Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 879: Vết Thương Lòng Không Thể Sẻ Chia
Màn đêm vẫn bao trùm lấy căn hộ cao cấp của Trần Hạo, nhưng sự tĩnh lặng của nó giờ đây không còn là một khoảng không bình yên nữa, mà trở thành một tấm màn dày đặc giam hãm lấy tâm hồn anh. Anh đã đứng bên khung cửa sổ ấy, ngắm nhìn thành phố không ngủ, và đưa ra quyết định từ chối Phương Anh. Sự nhẹ nhõm chỉ thoáng qua như một cơn gió lướt qua mặt hồ, để lại phía sau những gợn sóng lăn tăn của nỗi cô độc và sự giằng xé. Anh biết, quyết định này không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu cho một hành trình đơn độc khác, một lời khẳng định cho sự khép kín mà anh không thể thoát ra.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua những tấm rèm cửa tự động, đánh thức Trần Hạo khỏi giấc ngủ chập chờn. Anh không mơ thấy Lê An, cũng không mơ thấy Phương Anh, chỉ là một khoảng không vô định, trống rỗng. Mùi cà phê thơm lừng từ máy pha tự động vẫn không thể xua đi cái dư vị chát nồng của ly rượu vang đêm qua còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Anh biết, hôm nay anh phải đối mặt với Phương Anh, phải nói ra những lời mà anh đã chuẩn bị từ đêm qua, những lời nói khéo léo nhưng dứt khoát, để không làm tổn thương cô, nhưng cũng không thể tự dối lòng mình.
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, Trần Hạo lái xe đến quán Trà Đạo 'Thiên Nguyệt'. Anh đã hẹn Phương Anh ở đó, nơi có không gian yên tĩnh và thanh bình, thích hợp cho một cuộc trò chuyện cần sự tĩnh tâm. Từng viên gạch lát đường rêu phong, những hàng tre xanh mướt uốn lượn theo lối đi nhỏ, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp truyền thống, cổ kính. Trần Hạo bước qua cánh cổng gỗ lim, cảm nhận ngay sự thay đổi của không khí. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng hương sen, hòa quyện với mùi gỗ trầm ấm và chút hương trầm nhẹ nhàng, len lỏi vào từng giác quan. Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ giữa sân vườn nhỏ, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá tre, cùng với tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương như tiếng suối reo, tạo nên một bầu không khí thiền tịnh, thoát tục.
Phương Anh đã ngồi chờ ở một góc khuất, bên cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra sân vườn. Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng vàng cam nhảy múa trên nền gỗ nâu trầm. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh lịch, tinh tế. Khi Trần Hạo bước vào, cô khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn đẹp, nhưng ánh mắt dường như đã ẩn chứa một chút gì đó mong chờ, và cả một chút lo âu mơ hồ. Trần Hạo khẽ cúi đầu chào, rồi chậm rãi ngồi xuống đối diện cô, trên chiếc đệm lụa thêu hoa văn tinh xảo. Anh cảm nhận hơi ấm từ chén trà vừa được đặt xuống trước mặt mình, và sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Sự tĩnh lặng đó càng làm nổi bật lên những gợn sóng lăn tăn trong lòng anh, những suy nghĩ đang cuộn xoáy không ngừng.
"Anh Hạo, em biết anh là người bận rộn," Phương Anh mở lời, giọng nói cô nhẹ nhàng, phá vỡ sự im lặng ban đầu, "nhưng em thật sự muốn hiểu anh hơn."
Trần Hạo nhìn vào đôi mắt cô, đôi mắt trong veo và đầy chân thành. Anh thấy được sự quan tâm thật lòng ở đó, một điều mà anh đã từ chối bấy lâu nay. Một cảm giác tội lỗi len lỏi qua trái tim anh, nhưng đồng thời, một bức tường vô hình cũng dựng lên, ngăn cách anh với mọi nỗ lực tiếp cận từ bên ngoài. Anh hít một hơi thật sâu, vị trà sen thoang thoảng nơi đầu mũi, cố gắng sắp xếp những lời lẽ sao cho nhẹ nhàng nhất. Anh đặt chén trà xuống, tiếng chạm khẽ của gốm sứ với mặt bàn gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Phương Anh," Trần Hạo bắt đầu, giọng anh trầm ấm, chậm rãi như thường lệ, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang nặng một sự dằn vặt, "em là một cô gái tốt, anh rất quý trọng điều đó." Anh dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp. Anh cảm thấy một sự khó xử len lỏi, một gánh nặng vô hình đè nén. Anh không muốn làm tổn thương cô gái này, người đã dành cho anh sự quan tâm chân thành. Nhưng anh cũng không thể lừa dối bản thân, hay lừa dối cô ấy. "Nhưng... anh nghĩ anh không thể đáp lại tình cảm của em, theo cách mà em mong muốn."
Anh thấy Phương Anh khẽ chớp mắt, nụ cười trên môi cô hơi cứng lại, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình thản đáng kinh ngạc. Sự tinh tế của cô ấy khiến anh càng cảm thấy khó xử. Anh biết, cô ấy đã phần nào đoán được những gì anh sẽ nói.
"Trái tim anh..." Trần Hạo tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thể anh đang nói với chính mình hơn là với cô. Anh nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những cành tre đung đưa nhẹ nhàng trong gió, như những ký ức đang lay động trong tâm trí anh. "Vẫn còn vương vấn bởi một bóng hình cũ, một vết sẹo mà anh chưa thể chữa lành." Anh quay lại nhìn Phương Anh, ánh mắt anh chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn đã ăn sâu vào cốt tủy. "Anh chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, không muốn làm em tổn thương bằng một tình cảm không trọn vẹn."
Sự thật, những lời anh nói ra còn chưa đủ để diễn tả hết sự phức tạp trong lòng anh. Không chỉ là một "bóng hình cũ", mà còn là cả một quá khứ đã định hình con người anh, đã tạo nên một *khoảng cách vô hình* giữa anh và mọi mối quan hệ tiềm năng. Cái cảm giác "thích thì không đủ" mà Lê An đã nói năm xưa, giờ đây như một lời nguyền, ám ảnh anh trong mọi mối quan hệ. Anh sợ rằng, dù anh có cố gắng đến mấy, anh cũng không thể mang lại cho Phương Anh một tình yêu trọn vẹn, một tình yêu không bị che phủ bởi bóng tối của quá khứ. Anh sợ cô ấy sẽ lại nói với anh rằng, "thích thì không đủ", dù anh biết Phương Anh sẽ không bao giờ nói ra những lời như vậy. Nhưng đó là nỗi sợ hãi cố hữu trong anh, một vết sẹo đã in hằn sâu sắc.
Phương Anh lặng lẽ nhấp một ngụm trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo vừa ập đến trong trái tim. Cô nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô không còn sự mong chờ, thay vào đó là một sự thấu hiểu, pha lẫn chút thất vọng. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ đến nỗi gần như không thể nghe thấy trong không gian tĩnh mịch.
"Em hiểu rồi..." Cô nói, giọng nói bình tĩnh đến bất ngờ. "Dù sao cũng cảm ơn anh đã thẳng thắn, Hạo." Cô nâng chén trà lên môi, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào anh. "Em biết anh không phải là người dễ dàng mở lòng. Em... em chỉ mong anh có thể tìm thấy sự bình yên cho chính mình."
Trần Hạo cúi đầu. "Anh xin lỗi." Lời xin lỗi của anh không chỉ dành cho Phương Anh, mà còn dành cho chính anh, cho những gì anh đã đánh mất, cho những điều anh không thể thay đổi. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng, một nỗi trống rỗng bao trùm. Anh đã làm điều "đúng đắn" theo lý trí, nhưng trái tim anh lại nặng trĩu. Anh đã từ chối một cơ hội để thoát khỏi sự cô độc, một cơ hội để thử bắt đầu lại. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh không thể giả vờ như không có quá khứ, không có Lê An, không có cái đêm định mệnh *bên bờ sông cũ* ấy, nơi *lời nói không thành* đã định đoạt cả cuộc đời anh.
Họ ngồi thêm một lát, không gian lại chìm vào im lặng. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió xào xạc qua tre, và tiếng nhạc không lời vẫn tiếp tục ngân nga, như một bản nhạc buồn cho một câu chuyện tình không thể bắt đầu. Trần Hạo nhìn ra ngoài, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chầm chậm buông xuống. Anh biết, anh không thể ở lại đây lâu hơn nữa. Anh cần phải rời đi, mang theo nỗi cô độc của mình.
Trần Hạo đứng dậy, khẽ gật đầu chào Phương Anh. Cô ấy cũng đứng lên, ánh mắt cô tiễn anh đi, với một chút tiếc nuối không thể che giấu. Anh bước ra khỏi quán trà đạo, bỏ lại phía sau mùi hương dịu nhẹ của trà và sự tĩnh lặng. Bước chân anh nặng nề hơn, mỗi bước đi như đang kéo lê một gánh nặng vô hình.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn khi Trần Hạo trở về căn hộ của mình. Thành phố lên đèn, rực rỡ và tráng lệ, nhưng không gian sống của anh lại chìm trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi hiện đại, với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây càng làm nổi bật lên sự trống trải trong lòng anh. Anh cởi áo khoác, ném nhẹ lên chiếc ghế sofa bọc da Ý màu xám tro, cảm giác mềm mại của chất liệu cao cấp không thể làm dịu đi sự gai góc trong tâm hồn anh.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy êm ru, và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh – loại whisky mạch nha đơn cất đã ủ mười hai năm, hương vị nồng nàn, mạnh mẽ, như chính sự quyết liệt trong con người anh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh cầm ly rượu, đi đến bên khung cửa sổ lớn, nơi anh đã đứng đêm qua, và vô số đêm khác nữa. Những ánh đèn xe cộ như những dòng sông ánh sáng chảy không ngừng, tạo thành một mạng lưới rực rỡ dưới chân anh.
"Phương Anh nói đúng." Trần Hạo tự thoại, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz buồn bã. "Mình vẫn bị quá khứ trói buộc. Thích thì không đủ... nhưng không thích thì lại càng không thể." Ly rượu lạnh lẽo trong tay anh, như sự lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Anh nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng, đốt cháy cổ họng, nhưng không thể làm tê liệt đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
Anh nhìn ngắm thành phố, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu trong những ký ức. Anh nhớ lại ánh mắt của Phương Anh khi anh nói ra lời từ chối, sự tinh tế và thấu hiểu của cô ấy. Anh biết cô ấy xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu thương cô ấy một cách trọn vẹn, không vương vấn bất kỳ bóng hình nào. Và anh, Trần Hạo, không phải là người đó. Anh đã tự mình đẩy đi một cơ hội, một tia hy vọng để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của quá khứ. Anh đã lựa chọn sự cô độc, một lần nữa.
Nỗi ám ảnh về Lê An, về câu nói "Thích thì không đủ" của cô, về cái đêm *bên bờ sông cũ* ấy, nơi anh đã không thốt nên *lời nói không thành* của mình, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành. Nó là gánh nặng vô hình, một lời nguyền mà anh không thể thoát khỏi. Anh đã thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, một doanh nhân thành đạt, sở hữu một căn hộ xa hoa trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời này, một chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp Rolex Oyster Perpetual Datejust lấp lánh trên cổ tay, biểu tượng của sự thành đạt và thời gian không ngừng trôi. Nhưng anh lại thất bại thảm hại trong việc tìm kiếm hạnh phúc cá nhân.
Thời gian vẫn trôi, kim đồng hồ vẫn quay đều, nhưng anh thì vẫn đứng yên, bị giam cầm trong quá khứ, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Anh không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Quyết định từ chối Phương Anh hôm nay không phải là một sự giải thoát, mà là một sự củng cố cho sự khép kín của anh. Nó cho thấy anh vẫn không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nỗi cô độc của anh ngày càng sâu sắc, báo hiệu rằng hành trình chấp nhận và vượt qua quá khứ của anh sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Câu nói "thích thì không đủ" tiếp tục là gánh nặng vô hình, cho thấy Lê An vẫn là một phần không thể thiếu trong tâm trí Trần Hạo, dù cuộc sống của họ đã hoàn toàn rẽ lối.
Anh đứng đó, giữa ánh sáng mờ ảo của căn hộ, giữa thành công rực rỡ và nỗi đau âm ỉ. Anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng lại bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Đêm buông xuống, và Trần Hạo vẫn một mình, với trái tim chất chứa những nỗi niềm không thể nói thành lời, và một tương lai vẫn còn mịt mờ phía trước, một tương lai mà anh biết, mình sẽ tiếp tục giữ mình trong vòng cô độc, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ tình cảm sâu sắc nào, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.