Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 951: Chuyến Tàu Định Mệnh Khởi Hành
Đêm khuya buông xuống, tấm màn nhung đen của bầu trời được điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh. Ở thành phố, Trần Hạo đứng trên sân thượng tòa nhà Trần Thịnh, ngắm nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố không ngủ. Những con đường dài tít tắp như những dải lụa vàng óng ánh, những tòa nhà cao tầng sừng sững, tất cả tạo nên một bức tranh tráng lệ và đầy sức sống. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng động cơ máy bay vút qua, tiếng gió đêm thổi nhẹ, tất cả không làm anh thấy cô đơn. Thay vào đó, anh cảm nhận một sự chắc chắn về con đường mình đang đi.
Anh đưa tay ra, như thể muốn nắm lấy một điều gì đó vô hình trong không gian bao la này, rồi khẽ buông xuống. Đó không phải là một cử chỉ tiếc nuối, mà là một sự giải thoát. Anh đã từng nắm giữ quá nhiều thứ, những hoài bão, những nỗi nhớ, những "lời nói không thành". Giờ đây, anh biết buông bỏ để nắm lấy những điều có ý nghĩa hơn. Ánh mắt anh hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lớn dần, như những ước mơ mới đang bừng sáng. Anh không còn cảm thấy nỗi dằn vặt "nếu như ngày đó" hay sự ám ảnh về "chậm một nhịp" nữa. Những điều ấy đã được chuyển hóa thành động lực, thành sức mạnh để anh kiến tạo nên những giá trị mới.
"Thích thì không đủ... nhưng cống hiến thì đủ để sống một cuộc đời ý nghĩa," Trần Hạo tự nhủ, giọng nói anh khẽ thì thầm trong gió đêm, chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy. Anh đã tìm thấy sự bình yên trong việc kiến tạo, trong việc trao đi. Dự án "Ươm Mầm Tương Lai" không chỉ là công việc, mà là hơi thở, là lẽ sống của anh. Đó là di sản anh muốn để lại, một dấu ấn không thể phai mờ. Sự cống hiến này sẽ tiếp tục phát triển, tạo ra một di sản lớn và định hình sâu sắc con người anh trong những năm về sau, mở ra những con đường mới đầy ý nghĩa. Anh biết, con đường này sẽ còn dài, nhưng anh đã sẵn sàng bước đi với tất cả sự quyết tâm và mãn nguyện.
Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, Lê An nằm cạnh các con đang say ngủ. Tiếng thở đều đều của Nguyễn Thị Mai và Lê Quang vang lên đều đặn trong căn phòng ấm cúng. Ánh đèn ngủ nhỏ hắt ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, đủ để cô nhìn thấy khuôn mặt ngây thơ của các con. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản, viên mãn, không còn vương chút hoài niệm nào. Mùi chăn nệm sạch sẽ, hơi ấm từ những cơ thể nhỏ bé lan tỏa, bao bọc lấy cô trong một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Lê An nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn trên má. Đó không phải là nước mắt của tiếc nuối, của sự dằn vặt "nếu như ngày đó", mà là nước mắt của sự biết ơn và bình yên trọn vẹn. Cô đã từng chờ đợi một tình yêu nồng cháy, một "lời nói không thành" được thốt ra. Nhưng cuối cùng, cô đã tìm thấy hạnh phúc trong sự giản dị, trong vòng tay ấm áp của Nguyễn Hoàng Huy và những tiếng cười của các con. "Bình yên này... là tất cả những gì em cần," cô thì thầm trong tâm trí, rồi chìm vào giấc ngủ với lòng biết ơn và sự mãn nguyện. Cuộc sống bình yên và hạnh phúc của Lê An là một minh chứng cho rằng hạnh phúc có thể tìm thấy ở những điều giản dị nhất, và sự chấp nhận là chìa khóa cho một cuộc đời viên mãn.
Hai con người, ở hai thế giới, hai không gian khác biệt. Một người trên đỉnh cao của sự nghiệp giữa lòng thành phố náo nhiệt, tìm thấy niềm vui trong sự cống hiến cho xã hội. Một người giữa vòng tay ấm áp của gia đình trong căn nhà yên bình, tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Những dòng chảy cuộc đời đã rẽ lối hoàn toàn, mỗi người tìm thấy sự an bài và ý nghĩa riêng cho cuộc sống, không còn giao thoa, không còn xung đột. Khoảng cách vô hình của quá khứ giờ đây đã hóa thành hai chân trời riêng biệt, mỗi chân trời đều mang theo ánh sáng của sự chấp nhận và bình yên. Họ đã khép lại một chương đời đầy hoài niệm và tiếc nuối, để vững vàng bước đi trên con đường mà họ đã lựa chọn, nơi những hồi ức chỉ còn là những dấu lặng đẹp đẽ trong bản giao hưởng của cuộc đời.
***
Chương 951: Chuyến Tàu Định Mệnh Khởi Hành
Chiều muộn cuối thu, ga tàu tấp nập như một cái dạ dày khổng lồ đang nuốt chửng và nhả ra hàng ngàn sinh thể. Tiếng loa thông báo vang vọng, lướt qua những dòng chữ và con số khó hiểu, bị xé tan bởi tiếng còi tàu hú dài như một lời chia ly đầy hối hả. Từng đợt gió heo may thổi qua sân ga, mang theo mùi khói tàu ngai ngái, mùi xăng dầu quen thuộc và cả mùi ẩm mốc nhẹ từ những góc khuất lâu năm. Đâu đó thoang thoảng mùi thức ăn đường phố, gợi lên một chút ấm áp giữa bầu không khí se lạnh đang dần chìm vào bóng tối. Dòng người dồn dập, tiếng bước chân vội vã, tiếng va chạm lách cách của vali kéo trên nền gạch, tiếng trò chuyện ồn ào chen lẫn những câu tạm biệt nghẹn ngào tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự khởi hành và chia ly.
Giữa bức tranh ồn ào và hối hả ấy, Trần Hạo hiện lên như một điểm tĩnh lặng. Anh không vội vã, không sốt sắng. Dáng người cao gầy trong chiếc áo khoác màu xám trầm, tay xách một chiếc vali nhỏ gọn, di chuyển chậm rãi qua dòng người. Đôi mắt anh, dù điềm tĩnh, lại chất chứa một nỗi suy tư khó gọi tên, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình trong không gian rộng lớn này. Chiếc vali nhỏ bên cạnh anh, tuy đơn giản, lại mang theo một ý nghĩa sâu xa. Nó không chỉ là hành lý cho chuyến đi, mà còn là biểu tượng của một khởi đầu mới, một sự gọn gàng và tối giản hóa những gánh nặng không cần thiết. Nhưng đồng thời, nó cũng ngầm ám chỉ sự cô độc trên con đường mà anh đang bước đi, một hành trình chỉ có một mình anh gánh vác.
Anh dừng lại một chút, để dòng người xô đẩy lướt qua. Từ xa, anh có thể thấy những đôi tình nhân bịn rịn chia tay, những gia đình quấn quýt, và cả những người đàn ông độc hành với ánh mắt mệt mỏi. Mỗi gương mặt đều mang một câu chuyện riêng, một số phận riêng, nhưng tất cả đều hòa vào cái nhịp chung của ga tàu. Trần Hạo không dừng lại ở bất kỳ ai, cũng không để ánh mắt của mình nán lại quá lâu. Anh chỉ lướt qua, như một người quan sát đứng ngoài cuộc.
Nắng vàng nhạt cuối thu đã dần tắt, chỉ còn vương lại chút ánh sáng yếu ớt trên những mái tôn cũ kỹ của sân ga, rồi cũng nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng. Một làn gió mạnh hơn thổi qua, làm những mái tóc của anh bay nhẹ, mang theo cái lạnh buốt của buổi giao mùa. Anh khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác trống trải bỗng ùa về, như thể cơn gió ấy đã thổi bay đi những mảnh ghép cuối cùng của sự bình yên mà anh đã cố công xây dựng.
Một giọng nữ vang lên qua loa, rõ ràng hơn, dứt khoát hơn: "Chuyến tàu SE12 khởi hành lúc 18 giờ 30 phút đến ga Sài Gòn, mời quý khách có vé lên tàu." Giọng nói ấy như một mệnh lệnh, vang lên xé toang không gian, khiến Trần Hạo giật mình, đưa anh trở về với thực tại. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu như tự nhủ với chính mình, rồi rút tờ vé tàu đã cũ sờn ra khỏi túi áo khoác. Những con số trên vé, số ghế, số toa, đều được in rõ ràng. Anh kiểm tra lại một lần nữa, chậm rãi di chuyển về phía cổng soát vé. Mỗi bước chân của anh đều mang một sự từ tốn, không hề có chút hối thúc nào. Anh lướt qua những gương mặt xa lạ, những câu chuyện không tên, mang theo cả sự bình yên đã đạt được từ Chương 950, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi niềm, một sự tiếc nuối ẩn sâu và một khoảng trống chưa được lấp đầy, như thể anh đang đi tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng chưa định hình được. Con đường dẫn vào khoang tàu dài hun hút, như một cánh cửa mở ra một hành trình mới, một hành trình mang tính định mệnh. Anh bước vào, hòa mình vào dòng người, để lại phía sau những âm thanh ồn ã của sân ga.
***
Chuyến tàu SE12 rít lên một tiếng còi dài, xé tan màn đêm, rồi bắt đầu lăn bánh, chậm rãi, đều đều. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray tạo thành một âm thanh quen thuộc, vừa như một lời ru, vừa như một nhịp điệu của thời gian. Trần Hạo tìm đến khoang của mình, số ghế 23A, cạnh cửa sổ. Anh khẽ nhấc chiếc vali nhỏ gọn lên giá hành lý phía trên, rồi ngồi xuống. Ánh hoàng hôn cuối cùng còn sót lại, một dải lụa đỏ cam rực rỡ, đang từ từ chìm nghỉm phía chân trời xa xăm, nhuộm đỏ một góc khoang tàu qua khung cửa kính. Những tia nắng yếu ớt còn vương lại trên mặt kính, như níu kéo chút hơi ấm cuối cùng của một ngày.
Anh tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của con tàu. Cái cảm giác bồng bềnh, chông chênh ấy lại lạ lùng mang đến một sự thư thái, như thể đang đưa anh vào một thế giới khác, tách biệt khỏi mọi lo toan. Tiếng động cơ êm ái của tàu hòa cùng tiếng bánh xe đều đều, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ, ru ngủ lòng người. Tiếng trò chuyện rì rầm của các hành khách khác trong khoang, không quá ồn ào, chỉ đủ để cảm nhận sự hiện diện của những người xa lạ. Thỉnh thoảng, tiếng còi tàu lại vang lên, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của nó, của một hành trình đang tiếp diễn. Mùi da ghế cũ, mùi không khí điều hòa, và thoang thoảng mùi thức ăn nhẹ từ canteen trên tàu, tất cả tạo nên một không gian đặc trưng của những chuyến đi dài. Bầu không khí trong khoang tương đối yên tĩnh, mang một cảm giác tạm bợ của một hành trình, nơi nhiều người chìm vào thế giới riêng của mình, hoặc là một cuốn sách, một giấc ngủ, hoặc là những suy tư miên man.
Một hành khách ngồi ghế đối diện, một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu, định bắt chuyện với Trần Hạo. Ông khẽ mỉm cười, định mở lời hỏi về điểm đến. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt trầm tư của anh, đôi mắt xa xăm đang dõi theo ánh hoàng hôn tắt dần, ông lại thôi. Có lẽ, ông nhận ra rằng có những nỗi niềm không thể chia sẻ, và có những khoảnh khắc mà sự im lặng mới là điều cần thiết nhất. Trần Hạo cũng khẽ gật đầu đáp lại nụ cười của người đàn ông, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi khung cửa sổ.
Trong đầu anh, những suy nghĩ chầm chậm trôi qua. Mục đích của chuyến đi này là gì? Không hẳn là công việc, bởi lẽ dự án "Ươm Mầm Tương Lai" đã và đang phát triển rất tốt, không cần anh phải đích thân đi xa như vậy. Cũng không hẳn là một chuyến nghỉ dưỡng đơn thuần. Anh tự hỏi, có phải anh đang tìm kiếm một cách để trốn tránh, trốn tránh khỏi cái sự bình yên đến mức cô độc của cuộc sống hiện tại? Hay là anh đang tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ, một câu trả lời cho khoảng trống vô hình vẫn còn tồn tại trong trái tim anh, dù anh đã tìm thấy ý nghĩa trong sự cống hiến?
Anh nhìn xuống cổ tay, nơi chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Đó là biểu tượng của thành công, của sự nghiệp vững chắc mà anh đã xây dựng bằng cả mồ hôi và nước mắt. Nó là minh chứng cho một Trần Hạo đã trưởng thành, đã vững vàng, nhưng lại không mang lại sự trọn vẹn. Thành công, tiền tài, địa vị... tất cả những thứ đó không thể lấp đầy cái khoảng trống mà "nếu như ngày đó" đã để lại. Anh đã chấp nhận, đã buông bỏ, nhưng không có nghĩa là mọi thứ đã hoàn toàn biến mất. Giống như một vết sẹo cũ, nó không còn đau nhức, nhưng vẫn luôn hiện hữu, nhắc nhở về một câu chuyện đã qua, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong trái tim.
Trần Hạo lấy điện thoại ra, lướt qua vài tin tức nhưng không thực sự đọc. Anh tắt màn hình, đặt điện thoại xuống và đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại một màu xanh thẫm dần chuyển sang đen. Con tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo anh và những người xa lạ, đi về phía những chân trời chưa biết. Hành trình này, anh biết, không chỉ là một chuyến đi vật lý, mà còn là một hành trình nội tâm, một sự tiếp nối của những suy tư đã bắt đầu từ rất lâu rồi, từ những buổi chiều bên bờ sông cũ của thị trấn năm xưa.
***
Tàu đã đi vào màn đêm. Đèn trên khoang đã bật sáng, hắt xuống thứ ánh sáng vàng dịu, tạo cảm giác ấm cúng hơn một chút. Tiếng bánh xe vẫn chạy đều đặn, không ngừng nghỉ, như một nhịp đập của thời gian. Tiếng gió rít nhẹ khi tàu tăng tốc, lùa qua khe cửa, tạo thành một âm thanh mơ hồ, xa xăm. Đâu đó, tiếng nhạc nhẹ từ tai nghe của một hành khách nào đó vọng lại, một giai điệu buồn bã không lời, như hòa cùng tâm trạng của Trần Hạo. Mùi không khí hòa lẫn từ bên ngoài lùa vào, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, hòa quyện với mùi ghế nệm quen thuộc, tạo nên một sự pha trộn khó tả. Bầu không khí trong khoang càng lúc càng tĩnh lặng hơn. Nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, dựa đầu vào cửa sổ hoặc tựa vào lưng ghế, còn những người khác thì chìm đắm trong thế giới riêng của mình, đọc sách, nghe nhạc, hoặc đơn giản là suy tư.
Trần Hạo tựa đầu vào cửa sổ lạnh lẽo, nhìn ra ngoài. Cảnh vật bên ngoài giờ chỉ còn là những vệt sáng lướt qua nhanh chóng, mờ ảo, những chấm đèn xa xăm của những ngôi nhà nhỏ lẻ hoặc những thị trấn ngủ yên. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt kính, một khuôn mặt trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm. Bên cạnh anh, hình ảnh phản chiếu của những ánh đèn lướt qua, như những mảnh ký ức vụt sáng rồi vụt tắt. Và rồi, những hồi ức cũ cứ thế ùa về, không mời mà đến, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn anh.
Khuôn mặt Lê An hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, vẫn dịu dàng, vẫn mỉm cười như ngày nào bên bờ sông cũ của thị trấn. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, tiếng cười trong trẻo của cô. Anh nhớ về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng. Anh nhớ cả những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô, những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong trái tim. Nỗi nhớ ấy không còn cồn cào, không còn đau đớn như xưa, mà chỉ là một sự tiếc nuối nhẹ nhàng, một nỗi niềm không tên vẫn còn tồn tại. Nó giống như một vết sẹo đã lành, không còn rỉ máu, nhưng mỗi khi chạm vào, vẫn cảm nhận được sự tồn tại của nó, của một câu chuyện đã khép lại nhưng chưa bao giờ được giải quyết trọn vẹn.
Anh đã đạt được sự bình yên, sự chấp nhận ở chương trước, đã tìm thấy ý nghĩa trong sự cống hiến cho xã hội, trong việc kiến tạo những giá trị mới. Nhưng chuyến đi này, sự cô độc giữa dòng người xa lạ trên chuyến tàu, lại khơi gợi lại những cảm xúc sâu kín, một nỗi niềm không tên vẫn còn tồn tại. "Sau cùng, thành công này... là vì ai?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy. Anh đã nỗ lực, đã phấn đấu không ngừng, nhưng liệu có phải tất cả đều hướng về một hình bóng đã xa xăm?
Anh nhớ lại cảm giác khi nhìn Lê An hạnh phúc bên gia đình nhỏ của cô, một hạnh phúc giản dị và trọn vẹn. Lúc đó, anh đã cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận. Nhưng khi anh quay lưng đi, khi anh trở về với cuộc sống của riêng mình, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng khó tả. Đó là một khoảng trống mà dường như không điều gì có thể lấp đầy, không một dự án lớn, không một thành công vang dội nào. "Có lẽ, mình chưa bao giờ thực sự lấp đầy khoảng trống đó," anh thì thầm trong tâm trí. Khoảng trống ấy không phải là thiếu vắng tình yêu, mà là thiếu vắng một sự trọn vẹn, một sự kết nối đã từng có thể xảy ra, nhưng lại vì "chậm một nhịp", vì "lời nói không thành" mà đã vụt mất.
Trần Hạo đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính cửa sổ lạnh lẽo. Cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở về sự thật rằng mọi thứ đã thay đổi, rằng thời gian không ngừng trôi đi. Anh cảm nhận sự chuyển động đều đặn của con tàu, như cuộc đời anh không ngừng trôi đi, mang theo những tiếc nuối và cả những hy vọng mới. Chuyến tàu đường dài này không chỉ là một hành trình vật lý mà còn là một hành trình nội tâm, dẫn Trần Hạo đến một sự kiện quan trọng, một cuộc gặp gỡ định mệnh mà anh chưa hề hay biết. Nỗi niềm không tên và sự trống rỗng trong lòng Trần Hạo, dù anh đã thành công và chấp nhận, báo hiệu rằng anh vẫn cần phải đối mặt hoặc tìm thấy điều gì đó để thực sự trọn vẹn, và điều đó có thể liên quan đến quá khứ của anh và Lê An. Anh nhắm mắt lại, để mặc cho con tàu đưa anh đi, đi về phía một điều gì đó chưa rõ ràng, nhưng anh biết, nó sẽ thay đổi cuộc đời anh một lần nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.