Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 877: Lời Thú Nhận Trong Im Lặng: Bóng Hình Quá Khứ
Nỗi sợ hãi bị tổn thương một lần nữa, nỗi sợ hãi không thể đáp lại tình cảm chân thành của người khác, nỗi sợ hãi về việc lại phải chứng kiến một ánh mắt thất vọng như ánh mắt của Lê An ngày nào. Cảm giác này thật tồi tệ. Anh muốn thoát khỏi nó, muốn được bình thường như bao người khác, muốn được yêu thương và được yêu lại. Nhưng anh không thể. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, anh càng nhận ra rõ ràng hơn rằng, *lời nói không thành* ngày đó, *khoảng cách vô hình* đã tạo nên, đã trở thành một phần không thể tách rời của con người anh.
Anh nhìn Phương Anh, cô vẫn đang nói về một bộ phim mà cô rất thích. Nụ cười của cô vẫn tươi tắn, nhưng trong ánh mắt cô đã thấp thoáng một nỗi buồn không dễ nhận ra. Cô đã nhận ra. Cô đã hiểu được sự khép kín của anh, và có lẽ, cô cũng đã hiểu được giới hạn của chính mình.
***
Đêm đã khuya. Ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà chọc trời hắt vào căn hộ của Trần Hạo, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Anh không bật đèn, để không gian chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, như một người bạn cũ trung thành. Mùi gỗ mới, mùi da, và mùi nước hoa nam tính của anh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây chúng mang theo một nỗi cô độc sâu sắc hơn.
Trần Hạo cởi bỏ cà vạt, ném nó lên chiếc ghế bành bọc da. Anh thả mình xuống sofa, cảm thấy kiệt sức, không phải vì áp lực công việc, mà vì cuộc đấu tranh nội tâm không ngừng nghỉ. Buổi tối với Phương Anh, thay vì mang lại sự giải thoát, lại càng khẳng định anh vẫn bị trói buộc bởi "sự kháng cự vô hình" và nỗi ám ảnh quá khứ. Anh đưa tay day day thái dương, một cử chỉ mệt mỏi thường thấy mỗi khi anh đối mặt với những vấn đề nan giải mà lý trí không thể giải quyết. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh của buổi tối.
"Mình đã không thể... một lần nữa." Anh thở dài, giọng nói khản đặc và nặng trĩu sự thất vọng. Một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng dâng trào. Anh đã thử. Anh đã cố gắng để mở lòng, để cho Phương Anh một cơ hội, cũng là cho chính mình một cơ hội. Nhưng anh không thể. Cái bóng của Lê An, lời nguyền "thích thì không đủ" vẫn quá mạnh mẽ, quá sâu sắc để anh có thể vượt qua chỉ bằng lý trí.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vẫn thức, hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận. Nhưng trong cái vũ trụ ánh sáng ấy, anh lại cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Sự thành công, sự giàu có, quyền lực mà anh đã dày công xây dựng, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh không thể tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình. Chúng chỉ là những lớp vỏ bọc hào nhoáng, những bức tường kiên cố anh dựng lên để che giấu đi sự yếu đuối, sự đổ vỡ bên trong.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn nằm yên trên cổ tay anh, lạnh lẽo và cứng nhắc. Anh chạm khẽ vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như thể nó là một phần của chính anh, một lớp vỏ bọc kiên cố bao bọc lấy một trái tim đã chai sạn. Anh biết Phương Anh là một người phụ nữ tốt, cô xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu cô hết lòng. Nhưng người đó không phải là anh. Anh không thể cho cô điều đó.
Nỗi cô độc của anh càng sâu sắc hơn sau cơ hội "thoát ly" bị bỏ lỡ này. Anh đã tự lừa dối mình rằng có thể anh sẽ tìm thấy một lối thoát, một tia hy vọng mới. Nhưng bữa tối này chỉ càng khẳng định vết sẹo trong trái tim anh vẫn chưa lành, và có lẽ sẽ không bao giờ lành lại được. Anh vẫn mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của quá khứ, của những câu hỏi *nếu như ngày đó*... và của cảm giác *chậm một nhịp* định mệnh.
Trong căn hộ xa hoa và trống rỗng, Trần Hạo chỉ còn lại một mình, với nỗi ám ảnh không thể gọi tên, chìm đắm trong sự hoài nghi về khả năng "thích đủ" một ai đó nữa hay không. Anh không biết liệu có một ngày nào đó, anh có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ, hay anh sẽ mãi mãi sống với câu hỏi ám ảnh: "Thích thì không đủ," và với sự hoài nghi về khả năng yêu thương của chính bản thân mình. Đêm nay, sự thật ấy lại một lần nữa đè nặng lên trái tim anh, khiến anh chìm sâu hơn vào nỗi cô đơn không lối thoát.
***
Sáng hôm sau, Trần Hạo bước ra khỏi căn hộ, mang theo sự mệt mỏi hằn sâu trong ánh mắt. Thành phố bắt đầu một ngày mới với nhịp điệu hối hả quen thuộc, nhưng đối với anh, mọi thứ dường như vẫn chìm trong một màn sương mờ ảo của sự trống rỗng. Anh hoàn thành công việc một cách máy móc, tâm trí anh cứ lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa, ngoài tầm với của những con số và bản hợp đồng. Cho đến chiều muộn, khi ánh nắng cuối ngày bắt đầu nhuộm vàng những tòa nhà chọc trời, anh quyết định mình cần phải nói chuyện với ai đó.
Ga tàu điện ngầm vào giờ tan tầm là một dòng chảy bất tận của con người. Kiến trúc hiện đại, với những đường nét sắc lạnh của kim loại và bê tông, cùng những tấm kính trong suốt phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa vô cảm. Trần Hạo đứng giữa dòng người hối hả, như một hòn đá lạc lõng giữa dòng sông cuộn chảy. Tiếng tàu điện chạy rầm rập dưới lòng đất, tiếng loa thông báo vang vọng, tiếng bước chân dồn dập và những cuộc trò chuyện vội vã tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn. Mùi kim loại đặc trưng, mùi không khí điều hòa lạnh lẽo và một chút ẩm nhẹ từ đường hầm xộc vào mũi anh. Tất cả đều nhắc nhở anh về một thực tại đang vận hành không ngừng nghỉ, trong khi tâm trí anh lại chìm vào khoảng không vô định. Ánh đèn neon sáng choang không thể xua đi vẻ mệt mỏi trong đôi mắt anh, và cũng chẳng thể thắp lên một tia hy vọng nào trong trái tim đang nặng trĩu.
Sau bữa tối "gượng gạo" với Phương Anh đêm qua, một sự trống rỗng đến cùng cực đã chiếm lĩnh anh. Anh cảm thấy như mình đang ở trong một cái kén vô hình, không thể thoát ra, cũng không thể đón nhận bất cứ điều gì từ bên ngoài. Anh cần một người để nói ra, để trút bỏ gánh nặng đang đè nén anh bấy lâu nay, thứ gánh nặng đã theo anh suốt bao năm tháng, từ khi anh còn là một chàng trai trẻ với những ước mơ giản dị bên bờ sông cũ. Thanh Tùng là lựa chọn duy nhất. Người bạn thân thiết, người đã chứng kiến tất cả, từ những ngày đầu anh chập chững bước vào thành phố, cho đến những thành công rực rỡ và cả những góc khuất trong tâm hồn anh.
Trần Hạo lướt qua đám đông, ánh mắt vô hồn, tâm trí quay cuồng với những suy nghĩ về quá khứ và sự bất lực của hiện tại. Anh nhớ lại ánh mắt của Phương Anh, ánh mắt đã kịp nhận ra sự khép kín của anh, ánh mắt mang theo một nỗi buồn không thể nói thành lời. Anh đã làm cô thất vọng, một lần nữa. Cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng anh biết, anh không thể làm khác. "Mình không thể tiếp tục như thế này được nữa..." Một tiếng thở dài thoát ra trong vô thức, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của nhà ga. "Không thể tiếp tục làm tổn thương những người tốt, không thể tiếp tục lừa dối bản thân rằng mình có thể tìm thấy một con đường khác."
Anh dừng lại bên một cột trụ lớn, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt kim loại lạnh lẽo. Anh cảm nhận rõ ràng "sự kháng cự vô hình" bên trong mình, một bức tường kiên cố mà chính anh đã dựng lên, và giờ đây nó đã trở thành một phần không thể tách rời của con người anh. Mỗi khi có ai đó cố gắng chạm vào, bức tường ấy lại càng vững chắc hơn, càng đẩy người ta ra xa. Điều đó khiến anh mệt mỏi, dằn vặt, và cô độc hơn bao giờ hết. Anh lấy điện thoại ra, ngón tay lướt trên màn hình, tìm đến số của Thanh Tùng. Anh biết, Thanh Tùng sẽ không phán xét, sẽ chỉ lắng nghe. Đó là điều duy nhất anh cần lúc này. Tiếng chuông dài, rồi giọng Thanh Tùng vang lên, trầm ấm và quen thuộc, như một phao cứu sinh giữa biển khơi hỗn loạn.
***
Tối hôm đó, Thanh Tùng đã đợi Trần Hạo tại quán trà đạo 'Thiên Nguyệt'. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ, khuất mình giữa những tòa nhà cao tầng náo nhiệt của thành phố, nhưng lại mang một không gian hoàn toàn khác biệt. Kiến trúc truyền thống với gỗ, tre và giấy dó tạo cảm giác ấm cúng, cổ kính. Không gian mở với một sân vườn nhỏ xinh xắn, nơi hòn non bộ róc rách nước chảy, những cây cảnh bonsai được cắt tỉa cầu kỳ và hàng tre xanh rì xào xạc theo làn gió nhẹ. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao và những ngọn nến lung linh trên bàn, càng làm tăng thêm vẻ thanh bình, thiền tịnh. Mùi trà sen thơm dịu, mùi gỗ trầm ấm và thoang thoảng hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thư thái, thoát tục, như thể thời gian đã ngưng đọng lại ở đây.
Trần Hạo và Thanh Tùng ngồi đối diện nhau trong một góc khuất, trên những chiếc nệm mỏng đặt trên sàn gỗ. Vẻ trầm tư của Trần Hạo dưới ánh đèn vàng dịu càng trở nên rõ nét. Thanh Tùng, với vóc người cao và hơi gầy, nụ cười hiền hậu thường trực, rót trà vào hai chén sứ nhỏ, đôi mắt đầy sự quan tâm khi nhìn người bạn thân. Anh đẩy một chén về phía Trần Hạo, hơi thở dài. "Cậu Hạo dùng gì ạ?" Cô gái phục vụ quán cà phê với mái tóc buộc cao, nhanh nhẹn mang đến một đĩa bánh mochi nhỏ. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu.
"Anh vẫn khỏe chứ, Hạo?" Thanh Tùng hỏi, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một chút lo lắng thầm kín. Anh biết Trần Hạo sẽ không đến đây nếu không có chuyện gì đó thật sự khiến anh bận lòng.
Trần Hạo nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương sen thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng, mang đến một chút bình yên hiếm hoi. Đôi mắt anh nhìn xa xăm, xuyên qua tấm cửa sổ giấy dó mờ ảo, dường như đang dõi theo một hình bóng vô hình nào đó. "Vẫn vậy thôi, Tùng à." Giọng anh trầm, chậm rãi, mang theo một nỗi mệt mỏi không thể che giấu. "Vẫn cứ loanh quanh trong cái vòng luẩn quẩn của chính mình."
Thanh Tùng đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng. "Bữa tối với Phương Anh thế nào?" Anh không hỏi thẳng, nhưng lời hỏi han ấy đủ để chạm vào vết thương lòng của Trần Hạo.
Trần Hạo thở dài, tựa lưng vào cột tre. "Không có gì cả, Tùng ạ. Vẫn như mọi khi." Anh dừng lại một chút, như đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm xúc của mình. "Cô ấy rất tốt, thật sự rất tốt. Xinh đẹp, thông minh, tinh tế... Mọi thứ đều hoàn hảo." Anh lại nhấp một ngụm trà, cảm giác ấm áp từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tim anh. "Nhưng tao... tao không thể. Không thể mở lòng được. Cô ấy xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu cô ấy hết lòng, một người có thể đáp lại tình cảm của cô ấy."
Thanh Tùng gật đầu, lắng nghe một cách kiên nhẫn. Anh đã quá quen với những lời tâm sự như thế này từ Trần Hạo. "Vẫn là cái bóng của An sao?" Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, không phán xét.
Trần Hạo khẽ gật đầu, đôi mắt anh cụp xuống. "Vẫn là cái bóng đó, Tùng à. Và vẫn là câu nói đó... 'thích thì không đủ'." Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ dằn vặt nhìn Thanh Tùng. "Trong đầu tao, vẫn là câu nói đó, vẫn là hình ảnh của An. Ánh mắt cô ấy khi nói 'Thích thì không đủ' cứ ám ảnh tao mãi." Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ như đang thì thầm cùng nỗi lòng của anh.
"Mày đã cố gắng chưa, Hạo?" Thanh Tùng hỏi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Đã cố gắng thật sự để bước qua chưa?"
Trần Hạo im lặng một lúc lâu, không gian chỉ còn lại tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng và tiếng gió xào xạc qua hàng tre. Anh nhớ lại những nỗ lực của mình, những lần anh tự nhủ phải quên đi, phải mở lòng. Nhưng mỗi lần như vậy, một bức tường vô hình lại sừng sững hiện ra, ngăn cản anh. "Tao đã cố, Tùng ạ. Tao đã cố. Mỗi khi định tiến thêm một bước, lại có một bức tường vô hình ngăn lại. Nó không phải là một bức tường bằng gạch đá, mà là một bức tường được xây nên từ tiếc nuối, từ sự hối hận, từ cái cảm giác *chậm một nhịp* chết tiệt đó." Giọng anh khản đặc, nghẹn ngào. "Tao không biết phải làm sao để phá bỏ nó nữa."
Thanh Tùng thở dài. Anh biết, Trần Hạo đang thực sự đau khổ. Anh là người chứng kiến toàn bộ câu chuyện, từ mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng như định mệnh, đến cái kết đầy tiếc nuối. Anh nhớ rất rõ lần Lê An hỏi về Trần Hạo, những ánh mắt mong chờ và cả sự hụt hẫng sau này. "Có lẽ, mày cần thời gian, Hạo ạ. Thời gian để chấp nhận rằng quá khứ là quá khứ. Rằng An đã có một cuộc sống riêng, và mày cũng cần phải có một cuộc sống của mình."
"Chấp nhận?" Trần Hạo cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Tao đã cố gắng chấp nhận bao nhiêu năm nay rồi, Tùng. Nhưng có lẽ, điều đó còn khó hơn cả việc xây dựng cả một đế chế kinh doanh." Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cử chỉ mệt mỏi quen thuộc. "Có lẽ, tao đã đánh mất khả năng yêu thương một ai đó đủ sâu đậm rồi. Hoặc là, tao vẫn chỉ biết yêu một mình An thôi."
Thanh Tùng không nói gì thêm, chỉ rót thêm trà cho Trần Hạo. Anh biết, những lời động viên sáo rỗng lúc này sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Điều Trần Hạo cần là một người lắng nghe, một người thấu hiểu. Anh hiểu rằng, cái bóng của Lê An đã ăn sâu vào tâm hồn Trần Hạo, trở thành một phần không thể tách rời của anh. Nó không chỉ là một nỗi nhớ, mà là một sự ám ảnh, một lời nguyền vô hình. Nỗi cô độc của Trần Hạo không phải là sự thiếu vắng người bên cạnh, mà là sự thiếu vắng khả năng kết nối sâu sắc, một sự thiếu vắng đến từ chính tâm hồn anh.
***
Trần Hạo trở về căn hộ khi đêm đã khuya. Những chiếc xe thưa thớt dần trên đường, thành phố chìm vào sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài hối hả. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, lại càng làm nổi bật sự trống vắng trong lòng anh. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED thông minh hắt lên những bức tường trống trải, tạo nên một không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Mùi gỗ mới, mùi da từ những bộ sofa đắt tiền, và mùi nước hoa nam tính của anh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây chúng chỉ càng nhấn mạnh sự cô độc bao trùm.
Anh cởi áo khoác, đặt lên chiếc ghế tựa bọc da, không còn sức lực để treo nó vào tủ. Anh đi thẳng đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng sóng sánh trong ly, phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận. Trần Hạo cầm ly rượu, đi tới khung cửa sổ lớn. Ánh trăng tròn vành vạnh chiếu qua lớp kính trong suốt, rải một vệt sáng bạc lên sàn nhà bóng loáng. Anh đứng đó, ngắm nhìn vẻ đẹp hùng vĩ nhưng vô cảm của thành phố, nhưng trong tâm trí anh, chỉ có bóng hình của quá khứ.
Lời thú nhận với Thanh Tùng chỉ càng khắc sâu thêm nỗi đau và sự thật rằng anh vẫn chưa thể thoát ra. Anh đã nói ra tất cả, đã bộc lộ những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, thậm chí còn nặng nề hơn. Anh đã nghĩ rằng việc chia sẻ sẽ giúp anh nhẹ nhõm hơn, nhưng không, nó chỉ khiến anh nhận ra một cách rõ ràng hơn rằng anh đã mắc kẹt quá sâu trong cái mê cung của chính mình.
"Liệu mình có bao giờ tìm thấy hạnh phúc thật sự không, hay sẽ mãi mãi sống với cái bóng của quá khứ?" Anh tự hỏi, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hơi nồng của cồn lan tỏa, nhưng không thể làm tê liệt đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Cái câu nói "Thích thì không đủ" vang vọng trong tâm trí anh, sắc bén và lạnh lùng như một lưỡi dao. "Thích thì không đủ... đúng là không đủ thật." Anh đã có tất cả: sự nghiệp thành công, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh lại thiếu đi điều quan trọng nhất: khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Cảm giác cô độc bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh. Anh biết Phương Anh là một cơ hội, một tia sáng có thể dẫn anh ra khỏi bóng tối. Nhưng anh đã tự tay dập tắt tia sáng đó. Bởi vì anh không thể, không đủ dũng cảm để đối mặt với khả năng mình sẽ lại thất bại, lại không "thích đủ." Cái bóng của Lê An quá lớn, quá nặng nề, nó đã trở thành một phần của anh, một thứ mà anh không thể nào rũ bỏ.
Anh chạm tay vào tấm kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng nhắc và vô cảm của nó, như thể nó là một biểu tượng cho bức tường vô hình mà anh đã dựng nên xung quanh mình. Sự thừa nhận của anh với Thanh Tùng hôm nay chính là tiền đề cho việc anh sẽ từ chối bất kỳ mối quan hệ tiềm năng nào trong tương lai gần, khẳng định rằng anh không thể mở lòng vì nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nỗi cô độc của anh ngày càng sâu sắc, dự báo rằng hành trình tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn của anh sẽ còn dài và đầy thử thách. Bóng hình Lê An vẫn còn quá nặng nề trong tâm trí Trần Hạo, ngụ ý rằng cô vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong suy nghĩ của anh, dù cuộc sống của họ đã hoàn toàn rẽ lối và anh đã mất đi cơ hội để *nếu như ngày đó* nói ra *lời nói không thành* kia. Đêm nay, Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thành công và nỗi đau, một người đàn ông thành đạt nhưng bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.