Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 881: Bóng Hình Quá Khứ Giữa Phồn Hoa Thành Phố

Đêm đã về khuya, thành phố chìm vào tĩnh lặng hơn. Trần Hạo trở về căn hộ sau cuộc gặp gỡ tại quán trà đạo. Bước chân anh nặng trĩu, nhưng trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, như vừa trút bỏ được một gánh nặng. Anh đã dứt khoát, đã nói ra sự thật, không lừa dối Phương Anh, và cũng không lừa dối chính mình. Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi cô độc quen thuộc, nỗi trống trải lại càng sâu sắc hơn, như một con sóng ngầm vỗ mãi vào bờ cát tâm hồn anh.

Căn hộ vẫn vậy, rộng lớn, xa hoa, và tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn vang lên, những nốt trầm buồn bã như tiếng lòng anh. Trần Hạo cởi áo khoác, ném nó lên ghế sofa, rồi tiến thẳng đến quầy bar mini. Anh rót một ly whisky mạch nha đơn cất, loại anh vẫn uống mỗi khi cảm thấy lạc lõng. Vị cay nồng của rượu lan tỏa trong khoang miệng, rồi đốt cháy cổ họng, nhưng không thể xoa dịu đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Anh cầm ly rượu, đi đến bên khung cửa sổ lớn, nhìn ngắm thành phố về đêm. Ánh đèn lung linh, huyền ảo, nhưng không thể sưởi ấm được tâm hồn anh.

"Một lần nữa... anh lại tự đẩy mình vào cô độc," anh độc thoại, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn. "Nhưng đó là con đường duy nhất anh có thể đi." Anh biết, anh không thể ép buộc trái tim mình. Anh không thể yêu thương một cách nửa vời. Sự dứt khoát của ngày hôm nay, không phải là một sự giải thoát, mà là một sự củng cố cho sự khép kín của anh. Nó cho thấy anh vẫn không thể mở lòng, không thể vượt qua nỗi ám ảnh từ quá khứ. Nó chứng minh rằng, anh, Trần Hạo, vẫn bị giam cầm bởi chính những ký ức, bởi bóng hình của Lê An.

Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi, đều đặn của trái tim mình. Nơi đó, vẫn còn in hằn cái tên Lê An, vẫn còn khắc sâu câu nói "Thích thì không đủ" của cô, vẫn còn vương vấn hình ảnh cái đêm *bên bờ sông cũ* ấy, cái đêm mà anh đã không đủ dũng khí để nói ra *lời nói không thành* của mình. Câu nói đó, "thích thì không đủ", nó vẫn cứ ám ảnh anh mãi, như một lời nguyền, một gánh nặng vô hình mà anh không thể rũ bỏ. Nó là định mệnh, hay là sự lựa chọn của chính anh? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, anh vẫn *chậm một nhịp* so với hạnh phúc, một nhịp chậm định mệnh đã khiến anh lỡ cả một đời.

Chiếc đồng hồ Rolex Oyster Perpetual Datejust trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của sự thành đạt, của thời gian không ngừng trôi. Nhưng thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm, anh vẫn đứng yên tại chỗ, bị giam cầm trong quá khứ. Anh đã từ chối Phương Anh, một người phụ nữ tuyệt vời, một cơ hội để thoát khỏi sự cô độc này. Anh đã lựa chọn con đường khó khăn hơn, con đường của sự dằn vặt và tiếc nuối. Anh biết, hành trình chấp nhận và vượt qua quá khứ của anh sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Anh sẽ tiếp tục sống trong sự cô độc, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ tình cảm sâu sắc nào, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành.

Trong màn đêm tĩnh mịch, Trần Hạo đứng đó, bóng hình anh đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Anh nhấp một ngụm rượu cuối cùng, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính cuộc đời anh lúc này. Mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu và mùi gỗ mới, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô đơn đến tột cùng. Anh đã tự mình đóng lại cánh cửa của trái tim, một lần nữa. Và anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ lặng lẽ quan sát cuộc sống của Lê An từ xa, như một người đứng ngoài cuộc, mãi mãi mang trong mình vết sẹo định mệnh, vết sẹo của một tình yêu *chậm một nhịp*.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa kính lớn của phòng Tổng Giám Đốc Trần Thịnh, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Không gian rộng lớn này, với nội thất gỗ trầm, những bức tranh trừu tượng đắt giá và bộ sofa da đen lịch lãm, luôn toát lên vẻ uy nghiêm, thông minh, đôi khi lại lạnh lẽo một cách đáng sợ. Mùi gỗ mới hòa quyện cùng mùi da thuộc, mùi cà phê đậm đặc từ chiếc máy pha tự động và thoang thoảng mùi giấy cao cấp từ những chồng tài liệu dày cộp, tạo nên một không khí đặc trưng của sự nghiệp và quyền lực. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng, đều đặn của Trần Hạo vang lên trong phòng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, đôi khi xen lẫn tiếng điện thoại rung khe khẽ trên bàn và tiếng giấy tờ sột soạt khi anh lật giở. Anh ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn, chiếc máy tính màn hình cong hiện đại hiển thị vô vàn biểu đồ và con số. Ánh mắt anh sắc bén, tập trung cao độ, gần như không chớp.

Trần Hạo đang chìm đắm hoàn toàn vào công việc, một cách để tự đẩy mình vào vòng xoáy của sự bận rộn, như thể đó là liều thuốc mê duy nhất có thể làm dịu đi nỗi đau âm ỉ trong tâm hồn. Sau cuộc gặp với Phương Anh, anh biết mình cần một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống, để tránh xa những suy nghĩ miên man về quá khứ. Công việc, những dự án khổng lồ với những con số triệu đô, chính là tấm khiên vững chắc nhất mà anh có thể dựng lên. Anh muốn quên đi cái cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua khi dứt khoát từ chối một cơ hội mới, để rồi lại chìm sâu hơn vào hố sâu của sự cô độc. Anh muốn quên đi hình bóng Lê An, quên đi câu nói "thích thì không đủ" đã khắc sâu vào tim anh như một vết sẹo không bao giờ lành.

Anh nhấc điện thoại nội bộ, giọng nói trầm, dứt khoát, không một chút biểu cảm thừa thãi. “Chị Nguyệt, hủy toàn bộ lịch hẹn không liên quan đến dự án X trong tuần này. Tôi cần tập trung tuyệt đối.”

Ở đầu dây bên kia, Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh lịch và luôn trang điểm nhẹ nhàng, đáp lại ngay lập tức, giọng nói chuyên nghiệp và hiệu quả: “Vâng, thưa anh Hạo.” Không một câu hỏi, không một lời thắc mắc. Chị hiểu rõ phong cách làm việc của sếp mình, và cũng lờ mờ đoán được tâm trạng của anh sau những ngày gần đây. Sự im lặng và tập trung quá mức của Trần Hạo luôn là dấu hiệu cho thấy anh đang vật lộn với điều gì đó bên trong.

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. Những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, tạo ra một nhịp điệu đều đặn, như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Anh đọc nhanh các báo cáo tài chính, ký duyệt hàng loạt tài liệu quan trọng với chữ ký mạnh mẽ, dứt khoát. Hộp thư điện tử của anh liên tục vang lên tiếng thông báo, nhưng anh chỉ lướt qua những email dồn dập, chỉ trả lời những cái thực sự cần thiết. Mỗi con số, mỗi dòng chữ trên màn hình đều được anh phân tích kỹ lưỡng, đưa ra những quyết định nhanh chóng, chính xác. Anh tự ép mình phải làm việc không ngừng nghỉ, từ chối mọi sự xao nhãng, mọi cánh cửa mở ra bên ngoài thế giới của những con số và lợi nhuận. Anh muốn vùi mình vào đó, để rồi khi đêm xuống, sự mệt mỏi thể xác sẽ lấn át nỗi trống trải trong tâm hồn. Anh tin rằng, nếu anh đủ bận rộn, anh sẽ không còn thời gian để nghĩ về những "nếu như", về cái "chậm một nhịp" đã định đoạt cả cuộc đời anh.

Ngoài kia, ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho sắc cam đỏ của hoàng hôn đang buông xuống trên những tòa nhà chọc trời. Một vài tia sáng cuối cùng cố gắng len lỏi vào phòng làm việc, nhưng dường như cũng không đủ sức sưởi ấm không khí lạnh lẽo nơi đây. Trần Hạo vẫn ngồi bất động, chỉ có đôi mắt anh là di chuyển liên tục, không ngừng nghỉ. Anh cảm nhận được áp lực của công việc đang đè nặng lên vai, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự an ủi kỳ lạ. Đây là thế giới của anh, nơi anh có thể kiểm soát mọi thứ, nơi anh có thể thành công, nơi anh có thể chứng minh giá trị của bản thân, ít nhất là trên khía cạnh vật chất. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói vẫn thì thầm, rằng tất cả những thành công này, tất cả sự bận rộn này, liệu có thể lấp đầy được cái hố sâu mà Lê An đã để lại trong trái tim anh không? Anh không biết. Anh chỉ biết, lúc này, anh chỉ có thể tiếp tục lao vào công việc, như một con thiêu thân lao vào ánh sáng, với hy vọng mong manh rằng ánh sáng đó sẽ đốt cháy đi tất cả những ký ức đau buồn, tất cả những nỗi tiếc nuối đang gặm nhấm anh từng ngày.

***

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên bầu trời thành phố. Những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lấp lánh, biến những con đường thành dải lụa vàng óng ả. Trong phòng làm việc của Trần Hạo, ánh sáng tự nhiên đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là ánh đèn LED trắng sáng, hiện đại, chiếu rọi khắp không gian. Tiếng gõ phím của anh vẫn đều đặn, nhưng dường như đã chậm lại một chút. Anh đang xem xét một bản vẽ thiết kế kiến trúc mới cho dự án khu đô thị sinh thái ven sông. Từng đường nét, từng chi tiết đều được anh mổ xẻ kỹ lưỡng, đôi lúc anh nhíu mày, đôi lúc lại gật gù ra chiều suy tính.

Chị Nguyệt nhẹ nhàng bước vào, trên tay là một ly trà hoa cúc nóng hổi, tỏa ra làn khói mỏng và một mùi hương dịu nhẹ, ngọt ngào. Cô đặt ly trà cẩn thận xuống góc bàn làm việc của Trần Hạo, bên cạnh chồng tài liệu. Cô biết anh Hạo có thói quen uống trà nóng vào cuối ngày, đặc biệt là sau những giờ làm việc căng thẳng. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi lặng lẽ quay gót, để lại không gian riêng tư cho vị Tổng Giám Đốc đang chìm sâu vào công việc.

Nhưng chính mùi hương thoang thoảng từ ly trà hoa cúc ấy, thứ mùi hương tưởng chừng vô hại, lại bất chợt trở thành một cánh cửa mở ra thế giới ký ức đã bị anh cố gắng chôn vùi. Mùi hoa cúc dịu dàng, quen thuộc ấy, len lỏi vào khứu giác của Trần Hạo, đột ngột kéo anh ra khỏi thế giới của những bản vẽ và con số. Anh sững người, tay đang nắm chặt cây bút chì chuyên dụng bỗng khựng lại giữa không trung. Ánh mắt đang dán chặt vào bản vẽ bỗng trở nên vô hồn, nhìn xuyên qua tờ giấy, nhìn vào một khoảng không vô định.

"Mùi hương này... giống như mùi trà mẹ An vẫn pha...", một dòng suy nghĩ vụt qua trong tâm trí anh, nhẹ như một sợi khói, nhưng lại đủ sức giật anh thoát khỏi hiện tại. Hình ảnh Lê An hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm, sắc nét đến từng chi tiết. Anh thấy Lê An của những năm tháng thanh xuân, cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười dịu dàng như nắng sớm. Anh nhớ rõ căn bếp nhỏ của mẹ Lê An, mùi trà hoa cúc thơm lừng lan tỏa khắp gian nhà, hòa quyện với mùi bánh nướng và hương trầm phảng phất. Anh nhớ những buổi chiều tà, anh và Lê An ngồi bên hiên nhà, cùng nhau nhâm nhi ly trà nóng, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ về trường lớp, về những ước mơ non nớt.

Và rồi, kèm theo mùi hương và hình ảnh ấy, là câu nói đã trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong lòng anh, câu nói mà anh đã nghe vào cái đêm định mệnh *bên bờ sông cũ* ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Nụ cười bình thản của Lê An khi ấy, ánh mắt có chút tiếc nuối nhưng đầy kiên định, vẫn ám ảnh anh cho đến tận bây giờ. Nó là một lời kết thúc, một lời phán quyết cho mối tình mà anh đã quá *chậm một nhịp* để bày tỏ.

Trần Hạo cố gắng lắc đầu, dụi mắt, như muốn xua đi ảo ảnh đang giày vò tâm trí. "Không được. Tập trung vào công việc," anh tự nhủ, giọng nói thầm thì, khô khốc. Anh cố gắng đẩy lùi những hình ảnh ấy, những mùi hương ấy, những câu nói ấy. Anh lại cầm bút lên, cố gắng vẽ tiếp một đường nét trên bản vẽ, nhưng tay anh run nhẹ, đường nét ấy trở nên xiêu vẹo. Mọi sự tập trung đều đã tan biến. Những con số, những đường vẽ kỹ thuật bỗng trở nên vô nghĩa, nhạt nhòa. Cái cảm giác trống rỗng, cô độc lại dâng lên, nhấn chìm anh trong một làn sóng của nỗi tiếc nuối. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, tựa hồ chứa đựng tất cả những gánh nặng của năm tháng đã qua. Anh buông bút, dựa lưng vào chiếc ghế da xoay êm ái, nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của mí mắt, hình ảnh Lê An vẫn hiện hữu, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại những lần anh lén nhìn cô trong lớp học, những lần anh cố ý đi *chung đường* tan học, những lần anh muốn nói ra nhưng *lời nói không thành*. Anh nhớ cái *khoảng cách vô hình* đã dần lớn lên giữa họ, cái khoảng cách mà anh đã không đủ dũng cảm để phá vỡ. Anh đã thành công trong sự nghiệp, xây dựng một đế chế vững chắc, nhưng anh đã thất bại trong việc nắm giữ một tình yêu. Một sự thật nghiệt ngã, một sự thật mà anh không thể nào trốn tránh. Ánh đèn thành phố ngoài kia đã sáng rực, rọi vào tấm kính, nhưng không thể xuyên thấu được bức màn u tối đang bao trùm tâm hồn anh.

***

Nửa đêm, thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt và tiếng gió rì rào như một lời thì thầm của đêm. Trần Hạo trở về căn hộ cao cấp của mình, nơi mà mỗi bước chân đều vang vọng trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Không có tiếng người, không có tiếng động nào khác ngoài tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, những nốt trầm buồn bã, day dứt, như thể nó đang kể lại câu chuyện của chính anh. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da thuộc từ bộ sofa, và mùi nước hoa nam tính còn vương vấn trên người anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô đơn đến tột cùng.

Anh buông mình xuống ghế sofa bọc da, cảm giác mệt mỏi từ công việc và nỗi trống rỗng từ ký ức đè nặng lên cơ thể anh. Ly rượu mạnh trên tay, chất lỏng hổ phách sánh đặc lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo. Vị đắng chát của rượu không chỉ lan tỏa trong khoang miệng, mà còn thấm vào tận sâu trong tâm hồn anh, như một sự an ủi kỳ lạ cho nỗi đau không thể gọi tên. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi đến mức hoàn hảo, nhưng lại trống rỗng đến lạnh người. Trần Hạo nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, những dải sáng kéo dài vô tận, nhưng trong mắt anh, tất cả chỉ là một khoảng tối vô định. Ánh sáng ấy không thể sưởi ấm được trái tim anh, mà ngược lại, càng làm nổi bật thêm sự cô độc đang bao trùm.

"Thích thì không đủ... vậy rốt cuộc, cái gì mới đủ đây An?", anh thầm thì, giọng nói lạc lõng trong không gian rộng lớn, tựa như anh đang nói chuyện với một bóng hình vô hình. Câu hỏi ấy, câu nói ấy, đã trở thành một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu trong trái tim anh, không thể nào phai mờ. Bao nhiêu năm trôi qua, anh đã có tất cả: sự nghiệp lẫy lừng, tiền tài danh vọng, một vị trí đáng mơ ước trong xã hội. Nhưng tất cả những điều đó, liệu có đủ để lấp đầy khoảng trống mà cô đã để lại không? Có đủ để xoa dịu đi nỗi tiếc nuối khi anh đã *chậm một nhịp* trong tình yêu không?

Anh nhấp một ngụm rượu nữa, cảm nhận vị cay nồng đốt cháy cổ họng. "Liệu có phải anh đã chọn sai con đường...?", anh tự vấn, ánh mắt xa xăm. Con đường của sự nghiệp, của tham vọng, của việc chứng tỏ bản thân. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh đủ thành công, đủ tài giỏi, anh sẽ có tất cả. Nhưng giờ đây, khi đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, anh mới nhận ra rằng, thành công vật chất không thể nào lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn. Nó không thể mang lại sự ấm áp, sự chia sẻ, hay một bàn tay nắm chặt. Anh đã đánh đổi quá nhiều, và cái giá phải trả là một cuộc đời cô độc, một trái tim mãi mãi mang hình bóng của một người con gái mà anh đã không đủ dũng khí để giữ lại.

Trần Hạo vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, chiếc Rolex Oyster Perpetual Datejust lấp lánh dưới ánh đèn, biểu tượng của thời gian và sự thành đạt. Nhưng thời gian đã trôi qua bao nhiêu, anh vẫn bị giam cầm trong những ký ức, trong những "nếu như" không hồi kết. Cái chạm nhẹ vào mặt kính lạnh lẽo của đồng hồ chỉ làm anh thêm thấm thía sự cô độc. Anh thả tay xuống, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn về phía vô định. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang giằng xé. Một giọt nước mắt vô hình, lạnh lẽo, lăn dài trên gò má anh, hòa vào vị mặn chát của nỗi tiếc nuối.

Nỗi ám ảnh về Lê An vẫn còn rất mạnh mẽ, nó như một sợi dây vô hình trói buộc anh vào quá khứ. Anh biết, anh sẽ tiếp tục sống trong sự cô độc này, không thể mở lòng với bất kỳ mối quan hệ nào khác, chừng nào vết sẹo cũ còn chưa thể lành, chừng nào anh còn chưa thể chấp nhận rằng mình đã *sai một bước, lỡ cả một đời*. Sự trống rỗng không thể lấp đầy bằng thành công vật chất cho thấy anh sẽ tiếp tục tìm kiếm một thứ gì đó để thỏa mãn tâm hồn, có thể là một sự chuộc lỗi, hoặc một sự giải thoát nào đó. Nhưng vào lúc này, trong căn hộ tĩnh mịch, giữa màn đêm buông xuống, Trần Hạo chỉ cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, một sự dằn vặt khôn nguôi. Anh vẫn ở đó, đứng một mình, giữa sự phồn hoa của thành phố, mang trong mình bóng hình quá khứ, bóng hình của Lê An, người con gái mà anh đã *chậm một nhịp* để yêu thương.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free