Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 880: Vết Sẹo Định Mệnh: Cánh Cửa Không Mở

Thành phố lên đèn, rực rỡ và tráng lệ, nhưng không gian sống của anh lại chìm trong một sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi hiện đại, với thiết kế mở và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố, giờ đây càng làm nổi bật lên sự trống trải trong lòng anh. Anh cởi áo khoác, ném nhẹ lên chiếc ghế sofa bọc da Ý màu xám tro, cảm giác mềm mại của chất liệu cao cấp không thể làm dịu đi sự gai góc trong tâm hồn anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy êm ru, và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Anh đi đến quầy bar mini, rót một ly rượu mạnh – loại whisky mạch nha đơn cất đã ủ mười hai năm, hương vị nồng nàn, mạnh mẽ, như chính sự quyết liệt trong con người anh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh cầm ly rượu, đi đến bên khung cửa sổ lớn, nơi anh đã đứng đêm qua, và vô số đêm khác nữa. Những ánh đèn xe cộ như những dòng sông ánh sáng chảy không ngừng, tạo thành một mạng lưới rực rỡ dưới chân anh.

"Phương Anh nói đúng." Trần Hạo tự thoại, giọng nói thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn, hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz buồn bã. "Mình vẫn bị quá khứ trói buộc. Thích thì không đủ... nhưng không thích thì lại càng không thể." Ly rượu lạnh lẽo trong tay anh, như sự lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Anh nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa khắp khoang miệng, đốt cháy cổ họng, nhưng không thể làm tê liệt đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.

Anh nhìn ngắm thành phố, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu trong những ký ức. Anh nhớ lại ánh mắt của Phương Anh khi anh nói ra lời từ chối, sự tinh tế và thấu hiểu của cô ấy. Anh biết cô ấy xứng đáng với một người đàn ông có thể yêu thương cô ấy một cách trọn vẹn, không vương vấn bất kỳ bóng hình nào. Và anh, Trần Hạo, không phải là người đó. Anh đã tự mình đẩy đi một cơ hội, một tia hy vọng để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của quá khứ. Anh đã lựa chọn sự cô độc, một lần nữa.

Nỗi ám ảnh về Lê An, về câu nói "Thích thì không đủ" của cô, về cái đêm *bên bờ sông cũ* ấy, nơi anh đã không thốt nên *lời nói không thành* của mình, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành. Nó là gánh nặng vô hình, một lời nguyền mà anh không thể thoát khỏi. Anh đã thành công trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, một doanh nhân thành đạt, sở hữu một căn hộ xa hoa trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời này, một chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp Rolex Oyster Perpetual Datejust lấp lánh trên cổ tay, biểu tượng của sự thành đạt và thời gian không ngừng trôi. Nhưng anh lại thất bại thảm hại trong việc tìm kiếm hạnh phúc cá nhân.

Thời gian vẫn trôi, kim đồng hồ vẫn quay đều, nhưng anh thì vẫn đứng yên, bị giam cầm trong quá khứ, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Anh không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Quyết định từ chối Phương Anh hôm nay không phải là một sự giải thoát, mà là một sự củng cố cho sự khép kín của anh. Nó cho thấy anh vẫn không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nỗi cô độc của anh ngày càng sâu sắc, báo hiệu rằng hành trình chấp nhận và vượt qua quá khứ của anh sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Câu nói "thích thì không đủ" tiếp tục là gánh nặng vô hình, cho thấy Lê An vẫn là một phần không thể thiếu trong tâm trí Trần Hạo, dù cuộc sống của họ đã hoàn toàn rẽ lối.

Anh đứng đó, giữa ánh sáng mờ ảo của căn hộ, giữa thành công rực rỡ và nỗi đau âm ỉ. Anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng lại bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Đêm buông xuống, và Trần Hạo vẫn một mình, với trái tim chất chứa những nỗi niềm không thể nói thành lời, và một tương lai vẫn còn mịt mờ phía trước, một tương lai mà anh biết, mình sẽ tiếp tục giữ mình trong vòng cô độc, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ tình cảm sâu sắc nào, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành.

Trần Hạo đặt ly whisky xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm nhẹ khô khốc vọng lại trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt anh lạc về phía chiếc đồng hồ Rolex Oyster Perpetual Datejust lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu, nó vẫn đều đặn điểm giờ, như nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, một thứ mà anh dường như đã đánh mất khả năng nắm bắt. Anh đã chuẩn bị cho cuộc gặp tối nay, chuẩn bị cho những lời lẽ sẽ nói ra, những lời lẽ mà anh biết sẽ gây tổn thương, nhưng là điều cần thiết để không lừa dối bất kỳ ai, đặc biệt là Phương Anh. Trái tim anh nặng trĩu, như có một tảng đá vô hình đè nén, nhưng lý trí mách bảo rằng anh không có lựa chọn nào khác. Anh không thể tiến tới một mối quan hệ mới khi tâm hồn mình vẫn còn là một tàn tích của quá khứ.

"Anh không thể lừa dối cô ấy, cũng không thể lừa dối chính mình," anh thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, hòa vào tiếng nhạc jazz buồn bã như một lời thú tội. "Vết sẹo này, nó sâu hơn anh nghĩ." Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim mình, nơi vẫn còn in hằn bóng hình của một người con gái, một ký ức không phai. Những gì anh trải qua với Lê An, không phải là một vết thương hời hợt, mà là một vết sẹo định mệnh, ăn sâu vào tận xương tủy, làm tê liệt khả năng yêu thương trọn vẹn của anh. Nó không chảy máu, không đau đớn dữ dội, nhưng âm ỉ và dai dẳng, nhắc nhở anh về cái giá của sự chần chừ, về cái giá của *lời nói không thành*.

Anh nhớ lại ánh mắt đầy hy vọng của Phương Anh trong những lần gặp gỡ trước. Cô ấy là một người phụ nữ tuyệt vời, thông minh, xinh đẹp, và thành đạt. Cô ấy xứng đáng với một tình yêu trọn vẹn, một người đàn ông có thể trao cho cô ấy tất cả. Nhưng anh thì không thể. Sự thành công trong sự nghiệp, khối tài sản anh gây dựng, hay căn hộ xa hoa này cũng không thể lấp đầy *khoảng cách vô hình* trong lòng anh. Nó chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng khi anh trở về nhà sau những giờ làm việc căng thẳng, đối mặt với bốn bức tường im lặng và chính bản thân mình. Anh đã cố gắng, đã từng một lần thử mở lòng, nhưng ký ức về Lê An, về câu nói "thích thì không đủ" cứ vang vọng trong tâm trí anh như một lời nguyền, khiến anh rụt rè, khiến anh sợ hãi. Sợ rằng mình sẽ lại *chậm một nhịp*, sợ rằng mình sẽ lại gây ra tổn thương, cả cho người khác và cho chính mình.

Trần Hạo đứng đó, giữa ánh sáng mờ ảo của căn hộ, giữa thành công rực rỡ và nỗi đau âm ỉ. Anh là một người đàn ông thành đạt, nhưng lại bị giam cầm bởi chính quá khứ của mình, mãi mãi mắc kẹt trong cái vòng luẩn quẩn của sự tiếc nuối và hoài nghi, mãi mãi *chậm một nhịp* so với hạnh phúc mà anh từng có thể nắm giữ. Anh đã tự mình lựa chọn con đường này, con đường của sự cô độc, không phải vì anh muốn, mà vì anh không thể làm khác. Anh biết mình sẽ tiếp tục giữ mình trong vòng cô độc, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ tình cảm sâu sắc nào, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành. Chiếc đồng hồ Rolex trên bàn vẫn đều đặn nhích từng giây, từng phút, đếm ngược thời gian cho một cuộc gặp gỡ định mệnh, nơi anh sẽ phải một lần nữa đóng lại cánh cửa của trái tim mình. Mùi gỗ mới, mùi da, mùi nước hoa nam tính và mùi rượu thoang thoảng trong không khí, tất cả đều tạo nên một bức tranh về sự sang trọng nhưng lạnh lẽo, một bức tranh phản chiếu chính tâm hồn anh lúc này.

***

Quán trà đạo "Thiên Nguyệt" ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Thiết kế truyền thống với gỗ, tre và giấy dó tạo nên một không gian tĩnh lặng, thanh bình. Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ nhỏ đặt ở góc vườn, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc đàn tranh vang lên mơ hồ, hòa quyện với tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xanh mướt. Mùi trà sen thơm dịu, phảng phất mùi gỗ và hương trầm nhẹ, lan tỏa trong không khí, tạo cảm giác thư thái đến lạ thường.

Trần Hạo và Phương Anh ngồi đối diện nhau tại một góc khuất, trên những chiếc đệm tatami thấp. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao và những ngọn nến lung linh trên bàn chỉ đủ để soi rõ đường nét khuôn mặt họ, tạo nên một bầu không khí có chút huyền ảo, nhưng cũng không kém phần trang nhã. Phương Anh, xinh đẹp và thanh lịch trong bộ đầm lụa màu xanh ngọc, đôi mắt thông minh của cô ánh lên vẻ thăm dò, xen lẫn một chút hy vọng. Cô vẫn giữ phong thái tự tin của một người phụ nữ thành đạt, nhưng đâu đó trong ánh mắt ấy, Trần Hạo nhận ra sự mong chờ, một điều mà anh biết mình không thể đáp lại.

Anh đặt tay lên chén trà men ngọc, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Vị chát nhẹ của trà vừa nếm không làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng anh. Anh ngẩng đầu nhìn Phương Anh, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói chậm rãi, trầm ấm của anh phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. "Phương Anh, anh xin lỗi, nhưng anh không thể."

Nụ cười trên môi Phương Anh cứng lại một chút, nhưng cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Không thể... là không thể điều gì, Trần Hạo?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định.

Trần Hạo thở dài nhẹ, ánh mắt anh lảng tránh, hướng về phía hòn non bộ, nơi những dòng nước nhỏ không ngừng chảy. "Là không thể tiến xa hơn trong mối quan hệ này. Trái tim anh... vẫn chưa thể mở lòng." Anh chọn những lời lẽ cẩn trọng nhất, không muốn làm tổn thương cô, nhưng cũng không muốn lừa dối.

Phương Anh im lặng một lúc, nhấp một ngụm trà, động tác từ tốn. Tiếng chén trà chạm khẽ vào môi cô nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Có phải vì một người trong quá khứ không, Trần Hạo?"

Câu hỏi của cô như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào vết sẹo sâu nhất trong lòng anh. Trần Hạo giật mình, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh không thể phủ nhận. "Đúng vậy," anh thừa nhận, giọng nói khẽ hơn, như một lời thì thầm. "Nó giống như một vết sẹo, Phương Anh. Một vết sẹo không thể lành. Và nó nhắc nhở anh rằng, thích thôi... thì không đủ." Anh lặp lại chính câu nói đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, câu nói của Lê An, giờ đây lại trở thành lời biện minh cho sự cô độc của chính anh.

Phương Anh cúi đầu, đôi vai cô khẽ run lên. Một cảm giác thất vọng rõ ràng hiện rõ trên khuôn mặt cô, nhưng không có sự oán trách hay giận dữ. Cô hiểu anh, hiểu sâu sắc hơn bất kỳ ai anh từng gặp sau Lê An. "Em biết mà," cô nói, giọng nghẹn lại một chút, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. "Ngay từ đầu em đã cảm nhận được *khoảng cách vô hình* giữa chúng ta. Anh vẫn luôn giữ mình trong một lớp vỏ bọc kiên cố, không ai có thể chạm tới."

"Anh xin lỗi, Phương Anh," Trần Hạo nói, ánh mắt đầy sự hối lỗi. Anh biết mình đang làm tổn thương một người phụ nữ tốt. "Anh không muốn lừa dối em, không muốn kéo em vào một mối quan hệ mà anh không thể trao trọn vẹn."

Phương Anh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười yếu ớt, nhưng đầy sự cao thượng. "Em hiểu. Em luôn tôn trọng sự chân thành của anh, Trần Hạo. Em chỉ tiếc... tiếc cho chúng ta, và cả cho anh nữa." Cô dừng lại một chút, ánh mắt nhìn sâu vào anh, như muốn đọc thấu tâm can. "Em chỉ mong một ngày nào đó, vết sẹo đó của anh có thể lành lại. Bởi vì anh xứng đáng được hạnh phúc."

Những lời nói của Phương Anh như một liều thuốc đắng, vừa xót xa vừa an ủi. Trần Hạo cảm thấy nhẹ nhõm một phần vì đã nói ra được sự thật, nhưng cũng nặng trĩu vì đã một lần nữa từ chối một cơ hội, từ chối một người tốt. Anh biết, Phương Anh không trách anh, nhưng chính anh lại trách bản thân mình. Trách mình vì đã để quá khứ trói buộc đến mức này, trách mình vì không thể vượt qua được bóng hình của Lê An, về cái đêm *bên bờ sông cũ* định mệnh ấy, nơi anh đã không đủ dũng khí để nói ra *lời nói không thành* của mình. Anh đã *chậm một nhịp* trong quá khứ, và giờ đây, anh vẫn đang sống trong cái nhịp chậm chạp đó, không thể thoát ra. Mùi trà thơm dịu, tiếng nước chảy róc rách, và không khí thanh bình của quán trà đạo không thể xoa dịu được nỗi đau âm ỉ trong lòng Trần Hạo. Anh chỉ có thể cúi đầu, im lặng, chấp nhận sự thật nghiệt ngã rằng anh đã tự mình khép lại cánh cửa cho chính mình. Phương Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà cuối cùng, ánh mắt cô đong đầy sự tiếc nuối, nhưng cũng có một sự chấp nhận lặng lẽ.

***

Đêm đã về khuya, thành phố chìm vào tĩnh lặng hơn. Trần Hạo trở về căn hộ sau cuộc gặp gỡ tại quán trà đạo. Bước chân anh nặng trĩu, nhưng trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, như vừa trút bỏ được một gánh nặng. Anh đã dứt khoát, đã nói ra sự thật, không lừa dối Phương Anh, và cũng không lừa dối chính mình. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi cô độc quen thuộc, nỗi trống trải lại càng sâu sắc hơn, như một con sóng ngầm vỗ mãi vào bờ cát tâm hồn anh.

Căn hộ vẫn vậy, rộng lớn, xa hoa, và tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn vang lên, những nốt trầm buồn bã như tiếng lòng anh. Trần Hạo cởi áo khoác, ném nó lên ghế sofa, rồi tiến thẳng đến quầy bar mini. Anh rót một ly whisky mạch nha đơn cất, loại anh vẫn uống mỗi khi cảm thấy lạc lõng. Vị cay nồng của rượu lan tỏa trong khoang miệng, rồi đốt cháy cổ họng, nhưng không thể xoa dịu đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Anh cầm ly rượu, đi đến bên khung cửa sổ lớn, nhìn ngắm thành phố về đêm. Ánh đèn lung linh, huyền ảo, nhưng không thể sưởi ấm được tâm hồn anh.

"Một lần nữa... anh lại tự đẩy mình vào cô độc," anh độc thoại, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Nhưng đó là con đường duy nhất anh có thể đi." Anh biết, anh không thể ép buộc trái tim mình. Anh không thể yêu thương một cách nửa vời. Sự dứt khoát của ngày hôm nay, không phải là một sự giải thoát, mà là một sự củng cố cho sự khép kín của anh. Nó cho thấy anh vẫn không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nó chứng minh rằng, anh, Trần Hạo, vẫn bị giam cầm bởi chính những ký ức, bởi bóng hình của Lê An.

Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi, đều đặn của trái tim mình. Nơi đó, vẫn còn in hằn cái tên Lê An, vẫn còn khắc sâu câu nói "Thích thì không đủ" của cô, vẫn còn vương vấn hình ảnh cái đêm *bên bờ sông cũ* ấy, cái đêm mà anh đã không đủ dũng khí để nói ra *lời nói không thành* của mình. Câu nói đó, "thích thì không đủ", nó vẫn cứ ám ảnh anh mãi, như một lời nguyền, một gánh nặng vô hình mà anh không thể rũ bỏ. Nó là định mệnh, hay là sự lựa chọn của chính anh? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh vẫn *chậm một nhịp* so với hạnh phúc, một nhịp chậm định mệnh đã khiến anh lỡ cả một đời.

Chiếc đồng hồ Rolex Oyster Perpetual Datejust trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của sự thành đạt, của thời gian không ngừng trôi. Nhưng thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm, anh vẫn đứng yên tại chỗ, bị giam cầm trong quá khứ. Anh đã từ chối Phương Anh, một người phụ nữ tuyệt vời, một cơ hội để thoát khỏi sự cô độc này. Anh đã lựa chọn con đường khó khăn hơn, con đường của sự dằn vặt và tiếc nuối. Anh biết, hành trình chấp nhận và vượt qua quá khứ của anh sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Anh sẽ tiếp tục sống trong sự cô độc, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ tình cảm sâu sắc nào, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành.

Trong màn đêm tĩnh mịch, Trần Hạo đứng đó, bóng hình anh đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Anh nhấp một ngụm rượu cuối cùng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính cuộc đời anh lúc này. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu và mùi gỗ mới, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô đơn đến tột cùng. Anh đã tự mình đóng lại cánh cửa của trái tim, một lần nữa. Và anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một người đứng ngoài cuộc, mãi mãi mang trong mình vết sẹo định mệnh, vết sẹo của một tình yêu *chậm một nhịp*.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free