Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 882: Bình Yên Nơi Tổ Ấm Giữa Sắc Xanh Cuộc Đời
Nửa đêm tĩnh mịch của thành phố lớn, Trần Hạo chìm trong nỗi cô độc cùng ly rượu mạnh và những day dứt không nguôi về một "nếu như" không thành. Nhưng ở một nơi nào đó, cách xa những ánh đèn rực rỡ và những tòa nhà chọc trời, một cuộc sống khác đang được dệt nên từ những sợi chỉ bình yên và hạnh phúc giản dị.
***
Bình minh ở khu dân cư yên tĩnh này luôn đến sớm hơn một chút, mang theo không khí trong lành và tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt. Ánh nắng vàng như mật ong rải đều qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi căn phòng khách ấm cúng của gia đình Lê An. Hôm nay là một ngày cuối tuần đặc biệt, khi cả nhà chuẩn bị cho một chuyến dã ngoại nhỏ. Lê An, với mái tóc búi gọn gàng và nụ cười rạng rỡ trên môi, đang tất bật trong bếp, tỉ mẩn sắp xếp từng món đồ vào chiếc giỏ dã ngoại bằng mây tre đan. Mùi bánh mì nướng thơm lừng hòa quyện cùng hương cà phê thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của sự ấm áp và quen thuộc.
Cô đặt từng hộp thức ăn đã chuẩn bị sẵn vào giỏ: những chiếc sandwich kẹp thịt và rau tươi, vài hộp sữa trái cây cho các con, và một ít trái cây tươi đã được rửa sạch, cắt lát đẹp mắt. Mỗi động tác đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như thể cô đang gửi gắm cả tình yêu và sự chu đáo của mình vào từng món ăn. Tiếng cười khúc khích của đứa con trai lớn, bé Khoa, và giọng nói lanh lảnh của con gái út, bé Hạnh, vọng vào từ phòng khách, nơi chúng đang tranh giành một quả bóng nhỏ. Lê An khẽ lắc đầu cười, trong lòng dâng lên một cảm giác mãn nguyện khó tả. Niềm vui từ những công việc giản dị, quen thuộc này, từ việc chăm sóc tổ ấm nhỏ của mình, đã trở thành hơi thở, thành lẽ sống của cô.
Hoàng Huy, chồng cô, bước vào bếp với vẻ mặt rạng rỡ. Anh khoác trên mình chiếc áo phông đơn giản và quần short, trông năng động và đầy sức sống. Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Lê An, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc cô. "Em cứ để đó anh mang cho, em chăm sóc các con đi. Đồ đạc nhiều, đừng để em mệt," giọng anh trầm ấm, chất chứa sự quan tâm. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ người đàn ông đã luôn là chỗ dựa vững chắc cho cô. "Đâu có gì đâu anh," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, "Anh trông chừng tụi nhỏ kẻo chạy lung tung, em làm nhanh chút là xong." Cô biết anh lo lắng cho mình, nhưng cô cũng muốn tự tay chuẩn bị mọi thứ cho chuyến đi này, bởi đó là một phần của niềm hạnh phúc mà cô đang có.
Lúc này, bé Khoa với đôi mắt sáng ngời, chạy ùa vào bếp, kéo vạt áo mẹ. "Mẹ ơi, bao giờ thì đi ạ? Con muốn đá bóng!" Tiếp theo là bé Hạnh, tóc tết bím lệch một bên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn mẹ. "Con muốn bắt bướm!" Chúng nó hồn nhiên, vô tư, với những ước mơ giản dị của tuổi thơ. Lê An mỉm cười, xoa đầu từng đứa con. "Sắp rồi con yêu, mẹ sắp xong rồi. Ra phụ ba sắp xếp đồ đạc nào." Hoàng Huy cũng cúi xuống, bế bổng bé Hạnh lên vai, làm con bé cười rúc rích. Anh luôn là một người cha chu đáo, một người chồng ấm áp, không một lời than vãn, luôn sẵn lòng chia sẻ mọi gánh nặng. Lê An nhìn cảnh tượng đó, một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Cuộc sống này, dù không ồn ào, không vĩ đại, nhưng lại đủ đầy và trọn vẹn đến lạ. Cô nghĩ về những năm tháng đã qua, về những chọn lựa, và không khỏi thầm cảm ơn số phận đã đưa cô đến bến đỗ này. Hơi ấm của gia đình, tiếng cười giòn tan của các con, và ánh mắt yêu thương của Hoàng Huy chính là tấm khiên vững chắc, bảo vệ cô khỏi mọi phong ba của cuộc đời, và cả những ký ức đôi khi vẫn còn thoảng qua như một làn gió nhẹ.
Hoàng Huy sau đó bận rộn bê vác những chiếc túi lớn ra xe, trong khi Lê An hoàn thành nốt giỏ đồ ăn cuối cùng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường và những tán cây xanh tươi. Một ngày đẹp trời như thế này, là món quà mà tạo hóa ban tặng cho những tâm hồn biết trân trọng. Lê An khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của buổi sáng len lỏi vào từng tế bào. Mùi hương của cỏ cây, của đất ẩm sau một đêm sương, và thoảng chút mùi hoa dại từ khu vườn nhà hàng xóm, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca dịu dàng, xoa dịu mọi lo toan, chỉ để lại sự thanh thản. Mở mắt ra, cô nhìn thấy bức ảnh cưới của mình và Hoàng Huy treo trên tường, nụ cười hạnh phúc của cả hai như nói lên một lời hứa vĩnh cửu. Cô tin rằng mình đã không sai. Mọi thứ, tất cả những gì cô đang có, đều là kết quả của một sự lựa chọn đúng đắn, một bước ngoặt đã đưa cô đến với bình yên thực sự.
***
Chiếc xe gia đình nhẹ nhàng lăn bánh, đưa Lê An và tổ ấm nhỏ đến Công Viên Khu Dân Cư. Nơi đây là một ốc đảo xanh mát giữa lòng thành phố, với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, những thảm cỏ xanh mướt trải dài và con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ. Tiếng chim hót líu lo trên những tán lá, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con từ khu sân chơi vọng lại, và mùi cỏ cây tươi mới cùng mùi đất ẩm đặc trưng của công viên, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình và trong lành đến lạ.
Hoàng Huy nhanh chóng tìm được một vị trí ưng ý dưới bóng một cây cổ thụ to lớn, tán lá xòe rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ. Anh trải chiếc bạt lớn màu xanh lam lên thảm cỏ, cẩn thận đặt giỏ đồ ăn và những chiếc túi xách xuống. Ngay lập tức, bé Khoa và bé Hạnh, như hai chú chim non vừa được sổ lồng, reo lên thích thú rồi chạy ùa đến khu sân chơi gần đó. Tiếng cười nói của chúng vang vọng khắp không gian, hòa cùng những âm thanh vui tươi khác của công viên, tạo nên một bức tranh sống động và tràn đầy năng lượng.
Lê An mỉm cười dõi theo bóng dáng hai con. Cô ngồi xuống chiếc bạt mềm mại, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man trên da, xua đi cái nóng của buổi trưa. Ánh nắng vàng dịu len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên thảm cỏ, như những viên kim cương lấp lánh. Cô đưa tay vuốt nhẹ một nhánh cỏ mềm mại, lòng cô ngập tràn cảm giác bình yên và mãn nguyện. "Thấy các con vui, lòng mình cũng nhẹ nhõm biết bao... Bình yên này, là tất cả những gì mình cần," cô thầm nghĩ. Cuộc sống của cô bây giờ giống như dòng sông quê hương ngày nào, không ồn ào, không sóng gió, chỉ chảy trôi êm đềm, mang theo phù sa của yêu thương và hạnh phúc. Không còn những trăn trở, những chờ đợi mỏi mòn của tuổi trẻ. Thay vào đó là sự hiện diện của hai đứa con nhỏ, là nụ cười ấm áp của người chồng.
Hoàng Huy sau khi sắp xếp xong mọi thứ, ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một chai nước mát lạnh. "Em không đi chơi với các con sao?" anh hỏi, giọng nói dịu dàng. Lê An đón lấy chai nước, nhấp một ngụm. "Em muốn ngồi đây ngắm tụi nhỏ. Anh thấy không, chúng nó lớn nhanh thật." Cô chỉ tay về phía khu sân chơi, nơi Khoa đang cố gắng trèo lên cầu trượt, còn Hạnh thì lăng xăng đuổi theo một chú bướm vàng. Ánh mắt cô tràn ngập sự trìu mến và yêu thương. Hoàng Huy cũng nhìn theo, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Đúng là lớn nhanh thật. Mới ngày nào còn bế trên tay, giờ đã chạy nhảy khắp nơi rồi." Anh nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng đan những ngón tay mình vào. Lê An cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh, một hơi ấm đã sưởi ấm trái tim cô suốt bao nhiêu năm qua.
Khoảnh khắc đó, giữa không gian xanh mát của công viên, dưới bóng cây cổ thụ, Lê An cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Tất cả những gì cô từng mơ ước, một gia đình nhỏ, một tổ ấm bình yên, đã trở thành hiện thực. Đôi khi, một hình ảnh thoáng qua, một ký ức mơ hồ về những ngày tháng cũ, về một bờ sông, một lời hẹn ước, chợt lướt qua tâm trí cô. Đó là một nốt trầm nhẹ nhàng, một làn hương cũ thoảng qua, không đủ để lay động hiện tại, không đủ để tạo ra bất kỳ sự xáo trộn nào. Nó chỉ đơn thuần là một phần của quá khứ, một mảnh ghép đã tạo nên con người cô hôm nay. Cô khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ xa xôi, tập trung vào tiếng cười trong trẻo của các con, vào hơi ấm từ bàn tay Hoàng Huy. Hiện tại, chính là nơi cô thuộc về, là nơi cô tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn nhất. Và cô, bằng tất cả trái tim mình, trân trọng từng khoảnh khắc giản dị này.
***
Buổi chiều dần buông, nắng vàng dịu đã ngả sang sắc cam đỏ, nhuộm vàng óng cả không gian công viên. Hơi gió se lạnh hơn một chút, mang theo mùi hương của đất và cây cỏ đã dịu đi sau một ngày nắng. Tiếng chim hót cũng thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích bắt đầu bản giao hưởng của buổi tối. Sau một buổi chiều vui chơi thỏa thích, hai đứa trẻ đã thấm mệt, nằm ngủ ngon lành trên chiếc bạt. Bé Khoa cuộn tròn như một chú mèo con, còn bé Hạnh thì gối đầu lên đùi mẹ, hơi thở đều đều, bình yên đến lạ.
Lê An ngồi tựa vào vai Hoàng Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. Cô ngắm nhìn ánh hoàng hôn đang dần tắt phía chân trời, những dải mây hồng tím cuồn cuộn như những nét vẽ tài hoa của thiên nhiên. Khung cảnh thật đẹp, đẹp đến nao lòng. Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy gia đình nhỏ, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt của buổi trưa. Trong khoảnh khắc yên bình này, một thoáng ký ức cũ, như một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản nhạc cuộc đời, chợt lướt qua tâm trí cô. Cô nhớ về bờ sông cũ, về những buổi chiều hoàng hôn tương tự, về một cậu bé thanh mai trúc mã từng cùng cô dệt nên những giấc mơ tuổi thơ. Lời nói "Ngày đó... anh đã rất thích em" và câu trả lời "Em biết. Nhưng thích thì không đủ" vang vọng đâu đó, không còn đau đáu, chỉ còn là một phần của câu chuyện đã qua.
Nhưng rồi, sự ấm áp từ người chồng bên cạnh, và hơi thở đều đều của các con đang ngủ trên chiếc bạt, nhanh chóng xua tan đi những hoài niệm xa xăm ấy. Nó không còn là nỗi day dứt, mà chỉ là một mảnh ghép của quá khứ, một phần làm nên con người cô của hiện tại. Cô mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và biết ơn. Cô đưa một tay nhẹ nhàng xoa đầu con gái đang ngủ, cảm nhận mái tóc mềm mại và hơi ấm từ cơ thể con, còn tay kia thì nắm chặt bàn tay của Hoàng Huy. Ngón tay anh khẽ siết lại, như một lời khẳng định về sự hiện diện và tình yêu của anh.
"Hôm nay em vui không?" Hoàng Huy thì thầm, giọng anh trầm ấm như một dòng suối chảy. Lê An khẽ gật đầu, tựa đầu sát hơn vào vai anh. "Vui lắm, anh à. Cảm ơn anh vì đã cho em một gia đình như thế này." Lời nói của cô chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. Cô không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu không có Hoàng Huy và các con. Anh đã mang đến cho cô một sự ổn định, một tình yêu thương không điều kiện, và một bến đỗ bình yên mà cô hằng mong ước.
Hoàng Huy nhẹ nhàng hôn lên trán cô. "Anh yêu em, An. Và anh sẽ luôn làm mọi thứ để em được hạnh phúc." Lời anh nói không hoa mỹ, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành và tình cảm sâu sắc. Lê An nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào này. Trong đầu cô, câu nói "thích thì không đủ" lại hiện lên, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự tiếc nuối hay dằn vặt. Thay vào đó, nó là một lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô. Có lẽ, thích thì không đủ... nhưng yêu và được yêu chân thành, lại là cả một đời. Mình đã chọn đúng, cô nghĩ. Cô đã chọn hạnh phúc giản dị, chọn sự bình yên và sự đủ đầy của hiện tại. Cuộc đời cô, sau tất cả những giông bão tuổi trẻ, cuối cùng cũng đã tìm thấy bến bờ an lành.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẫm, như những viên kim cương được rải đều. Lê An ngước nhìn lên, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn. Cô đã có tất cả những gì mình cần, một tổ ấm trọn vẹn, một tình yêu chân thành, và những đứa con hồn nhiên, đáng yêu. Sự bình yên và hạnh phúc viên mãn của Lê An được khắc họa rõ nét, như một đối trọng mạnh mẽ với cuộc sống đầy tiếc nuối và cô độc của Trần Hạo. Lời khẳng định tình yêu và sự chấp nhận hiện tại của cô củng cố rằng cô đã hoàn toàn tiến về phía trước, không còn bất kỳ sự do dự nào. Lê An khẽ mỉm cười, nắm chặt tay Hoàng Huy và các con. Cô biết, mình đã không *sai một bước*, và cuộc đời này, cô đã tìm thấy điều ý nghĩa nhất.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.