Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 878: Lời Từ Chối Im Lặng: Vết Sẹo Không Lành
Trần Hạo trở về căn hộ khi đêm đã khuya. Những chiếc xe thưa thớt dần trên đường, thành phố chìm vào sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một ngày dài hối hả. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, lại càng làm nổi bật sự trống vắng trong lòng anh. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen và chất liệu cao cấp như gỗ sồi, đá cẩm thạch. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED thông minh hắt lên những bức tường trống trải, tạo nên một không gian sang trọng nhưng lạnh lẽo. Gần như không có tiếng ồn nào từ bên ngoài lọt vào, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa không khí chạy êm ru và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng. Mùi gỗ mới, mùi da từ những bộ sofa đắt tiền, và mùi nước hoa nam tính của anh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây chúng chỉ càng nhấn mạnh sự cô độc bao trùm.
Anh cởi áo khoác, đặt lên chiếc ghế tựa bọc da, không còn sức lực để treo nó vào tủ. Anh đi thẳng đến quầy bar mini, rót một ly rượu vang đỏ. Chất lỏng sóng sánh trong ly, phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận. Trần Hạo cầm ly rượu, đi tới khung cửa sổ lớn. Ánh trăng tròn vành vạnh chiếu qua lớp kính trong suốt, rải một vệt sáng bạc lên sàn nhà bóng loáng. Anh đứng đó, ngắm nhìn vẻ đẹp hùng vĩ nhưng vô cảm của thành phố, nhưng trong tâm trí anh, chỉ có bóng hình của quá khứ.
Lời thú nhận với Thanh Tùng chỉ càng khắc sâu thêm nỗi đau và sự thật rằng anh vẫn chưa thể thoát ra. Anh đã nói ra tất cả, đã bộc lộ những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, thậm chí còn nặng nề hơn. Anh đã nghĩ rằng việc chia sẻ sẽ giúp anh nhẹ nhõm hơn, nhưng không, nó chỉ khiến anh nhận ra một cách rõ ràng hơn rằng anh đã mắc kẹt quá sâu trong cái mê cung của chính mình.
"Liệu mình có bao giờ tìm thấy hạnh phúc thật sự không, hay sẽ mãi mãi sống với cái bóng của quá khứ?" Anh tự hỏi, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hơi nồng của cồn lan tỏa, nhưng không thể làm tê liệt đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Cái câu nói "Thích thì không đủ" vang vọng trong tâm trí anh, sắc bén và lạnh lùng như một lưỡi dao. "Thích thì không đủ... đúng là không đủ thật." Anh đã có tất cả: sự nghiệp thành công, tiền bạc, địa vị. Nhưng anh lại thiếu đi điều quan trọng nhất: khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Cảm giác cô độc bao trùm lấy toàn bộ căn phòng, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh. Anh biết Phương Anh là một cơ hội, một tia sáng có thể dẫn anh ra khỏi bóng tối. Nhưng anh đã tự tay dập tắt tia sáng đó. Bởi vì anh không thể, không đủ dũng cảm để đối mặt với khả năng mình sẽ lại thất bại, lại không "thích đủ." Cái bóng của Lê An quá lớn, quá nặng nề, nó đã trở thành một phần của anh, một thứ mà anh không thể nào rũ bỏ.
Anh chạm tay vào tấm kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cứng nhắc và vô cảm của nó, như thể nó là một biểu tượng cho bức tường vô hình mà anh đã dựng nên xung quanh mình. Sự thừa nhận của anh với Thanh Tùng hôm nay chính là tiền đề cho việc anh sẽ từ chối bất kỳ mối quan hệ tiềm năng nào trong tương lai gần, khẳng định rằng anh không thể mở lòng vì nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nỗi cô độc của anh ngày càng sâu sắc, dự báo rằng hành trình tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn của anh sẽ còn dài và đầy thử thách. Bóng hình Lê An vẫn còn quá nặng nề trong tâm trí Trần Hạo, ngụ ý rằng cô vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong suy nghĩ của anh, dù cuộc sống của họ đã hoàn toàn rẽ lối và anh đã mất đi cơ hội để *nếu như ngày đó* nói ra *lời nói không thành* kia. Đêm nay, Trần Hạo vẫn đứng đó, một mình, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thành công và nỗi đau, một người đàn ông thành đạt nhưng bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai tràn vào căn hộ sang trọng, chiếu rọi lên sàn nhà bóng loáng, xua đi phần nào bóng tối của đêm. Trần Hạo thức dậy, cơ thể nặng trĩu nhưng tâm trí thì tỉnh táo một cách đáng sợ. Anh thực hiện những động tác thể dục quen thuộc trong phòng gym riêng của mình, từng thớ cơ căng ra, mồ hôi túa ra, cố gắng gột rửa đi sự mệt mỏi tinh thần. Sau đó, anh tắm qua vòi sen lạnh, để những tia nước buốt giá làm tê liệt các giác quan, phần nào xoa dịu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
Mùi cà phê đậm đặc tỏa ra từ chiếc máy pha tự động khi anh bước vào bếp. Anh rót một tách, vị đắng quen thuộc giúp anh tập trung. Sau khi chuẩn bị tươm tất, khoác lên mình bộ vest Armani lịch lãm, Trần Hạo rời căn hộ, hòa mình vào dòng xe cộ hối hả của thành phố. Dù ngoài kia là một ngày mới tràn đầy năng lượng, nhưng trong lòng anh vẫn là một khoảng lặng mênh mông, một sự trống rỗng mà không gì có thể lấp đầy. Anh lái xe, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, những tòa nhà chọc trời vút cao, những bảng hiệu rực rỡ lướt qua như một thước phim quay chậm. Thành công, tiền bạc, địa vị... tất cả đều hiện hữu rõ ràng xung quanh anh, nhưng chúng lại không thể chạm tới được cái cốt lõi sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh.
Khi Trần Hạo bước vào văn phòng tổng giám đốc tại Trần Thiện Minh, mùi gỗ mới, da cao cấp và cà phê vẫn quấn quýt trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng có phần lạnh lẽo. Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp, mặt bàn gỗ óc chó sáng bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ bên ngoài. Ba mặt tường kính cường lực trong suốt mở ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, những dòng người, dòng xe nhỏ xíu như những con kiến bận rộn. Anh thả người tựa vào lưng ghế, ánh mắt lơ đãng nhìn ra xa, về phía chân trời nơi những đám mây trắng lững lờ trôi.
Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính, tiếng điện thoại nội bộ thỉnh thoảng rung lên, tiếng giấy tờ sột soạt từ tập hồ sơ trên bàn, tất cả những âm thanh quen thuộc của một ngày làm việc bận rộn bắt đầu. Anh với tay lấy chiếc điện thoại di động, loại đời cũ mà anh vẫn giữ lại vì sự bền bỉ và đơn giản của nó. Màn hình bật sáng, một tin nhắn từ Phương Anh hiện lên.
"Chào anh Hạo, anh khỏe không? Hôm trước về anh có mệt lắm không? Em vẫn còn nhớ cuộc trò chuyện của chúng ta. Anh có rảnh tối nay không? Em muốn mời anh đi ăn tối để nói chuyện rõ hơn về những gì anh đã chia sẻ..."
Anh đặt điện thoại xuống, không vội trả lời. Anh biết, Phương Anh không chỉ muốn nói chuyện về công việc. Cô ấy thông minh và tinh tế, đủ để nhận ra sự khác biệt trong anh sau bữa tối hôm trước. Cô ấy đang cho anh một cơ hội, một lời mời thẳng thắn để anh có thể bước ra khỏi *khoảng cách vô hình* mà anh đã tự tạo ra.
"Mình đã nói với Tùng rồi... nhưng liệu có nên cố gắng không?" Anh tự thoại, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian rộng lớn của văn phòng. Anh day trán, cảm giác nặng nề vẫn còn nguyên vẹn từ đêm qua. Lý trí mách bảo anh rằng Phương Anh là một người phụ nữ tốt, cô ấy xinh đẹp, thông minh, độc lập và có một sự nghiệp đáng nể. Cô ấy có thể là bến đỗ bình yên mà anh vẫn luôn tìm kiếm, là tia sáng thoát khỏi sự cô độc bủa vây. Nhưng sâu thẳm bên trong, một "sự kháng cự vô hình" lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi khi anh cố gắng nghĩ đến việc mở lòng, hình bóng Lê An lại hiện về, cùng với câu nói lạnh lùng nhưng đầy sự thật: "Thích thì không đủ." Nó như một lời nguyền, ám ảnh anh, khiến anh mất đi dũng khí để bắt đầu một mối quan hệ mới.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. Anh không muốn lừa dối Phương Anh, cũng không muốn lừa dối chính mình. Anh không thể giả vờ rằng mình có thể yêu thương một cách trọn vẹn khi trái tim anh vẫn còn mang một vết sẹo quá lớn. Cảm giác bất lực dâng lên, khiến anh mệt mỏi. Anh biết mình cần phải đưa ra một quyết định, dứt khoát.
Trần Hạo nhấc điện thoại nội bộ. Tiếng chuông trầm, ngắn. "Chị Nguyệt, vào đây giúp tôi một lát."
Chỉ vài giây sau, cửa văn phòng mở ra. Chị Nguyệt, thư ký của anh, bước vào. Cô mặc một bộ váy công sở màu xanh than thanh lịch, mái tóc đen được búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp và chuyên nghiệp.
"Anh Hạo có gì dặn dò ạ?" Chị Nguyệt hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng hiệu quả.
Trần Hạo liếc nhìn lịch trình trên màn hình máy tính. "Chị Nguyệt, hủy giúp tôi cuộc họp với đối tác Nhật vào chiều thứ Tư. Và hoãn cuộc gặp với phòng Marketing vào sáng thứ Sáu sang tuần sau. Tôi cần thêm thời gian để tập trung vào dự án mới." Anh nói, giọng trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh đang cố gắng tạo ra một khoảng trống, không phải để gặp gỡ Phương Anh, mà là để cho chính mình, để anh có thể đối mặt với quyết định khó khăn này.
Chị Nguyệt gật đầu, nhanh chóng ghi chú vào máy tính bảng. "Vâng, tôi sẽ sắp xếp lại ngay. Anh Hạo, có cuộc hẹn lúc 2 giờ với đối tác tài chính, anh có muốn dời không ạ?"
Trần Hạo lắc đầu. "Không, cuộc hẹn đó cứ giữ nguyên." Anh nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chói chang phản chiếu trên những tòa nhà kính. "Cảm ơn chị."
Chị Nguyệt hiểu ý, khẽ cúi đầu rồi rời khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian tĩnh lặng, nơi những suy nghĩ vẫn không ngừng giằng xé trong tâm trí anh. Việc hủy bỏ các lịch trình không cần thiết không phải để anh có thêm thời gian cho Phương Anh, mà là để anh có thêm không gian cho sự cô độc và quyết định sắp tới của mình. Anh biết, quyết định này sẽ củng cố thêm bức tường vô hình quanh anh, nhưng anh không thể làm khác được.
***
Buổi chiều tại Trần Thiện Minh vẫn trôi qua trong nhịp điệu hối hả của công việc, nhưng trong văn phòng Tổng giám đốc, một sự tĩnh lặng khác thường bao trùm. Trần Hạo đã trải qua hàng giờ liền, đôi mắt dán vào màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào các báo cáo tài chính phức tạp, những con số khô khan. Nhưng tâm trí anh vẫn như một dòng sông chảy xiết, không ngừng đưa đẩy những mảnh vỡ ký ức và những lời tự vấn. Ánh sáng mặt trời giờ đây đã ngả sang màu vàng nhạt, hắt qua lớp kính, tạo nên những vệt sáng dài trên tấm thảm lông dày. Mùi cà phê đậm đặc đã nhạt dần, thay vào đó là mùi giấy tờ mới và mực in.
Anh nhớ lại cuộc nói chuyện với Thanh Tùng đêm qua, từng lời thú nhận về sự bất lực của mình khi đối diện với việc mở lòng. Thanh Tùng đã lắng nghe, đôi mắt đầy vẻ thấu hiểu nhưng cũng chất chứa nỗi buồn. "Cậu không thể mãi sống trong quá khứ, Hạo à," Thanh Tùng đã nói, giọng trầm buồn. "Cậu xứng đáng có được hạnh phúc. Nhưng nếu cậu không tự mình bước ra, không ai có thể kéo cậu ra được." Lời nói ấy như một mũi kim châm vào trái tim Trần Hạo, đau nhưng là sự thật trần trụi.
Anh đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại đặt trên bàn, nơi tin nhắn của Phương Anh vẫn chưa được hồi đáp. Trong suốt cả buổi sáng và đầu giờ chiều, anh đã đấu tranh kịch liệt với chính mình. Anh biết Phương Anh là một người phụ nữ tuyệt vời, một cơ hội hiếm có để anh có thể tìm thấy sự bình yên, một "bến đỗ an yên" như Lê An đã từng tìm thấy. Cô ấy không phải là Lê An, nhưng cô ấy có tất cả những phẩm chất để khiến một người đàn ông cảm thấy được quan tâm, được trân trọng. Anh đã nghĩ đến việc chấp nhận lời mời, thử một lần nữa, thử xem liệu anh có thể phá vỡ *bức tường vô hình* đang giam hãm mình. Nhưng mỗi khi anh chạm vào cái ý nghĩ đó, cái cảm giác ngột ngạt lại ập đến.
"Thích thì không đủ." Câu nói ấy như một cái bóng khổng lồ, che phủ mọi hy vọng, mọi khả năng. Anh sợ. Anh sợ mình sẽ lại không "đủ," không đủ tình cảm, không đủ sự chân thành để giữ lấy một mối quan hệ. Anh sợ mình sẽ lại làm tổn thương một người phụ nữ tốt, và quan trọng hơn, anh sợ chính mình sẽ lại phải đối mặt với thất bại, với cái cảm giác hụt hẫng, tiếc nuối khi mọi thứ tan vỡ. Cái nỗi đau khi mất đi Lê An, khi nhận ra *nếu như ngày đó* anh đã nói ra *lời nói không thành* kia, vẫn còn quá mới mẻ, quá sắc bén. Nó đã trở thành một vết sẹo không lành, ăn sâu vào tận xương tủy.
Một tiếng gõ cửa nhẹ. Anh Long, cấp trên kiêm đồng nghiệp thân thiết của Trần Hạo, bước vào. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn toát lên vẻ điềm tĩnh và chuyên nghiệp.
"Hạo, cậu bận lắm không? Có thời gian cho tôi vài phút chứ?" Anh Long hỏi, giọng trầm ấm.
Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt có chút mệt mỏi mà Anh Long tinh ý nhận ra. "Vâng, anh Long. Mời anh ngồi." Anh ra hiệu về phía bộ sofa da ở góc phòng.
Anh Long ngồi xuống, nhìn Trần Hạo với vẻ thăm dò. "Trông cậu có vẻ suy tư. Mấy ngày nay cậu hơi khác, có chuyện gì không ổn à?"
Trần Hạo khẽ lắc đầu. "Không có gì lớn đâu anh. Chỉ là một vài suy nghĩ cá nhân thôi." Anh Long là người anh rất tôn trọng, nhưng Trần Hạo không muốn chia sẻ những vấn đề quá riêng tư, đặc biệt là chuyện tình cảm. Anh luôn giữ một khoảng cách nhất định, một lớp vỏ bọc hoàn hảo của sự chuyên nghiệp và kín đáo.
Anh Long gật gù, không ép buộc. Anh biết tính Trần Hạo. "Vậy thì tôi không làm phiền nữa. Chỉ là muốn nhắc cậu về dự án sắp tới. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Chúng ta không thể chậm một nhịp, đặc biệt là trong lĩnh vực này."
Lời nói của Anh Long như một cú hích, dù chỉ là về công việc, nhưng nó lại chạm đến nỗi niềm sâu kín của Trần Hạo. "Chậm một nhịp." Phải rồi, anh đã từng *chậm một nhịp* trong tình yêu, và giờ đây, anh lại tự mình chọn cách *chậm* lại. Nhưng lần này, không phải vì anh không nhận ra, mà vì anh không đủ dũng khí để tiến lên.
"Tôi hiểu rồi, anh Long. Tôi sẽ chú ý." Trần Hạo đáp, giọng vẫn trầm tĩnh.
Anh Long đứng dậy, khẽ vỗ vai Trần Hạo. "Tốt. Cứ giữ vững phong độ của mình. Cậu là người giỏi nhất mà tôi từng thấy." Rồi anh quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Trần Hạo một mình với những suy nghĩ vẫn chưa nguôi.
Trần Hạo nhìn theo bóng Anh Long khuất sau cánh cửa. Anh biết mình không thể trì hoãn thêm được nữa. Anh không thể để Phương Anh chờ đợi, không thể để cô ấy ôm ấp một hy vọng mà anh không thể đáp lại. Anh nhấc điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Anh chọn gửi một tin nhắn thay vì gọi điện, bởi vì anh biết mình không đủ mạnh mẽ để nói những lời này trực tiếp, để nghe thấy giọng nói của cô ấy, để đối mặt với sự thất vọng mà anh sẽ gây ra.
Anh gõ từng chữ một cách cẩn trọng, chọn lọc từng từ ngữ để chúng vừa lịch sự, vừa chân thành, nhưng cũng đủ dứt khoát để không còn chút hy vọng nào.
"Phương Anh, anh xin lỗi. Anh đã suy nghĩ rất kỹ về cuộc nói chuyện hôm trước, và về lời mời của em. Anh nghĩ chúng ta nên dừng lại ở mối quan hệ công việc. Anh không muốn lãng phí thời gian của em hay của anh, khi anh biết mình không thể mở lòng lúc này. Anh hy vọng em hiểu và sẽ tìm thấy người xứng đáng với em."
Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Mỗi từ, mỗi câu đều là một vết cứa vào chính anh. Anh đã tự tay đóng lại cánh cửa của một cơ hội, một lần nữa. Anh nhấn "Gửi", rồi đặt điện thoại xuống bàn. Tiếng "ding" nhẹ báo hiệu tin nhắn đã đi, như một lời kết cho một khởi đầu chưa bao giờ thực sự bắt đầu. Trần Hạo tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Anh đã đưa ra quyết định cuối cùng. Dứt khoát. Nhưng không hề nhẹ nhõm. Chỉ còn lại một khoảng trống, mênh mông và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
***
Chiều tà, những tia nắng vàng cuối cùng của ngày lướt qua những tán lá xanh um, rải rác trên vỉa hè của con phố nhỏ. Quán cà phê 'Góc Yên Bình' nép mình giữa những ngôi nhà cổ kính, bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những cánh cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm dịu mắt. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ bên hông, tạo nên một không gian ấm cúng và an yên đến lạ. Bên trong, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và những tiếng trò chuyện khe khẽ của khách, như một bản giao hưởng êm ái của cuộc sống.
Phương Anh ngồi bên chiếc bàn gỗ sẫm màu, đối diện khung cửa sổ lớn. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhã nhặn, mái tóc uốn nhẹ nhàng buông xõa trên vai. Chiếc túi xách hàng hiệu đặt bên cạnh, chiếc đồng hồ đeo tay thanh mảnh lấp lánh trên cổ tay. Cô nhấp một ngụm cà phê latte, vị đắng dịu hòa cùng vị sữa béo ngậy. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một cặp đôi trẻ đang cười đùa dưới bóng cây, hình ảnh hạnh phúc bình dị ấy càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng cô.
Chiếc điện thoại di động của cô rung nhẹ trên bàn. Là tin nhắn từ Trần Hạo. Phương Anh khẽ chùng xuống, một cảm giác dự cảm không lành dấy lên trong lòng. Cô mở tin nhắn, từng chữ hiện ra trên màn hình sắc nét.
"Phương Anh, anh xin lỗi. Anh đã suy nghĩ rất kỹ về cuộc nói chuyện hôm trước, và về lời mời của em. Anh nghĩ chúng ta nên dừng lại ở mối quan hệ công việc. Anh không muốn lãng phí thời gian của em hay của anh, khi anh biết mình không thể mở lòng lúc này. Anh hy vọng em hiểu và sẽ tìm thấy người xứng đáng với em."
Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, rồi nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, màn hình tự tắt, gương mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Đôi mắt cô thoáng hiện lên một chút thất vọng, nhưng không có sự ngạc nhiên. Cô đã sớm nhận ra điều này. Ngay từ buổi tối hôm trước, khi Trần Hạo ngồi đối diện cô, ánh mắt anh xa xăm, những câu trả lời luôn giữ một khoảng cách an toàn, cô đã cảm nhận được một *bức tường vô hình* giữa họ. Anh ta là một người đàn ông thành đạt, lịch lãm, nhưng có một nỗi buồn cố hữu, một sự khép kín mà cô không thể chạm tới.
"Em biết mà... Anh ấy vẫn vậy. Một bức tường vô hình." Phương Anh tự thoại, giọng nói chỉ đủ cho chính cô nghe thấy, lẫn vào tiếng nhạc du dương của quán. Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn là nặng nề. Mặc dù có chút hụt hẫng, nhưng cô không cảm thấy đau khổ hay oán trách. Cô là một người phụ nữ thực tế. Cô đã cố gắng, đã cho anh cơ hội, nhưng nếu anh không thể hoặc không muốn mở lòng, cô cũng không thể ép buộc. Tình yêu không phải là thứ có thể cưỡng cầu, càng không phải là một dự án kinh doanh để cô phải đầu tư thời gian và công sức một cách vô vọng.
Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính cái vị của sự chấp nhận. Ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn những chiếc lá khô xoay tròn trong làn gió nhẹ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Cô sẽ không mất quá nhiều thời gian để dằn vặt. Trần Hạo đã thẳng thắn, và cô tôn trọng điều đó. Anh đã không cho cô một hy vọng hão huyền, không để cô chìm đắm trong những ảo ảnh. Có lẽ, đó cũng là một sự tử tế theo cách riêng của anh.
Phương Anh đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ chạm vào mặt bàn gỗ khô khốc. Cô với tay lấy chiếc túi xách, đứng dậy. Ánh mắt cô có chút buồn, nhưng đồng thời cũng ánh lên một sự kiên định. Cô sẽ bước tiếp. Cô sẽ tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình, với một người đàn ông có thể thực sự mở lòng, người không bị ám ảnh bởi những bóng ma của quá khứ. Cô rời khỏi quán cà phê, tiếng chuông gió ở cửa khẽ leng keng theo bước chân cô. Dù không có một kết thúc như mong đợi, nhưng Phương Anh biết, đây không phải là một sự thất bại. Đây chỉ là một chương sách khép lại, để mở ra một chương mới, tươi sáng hơn cho chính cô.
***
Đêm khuya, căn hộ cao cấp của Trần Hạo lại chìm vào sự tĩnh mịch quen thuộc. Những ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài vô tận bên ngoài khung cửa kính, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng vô cảm. Anh vừa trở về sau cuộc hẹn với đối tác tài chính, một buổi tối thành công rực rỡ về mặt công việc, nhưng lại càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Mùi gỗ mới, da thuộc từ nội thất, và mùi nước hoa nam tính của anh vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, chúng hòa trộn với mùi rượu vang đỏ vừa được rót ra từ chiếc ly pha lê trên quầy bar mini.
Anh cởi cravat, vắt hờ trên chiếc ghế tựa. Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED thông minh hắt lên những bức tường trống trải, tạo ra một bầu không khí mờ ảo, như thể chính nội tâm anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy êm ru, và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.
Trần Hạo cầm ly rượu, đi đến bên khung cửa sổ lớn, nơi anh đã đứng đêm qua, và vô số đêm khác nữa. Ánh trăng tròn vành vạnh đêm qua đã nhường chỗ cho một vầng trăng khuyết, ẩn hiện sau những đám mây mỏng. Anh đứng đó, ngắm nhìn thành phố không ngủ, những ánh đèn xe cộ như những dòng sông ánh sáng chảy không ngừng. Anh đã dứt khoát từ chối Phương Anh. Không một chút do dự, không một chút lừa dối. Anh đã nói ra sự thật rằng anh không thể mở lòng lúc này.
Ban đầu, có một sự nhẹ nhõm thoáng qua. Gánh nặng của một quyết định khó khăn đã được gỡ bỏ. Anh đã không phải cố gắng gượng ép bản thân vào một mối quan hệ mà anh biết mình không thể mang lại sự trọn vẹn. Anh đã không làm tổn thương Phương Anh bằng một lời hứa hão huyền. Nhưng sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một cảm giác cô độc sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đã tự mình đẩy đi một cơ hội, một tia hy vọng để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của quá khứ.
"Đã dứt khoát rồi... nhưng sao vẫn trống rỗng thế này?" Anh tự thoại, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn. Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nồng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không thể làm tê liệt đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Anh đã làm điều đúng đắn, nhưng đúng đắn đôi khi lại đồng nghĩa với sự đau khổ, với sự cô độc.
Anh nhớ lại Phương Anh, ánh mắt tinh tế của cô ấy, nụ cười nhẹ nhàng. Cô ấy xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu thương cô ấy một cách trọn vẹn, một người không mang trong mình một vết sẹo quá lớn. Và anh, Trần Hạo, không phải là người đó. *Khoảng cách vô hình* giữa anh và bất kỳ mối quan hệ mới nào vẫn còn đó, sừng sững như một ngọn núi không thể vượt qua.
"Lê An, liệu em có bao giờ hiểu được không?" Anh lại gọi tên cô trong thầm lặng, một cái tên đã trở thành định mệnh, một cái bóng quá lớn trong cuộc đời anh. Liệu cô có hiểu rằng, sau bao nhiêu năm, anh vẫn bị mắc kẹt bởi cái đêm định mệnh bên bờ sông cũ ấy, bởi cái *lời nói không thành* của chính anh, và bởi câu nói "Thích thì không đủ" của cô? Nó đã trở thành một gánh nặng vô hình, một lời nguyền mà anh không thể thoát khỏi. Anh đã thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, nhưng lại thất bại thảm hại trong việc tìm kiếm hạnh phúc cá nhân.
Trần Hạo đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên làn da. Chiếc đồng hồ Rolex Oyster Perpetual Datejust, biểu tượng của sự thành đạt và thời gian không ngừng trôi. Thời gian vẫn trôi, nhưng anh thì vẫn đứng yên, bị giam cầm trong quá khứ. Quyết định từ chối Phương Anh hôm nay không phải là một sự giải thoát, mà là một sự củng cố cho sự khép kín của anh. Nó cho thấy anh vẫn không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nỗi cô độc của anh ngày càng sâu sắc, báo hiệu rằng hành trình chấp nhận và vượt qua quá khứ của anh sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Câu nói "thích thì không đủ" tiếp tục là gánh nặng vô hình, cho thấy Lê An vẫn là một phần không thể thiếu trong tâm trí Trần Hạo, dù cuộc sống của họ đã hoàn toàn rẽ lối.
Anh đứng đó, giữa ánh sáng mờ ảo của căn hộ, giữa thành công rực rỡ và nỗi đau âm ỉ. Anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng lại bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Đêm buông xuống, và Trần Hạo vẫn một mình, với trái tim chất chứa những nỗi niềm không thể nói thành lời, và một tương lai vẫn còn mịt mờ phía trước.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.