Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 874: Bóng Hình Mới: Lời Quan Tâm Giữa Lạnh Lẽo
Buổi sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng mây mù giăng mắc trên những tòa nhà chọc trời, Trần Hạo đã có mặt trong phòng Tổng Giám Đốc, nơi không khí luôn được điều hòa ở mức hoàn hảo, khẽ khàng hít vào mùi gỗ sồi cao cấp hòa quyện với hương cà phê đen đặc vừa được pha. Tiếng gõ phím của anh đều đặn, như một cỗ máy không ngừng nghỉ, nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ nhìn xuyên qua màn hình máy tính, ra ngoài khung cửa kính lớn, nơi thành phố vẫn còn ngái ngủ, phủ một lớp sương mỏng như lụa. Anh đeo chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh sáng trắng của đèn LED, cùng với ánh thép lạnh lẽo của dây đeo, dường như nhắc nhở anh về sự lạnh lùng, chính xác mà anh luôn tự đặt ra cho bản thân.
Sau một đêm dài không ngủ trọn vẹn, với hình ảnh Lê An và câu nói định mệnh cứ lởn vởn trong tâm trí, Trần Hạo đã vùi mình vào công việc ngay từ sáng sớm. Anh không cho phép bản thân có một phút giây trống rỗng, một khe hở nhỏ nào để những nỗi ám ảnh kia có thể len lỏi vào. Hàng chồng tài liệu, báo cáo chi tiết về dự án mở rộng tập đoàn được anh lướt qua với tốc độ kinh ngạc, mỗi con số, mỗi biểu đồ đều được phân tích kỹ lưỡng dưới ánh mắt sắc bén nhưng lại thiếu đi sự hứng khởi thường thấy ở một người đang trên đỉnh cao sự nghiệp. Mùi cà phê đậm đặc, pha thêm chút đắng của suy tư, không đủ để xua tan đi sự mệt mỏi đã bám riết lấy anh từ đêm qua. Anh nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như thể nó đang cố gắng tái hiện lại vị đắng của chính cuộc đời anh.
Cửa phòng khẽ mở, chị Nguyệt bước vào với dáng vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp thường thấy. Mái tóc búi gọn gàng, bộ vest công sở màu xanh than, chị Nguyệt luôn là hiện thân của sự hiệu quả và tỉ mỉ. "Anh Hạo, đây là báo cáo tiến độ quý hai của dự án X. Mọi thứ đang đi đúng hướng, nhưng..." Chị đặt chồng tài liệu mới tinh lên bàn, tiếng giấy sột soạt phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Hạo không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật gù, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. "Dự án X tiến độ thế nào? Đẩy nhanh hơn nữa," anh nói, giọng trầm và dứt khoát, nhưng vẫn có một chút gì đó của sự kiệt sức ẩn chứa trong từng âm tiết. Anh không muốn nghe bất kỳ sự trì hoãn nào, bất kỳ lý do nào. Anh cần tốc độ, cần sự bận rộn để lấp đầy những khoảng trống.
"Dạ, đã theo sát ạ," chị Nguyệt đáp, giọng điệu vẫn giữ sự bình tĩnh và chuyên nghiệp. "Sáng nay, cô Phương Anh bên phòng Đối ngoại có gửi báo cáo phân tích thị trường, muốn trực tiếp trình bày với anh. Cô ấy nói có vài điểm mới rất đáng chú ý liên quan đến chiến lược mở rộng thị trường Y." Chị Nguyệt nhìn Trần Hạo một cách tinh ý. Chị đã làm việc với anh đủ lâu để hiểu rằng, dù bề ngoài lạnh lùng, anh vẫn là một người đàn ông nhạy cảm. Chị cũng nhận ra sự xuất hiện của Phương Anh gần đây thường khiến không khí trong văn phòng có chút khác lạ, dù Trần Hạo chưa bao giờ biểu lộ điều gì.
Trần Hạo khẽ nhíu mày. Phương Anh. Cái tên ấy, dù không phải lần đầu anh nghe, vẫn gợi lên một cảm giác vừa quen thuộc, vừa khó chịu. Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh và đầy tham vọng, giống như rất nhiều người khác anh từng gặp ở thành phố này. Nhưng ở Phương Anh, có một sự tự tin khác lạ, một ánh mắt nhìn thẳng vào anh, dường như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc chuyên nghiệp mà anh đã dày công xây dựng. Anh lật nhanh các trang tài liệu vừa được chị Nguyệt đặt xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng con số, nhưng trong đầu anh, hình ảnh Phương Anh với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy ẩn ý đã bắt đầu hiện lên. Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như đậm đặc hơn. "Cứ để cô ấy gửi tài liệu qua email. Nếu cần, tôi sẽ sắp xếp lịch họp sau," anh nói, giọng điệu trở lại vẻ lạnh lùng, dứt khoát. Anh muốn duy trì khoảng cách, một khoảng cách vô hình với tất cả mọi người, đặc biệt là những người phụ nữ có vẻ như muốn bước vào thế giới riêng của anh. Anh không muốn mình lại mắc kẹt trong những mối quan hệ hời hợt, không muốn phải đối mặt với nỗi sợ hãi cố hữu rằng anh không bao giờ có thể "thích đủ" một ai đó nữa. Anh đã chọn không gõ cửa nhà Lê An đêm ấy, và giờ đây, cánh cửa trái tim anh cũng đã khép lại, khóa chặt bằng nỗi tiếc nuối và sự hoài nghi về chính bản thân. Chị Nguyệt khẽ gật đầu, hiểu ý sếp, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian rộng lớn và sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gõ phím đều đặn và tiếng thì thầm của những con số, những kế hoạch đầy tham vọng.
***
Giờ ăn trưa, căn tin công ty Trần Thịnh trở nên náo nhiệt lạ thường. Không gian rộng lớn với thiết kế hiện đại, những dãy bàn ghế gỗ sáng màu và quầy thức ăn tự chọn đa dạng, nhưng tiếng nói chuyện ríu rít, tiếng dao dĩa va chạm vào nhau, tiếng khay đựng thức ăn lách cách và tiếng máy bán hàng tự động vẫn tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, ồn ào. Mùi thức ăn từ nhiều món khác nhau hòa quyện vào không khí, từ mùi phở thơm lừng đến mùi cà ri cay nồng, mùi cà phê sữa đá mát lạnh. Trần Hạo chọn một góc khuất, nơi ít người qua lại nhất, và ngồi xuống với khay cơm trưa của mình. Bữa ăn của anh luôn đơn giản: một phần cơm trắng, một chút thịt nạc và rau luộc. Anh ăn một cách nhanh gọn, gần như máy móc, không hề ngẩng đầu hay giao tiếp với bất kỳ ai, như thể đây chỉ là một công việc khác cần được hoàn thành một cách hiệu quả.
Anh đang dở dang bữa ăn thì một cái bóng đổ xuống bàn. "Anh Hạo vẫn ăn đơn giản vậy sao? Có cần em mua thêm gì không?" Giọng nói vui vẻ, thân thiện vang lên. Là Minh, một đồng nghiệp trẻ tuổi, năng động, với vẻ mặt lanh lợi và nụ cười luôn thường trực trên môi. Minh thường là người khuấy động không khí ở văn phòng, và anh luôn có vẻ ngoài tràn đầy năng lượng. Trần Hạo khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua Minh, rồi lại quay về với bữa cơm của mình. "Không cần. Cảm ơn," anh đáp ngắn gọn, giọng điệu điềm tĩnh, không chút biểu cảm thừa thãi. Anh không muốn bất kỳ sự tương tác nào làm gián đoạn dòng suy nghĩ của mình, hoặc làm lộ ra sự trống rỗng mà anh đang cố gắng che giấu. Minh hiểu ý, chỉ cười hì hì rồi nhanh chóng rời đi, để Trần Hạo lại với sự tĩnh lặng mà anh tự tạo ra giữa chốn đông người.
Vừa lúc đó, một bóng hình khác xuất hiện, thu hút sự chú ý của nhiều người trong căn tin. Phương Anh, cô nàng giám đốc phòng Đối ngoại, bước đến với nụ cười rạng rỡ và vẻ tự tin vốn có. Cô mặc một bộ váy công sở màu kem thanh lịch, mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo và phong thái của một người phụ nữ thành đạt. Cô cầm trên tay khay đồ ăn của mình, đi thẳng đến bàn của Trần Hạo. "Chào anh Hạo. Trùng hợp quá, em cũng vừa lấy bữa trưa," cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút, ánh mắt cô lướt qua Trần Hạo với một sự thăm dò tinh tế. "Anh bận rộn như vậy vẫn ăn uống đúng giờ sao?" Cô khẽ cười, nụ cười ấy như một làn gió nhẹ, cố gắng thổi bay đi lớp băng giá bao quanh Trần Hạo.
Trần Hạo dừng đũa, đặt chúng nhẹ nhàng xuống khay. Anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Phương Anh. Ánh mắt anh không chứa đựng cảm xúc rõ ràng, nhưng có một chút gợn sóng ngầm, như mặt hồ tĩnh lặng bỗng dưng có một viên đá nhỏ rơi xuống. "Chào cô Phương Anh. Có việc gì không?" Giọng điệu của anh vẫn giữ sự điềm tĩnh, chuyên nghiệp, như thể đang nói chuyện với một đối tác kinh doanh hơn là một đồng nghiệp. Anh không muốn tạo ra bất kỳ một sự hiểu lầm nào, một tia hy vọng nào có thể nảy nở.
Phương Anh không hề nản lòng trước thái độ lạnh lùng của anh. Cô đặt khay thức ăn của mình xuống bàn đối diện, ngồi xuống một cách tự nhiên. "À, em chỉ muốn nói thêm về báo cáo sáng nay," cô bắt đầu, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm đạm. "Em thấy tiềm năng ở thị trường Y rất lớn, nhưng có vẻ anh vẫn còn e dè... hay là anh đang có những mối quan tâm khác?" Cô nhấn nhẹ vào cụm từ "mối quan tâm khác", ánh mắt thăm dò, ẩn ý, dường như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc của anh. Cô không chỉ nói về công việc, mà còn cố gắng chạm vào điều gì đó sâu thẳm hơn.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt anh vẫn vô cảm, nhưng bên trong, một cuộc đấu tranh đã bắt đầu. Anh biết cô ấy thông minh, và cô ấy không hề ngây thơ. Câu hỏi của cô như một mũi tên sắc bén, nhắm thẳng vào nỗi sợ hãi cố hữu của anh. Anh e dè ư? Anh e dè vì anh không muốn đặt cược bất cứ điều gì vào những thứ không chắc chắn, đặc biệt là cảm xúc. Anh e dè vì anh sợ mình sẽ lại "thích không đủ," và rồi lại làm tổn thương một người khác, hay tệ hơn, lại tự làm tổn thương chính mình một lần nữa. Anh đã từng có một mối quan hệ ngắn ngủi với Phương Anh vài năm trước, nhưng nó đã kết thúc nhanh chóng bởi anh không thể mở lòng. Anh đã cố gắng, nhưng lời nói "thích thì không đủ" của Lê An đã trở thành một lời nguyền, cản trở anh tiến xa hơn trong bất kỳ mối quan hệ nào.
"Đó là một quyết định chiến lược, cô Phương Anh," Trần Hạo đáp, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát, đẩy lùi mọi ẩn ý. "Chúng ta cần cẩn trọng. Thị trường Y có tiềm năng, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Tôi không có 'mối quan tâm khác' nào ngoài việc đảm bảo lợi ích tối đa cho tập đoàn." Anh nói, mỗi từ đều được lựa chọn cẩn thận, như một bức tường vững chắc mà anh đang cố gắng dựng lên giữa mình và cô ấy. Anh không muốn cô ấy tiến thêm một bước nào nữa, không muốn cô ấy nhìn thấy sự yếu đuối, sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài thành đạt này. Anh đã chọn cách sống với sự cô độc của mình, để cái tiếc nuối của "nếu như ngày đó" mãi mãi là một khoảng cách vô hình không thể vượt qua.
Phương Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười khó lường. Cô không phản bác, không chất vấn, chỉ đơn thuần chấp nhận câu trả lời của anh. Nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tinh quái, như thể cô đã nhìn thấy được điều gì đó sâu thẳm hơn trong lời nói của Trần Hạo. Cô biết anh đang cố gắng giữ khoảng cách, nhưng cô cũng tin rằng, mọi bức tường đều có thể bị lay chuyển, nếu có đủ sự kiên nhẫn và tinh tế. Mùi thức ăn vẫn lan tỏa, tiếng ồn ào vẫn không ngừng nghỉ, nhưng giữa Trần Hạo và Phương Anh, một sự căng thẳng vô hình đã hình thành, một sự thách thức ngầm mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận được. Trần Hạo tiếp tục bữa ăn, nhưng vị giác của anh đã không còn cảm nhận được gì nữa, chỉ còn vị đắng của nỗi ám ảnh cũ và sự khó chịu từ sự xuất hiện bất ngờ của một người phụ nữ quá đỗi sắc sảo.
***
Tối muộn, thành phố lung linh trong muôn vàn ánh đèn, trải dài như một tấm thảm lụa thêu kim tuyến dưới chân Trần Hạo. Anh trở về căn hộ penthouse của mình, không gian rộng lớn và xa hoa ấy giờ đây lại càng khiến anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Anh cởi chiếc áo khoác vest, ném nó lên sofa, không còn giữ vẻ cẩn trọng như sáng sớm. Sự mệt mỏi thể chất sau một ngày dài làm việc căng thẳng, đối mặt với những con số khô khan và những ánh mắt thăm dò, giờ đây dường như đã bào mòn toàn bộ sức lực tinh thần của anh. Thay vì sự tĩnh mịch hoàn toàn như đêm trước, anh bật hệ thống âm thanh, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của một bản ballad cũ vang lên, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong căn phòng, nhưng nó chỉ càng tô đậm thêm nỗi cô quạnh trong lòng anh.
Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh, màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn lờ mờ. Hơi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi gỗ mới và mùi nước hoa nam tính còn vương trên chiếc áo sơ mi của anh. Anh đứng bên cửa sổ lớn, tay đặt lên tấm kính mát lạnh, nhìn ra xa xăm. Dòng xe cộ vẫn tấp nập, những tòa nhà cao vút chạm vào mây, tất cả đều là biểu tượng của sự phồn hoa, của thành công mà anh đã dày công gây dựng. Nhưng tất cả những thứ đó, dường như không thể lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn anh.
Hình ảnh Phương Anh với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt thăm dò lại hiện về trong tâm trí anh, xen lẫn với tiếng vọng của câu nói "thích thì không đủ" mà Lê An đã nói năm xưa. "Lại là cô ấy..." anh thì thầm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Bao nhiêu năm rồi vẫn vậy. Liệu có ai hiểu được rằng, 'thích' không bao giờ là 'đủ' với mình nữa không?" Anh nhấp một ngụm rượu, vị cay nóng lan tỏa trong cổ họng, cố gắng làm tê liệt những cảm xúc đang trỗi dậy. Anh khẽ chạm tay vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể nó là một phần của chính anh, một lớp vỏ bọc kiên cố bao bọc lấy một trái tim đã chai sạn.
Anh nhớ lại mối quan hệ ngắn ngủi ngày xưa với Phương Anh. Cô ấy cũng là một người phụ nữ đặc biệt, đủ thông minh để nhận ra sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của anh, đủ kiên trì để cố gắng bước qua bức tường anh đã dựng lên. Nhưng cuối cùng, nó vẫn kết thúc. Anh đã không thể mở lòng, không thể cho cô ấy cái "đủ" mà cô ấy xứng đáng, cái "đủ" mà anh tin rằng mình không còn khả năng mang lại cho bất kỳ ai nữa. Cái bóng của Lê An, của câu nói "thích thì không đủ" đã trở thành một lời nguyền, một xiềng xích vô hình trói buộc trái tim anh. Nó khiến anh hoài nghi về khả năng yêu thương của chính mình, về việc liệu anh có thể thực sự yêu một ai đó một lần nữa hay không.
"Bây giờ cô ấy lại xuất hiện, liệu có phải là một thử thách khác?" Trần Hạo tự hỏi, ánh mắt anh dán chặt vào một điểm vô định trên bầu trời đêm. Anh biết Phương Anh vẫn còn tình cảm với anh, dù cô ấy khéo léo che giấu nó bằng sự chuyên nghiệp và những lời lẽ thăm dò. Sự quan tâm của cô ấy, dù tinh tế, vẫn tạo ra một áp lực vô hình lên anh, buộc anh phải đối mặt với khả năng có một mối quan hệ mới, dù anh đang cố gắng né tránh. Anh đã chọn không gõ cửa nhà Lê An đêm trước đám cưới của cô ấy, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, cái tiếc nuối ấy đã trở thành một bóng ma, một lời nguyền âm vang, ám ảnh anh trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng. Anh không biết liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ," và với sự hoài nghi về khả năng yêu thương của chính bản thân mình.
Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang vây lấy anh, nhưng hình bóng Lê An và câu nói định mệnh vẫn cứ lởn vởn. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả mênh mông, không bến đỗ, không phương hướng, chỉ có những con sóng ký ức không ngừng vỗ vào mạn thuyền. Sự xuất hiện và quan tâm của Phương Anh sẽ tiếp tục là một yếu tố thách thức bức tường cảm xúc của Trần Hạo, buộc anh phải đối mặt với quá khứ và nỗi sợ hãi của mình. Anh sẽ có những cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt hơn khi Phương Anh ngày càng tiến gần hơn, làm lung lay sự cô độc mà anh đã chọn. Mối quan hệ tiềm năng với Phương Anh có thể là một phép thử để Trần Hạo xem liệu anh có thể 'thích đủ' một ai đó sau Lê An hay không. Nhưng đêm nay, giữa căn hộ xa hoa và trống rỗng, Trần Hạo chỉ còn lại một mình, với ly rượu mạnh và nỗi ám ảnh không thể gọi tên, chìm đắm trong câu hỏi liệu anh có còn khả năng "thích đủ" một ai đó nữa hay không, hay anh sẽ mãi mãi trôi dạt trong cái cảm giác chậm một nhịp đầy tiếc nuối này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.