Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 876: Bữa Tối Của Những Khoảng Trống: Sự Kháng Cự Vô Hình
Đêm dài, biển ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà vĩnh cửu, nhưng trong căn hộ sang trọng và tĩnh mịch trên tầng cao nhất ấy, Trần Hạo vẫn chỉ thấy một khoảng trống vô hình. Câu hỏi ám ảnh về khả năng "thích đủ" một ai đó sau Lê An, về cái bóng của quá khứ, vẫn đeo bám anh như một lời nguyền không lối thoát. Anh đã tự hỏi liệu có một ngày mình thoát khỏi nó, hay sẽ mãi mãi trôi dạt trong cái cảm giác *chậm một nhịp* đầy tiếc nuối này. Ly rượu vang đỏ đã cạn từ lâu, chỉ còn lại vệt rượu khô đọng lại như những giọt nước mắt vô hình trên thành ly. Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi qua tấm kính lớn, nhuộm vàng căn hộ, nhưng không thể xua đi cái không khí ưu tư đã bám rễ sâu trong lòng anh.
Chiều hôm đó, khi thành phố bắt đầu chuyển mình từ ánh sáng chói chang của ban ngày sang vẻ dịu dàng của hoàng hôn, Trần Hạo đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ, chỉnh lại chiếc cà vạt lụa màu xanh than. Chiếc áo sơ mi trắng tinh ủi phẳng phiu, bộ vest đen cắt may tinh xảo ôm sát thân hình cao lớn, lịch lãm của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt số tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Chúng sâu thẳm, có phần mệt mỏi, và ẩn chứa một nỗi bồn chồn khó tả. Anh thấy rõ sự miễn cưỡng đang hiện hữu trên gương mặt mình, một sự miễn cưỡng mà anh không cách nào che giấu được, dù đã cố gắng khoác lên mình vẻ ngoài điềm tĩnh, chuyên nghiệp thường ngày.
*Bữa tối này… liệu có thực sự cần thiết?* Giọng nói nội tâm của anh vang lên, trầm lắng và đầy hoài nghi. *Hay chỉ là một vở kịch xã giao khác mà mình cần phải đóng tròn vai?* Anh thở dài một tiếng rất khẽ, gần như không nghe thấy, nhưng đủ để cảm nhận được sức nặng của nó đè lên lồng ngực. Lý trí mách bảo anh rằng, đây là một cơ hội. Một cơ hội để thoát khỏi sự cô độc bủa vây, để thử mở lòng mình một lần nữa, để chứng minh rằng anh có thể bước tiếp, rằng quá khứ không hoàn toàn trói buộc anh. Nhưng sâu thẳm bên trong, một sự kháng cự vô hình lại trỗi dậy, mạnh mẽ đến khó hiểu. Nó như một sợi dây vô hình níu kéo, không cho phép anh tiến thêm một bước nào.
Mỗi khi nghĩ đến việc sẽ phải ngồi đối diện với Phương Anh, sẽ phải trò chuyện, sẽ phải cố gắng tạo ra một kết nối nào đó, trong đầu anh lại vang vọng câu nói định mệnh của Lê An: "Thích thì không đủ." Bóng hình Lê An thoáng qua, mờ ảo như một ký ức cũ kỹ, nhưng đủ sức làm chao đảo tâm hồn anh. Anh không muốn lại một lần nữa thất bại. Anh không muốn lại một lần nữa nhận ra rằng, dù đối phương có cố gắng đến đâu, dù anh có tự nhủ lòng mình phải cố gắng đến đâu, trái tim anh vẫn không thể rung động, không thể "thích đủ." Nó như một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu không thể chữa lành.
Anh day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói mơ hồ. "Lý trí nói mình nên thử, nhưng trái tim lại... kháng cự. Tại sao mình không thể?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc như thể đã lâu không được sử dụng để nói ra những lời tự vấn chân thật đến vậy. Căn hộ sang trọng này, với thiết kế tối giản và những món đồ nội thất đắt tiền, lại càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng tủ lạnh hoạt động – tất cả những âm thanh ấy chỉ càng nhấn chìm anh vào một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi gỗ mới từ sàn và nội thất, mùi da của ghế sofa, mùi nước hoa nam tính của chính anh, và chút hương rượu vang còn vương lại từ đêm qua, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng đầy ưu tư.
Anh kiểm tra đồng hồ một lần nữa. Thời gian đã đến. Anh lấy chìa khóa xe trên kệ đá cẩm thạch, tiếng kim loại va vào nhau nghe rõ mồn một trong không gian yên ắng. Mỗi bước chân anh đi về phía cửa, anh lại cảm thấy một sự nặng nề đè nén. Anh biết mình đang tự đẩy mình vào một cuộc thử nghiệm mà anh không chắc liệu mình có thể vượt qua. Anh rời đi, với một sự miễn cưỡng rõ rệt, để lại căn hộ lại chìm vào sự cô độc vốn có của nó.
***
Nhà hàng Pháp 'Le Rêve' hiện lên lộng lẫy dưới ánh đèn đêm thành phố. Kiến trúc Pháp cổ điển với trần cao, những chùm đèn pha lê rực rỡ, và những bức tường được trang trí bằng tranh vẽ cùng gương lớn, tất cả tạo nên một không gian lãng mạn và tinh tế. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa ẩn, hòa cùng tiếng ly cốc chạm vào nhau lách cách, tiếng dao dĩa khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm đủ để tạo nên sự riêng tư. Mùi thức ăn Pháp tinh tế, hương rượu vang nồng nàn, mùi hoa tươi cắm trên bàn và mùi nước hoa cao cấp từ những vị khách sang trọng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí quyến rũ.
Trần Hạo đến sớm hơn một chút, anh chọn một bàn ở góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ nhà hàng nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư. Ánh nến dịu nhẹ trên bàn nhảy múa, phản chiếu trong ánh mắt tĩnh lặng của anh. Chẳng mấy chốc, Phương Anh xuất hiện. Cô mặc một chiếc váy đen thanh lịch, tôn lên vóc dáng mảnh mai và vẻ đẹp sắc sảo. Nụ cười rạng rỡ của cô mang theo một chút hy vọng và sự quyết tâm, như thể cô đã chuẩn bị rất kỹ cho bữa tối này.
"Anh Hạo, em xin lỗi, em đến muộn một chút." Cô nói, giọng điệu tự nhiên, pha chút e thẹn nhưng vẫn giữ được sự tự tin.
"Không sao, tôi cũng vừa đến." Trần Hạo đáp, kéo ghế cho cô. Giọng anh trầm ấm nhưng có phần hơi khách sáo.
Bữa ăn bắt đầu bằng những lời xã giao về công việc. Họ nói về các dự án sắp tới, về thị trường, về những thách thức và cơ hội. Trần Hạo trả lời súc tích, chuyên nghiệp, giữ một khoảng cách nhất định. Anh cảm thấy an toàn trong vỏ bọc của những vấn đề công việc, nơi anh là người chủ động, là chuyên gia. Nhưng Phương Anh, với sự tinh tế của mình, không để cuộc trò chuyện mãi dừng lại ở đó.
Sau khi món khai vị được dọn ra – một đĩa patê gan ngỗng được trang trí đẹp mắt – Phương Anh khẽ đặt nĩa xuống, nhìn thẳng vào Trần Hạo. Ánh mắt cô thăm dò, đầy ý vị.
"Anh Hạo, ngoài công việc, anh có sở thích gì đặc biệt không?" Cô hỏi, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng giọng điệu có phần nghiêm túc hơn. "Em thấy anh lúc nào cũng chỉ có công việc thôi."
Trần Hạo nhấp một ngụm rượu vang trắng, vị chua nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh cười gượng, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Công việc cũng là một sở thích mà, Phương Anh. Nó chiếm khá nhiều thời gian của tôi." Anh vẫn sử dụng đại từ "tôi" một cách cứng nhắc, tạo nên một *khoảng cách vô hình* giữa hai người.
Phương Anh không bỏ cuộc. Cô hiểu rằng Trần Hạo đang cố gắng né tránh, nhưng cô không phải là người dễ dàng từ bỏ. "Em biết công việc quan trọng, nhưng con người đâu thể sống mãi với công việc. Ai cũng cần một không gian riêng, một sở thích, một nơi để tìm về khi mệt mỏi chứ?" Cô tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời anh, như muốn đọc thấu những suy nghĩ ẩn sâu. "Có lúc nào anh cảm thấy cô đơn không, Hạo?"
Câu hỏi của Phương Anh chạm đến một sợi dây nhạy cảm trong lòng Trần Hạo. Anh cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ dâng lên. Anh lảng tránh ánh mắt cô, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao xa xôi. Anh cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh, nhưng tay anh siết chặt ly rượu, những khớp ngón tay trắng bệch.
"Ai mà không có những khoảnh khắc như vậy chứ," anh đáp, giọng nói trầm hơn một chút, gần như là thì thầm. Anh không muốn đi sâu vào chủ đề này. Mỗi khi Phương Anh cố gắng đào sâu, anh lại cảm thấy một bức tường vô hình dựng lên trong lòng, ngăn cản anh bày tỏ. Bức tường ấy kiên cố hơn bất cứ bức tường vật lý nào, được xây nên từ những đổ vỡ, những tiếc nuối và nỗi sợ hãi mang tên "thích thì không đủ."
Anh nhớ lại những buổi tối tĩnh mịch trong căn hộ của mình, khi thành công, sự nghiệp, tiền bạc – tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự trống rỗng của tâm hồn. Anh nhớ lại Lê An, nhớ lại cái khoảnh khắc cô mỉm cười bình thản và nói rằng "Thích thì không đủ." Câu nói ấy đã trở thành một ám ảnh, một chiếc lồng vô hình giam giữ trái tim anh, khiến anh hoài nghi về khả năng yêu thương của chính mình.
Phương Anh quan sát Trần Hạo. Cô thấy rõ sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt anh, cách anh lảng tránh, và sự căng thẳng mơ hồ trong cử chỉ siết chặt ly rượu. Cô là một người phụ nữ tinh tế, nhạy cảm. Cô nhận ra rằng anh đang dựng lên một bức tường, một rào cản vô hình mà cô không thể chạm tới. Cô đã nghe những lời đồn đại về anh, về một quá khứ đầy tiếc nuối, nhưng cô chưa bao giờ thấy nó rõ ràng đến thế.
"Em không hiểu anh đang nghĩ gì nữa, Hạo," cô khẽ nói, không phải là một câu hỏi, mà là một lời nhận định đầy sự thấu hiểu và cả một chút thất vọng. Cô biết mình đang đứng trước một người đàn ông thành đạt, quyến rũ, nhưng cũng đầy bí ẩn và tổn thương. Cô muốn phá vỡ lớp vỏ bọc ấy, nhưng cảm thấy như đang đấm vào không khí.
Trần Hạo không đáp. Anh chỉ khẽ lắc đầu, như thể tự phủ nhận một điều gì đó mà chính anh cũng không dám đối mặt. Suốt bữa tối, Phương Anh tiếp tục đặt những câu hỏi, cố gắng tìm một khe hở nhỏ nhất để đi vào thế giới nội tâm của anh. Cô kể về những chuyến đi, những cuốn sách cô đọc, những bộ phim cô xem, những ước mơ và dự định của cô. Cô là một người phụ nữ thú vị, thông minh, và đầy sức sống. Bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ cảm thấy may mắn khi được ở bên cô. Nhưng Trần Hạo vẫn chỉ là một người lắng nghe lịch sự, thỉnh thoảng đáp lại bằng những câu ngắn gọn, súc tích, không để lộ bất cứ cảm xúc sâu sắc nào.
Anh cảm thấy kiệt sức. Kiệt sức không phải vì bữa ăn kéo dài, mà vì cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Anh biết Phương Anh đang cố gắng, và anh cảm kích điều đó. Nhưng anh không thể. Một sức mạnh vô hình nào đó cứ kéo anh lại, không cho phép anh mở lòng. Nó là nỗi sợ hãi bị tổn thương một lần nữa, nỗi sợ hãi không thể đáp lại tình cảm chân thành của người khác, nỗi sợ hãi về việc lại phải chứng kiến một ánh mắt thất vọng như ánh mắt của Lê An ngày nào. Cảm giác này thật tồi tệ. Anh muốn thoát khỏi nó, muốn được bình thường như bao người khác, muốn được yêu thương và được yêu lại. Nhưng anh không thể. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, anh càng nhận ra rõ ràng hơn rằng, *lời nói không thành* ngày đó, *khoảng cách vô hình* đã tạo nên, đã trở thành một phần không thể tách rời của con người anh.
Anh nhìn Phương Anh, cô vẫn đang nói về một bộ phim mà cô rất thích. Nụ cười của cô vẫn tươi tắn, nhưng trong ánh mắt cô đã thấp thoáng một nỗi buồn không dễ nhận ra. Cô đã nhận ra. Cô đã hiểu được sự khép kín của anh, và có lẽ, cô cũng đã hiểu được giới hạn của chính mình.
***
Đêm đã khuya. Ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà chọc trời hắt vào căn hộ của Trần Hạo, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Anh không bật đèn, để không gian chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, như một người bạn cũ trung thành. Mùi gỗ mới, mùi da, và mùi nước hoa nam tính của anh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây chúng mang theo một nỗi cô độc sâu sắc hơn.
Trần Hạo cởi bỏ cà vạt, ném nó lên chiếc ghế bành bọc da. Anh thả mình xuống sofa, cảm thấy kiệt sức, không phải vì áp lực công việc, mà vì cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Buổi tối với Phương Anh, thay vì mang lại sự giải thoát, lại càng khẳng định anh vẫn bị trói buộc bởi "sự kháng cự vô hình" và nỗi ám ảnh quá khứ. Anh đưa tay day day thái dương, một cử chỉ mệt mỏi thường thấy mỗi khi anh đối mặt với những vấn đề nan giải mà lý trí không thể giải quyết. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh của buổi tối.
"Mình đã không thể... một lần nữa." Anh thở dài, giọng nói khản đặc và nặng trĩu sự thất vọng. Một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng dâng trào. Anh đã thử. Anh đã cố gắng để mở lòng, để cho Phương Anh một cơ hội, cũng là cho chính mình một cơ hội. Nhưng anh không thể. Cái bóng của Lê An, lời nguyền "thích thì không đủ" vẫn quá mạnh mẽ, quá sâu sắc để anh có thể vượt qua chỉ bằng lý trí.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn thức, hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận. Nhưng trong cái vũ trụ ánh sáng ấy, anh lại cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Sự thành công, sự giàu có, quyền lực mà anh đã dày công xây dựng, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không thể tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Chúng chỉ là những lớp vỏ bọc hào nhoáng, những bức tường kiên cố anh dựng lên để che giấu đi sự yếu đuối, sự đổ vỡ bên trong.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn nằm yên trên cổ tay anh, lạnh lẽo và cứng nhắc. Anh chạm khẽ vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể nó là một phần của chính anh, một lớp vỏ bọc kiên cố bao bọc lấy một trái tim đã chai sạn. Anh biết Phương Anh là một người phụ nữ tốt, cô xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu cô hết lòng. Nhưng người đó không phải là anh. Anh không thể cho cô điều đó.
Nỗi cô độc của anh càng sâu sắc hơn sau cơ hội "thoát ly" bị bỏ lỡ này. Anh đã tự lừa dối mình rằng có thể anh sẽ tìm thấy một lối thoát, một tia hy vọng mới. Nhưng bữa tối này chỉ càng khẳng định vết sẹo trong trái tim anh vẫn chưa lành, và có lẽ sẽ không bao giờ lành lại được. Anh vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của quá khứ, của những câu hỏi *nếu như ngày đó*... và của cảm giác *chậm một nhịp* định mệnh.
Trong căn hộ xa hoa và trống rỗng, Trần Hạo chỉ còn lại một mình, với nỗi ám ảnh không thể gọi tên, chìm đắm trong sự hoài nghi về khả năng "thích đủ" một ai đó nữa hay không. Anh không biết liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ," và với sự hoài nghi về khả năng yêu thương của chính bản thân mình. Đêm nay, sự thật ấy lại một lần nữa đè nặng lên trái tim anh, khiến anh chìm sâu hơn vào nỗi cô đơn không lối thoát.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.