Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 952: Ga Cuối Của Một Thành Công Lạnh Lẽo
Trần Hạo nhắm mắt lại, để mặc cho con tàu đưa anh đi, đi về phía một điều gì đó chưa rõ ràng, nhưng anh biết, nó sẽ thay đổi cuộc đời anh một lần nữa. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng đầy mùi kim loại khô khan và chút ẩm của đêm khuya. Khi anh mở mắt ra, thế giới bên ngoài cửa sổ vẫn là một dải tối đen vô tận, thỉnh thoảng bị xé toạc bởi một vệt sáng lóe lên rồi vụt tắt, như chính những mảnh ký ức về Lê An trong tâm trí anh – xuất hiện bất chợt, rõ ràng trong một khoảnh khắc rồi lại chìm vào bóng tối mịt mờ của lãng quên.
Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray vẫn đều đặn, một bản nhạc công nghiệp ru ngủ mà Trần Hạo đã quen thuộc từ những chuyến đi dài ngày trước đây. Tuy nhiên, đêm nay, âm thanh ấy không mang lại sự bình yên, mà lại như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đang trôi đi, về những gì đã không thể níu giữ. Khoang tàu, tuy đông người, nhưng lại mang đến một cảm giác cô độc đến lạ. Tiếng trò chuyện rì rầm từ phía xa, tiếng trẻ con khóc thút thít rồi lại im bặt, tiếng máy điều hòa xè xè đều đặn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng xô bồ của cuộc sống, nhưng lại càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn quanh, những gương mặt xa lạ đang say ngủ, dựa đầu vào cửa sổ hoặc tựa vào lưng ghế, mỗi người một thế giới riêng, không ai hay biết về nỗi niềm đang gặm nhấm tâm hồn người đàn ông ngồi lặng lẽ bên cửa sổ.
Một người phụ nữ trung niên ngồi ở hàng ghế đối diện, có lẽ là bà mẹ của đứa bé vừa khóc, khẽ cựa mình rồi mở mắt. Bà mỉm cười hiền lành với Trần Hạo khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau. Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua trên môi. Anh không muốn nói chuyện, không muốn phá vỡ cái lớp vỏ bọc bình thản mà anh đã cố gắng dựng lên bấy lâu nay. Người phụ nữ cũng hiểu ý, bà khẽ nhắm mắt lại, lại chìm vào giấc ngủ. Trần Hạo đặt tay lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sáng loáng dưới ánh đèn mờ của khoang tàu. Đó là một chiếc đồng hồ đắt tiền, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Ngón cái của anh vuốt nhẹ mặt kính lạnh lẽo, cảm giác mịn màng của kim loại sang trọng không thể xoa dịu được sự trống rỗng bên trong. Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của những năm tháng đã qua. Anh nhắm mắt lại vài giây, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man, nhưng vô ích. Khi anh mở mắt ra, ánh mắt vẫn vô định nhìn vào hư không, xuyên qua lớp kính cửa sổ nơi bóng đêm đặc quánh. Những vệt sáng lướt qua nhanh như thước phim tua chậm, không để lại dấu ấn nào rõ rệt, giống như những ký ức về hạnh phúc anh đã từng nắm giữ, giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh mờ nhạt. Mùi ghế nệm cũ kỹ, lẫn với chút mùi thức ăn phảng phất từ những bữa ăn vội vã của các hành khách, và mùi kim loại đặc trưng của tàu hỏa, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian chật chội và tù túng, càng khiến Trần Hạo cảm thấy ngột ngạt hơn trong chính tâm hồn mình. Anh ước gì có thể mở cửa sổ để hít thở một làn không khí trong lành, để gió đêm gột rửa đi những muộn phiền đang bủa vây. Nhưng đó chỉ là một ước muốn xa xỉ trên chuyến tàu đêm.
Khoang tàu dần chìm vào sự tĩnh lặng sâu hơn khi hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Tiếng bánh xe vẫn đều đặn, nhưng giờ đây nó nghe như một nhịp đập chậm rãi của trái tim anh, nặng nề và mệt mỏi. Trần Hạo vẫn ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt không chớp nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì trong bóng đêm dày đặc ấy, có lẽ là một câu trả lời, một sự giải thoát, hay chỉ đơn giản là một điểm tựa cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy không ngừng trong đầu. Anh nhớ lại những lời Lê An đã nói năm xưa: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù đã rất lâu, vẫn ghim sâu vào tâm trí anh, một lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự thật rằng tình yêu không chỉ cần có cảm xúc, mà còn cần sự dũng cảm để bày tỏ, cần đúng thời điểm để cất lời. Anh đã *chậm một nhịp*, đã để *lời nói không thành* mà vụt mất cả một đời. Cái cảm giác hối tiếc ấy, nó không còn cháy bỏng như ngọn lửa thiêu đốt, mà chỉ âm ỉ như tàn tro, nhưng đủ để Trần Hạo cảm nhận được sự tồn tại của nó, một vết sẹo mãi mãi không thể lành lặn hoàn toàn. Anh tự hỏi, liệu có bao nhiêu người trên chuyến tàu này cũng đang mang trong mình những nỗi niềm tương tự, những câu chuyện *nếu như ngày đó* đã không thể thành hiện thực? Có lẽ, sự cô độc của anh không phải là duy nhất, nhưng nó vẫn là của riêng anh, một gánh nặng mà anh phải tự mình gánh vác.
***
Đêm càng về khuya, không gian trong khoang tàu càng chìm sâu vào sự mờ ảo và tĩnh mịch. Chỉ còn ánh đèn lờ mờ từ lối đi và những màn hình điện thoại le lói từ vài hành khách thức giấc. Trần Hạo vẫn không ngủ được. Anh rút chiếc điện thoại di động ra khỏi túi áo, màn hình sáng lên, hắt một ánh sáng xanh nhạt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và một chút chua chát. Anh lướt qua những bức ảnh trong thư viện của mình. Không phải ảnh gia đình, bạn bè, hay những khoảnh khắc đời thường, mà là những hình ảnh về các công trình anh đã thực hiện, những dự án kiến trúc đồ sộ, những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa thành phố, những ngôi trường học khang trang ở vùng sâu vùng xa. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp buổi lễ khánh thành một trung tâm văn hóa cộng đồng, nơi anh đứng giữa đám đông, nhận những tràng pháo tay tán thưởng, gương mặt rạng rỡ nở nụ cười chiến thắng.
Anh đã có tất cả. Tiền tài, địa vị, sự kính trọng từ đồng nghiệp, đối tác. Những hợp đồng bạc tỷ, những dự án thành công vang dội, những lời ca ngợi không ngớt từ báo chí và truyền thông. Anh đã xây dựng một đế chế riêng cho mình, một sự nghiệp lừng lẫy mà nhiều người mơ ước. Từ một chàng trai tỉnh lẻ lên thành phố với hai bàn tay trắng, anh đã vươn lên đỉnh cao, trở thành một cái tên có sức ảnh hưởng trong ngành. Xung quanh anh luôn có người, những buổi tiệc tùng sang trọng, những cuộc họp chiến lược căng thẳng, những chuyến công tác không ngừng nghỉ. Nhưng khi đêm xuống, khi mọi thứ tĩnh lặng, khi anh chỉ còn một mình đối mặt với chính mình, anh nhận ra một khoảng trống không thể lấp đầy bằng bất kỳ vật chất nào. Nó không phải là sự thiếu thốn, mà là một cảm giác trống rỗng đến cùng cực, một nỗi niềm không tên mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới.
"Đây là tất cả sao?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy. "Đây có phải là cái mà mình đã khao khát, đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân, cả một mối tình để đạt được?" Anh nhớ lại những đêm thức trắng bên bản vẽ, những ngày quên ăn quên ngủ vì công việc, những áp lực chồng chất tưởng chừng không thể vượt qua. Anh đã đặt sự nghiệp lên trên hết, tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, khi đã đứng trên đỉnh cao, anh lại cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Sự thành công ấy, nó như một tòa tháp cao vút mà anh tự xây dựng, nhưng càng lên cao, không khí càng loãng, và sự cô độc càng bao trùm. Anh đã đạt được mọi thứ mình muốn, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất: một người để chia sẻ, một bến đỗ bình yên cho tâm hồn.
Anh lướt qua thêm một vài bức ảnh nữa, những gương mặt của đồng nghiệp, của những người anh đã giúp đỡ thông qua các dự án từ thiện. Anh nhìn thấy niềm vui, sự biết ơn trong ánh mắt của họ. Đúng, việc cống hiến cho xã hội đã mang lại cho anh một ý nghĩa sống mới, một sự bình yên nội tâm mà anh đã không tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Nhưng đó là một loại bình yên khác, một sự mãn nguyện của lý trí, không phải là sự ấm áp, trọn vẹn của trái tim. Nó giống như một loại thuốc an thần, giúp anh quên đi nỗi đau, nhưng không thể chữa lành vết thương. Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng anh đã chấp nhận số phận, chấp nhận con đường riêng của mình. Nhưng trên chuyến tàu đêm nay, giữa dòng người xa lạ, những cảm xúc sâu kín lại trỗi dậy, những câu hỏi không lời lại vang vọng.
Khoảng trống ấy, nó không chỉ là thiếu vắng tình yêu, mà là thiếu vắng một sự trọn vẹn, một sự kết nối đã từng có thể xảy ra, nhưng lại vì *chậm một nhịp*, vì *lời nói không thành* mà đã vụt mất. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã sai lầm khi đặt ra những ưu tiên như vậy? Liệu có phải anh đã quá tham vọng, quá cố chấp mà quên đi những giá trị thực sự của cuộc sống? Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt anh, đôi mắt anh ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Anh đã có tất cả, nhưng lại cảm thấy thiếu thốn mọi thứ. "Sau cùng, thành công này... là vì ai?" Câu hỏi ấy lại vang lên, nặng trĩu trong không gian tĩnh lặng của khoang tàu, không có lời đáp, chỉ có tiếng bánh xe nghiến ken két đều đặn như một lời thì thầm của số phận.
***
Thời gian trôi qua thật chậm, từng khoảnh khắc như kéo dài vô tận trong bóng tối mờ ảo của khoang tàu. Rạng sáng, trước bình minh, không khí bên ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển mình, từ màu đen đặc quánh sang một màu xám chì u buồn, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Nhưng Trần Hạo vẫn không thể ngủ. Anh cảm nhận rõ ràng sự cô độc đang bao trùm lấy mình, từng chút một, như một tấm chăn lạnh lẽo. Cơ thể anh mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí anh lại không ngừng hoạt động, xoáy sâu vào những suy tư không lối thoát. Tiếng còi tàu vang lên một cách đột ngột, xé toạc màn đêm, nghe thật thê lương và xa vắng, như tiếng vọng từ một miền ký ức đã rất xa.
Thành công rực rỡ đã đưa anh lên đỉnh cao, nhưng cũng đồng thời tách anh ra khỏi những kết nối chân thật, những mối quan hệ giản dị, đời thường. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình xung quanh mình, quá cao, quá vững chắc, đến nỗi không ai có thể bước vào, và chính anh cũng không thể bước ra. Anh nghĩ về gia đình, những bữa cơm một mình trong căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố, nơi ánh đèn rực rỡ không thể xua đi sự lạnh lẽo của bốn bức tường. Cha mẹ anh đã già, họ hạnh phúc với cuộc sống bình dị ở quê, và anh, dù có cố gắng bù đắp bằng vật chất, cũng không thể ở bên họ thường xuyên, không thể chia sẻ những bữa cơm ấm cúng, những câu chuyện vặt vãnh mỗi ngày. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều.
Một thoáng hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh. Không phải là sự nuối tiếc mãnh liệt, cồn cào như những năm đầu sau khi cô kết hôn, mà là một nỗi day dứt âm ỉ, một cảm giác nhói nhẹ nơi trái tim. Đó là nỗi day dứt về một *nếu như* đã không thành hiện thực, về một sự ấm áp giản dị mà anh đã bỏ lỡ. Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không *chậm một nhịp*, liệu cuộc đời anh có khác? Liệu anh có đang ngồi đây, giữa chuyến tàu đêm lạnh lẽo này, với một tâm hồn trống rỗng đến vậy? Anh nhớ về nụ cười của cô, về ánh mắt dịu dàng, về những buổi chiều tan học chung đường bên bờ sông cũ. Tất cả những hình ảnh ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của ký ức, lung linh nhưng xa vời, như những vì sao trên bầu trời đêm mà anh chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.
Anh biết Lê An đang sống một cuộc đời hạnh phúc, viên mãn bên chồng và các con. Anh đã tận mắt chứng kiến điều đó trong lần gặp lại cuối cùng, và anh đã cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận. Nhưng sự chấp nhận đó, nó giống như một lớp vỏ bọc bên ngoài, che giấu đi phần lõi vẫn còn nguyên vẹn vết thương. Anh đã tìm thấy ý nghĩa trong công việc, trong sự cống hiến, nhưng đó là một ý nghĩa của lý trí, không phải của trái tim. Trái tim anh vẫn còn một *khoảng trống vô hình*, một nơi mà chỉ có Lê An, hoặc một tình yêu tương tự như thế, mới có thể lấp đầy. Nhưng cơ hội đã vụt mất, bởi *lời nói không thành*, bởi sự e dè, và bởi *chậm một nhịp*.
Trần Hạo quay mặt vào cửa sổ, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính mờ ảo. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên. Anh không còn phân biệt được đâu là mình, đâu là bóng đêm bên ngoài. Hai hình ảnh hòa quyện vào nhau, tạo thành một thực thể cô độc, lạc lõng giữa dòng chảy của thời gian. Tiếng bánh xe vẫn đều đặn, như một lời thì thầm không ngừng của số phận. Anh cảm nhận được sự va chạm nhẹ của con tàu mỗi khi nó chuyển mình, một cảm giác rung lắc mơ hồ truyền đến toàn thân, như cuộc đời anh không ngừng chao đảo giữa những tiếc nuối và những hy vọng mong manh. Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh, lạnh ngắt, như giọt sương đêm đọng lại trên cửa kính. Nó không phải là nước mắt của sự đau đớn dữ dội, mà là của sự mệt mỏi tột cùng, của nỗi buồn chất chứa đã quá lâu. Anh vội vàng đưa tay lau đi, như thể sợ ai đó sẽ nhìn thấy sự yếu đuối hiếm hoi ấy, sợ lộ ra cái khoảng trống mà anh đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Giọt nước mắt ấy, nó chảy xuống, hòa vào bóng đêm, như chính những nỗi niềm của Trần Hạo, vĩnh viễn chìm sâu vào sự im lặng.
Cảm giác cô độc và nỗi trống rỗng này, nó không phải là một kết thúc, mà là một động lực. Nó thôi thúc anh tiếp tục hành trình, vô thức tìm kiếm điều gì đó để lấp đầy, một điều mà anh không biết là gì, nhưng anh tin rằng nó đang chờ đợi ở phía trước. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh, đưa Trần Hạo đi qua những thị trấn còn say ngủ, qua những cánh đồng mờ sương, đi về phía một điều gì đó chưa rõ ràng, nhưng anh biết, nó sẽ thay đổi cuộc đời anh một lần nữa, và có thể, nó sẽ liên quan đến quá khứ, đến một hình bóng đã từng rất đỗi thân quen. Bóng đêm dần tan, và một ngày mới sắp sửa bắt đầu, mang theo những hy vọng mới, và cả những cuộc gặp gỡ định mệnh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.