Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 875: Bữa Tối Ngoài Công Việc: Phép Thử Của Trái Tim Băng Giá
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những ánh đèn lấp lánh như triệu triệu vì sao rơi xuống mặt đất. Trần Hạo đứng bên cửa sổ lớn trong căn hộ cao cấp của mình, ly rượu mạnh hổ phách sóng sánh trong tay, vị cay nồng xộc lên mũi nhưng không thể làm tê liệt hết những cảm xúc đang cuộn trào. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự cô độc, một nỗi cô đơn đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc trong nhiều năm tháng. Anh đã tự hỏi mình đêm qua, và câu hỏi ấy vẫn còn ám ảnh anh ngay cả khi ánh bình minh đã lên. *Liệu có ai hiểu được rằng, 'thích' không bao giờ là 'đủ' với mình nữa không?* Cái bóng của Lê An, của câu nói "thích thì không đủ" đã trở thành một lời nguyền, một xiềng xích vô hình trói buộc trái tim anh, khiến anh hoài nghi về khả năng yêu thương của chính mình.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua ba mặt tường kính trong suốt của phòng Tổng Giám Đốc tại tập đoàn Trần Thiện Minh, nơi Trần Hạo đang ngồi. Thành phố vừa thức giấc dưới chân anh, một bức tranh sống động của sự hối hả và nhộn nhịp. Tuy nhiên, tâm trí anh lại không thể hòa mình vào nhịp sống ấy. Anh cố gắng tập trung vào chồng tài liệu dày cộp chất đống trên bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó, nhưng từng dòng chữ, từng con số dường như nhòe đi trước mắt. Ánh mắt anh không ngừng tìm kiếm một điểm tựa vô định ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao vút chạm vào bầu trời xanh trong vắt. Mùi gỗ, mùi da từ chiếc ghế bọc da cao cấp, mùi cà phê đậm đặc vừa được pha và mùi giấy cao cấp của những bản hợp đồng mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, uy nghiêm nhưng cũng phảng phất sự lạnh lẽo khó tả. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính, tiếng điện thoại rung khe khẽ, và tiếng giấy tờ sột soạt thỉnh thoảng vang lên, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang ngự trị trong lòng anh. Anh khẽ day thái dương, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để lộ ra sự mệt mỏi mà anh đang cố gắng che giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh, lạnh lùng.
Cái hình ảnh Phương Anh với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt thăm dò từ đêm qua vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, như một bóng ma bám riết. Cô ấy, một đồng nghiệp tài năng, xinh đẹp, và cũng là một người phụ nữ anh từng có một mối quan hệ ngắn ngủi trong quá khứ. Lời nói bóng gió của cô ấy, ánh mắt đầy ẩn ý, tất cả như một làn khói mỏng manh nhưng dai dẳng, luẩn quẩn trong suy nghĩ Trần Hạo. Anh đã cố gắng gạt bỏ, xem đó như một phần của cuộc sống xã giao nơi công sở, nhưng một phần sâu thẳm nào đó trong anh lại cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Anh không biết liệu đây có phải là một thử thách khác, một phép thử cho trái tim đã chai sạn của mình hay không.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo về thực tại. Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào. Cô ấy thanh lịch trong bộ vest công sở màu xám nhạt, mái tóc búi cao gọn gàng và gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tinh tế. Mùi nước hoa thoang thoảng của chị Nguyệt hòa vào không khí, dịu nhẹ và dễ chịu. Chị Nguyệt đặt nhẹ một chồng hồ sơ mới lên bàn làm việc của Trần Hạo, động tác dứt khoát và điềm đạm.
"Anh Hạo, đây là lịch làm việc cho hôm nay và báo cáo tiến độ dự án X. Mười giờ có cuộc họp với đối tác Nhật Bản, sau đó là buổi kiểm tra chất lượng sản phẩm mới vào lúc hai giờ chiều. Buổi tối, anh có buổi gala từ thiện của quỹ 'Ánh Sáng Tương Lai' vào lúc bảy giờ." Chị Nguyệt báo cáo một cách rành mạch, giọng điệu chuyên nghiệp, không chút cảm xúc thừa thãi, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo.
Trần Hạo khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. "Được rồi, cảm ơn cô. Còn gì nữa không?"
Chị Nguyệt thoáng nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô dừng lại một chút trên gương mặt anh, dường như nhận ra một nét ưu tư khó tả. Nhưng cô nhanh chóng chuyển hướng, giữ vững phong thái chuyên nghiệp. "Không ạ. Mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ."
"Tốt." Trần Hạo lật giở những trang tài liệu, cố gắng vùi mình vào công việc để xua đi những suy nghĩ không tên. Anh biết Chị Nguyệt là một người tinh ý, cô ấy có thể nhận ra sự khác lạ dù nhỏ nhất ở anh. Nhưng anh cũng biết, cô ấy đủ chuyên nghiệp để không bao giờ vượt quá giới hạn của một thư ký. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự an toàn lạ lùng trong cái vòng xoáy công việc này. Nó là một bức tường vững chắc, giúp anh tránh né khỏi những cảm xúc phức tạp, những câu hỏi không có lời đáp. Dù cho ngoài kia, thành phố vẫn đang gầm gừ những âm thanh của cuộc sống, và trong lòng anh, một nỗi ám ảnh cũ vẫn không ngừng vang vọng: *Thích thì không đủ.*
Cuối buổi chiều, bầu không khí trong phòng họp chiến lược Trần Thịnh vẫn còn vương vấn sự căng thẳng sau một cuộc tranh luận nảy lửa về chiến lược thị trường mới. Căn phòng hình oval lớn, với bàn họp dài bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh đèn LED trắng lạnh lẽo, giờ đây đã vãn người. Ghế da cao cấp xếp ngay ngắn, hệ thống màn hình chiếu lớn vẫn còn hiển thị những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp. Mùi cà phê đặc quánh, mùi giấy mới và mùi nước hoa cao cấp của các đối tác, đồng nghiệp giờ chỉ còn vương lại một cách nhàn nhạt. Trần Hạo vẫn ngồi tại chỗ, ánh mắt sắc bén lướt qua các con số trên màn hình, như thể anh đang tìm kiếm một lỗi dù là nhỏ nhất, một sơ hở để có thể tối ưu hóa mọi thứ. Anh vẫn chưa rời đi, bởi lẽ trong tâm trí anh, mọi cuộc họp, mọi dự án đều là một phần của trận chiến không ngừng nghỉ, nơi anh phải luôn dẫn đầu, luôn hoàn hảo để lấp đầy khoảng trống vô hình bên trong.
Phương Anh là một trong những người cuối cùng rời khỏi phòng. Cô không vội vã như những người khác, bước chân cô thong thả, tự tin. Cô dừng lại ở cửa, ánh mắt quét một lượt quanh phòng, rồi dừng lại ở Trần Hạo. Khoảnh khắc đó, ánh mắt cô không còn vẻ chuyên nghiệp cứng nhắc nữa, mà có một sự dịu dàng, một chút gì đó thăm dò và cả sự quyết tâm. Cô nở một nụ cười nhẹ, rồi bước chậm rãi về phía Trần Hạo, tiếng gót giày cao gót khẽ gõ trên sàn đá cẩm thạch, đều đặn và có chủ đích.
"Anh Hạo, hôm nay anh thật sự rất xuất sắc," Phương Anh mở lời, giọng cô tự nhiên, đầy ngưỡng mộ. "Cách anh phân tích dữ liệu và đưa ra quyết định, thực sự là không ai có thể sánh bằng. Em vẫn luôn học hỏi được rất nhiều từ anh."
Trần Hạo ngước lên, đôi mắt anh hơi nheo lại dưới ánh đèn. Anh nhìn Phương Anh, một nụ cười khách sáo nở trên môi. "Cảm ơn cô, Phương Anh. Đó là công sức của cả đội. Cô cũng đã đóng góp rất nhiều." Giọng anh trầm, ngắn gọn, vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Anh không thích những lời khen quá mức, chúng thường khiến anh cảm thấy không thoải mái, như thể đang bị đặt lên một bệ đá mà anh không mong muốn.
Phương Anh bước lại gần hơn một chút, đứng cách bàn họp một khoảng vừa phải. Cô khoác tay, mái tóc đen mượt khẽ đung đưa theo cử động. "Dù vậy, khả năng lãnh đạo của anh là không thể phủ nhận. Em tin rằng dự án này sẽ thành công vang dội dưới sự dẫn dắt của anh." Cô nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh, sâu thẳm hơn những lời khen xã giao thông thường. Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt cô, vừa là sự ngưỡng mộ, vừa là một điều gì đó khác, một sự mời gọi, một lời thăm dò.
Sau một thoáng im lặng, Phương Anh khẽ hắng giọng, nụ cười trên môi cô trở nên tinh tế hơn, như một bông hoa khẽ hé nở. "Mà này, anh Hạo," cô nói, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng và có phần thân mật hơn một chút. "Đã lâu rồi chúng ta chưa có dịp trò chuyện riêng, ngoài những buổi họp căng thẳng thế này. Em nghĩ, chúng ta nên có một bữa tối, để có thể tìm hiểu nhau hơn một chút, ngoài khuôn khổ công việc. Anh nghĩ sao?"
Lời mời của Phương Anh như một làn gió lạnh thổi qua bức tường kiên cố mà Trần Hạo đã dày công xây dựng. Anh cảm thấy một sự bối rối thoáng qua, một chút bất ngờ xen lẫn với cảm giác khó chịu. Trái tim anh khẽ co thắt, như thể bị một sợi dây vô hình siết chặt. Anh đã quen với việc né tránh những cuộc gặp gỡ cá nhân, những mối quan hệ có thể đào sâu vào thế giới nội tâm của mình. Anh đã chọn lối sống cô độc, lấy công việc làm lá chắn, để không phải đối mặt với nỗi sợ hãi mở lòng một lần nữa. Câu nói "thích thì không đủ" của Lê An đã trở thành một lời nguyền, một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn anh, khiến anh tin rằng mình không còn khả năng mang lại sự "đủ" cho bất kỳ ai nữa.
Trần Hạo cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng sâu trong ánh mắt anh, một thoáng suy tư và bối rối đã hiện lên. Anh nhìn vào Phương Anh, cô gái xinh đẹp, tự tin với phong thái của người thành thị, đôi mắt cô lấp lánh đầy mong đợi. Anh biết, cô ấy là một người phụ nữ đặc biệt, đủ thông minh để nhận ra sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo của anh, đủ kiên trì để cố gắng bước qua bức tường anh đã dựng lên. Nhưng liệu anh có còn đủ dũng khí để cho phép ai đó bước vào thế giới đã đổ nát của mình?
"Cảm ơn cô, Phương Anh," Trần Hạo chậm rãi nói, giọng anh trầm và hơi khàn, như thể anh đang cố gắng đẩy lùi một vật nặng ra khỏi lồng ngực. "Tôi e rằng lịch trình của tôi khá bận rộn trong thời gian tới. Có lẽ để dịp khác." Anh cố gắng từ chối một cách khéo léo nhất có thể, hy vọng cô sẽ hiểu và không tiếp tục. Anh đã quen với việc từ chối, quen với việc giữ khoảng cách. Sự dè dặt đã trở thành một phần bản năng của anh. Anh không muốn mình lại phải đối diện với một phép thử mới, một cơ hội mới để rồi lại phải thất vọng, lại phải nhận ra rằng mình vẫn không thể "thích đủ."
Nụ cười trên môi Phương Anh không hề tắt. Cô vẫn giữ vẻ tự tin, thậm chí còn ánh lên một chút quyết tâm. "Không sao đâu, anh Hạo," cô đáp lại, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng có một sự kiên định không thể lay chuyển. "Em nghĩ chúng ta có thể tìm một khoảng thời gian phù hợp. Dù chỉ là một bữa tối đơn giản thôi, em tin rằng sẽ rất thú vị." Cô nói, ánh mắt cô vẫn dò xét, như thể đang cố gắng đọc được những suy nghĩ ẩn sâu trong ánh mắt Trần Hạo. Cô biết, Trần Hạo là một người đàn ông khó tiếp cận, nhưng chính điều đó lại càng kích thích sự chinh phục trong cô. Cô không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
Trần Hạo khẽ nhíu mày. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên mình. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, mọi tình huống, nhưng trước sự chủ động của Phương Anh, anh lại cảm thấy mình đang mất dần quyền kiểm soát. Câu nói "chậm một nhịp" lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở về những gì đã mất. *Nếu như ngày đó, anh đã không chậm một nhịp, có lẽ mọi chuyện đã khác.* Nhưng giờ đây, anh lại đứng trước một ngưỡng cửa mới, một cơ hội mới, và nỗi sợ hãi về sự chậm trễ, về việc không "đủ" lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết, việc từ chối thẳng thừng sẽ không phù hợp với phép lịch sự tối thiểu nơi công sở, nhưng việc chấp nhận lại là một sự mạo hiểm lớn đối với trái tim đã đóng băng của anh. Anh đang đứng giữa hai làn ranh, giằng xé giữa lý trí và cảm xúc, giữa nỗi sợ hãi và một chút tò mò mơ hồ về khả năng kết nối với Phương Anh.
Khi Trần Hạo rời khỏi phòng họp, anh bước đi nhanh hơn bình thường, như thể đang cố gắng thoát khỏi một thứ gì đó vô hình đang bám riết. Sảnh lễ tân của công ty vào cuối giờ chiều vẫn còn khá đông đúc, với tiếng bước chân vội vã, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trò chuyện rộn ràng và tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài vẫn còn tràn vào qua vách kính lớn, nhưng bên trong, không khí điều hòa mát lạnh tạo nên một sự tách biệt rõ rệt với cái nóng bức của thành phố. Mùi nước hoa, mùi gỗ, mùi đá cẩm thạch hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng, chuyên nghiệp.
Trần Hạo đi thẳng về phía thang máy, anh muốn nhanh chóng rời khỏi đây, thoát khỏi những ánh mắt tò mò và nhất là thoát khỏi sự hiện diện của Phương Anh, người mà anh cảm nhận được đang theo sát phía sau. Anh biết cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt cô dõi theo từng bước chân của mình, một ánh mắt đầy quyết tâm và cả sự thách thức.
"Anh Hạo, đợi em một chút!" Giọng Phương Anh vang lên ngay phía sau anh, rõ ràng và đầy tự tin. Cô bước nhanh hơn, tiếng gót giày cao gót khẽ gõ trên sàn đá cẩm thạch càng rõ rệt hơn trong không gian rộng lớn của sảnh. Cô đuổi kịp anh ngay trước cửa thang máy, nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một sự kiên định không thể lay chuyển.
Trần Hạo khẽ thở dài trong lòng. Anh dừng lại, quay người đối mặt với Phương Anh, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh và chuyên nghiệp. "Có chuyện gì vậy, Phương Anh?"
"Anh Hạo, em biết anh bận, nhưng đây chỉ là một bữa tối bình thường thôi mà," Phương Anh nói, giọng cô mềm mại hơn, nhưng vẫn ẩn chứa một sự thuyết phục mạnh mẽ. "Em chỉ muốn chúng ta có cơ hội trò chuyện thoải mái hơn, ngoài những vấn đề công việc. Đừng quá suy nghĩ về nó chứ. Hay anh sợ...?" Cô khẽ dừng lại, như thể để câu hỏi lửng lơ trong không khí, đầy ẩn ý.
Trần Hạo nhíu mày. Anh không thích bị ai đó dò xét, đặc biệt là về những vấn đề cá nhân. Câu nói "hay anh sợ...?" của Phương Anh như một đòn đánh thẳng vào sự tự trọng của anh. Sợ gì? Sợ mở lòng? Sợ lại thất bại? Sợ lại phải nghe câu "thích thì không đủ" một lần nữa? Hàng loạt câu hỏi xẹt qua tâm trí anh, kèm theo đó là hình ảnh Lê An mờ nhạt. Câu nói định mệnh ấy lại vang vọng, như một lời nguyền không thể xóa bỏ. Nó là một khoảng cách vô hình, một bức tường vô hình đã tồn tại giữa anh và bất kỳ mối quan hệ tiềm năng nào sau này.
Anh đứng đó, đấu tranh nội tâm gay gắt. Một phần của anh muốn từ chối thẳng thừng, để giữ vững bức tường cô độc mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng phần khác, một phần rất nhỏ, lại tò mò. Liệu đây có phải là một phép thử, một cơ hội để anh chứng minh rằng mình vẫn có thể "thích đủ" một ai đó? Hay chỉ là một sự lặp lại vô nghĩa của quá khứ? Anh nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của Phương Anh, rồi lại nhìn ra cửa kính, nơi dòng người vẫn tấp nập, vội vã.
Cuối cùng, một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực Trần Hạo, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nhiêu suy tư và giằng xé. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu miễn cưỡng, gần như không thể nhận ra. "Được rồi," anh nói, giọng anh trầm hơn bao giờ hết, "Tôi sẽ đi. Cô chọn địa điểm và thời gian."
Nụ cười trên môi Phương Anh lập tức rạng rỡ, như một bông hoa vừa được tưới nước. Ánh mắt cô ánh lên vẻ chiến thắng và hài lòng. "Tuyệt vời! Em sẽ gửi chi tiết cho anh sau." Cô vui vẻ nói, rõ ràng là rất đắc ý với kết quả này.
Trần Hạo không nói thêm lời nào. Anh quay người, bước vào thang máy vừa mở cửa, để lại Phương Anh đứng đó với vẻ mặt mãn nguyện. Cánh cửa thang máy khép lại, cắt đứt ánh mắt của Phương Anh, nhưng không thể cắt đứt những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí Trần Hạo. Anh biết, việc chấp nhận lời mời này, dù miễn cưỡng, là một bước đi mạo hiểm. Nó có thể là một phép thử, nhưng anh không chắc mình có thể vượt qua được. Nỗi sợ hãi về việc lại phải đối mặt với sự thật rằng mình không thể "thích đủ" vẫn luôn đeo bám anh, như một bóng ma của quá khứ.
Tối muộn, ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà dưới chân Trần Hạo khi anh trở về căn hộ sang trọng và tĩnh mịch của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra toàn cảnh thành phố đêm. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Nó là một không gian hoàn hảo, nhưng cũng lạnh lẽo và trống rỗng một cách kỳ lạ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa, và tiếng tủ lạnh hoạt động là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng bao trùm. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính của anh và chút hương rượu vang thoang thoảng tạo nên một không khí sang trọng nhưng cũng đầy ưu tư.
Anh bước đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ, màu đỏ sẫm như máu ẩn chứa một nỗi cô đơn không lời. Anh đứng lặng bên cửa sổ, tay đặt lên tấm kính mát lạnh, nhìn ra biển ánh đèn lấp lánh của thành phố. Quyết định chấp nhận lời mời ăn tối của Phương Anh vẫn còn khiến anh bận tâm, như một hòn đá nhỏ vô tình rơi vào hồ nước phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn không ngừng.
*Tại sao mình lại đồng ý?* Trần Hạo tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. *Liệu có phải mình đang tự lừa dối bản thân, hay chỉ là một phép thử vô nghĩa?* Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể làm xoa dịu đi sự giằng xé trong lòng. Anh nhớ về Lê An, về gương mặt bình thản của cô khi nói "Thích thì không đủ." Câu nói ấy đã trở thành một lời nguyền, một xiềng xích vô hình trói buộc trái tim anh, khiến anh hoài nghi về khả năng yêu thương của chính mình.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ đêm trước đám cưới của Lê An, cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Và giờ đây, cái tiếc nuối ấy đã trở thành một bóng ma, một lời nguyền âm vang, ám ảnh anh trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng. Anh không biết liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ," và với sự hoài nghi về khả năng yêu thương của chính bản thân mình.
Anh cảm thấy một sự bất an mơ hồ, một nỗi cô đơn vẫn bủa vây dù anh có cố gắng đến đâu. Thành công trong sự nghiệp, sự giàu có, quyền lực – tất cả những thứ đó không thể lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn anh. Chúng chỉ là những lớp vỏ bọc hào nhoáng, những bức tường kiên cố anh dựng lên để che giấu đi sự yếu đuối, sự đổ vỡ bên trong.
Trần Hạo đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm nhẹ vọng vào không gian tĩnh mịch, tạo nên một âm thanh nhỏ bé nhưng đầy ám ảnh. Anh đứng tựa vào khung cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, nỗi ưu tư hiện rõ trên gương mặt lịch lãm. Anh khẽ chạm tay vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể nó là một phần của chính anh, một lớp vỏ bọc kiên cố bao bọc lấy một trái tim đã chai sạn. Anh biết Phương Anh vẫn còn tình cảm với anh, và sự chủ động của cô là một nỗ lực để phá vỡ bức tường đó. Nhưng liệu anh có thể đáp lại? Liệu anh có thể mở lòng? Hay anh sẽ lại một lần nữa chứng minh rằng mình vẫn không thể "thích đủ" một ai đó sau Lê An, và mãi mãi trôi dạt trong cái cảm giác *chậm một nhịp* đầy tiếc nuối này? Đêm nay, giữa căn hộ xa hoa và trống rỗng, Trần Hạo chỉ còn lại một mình, với nỗi ám ảnh không thể gọi tên, chìm đắm trong câu hỏi liệu anh có còn khả năng "thích đủ" một ai đó nữa hay không.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.