tập trung của anh.

"Thưa Tổng Giám Đốc," giọng Chị Nguyệt nhẹ nhàng, rõ ràng, nhưng vẫn đủ để Trần Hạo ngẩng đầu lên. "Đối tác từ Singapore vừa xác nhận tham gia vào dự án mới. Họ rất ấn tượng với bản đề xuất sơ bộ của chúng ta, đặc biệt là phần phân tích thị trường anh đã tự mình chỉnh sửa tối qua."

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt anh vẫn còn đọng lại một chút mờ mịt từ những suy nghĩ cá nhân, nhưng nhanh chóng lấy lại sự sắc bén thường thấy. "Tốt. Hãy sắp xếp một cuộc họp trực tuyến vào đầu tuần tới. Tôi muốn thảo luận chi tiết hơn về các điều khoản hợp tác. Đồng thời, yêu cầu bộ phận pháp chế rà soát lại toàn bộ hợp đồng, không để sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào."

Chị Nguyệt ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay, rồi khẽ cúi đầu. "Vâng, thưa Tổng Giám Đốc. Và còn cuộc họp về chiến lược mở rộng thị trường khu vực Đông Nam Á lúc mười giờ sáng nay. Anh có cần tôi chuẩn bị thêm thông tin gì không?"

Trần Hạo lắc đầu nhẹ. "Không cần. Tôi đã xem qua tất cả. Cô chỉ cần đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng lịch trình."

"Vâng, thưa Tổng Giám Đốc." Chị Nguyệt đáp, rồi chuyên nghiệp quay bước ra khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình với sự tĩnh lặng và vòng xoáy công việc không ngừng nghỉ. Anh lại vùi mình vào những con số, những dự án, những mục tiêu. Bởi vì chỉ khi đó, anh mới cảm thấy mình có thể tạm thời thoát khỏi cái bóng của quá khứ, thoát khỏi câu nói "Thích thì không đủ" đang bám riết lấy tâm hồn anh. Nó như một liều thuốc gây nghiện, giúp anh quên đi nỗi đau, nhưng cũng đồng thời giam cầm anh trong một vỏ bọc hào nhoáng và cô độc. Anh biết, sâu thẳm bên trong, có một khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy, kể cả những thành công rực rỡ nhất.

***

Mười giờ sáng, không khí trong Phòng Họp Chiến Lược của tập đoàn Trần Thiện Minh trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi. Căn phòng hình oval lớn, với chiếc bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ hệ thống đèn LED hiện đại và từ những tấm kính lớn nhìn ra thành phố. Ghế da cao cấp được sắp xếp ngay ngắn, chờ đón những bộ óc chiến lược của tập đoàn. Mùi cà phê đã thay thế bằng mùi giấy mới, mùi nước hoa cao cấp của các quản lý, và mùi điều hòa phả ra hơi lạnh vừa đủ để giữ sự tỉnh táo.

Trần Hạo đứng phía trước, cạnh bảng trình chiếu lớn, với tư thế tự tin và lạnh lùng. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, sơ mi trắng, cà vạt màu xanh đậm, tôn lên vóc dáng cao ráo và phong thái quyền uy. Ánh mắt anh sắc bén, quét qua từng gương mặt trong phòng, từ những vị giám đốc bộ phận lâu năm đến những chuyên viên trẻ đầy tham vọng. Không một ai dám lơ là, bởi họ đều biết, Tổng Giám Đốc Trần Hạo không chấp nhận bất kỳ sự thiếu chuyên nghiệp hay lơ là nào. Những con người này, những người cùng anh gây dựng nên sự nghiệp lẫy lừng, đều chăm chú lắng nghe, một vài người ghi chép lia lịa, bị cuốn hút bởi sự sắc sảo và quyết đoán trong từng lời nói của anh.

"Đây không chỉ là một dự án, nó là một tuyên ngôn." Giọng Trần Hạo vang vọng, trầm ấm nhưng dứt khoát, lấp đầy không gian phòng họp. "Nó không chỉ đơn thuần là việc mở rộng thị trường, mà là khẳng định vị thế của Trần Thiện Minh trên bản đồ kinh tế khu vực. Chúng ta sẽ không chỉ chiếm lĩnh thị trường trong nước mà còn vươn ra quốc tế, bắt đầu từ khu vực Đông Nam Á, và sau đó là những thị trường tiềm năng khác. Tôi tin vào tiềm năng to lớn của nó, và tôi tin vào khả năng của mỗi cá nhân ngồi đây để biến tầm nhìn này thành hiện thực."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí từng người. Các slide trình chiếu thay đổi liên tục, hiển thị những số liệu ấn tượng, những phân tích thị trường chi tiết, và những chiến lược đột phá mà Trần Hạo đã dành không ít thời gian và tâm huyết để xây dựng.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đầy ngưỡng mộ. Đó là Hải Yến, Trưởng phòng Phát triển Kinh doanh, người luôn tỏ ra tự tin và mạnh mẽ, với một vẻ đẹp sắc sảo và một bộ óc thông minh không kém. Cô ngồi đối diện với Trần Hạo, trong bộ đầm công sở màu xanh coban tôn dáng, mái tóc xoăn nhẹ được thả tự nhiên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhưng cũng pha chút thách thức.

"Ý tưởng của anh Hạo thực sự đột phá," Hải Yến nói, giọng cô có chút nhấn nhá, thu hút sự chú ý của mọi người. "Nhưng liệu có quá mạo hiểm với tình hình kinh tế hiện tại không, thưa sếp? Đặc biệt là khi chúng ta đang đối mặt với những biến động khó lường trên thị trường quốc tế."

Trần Hạo nhìn thẳng vào Hải Yến, ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng hay bộc lộ một chút cảm xúc cá nhân nào. Anh đã quá quen với những câu hỏi như vậy, đặc biệt là từ Hải Yến, người luôn cố gắng thu hút sự chú ý của anh bằng mọi cách. "Mạo hiểm là một phần tất yếu của kinh doanh, cô Hải Yến," anh đáp lời, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp, không một chút biểu cảm. "Quan trọng là chúng ta kiểm soát được nó và biến rủi ro thành cơ hội. Và tôi đã có kế hoạch cho mọi kịch bản, từ những yếu tố vĩ mô đến những thách thức vi mô. Chúng ta có đủ nguồn lực, đủ nhân lực và đủ tầm nhìn để vượt qua mọi thử thách."

Anh tiếp tục giải thích chi tiết về các phương án dự phòng, những phân tích rủi ro và lợi nhuận tiềm năng một cách rành mạch, không bỏ sót bất kỳ một điểm nào. Hải Yến lắng nghe, đôi mắt cô vẫn dõi theo Trần Hạo, ẩn chứa một chút thất vọng khi anh không hề để lộ một dấu hiệu cảm xúc nào khác ngoài sự chuyên nghiệp. Cô đã cố gắng đặt câu hỏi để tạo ra một cuộc đối thoại cá nhân hơn, để anh nhìn cô với ánh mắt khác, nhưng anh chỉ đơn thuần coi đó là một câu hỏi nghiệp vụ cần được giải đáp.

Suốt buổi họp, Trần Hạo trình bày dự án một cách thuyết phục, giải đáp mọi thắc mắc bằng lập luận chặt chẽ và kinh nghiệm dày dặn của mình. Anh không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một bộ óc chiến lược sắc bén, một người có khả năng nhìn thấy những cơ hội mà người khác không thấy, và biến chúng thành hiện thực. Anh dùng sự bận rộn, dùng những mục tiêu lớn lao để lấp đầy tâm trí, để không còn chỗ cho những suy nghĩ miên man về quá khứ, về "nếu như ngày đó" anh đã không chậm một nhịp. Thành công rực rỡ trên thương trường là tấm lá chắn vững chắc, bảo vệ anh khỏi những tổn thương cũ, dù chỉ là một cách tự huyễn hoặc. Anh là một bức tượng đài của sự thành công, nhưng bên trong bức tượng đài ấy, là một trái tim vẫn mang một vết sẹo không thể xóa nhòa, bị phong tỏa bởi một khoảng cách vô hình.

***

Khi những ánh đèn vàng từ các tòa nhà chọc trời bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên nền trời đen thẳm của thành phố, Trần Hạo mới trở về căn hộ penthouse của mình. Nằm trên tầng cao nhất, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, căn hộ là một biểu tượng của sự xa hoa và thành đạt. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Không gian rộng lớn, nhưng lại bao trùm một sự tĩnh mịch đến đáng sợ.

Anh cởi bỏ chiếc áo vest đen, đặt nhẹ nhàng lên lưng ghế sofa da màu xám, rồi tháo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, đặt nó lên mặt bàn kính. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính của chính anh, và thoang thoảng mùi rượu vang từ quầy bar mini – tất cả tạo nên một không gian sang trọng, nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Suốt một ngày dài chiến đấu trên thương trường, cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng sự mệt mỏi thể chất ấy không thể che lấp đi sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh bước đến quầy bar, rót một ly rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn.

"Lại một ngày nữa kết thúc," anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính anh nghe thấy, vang vọng trong không gian rộng lớn của căn hộ. "Thành công... nhưng để làm gì? Để lấp đầy khoảng trống này sao?" Ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay anh, phản chiếu những ánh đèn mờ ảo. Anh đưa ly lên môi, nhấp một ngụm, vị chát của rượu không thể xoa dịu đi vị đắng trong lòng.

Tiếng điện thoại reo vang, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Hạo đặt ly rượu xuống bàn đá cẩm thạch, cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị tên "Hải Yến" cùng một tin nhắn vừa đến: "Anh Hạo, chúc mừng dự án hôm nay! Anh thật sự xuất sắc. Em có thể mời anh một bữa tối để ăn mừng không?" Anh nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, ánh mắt vô cảm. Anh biết, Hải Yến là một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, và cô ấy không hề che giấu tình cảm của mình dành cho anh. Nhưng trái tim anh, kể từ ngày đó, kể từ câu nói "thích thì không đủ" của Lê An, đã tự phong tỏa. Một khoảng cách vô hình đã được dựng lên, không cho phép bất kỳ ai bước vào. Anh không muốn cho cô ấy một hy vọng hão huyền, cũng không muốn bản thân mình phải đối mặt với một mối quan hệ hời hợt nữa. Sau vài giây do dự, anh tắt màn hình điện thoại, không trả lời tin nhắn.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả sự mệt mỏi và nỗi cô đơn bủa vây. Anh đặt ly rượu xuống, đi đến bên cửa sổ lớn, tay đặt lên tấm kính mát lạnh. Thành phố về đêm, với dòng xe cộ vẫn tấp nập như những dòng máu chảy trong huyết quản, những ánh đèn đủ màu sắc rực rỡ, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ càng tô đậm thêm sự cô độc của anh.

"Thích thì không đủ..." anh thì thầm, như thể lời nguyền ấy đã trở thành một phần của anh, một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất. "Hay là... mình không còn đủ khả năng để thích nữa?" Anh tự hỏi, giữa thành phố rộng lớn này, với hàng triệu con người, có ai hiểu được nỗi cô đơn của một người đàn ông thành đạt nhưng trái tim lại bị cầm tù bởi một câu nói cũ? Anh đã cố gắng để lấp đầy, để quên đi, để vùi mình vào công việc. Nhưng càng lên cao, càng thành công rực rỡ, nỗi cô đơn dường như càng sâu đậm, càng thấm thía. Anh đã chọn không gõ cửa nhà Lê An đêm trước đám cưới của cô ấy, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, cái tiếc nuối ấy đã trở thành một bóng ma, một lời nguyền âm vang, ám ảnh anh trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng. Anh không biết liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ," và với sự hoài nghi về khả năng yêu thương của chính bản thân mình. Nỗi cô đơn ngày càng sâu sắc dù đạt đỉnh cao sự nghiệp cho thấy Trần Hạo đang dần chấp nhận nó như một phần tất yếu của cuộc đời mình, một vết sẹo vĩnh viễn không thể chữa lành. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những tòa nhà cao vút chạm vào mây, vẫn không tìm thấy lối thoát cho chính mình, chỉ có sự tĩnh mịch bao trùm lấy không gian xa hoa mà anh gọi là nhà.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free