Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 953: Giai Điệu Về Miền Ký Ức Xanh
Tiếng bánh xe vẫn đều đặn nghiến trên đường ray, như một lời thì thầm không ngừng của số phận, cuốn Trần Hạo đi qua những thị trấn còn say ngủ, qua những cánh đồng mờ sương. Anh cảm nhận được sự va chạm nhẹ của con tàu mỗi khi nó chuyển mình, một cảm giác rung lắc mơ hồ truyền đến toàn thân, như cuộc đời anh không ngừng chao đảo giữa những tiếc nuối và những hy vọng mong manh. Giọt nước mắt lạnh ngắt đêm qua đã khô, nhưng cái lạnh lẽo của nó vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một lời nhắc nhở về sự yếu đuối hiếm hoi mà anh đã cố giấu kín.
Bóng đêm dần tan, và một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Qua ô cửa kính mờ ảo, Trần Hạo có thể thấy những vệt sáng đầu tiên của bình minh đang xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ cảnh vật. Ánh sáng non yếu, nhợt nhạt, nhưng đủ để vẽ nên những đường nét lờ mờ của hàng cây ven đường, của mái nhà ngói đỏ thấp thoáng phía xa. Cả khoang tàu vẫn còn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc, chỉ có tiếng thở đều đều của những hành khách đang say giấc và tiếng động cơ xe lửa gầm gừ không ngừng. Trần Hạo vẫn ngồi yên vị bên cửa sổ, tấm lưng dựa vào thành ghế, đầu hơi nghiêng, ánh mắt vô hồn dõi theo những hình ảnh lướt qua như một thước phim quay chậm. Tâm trí anh, dẫu đêm đã qua, vẫn không ngừng suy tư, những cảm xúc hỗn độn từ đêm tối vẫn còn vương vấn, quấn quýt lấy anh như sương giăng.
"Một hành trình dài..." anh thầm thì trong đầu, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả chính anh cũng khó nghe rõ. "Không biết sẽ đi về đâu, hay chỉ là đi vòng quanh những nỗi niềm cũ?"
Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo bao nhiêu trĩu nặng trong lòng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm chút bình yên trong tiếng bánh xe đều đều, trong cái nhịp điệu đơn điệu của chuyến đi. Nhưng bình yên có vẻ là một thứ xa xỉ đối với anh lúc này. Nỗi trống rỗng, cái "khoảng trống vô hình" trong trái tim anh, vẫn ở đó, không hề suy suyển. Thành công rực rỡ mà anh đã đạt được, những đỉnh cao mà anh đã chinh phục, tất cả giờ đây chỉ như một lớp vỏ hào nhoáng, không thể nào lấp đầy được cái phần lõi mục rỗng bên trong. Anh đã cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những dự án lớn, bằng những thành tựu nối tiếp thành tựu, nhưng tất cả đều vô ích. Nó giống như một vết thương lòng đã lành miệng nhưng vẫn để lại một vết sẹo sâu, âm ỉ đau mỗi khi trái gió trở trời.
Trần Hạo mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh không còn nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, mà nhìn vào bên trong, vào những góc khuất sâu thẳm của tâm hồn mình. Anh thấy một Trần Hạo của ngày hôm nay, trầm tĩnh, thành đạt, nhưng cũng cô độc và lạc lõng. Và anh thấy một Trần Hạo của ngày xưa, một cậu bé vụng về, e dè, đã đánh mất đi cơ hội của đời mình chỉ vì "chậm một nhịp". Tiếng bánh xe vẫn vang vọng, nhưng trong tai anh, nó giống như tiếng tích tắc của đồng hồ, đếm ngược những khoảnh khắc đã trôi qua không thể lấy lại. Thời gian là một dòng sông nghiệt ngã, chỉ chảy về phía trước, không bao giờ quay lại. Và anh, đứng giữa dòng sông đó, chỉ có thể nhìn về quá khứ với một nỗi tiếc nuối vô hạn, một nỗi "nếu như" không bao giờ có lời giải đáp.
Anh nghĩ về những chuyến đi trước đây, những chuyến công tác vội vã, những kỳ nghỉ ngắn ngủi. Anh luôn tìm kiếm một điều gì đó, một ý nghĩa, một sự kết nối. Nhưng mỗi lần trở về, anh lại nhận ra rằng mình vẫn trống rỗng như cũ. Chuyến tàu này, liệu có khác? Liệu nó có đưa anh đến một nơi nào đó, không chỉ là một địa điểm vật lý, mà là một điểm đến cho tâm hồn? Hay nó chỉ đơn thuần là một cuộc chạy trốn khỏi chính mình, khỏi những nỗi niềm cũ rích đã ăn sâu vào máu thịt? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng anh cần phải đi, cần phải tiếp tục di chuyển, như thể việc đứng yên sẽ khiến anh bị nuốt chửng bởi sự cô độc.
Nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua màn sương mỏng còn sót lại, rọi những tia sáng vàng óng vào khoang tàu. Không gian dần trở nên ấm áp hơn, và vài hành khách đã bắt đầu cựa quậy, thức giấc. Tiếng thì thầm nhỏ nhẹ, tiếng lật báo, tiếng ho khan khe khẽ bắt đầu phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Trần Hạo vẫn trầm ngâm, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức lộn xộn trong đầu. Anh biết rằng mình đã chấp nhận số phận, chấp nhận Lê An đã có một cuộc sống riêng, hạnh phúc. Nhưng sự chấp nhận đó, nó giống như một cái giếng cạn. Anh có thể nói rằng mình đã buông bỏ, nhưng đôi khi, một cơn gió nhẹ lướt qua, một giọt nước rơi xuống, cũng đủ để khuấy động tận đáy sâu những nỗi niềm tưởng chừng đã ngủ yên. Anh ước gì mình có thể thực sự bình yên, thực sự quên đi. Nhưng những hình ảnh, những cảm xúc, chúng cứ như những chiếc lá mùa thu, rụng xuống rồi lại mọc lên, không ngừng đeo bám.
Trần Hạo đưa tay xoa nhẹ thái dương, một cử chỉ mệt mỏi quen thuộc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Cảnh vật giờ đây đã rõ ràng hơn, những hàng cây xanh mướt, những cánh đồng lúa đang thì con gái trải dài tít tắp, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ. Nhưng tâm hồn anh lại chẳng thể tìm thấy sự thanh bình ấy. Anh tự hỏi, liệu có một phép màu nào đó, một cuộc gặp gỡ định mệnh nào đó, có thể giúp anh tìm thấy mảnh ghép còn thiếu trong trái tim mình? Hay tất cả chỉ là những ảo vọng, những tia hy vọng mong manh mà anh tự vẽ ra để lừa dối chính mình? Chuyến tàu vẫn miệt mài lăn bánh, đưa anh đi qua những miền đất lạ, mang theo cả một quá khứ không thể nào rũ bỏ.
***
Thời gian trôi qua chầm chậm trên chuyến tàu, kéo theo những suy tư không dứt của Trần Hạo. Nắng đã lên cao, chiếu rực rỡ qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn khoang tàu và trên gương mặt trầm tĩnh của anh. Một không khí nhộn nhịp hơn bắt đầu lan tỏa. Tiếng người trò chuyện, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng rao hàng của người bán nước, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đời thường mà Trần Hạo vẫn luôn cảm thấy xa lạ. Anh không tham gia vào bất kỳ cuộc trò chuyện nào, chỉ giữ cho mình một không gian riêng, một khoảng lặng giữa dòng chảy ồn ào của cuộc sống.
Bỗng, một giai điệu nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong thế giới riêng của Trần Hạo. Đó là tiếng nhạc phát ra từ chiếc điện thoại của một hành khách trung niên ngồi hàng ghế phía trước. Người đàn ông đó, với mái tóc muối tiêu và gương mặt hiền lành, đang chăm chú vào màn hình điện thoại, không hề hay biết rằng mình vừa vô tình chạm vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn của người đàn ông phía sau. Giai điệu ấy, trong trẻo và thanh thoát, len lỏi vào không gian, xuyên qua những tiếng ồn ào xung quanh, và bất ngờ chạm đến trái tim Trần Hạo, như một mũi tên xé gió, găm thẳng vào nơi anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay.
Anh giật mình, đôi mắt đang nhìn vô định bỗng chốc có thần trở lại. Anh không kìm được mà khẽ thốt lên: "Bài hát này..." Giọng anh khẽ đến mức chỉ như một làn hơi thoát ra khỏi lồng ngực, nhưng đủ để bản thân anh nghe rõ. Anh mở mắt, hướng ánh nhìn về phía chiếc điện thoại, tai anh tự động dò tìm từng nốt nhạc, từng ca từ. Đó là một bài hát cũ, một bản tình ca quen thuộc của một ban nhạc thanh xuân đã từng rất nổi tiếng. Anh đã nghe nó không biết bao nhiêu lần, từ những chiếc đài cũ kỹ, từ những quán cà phê vỉa hè, từ những đêm sinh hoạt văn nghệ ở thị trấn nhỏ. Nhưng chưa bao giờ, nó lại có sức lay động mạnh mẽ đến vậy.
Bài hát ấy không chỉ là một giai điệu, nó là một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa của thời gian, đưa anh trở về với những miền ký ức đã phủ bụi. Từng nốt nhạc như những hạt mưa rơi tí tách, tưới mát tâm hồn khô cằn của anh, đồng thời cũng khiến những vết sẹo cũ nhói đau. Mùi vải ghế cũ, mùi cà phê phảng phất từ hàng ghế trước, mùi ẩm mốc đặc trưng của toa tàu, tất cả dường như tan biến. Thay vào đó, một mùi hương khác ùa về, rõ ràng và sống động đến kinh ngạc: mùi phù sa sông, mùi cỏ dại cháy nắng, mùi của tuổi thơ.
Trần Hạo không thể rời mắt khỏi khoảng không trước mặt, nhưng tâm trí anh đã hoàn toàn đắm chìm vào dòng chảy của những hình ảnh xưa cũ. Anh nhìn thấy mình, một cậu bé gầy gò, đen nhẻm, với mái tóc cắt ngang trán, đang cắm cúi bắt cào cào trên cánh đồng lúa xanh rì. Bên cạnh anh, một cô bé với mái tóc tết hai bím, đôi mắt to tròn lấp lánh, đang cười khúc khích, chiếc váy hoa bạc màu phấp phới trong gió chiều. Đó là Lê An. Hình ảnh ấy chân thực đến nỗi anh gần như có thể chạm vào làn da rám nắng của cô, nghe thấy tiếng cười giòn tan của cô hòa cùng tiếng ve kêu râm ran.
Tiếng nhạc vẫn vang vọng, như một lời dẫn chuyện dịu dàng, đưa anh đi sâu hơn vào mê cung ký ức. Anh nhớ những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe trên con đường đất đỏ bụi mù mịt. Chiếc xe cà tàng của anh chở cô bạn nhỏ nhắn phía sau, tóc cô bay phấp phới, chạm nhẹ vào má anh. Tim anh khi ấy đập rộn ràng, một thứ cảm xúc lạ lẫm mà anh chưa thể gọi tên. Anh nhớ cả những lần cô bị bạn bè trêu chọc vì quá hiền lành, anh đã lao ra bảo vệ cô mà không chút do dự. Sau đó, hai đứa lại ngồi bên bờ sông cũ, ném những viên đá nhỏ xuống mặt nước phẳng lặng, nhìn những gợn sóng lan tỏa mãi ra xa. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, in bóng hai đứa trẻ nhỏ bé, mơ mộng trên nền trời rực rỡ.
Những ký ức ấy, tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, mang theo cả sự ấm áp của tình bạn thuở ấu thơ và nỗi day dứt khôn nguôi của một tình yêu đã lỡ nhịp. "Nếu như ngày đó..." câu nói quen thuộc lại vang vọng trong đầu anh, như một điệp khúc buồn bã của định mệnh. Anh tự hỏi, liệu Lê An có còn nhớ bài hát này không? Liệu cô có còn nhớ những kỷ niệm ấy, những buổi chiều bên bờ sông, những lời hứa ngây thơ? Có lẽ cô đã quên rồi, hoặc nếu có nhớ, thì cũng chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời viên mãn của cô. Còn anh, anh vẫn mãi mắc kẹt trong những vòng xoáy của quá khứ, của những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
Trần Hạo nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy tiếc nuối khẽ nở trên môi anh. Anh cố gắng níu giữ lấy những hình ảnh ấy, như một người sắp chết đuối níu lấy một cọng rơm. Tiếng nhạc vẫn đều đặn, như một dòng sông ký ức không ngừng chảy, cuốn anh đi mãi, về một miền xa thẳm, nơi có một cô bé tên Lê An, và một cậu bé tên Trần Hạo, đã từng có tất cả, nhưng lại đánh mất tất cả chỉ vì "chậm một nhịp".
***
Trong tâm trí Trần Hạo, khung cảnh chuyến tàu dần tan biến, nhường chỗ cho một thị trấn ven sông rực rỡ nắng. Anh thấy mình là một cậu bé, khoảng chừng mười tuổi, với chiếc áo thun cũ kỹ và chiếc quần short bạc màu, đang chạy nh��y trên con đường đất ven bờ sông. Bàn chân trần của anh cảm nhận rõ rệt sự mềm mịn của đất ẩm sau cơn mưa đêm, xen lẫn với những hạt cát li ti đã được nắng hong khô. Hương đất ngai ngái, mùi cỏ non thoang thoảng, và đặc biệt là mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quê hương, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của anh. Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây cổ thụ ven đường, tiếng chim hót líu lo, và tiếng nước sông chảy róc rách, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của tuổi thơ.
Bên cạnh anh, Lê An, với mái tóc tết hai bím gọn gàng và chiếc váy hoa đã sờn màu, đang cười khúc khích. Cô bé có đôi mắt to tròn, đen láy, ánh lên vẻ tinh nghịch và sự hồn nhiên của một đứa trẻ. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến cả một góc trời như sáng bừng lên. Họ cùng nhau đuổi bắt những đàn bướm trắng bay lượn trên cánh đồng cỏ lau, hái những bông hoa dại ven đường để kết thành vòng đội đầu. Trần Hạo nhớ rất rõ cảm giác khi những ngón tay nhỏ bé của Lê An chạm vào tay anh, một sự ấm áp lan tỏa, khiến trái tim cậu bé Trần Hạo khi ấy đập rộn ràng một cách lạ lùng. Đó là một cảm giác thuần khiết, chưa vướng bận bất kỳ sự toan tính nào của người lớn.
"Hạo này, sau này lớn lên cậu có đi xa không?" Lê An quay sang hỏi anh, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. Cô bé đang ngồi xổm bên bờ sông, dùng một cành cây nhỏ vẽ vời những hình thù ngộ nghĩnh trên cát. Ánh nắng chiều tàng chiếu vào khuôn mặt cô bé, làm nổi bật những sợi tóc tơ vàng óng.
Trần Hạo khi ấy đang mải miết ném những viên đá nhỏ xuống mặt sông, nhìn những vòng sóng lan tỏa. Câu hỏi của Lê An khiến anh giật mình, ngẩng đầu lên. Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô bé, và không chút do dự, anh đáp lời, với tất cả sự chân thành của một đứa trẻ.
"Dù có đi đâu, tớ cũng sẽ về đây với An mà. Tớ sẽ không bao giờ bỏ An một mình đâu."
Lời hứa ấy, giản dị và ngây thơ, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. Trần Hạo nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Lê An khi nghe câu trả lời đó. Cô bé tin anh, tin vào lời hứa của một người bạn thân thiết, một "thanh mai trúc mã" sẽ mãi mãi ở bên mình. Họ đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu buổi chiều như thế, bên bờ sông cũ, nơi những ước mơ đầu đời được dệt nên từ những lời hứa vu vơ, từ những cái nắm tay hờ hững, từ những ánh mắt ngại ngùng. Họ cùng nhau thả những chiếc thuyền giấy nhỏ, gửi gắm ước mơ của mình theo dòng nước. Anh nhớ mùi hương thoang thoảng của tóc Lê An khi cô bé tựa đầu vào vai anh, cùng ngắm hoàng hôn đỏ rực cả một góc trời. Anh nhớ cả những lần cô bé giận dỗi, anh đã phải dỗ dành, hứa hẹn đủ điều mới khiến cô bé nở nụ cười trở lại.
Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, chúng là những cảm xúc, những âm thanh, những mùi hương sống động như thể anh đang thực sự sống lại khoảnh khắc đó. Tiếng cười của Lê An, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng mái chèo khua nước từ một con thuyền nhỏ phía xa, tất cả đều rõ ràng đến mức anh có thể cảm nhận được từng chi tiết. Anh thấy mình ngồi đó, bên cạnh Lê An, đôi chân đung đưa chạm vào mặt nước mát lạnh, nhìn những chú cá nhỏ bơi lội tung tăng. Khi ấy, cuộc sống thật đơn giản, thật bình yên, và tương lai dường như là một bức tranh tươi sáng, không một chút gợn mây. Anh và Lê An, ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau, sẽ cùng nhau lớn lên, cùng nhau già đi, trên chính mảnh đất ven sông này.
Nhưng cuộc đời, vốn dĩ không phải là một câu chuyện cổ tích. Lời hứa "không quên em" của Trần Hạo đã không đủ để níu giữ hy vọng khi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Anh đã đi xa, rất xa, đúng như Lê An đã hỏi. Và khi anh trở về, mọi thứ đã thay đổi. Lời hứa thuở nhỏ đã vỡ tan như bong bóng xà phòng, để lại trong lòng anh một nỗi đau âm ỉ, một vết sẹo không bao giờ lành. "Dù có đi đâu, tớ cũng sẽ về đây với An mà." Câu nói ấy giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một lời hứa hẹn, mà là một lời tự trách, một sự hối hận muộn màng.
Trần Hạo nhắm mắt lại, một nụ cười tiếc nuối khẽ nở trên môi anh. Nụ cười ấy pha lẫn giữa sự ngọt ngào của ký ức và sự cay đắng của hiện thực. Anh biết rằng những khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ quay trở lại. Anh đã từng có tất cả, một tình yêu trong sáng, một người bạn tri kỷ, nhưng anh đã không biết trân trọng. Anh đã để nó tuột khỏi tầm tay, chỉ vì sự e dè, vì "lời nói không thành", và vì "chậm một nhịp". Những ký ức tươi đẹp ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ, lung linh nhưng xa vời, như những vì sao trên bầu trời đêm mà anh chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.
***
Bản nhạc kết thúc đột ngột, kéo Trần Hạo ra khỏi dòng chảy miên man của ký ức. Sự im lặng bất ngờ bao trùm lấy khoang tàu, chỉ còn lại tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray và tiếng rì rầm của những cuộc trò chuyện xung quanh. Khung cảnh thị trấn ven sông rực rỡ nắng chiều tà bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh quen thuộc của khoang tàu, với ánh nắng ban mai chiếu xiên qua cửa sổ, những hàng ghế bọc nỉ và gương mặt thờ ơ của những hành khách. Trần Hạo mở mắt, nụ cười tiếc nuối trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là một ánh mắt đượm buồn, chứa chan nỗi tiếc nuối và sự hụt hẫng.
Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác choáng váng khi phải đối mặt với thực tại phũ phàng. Mùi phù sa, mùi cỏ dại và tiếng ve kêu râm ran đã biến mất, thay vào đó là mùi vải ghế cũ, mùi cà phê và hơi ẩm đặc trưng của toa tàu. Tất cả những gì còn lại là một khoảng trống mênh mông trong lòng, như thể một phần hồn anh vừa bị xé toạc ra rồi lại vá víu một cách tạm bợ.
"Giá như... giá như ngày đó mình dũng cảm hơn một chút." Anh thầm nghĩ, giọng nói không thành lời nhưng lại vang vọng như sấm trong tâm trí. Câu nói ấy, như một lời nguyền rủa, đã đeo bám anh suốt bao nhiêu năm qua. Nó là cái kim châm vào vết thương lòng, là nỗi day dứt không nguôi về một "nếu như" không bao giờ có thể xảy ra. Anh đã để thời gian trôi đi, để sự e dè che mờ lý trí, để "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu có thể đã rất đẹp.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm như muốn tìm kiếm điều gì đó đã mãi mất đi. Cảnh vật bên ngoài vẫn lướt qua nhanh chóng, những hàng cây, những ngôi nhà, những cánh đồng lúa, tất cả đều là những hình ảnh vô tri, không thể thấu hiểu được nỗi lòng của anh. Thành công rực rỡ trong sự nghiệp, địa vị xã hội đáng nể, tất cả những điều đó giờ đây trở nên vô nghĩa trước sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: một mái ấm, một tình yêu, một người để sẻ chia.
Nỗi day dứt về "thời điểm" lại ùa về, như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát. Anh đã "chậm một nhịp", chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Anh tự hỏi, liệu có phải ông trời đã định sẵn như vậy? Hay chính anh đã tự tay đánh mất đi hạnh phúc của mình? Những kỷ niệm ấu thơ sống động vừa rồi, những lời hứa ngây thơ bên bờ sông cũ, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự khắc khoải trong lòng anh. Mối liên kết sâu sắc giữa anh và Lê An, dù giờ đây chỉ còn là ký ức, vẫn hiện hữu, như một sợi chỉ vô hình, dai dẳng nối liền hai tâm hồn đã từng rất gần gũi.
Trần Hạo dựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận rõ sự rung lắc của chuyến tàu, từng nhịp chuyển động như đang đưa anh đến một ngã rẽ mới, hoặc có lẽ, chỉ là một trạm dừng chân tạm thời trên con đường không lối thoát của những nỗi niềm. Anh biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới, dù là với ai, dù là trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ xoay quanh chủ đề này, chủ đề về "giá như" và "thời điểm". Nó sẽ mang lại một cảm giác bình thản, nhưng cũng đầy tiếc nuối, như chính cuộc đời anh.
Những hình ảnh về Lê An, về nụ cười của cô, về ánh mắt dịu dàng, về những buổi chiều tan học chung đường bên bờ sông cũ, tất cả lại hiện về, không còn là những mảnh vỡ xa vời, mà là một bức tranh rõ nét, sống động. Chúng không còn làm anh đau đớn dữ dội như trước, mà chỉ còn là một nỗi buồn âm ỉ, một sự chấp nhận lặng lẽ. Anh đã học cách sống chung với nỗi buồn đó, coi nó như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo Trần Hạo đi về phía trước, về phía một điều gì đó chưa rõ ràng, nhưng anh tin rằng nó sẽ liên quan đến quá khứ, đến một hình bóng đã từng rất đỗi thân quen, và đến những lời thì thầm không thành của trái tim anh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.