Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 954: Vệt Nắng Hoàng Hôn Trên Lối Cũ
Trần Hạo dựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận rõ sự rung lắc của chuyến tàu, từng nhịp chuyển động như đang đưa anh đến một ngã rẽ mới, hoặc có lẽ, chỉ là một trạm dừng chân tạm thời trên con đường không lối thoát của những nỗi niềm. Anh biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới, dù là với ai, dù là trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ xoay quanh chủ đề này, chủ đề về "giá như" và "thời điểm". Nó sẽ mang lại một cảm giác bình thản, nhưng cũng đầy tiếc nuối, như chính cuộc đời anh. Những hình ảnh về Lê An, về nụ cười của cô, về ánh mắt dịu dàng, về những buổi chiều tan học chung đường bên bờ sông cũ, tất cả lại hiện về, không còn là những mảnh vỡ xa vời, mà là một bức tranh rõ nét, sống động. Chúng không còn làm anh đau đớn dữ dội như trước, mà chỉ còn là một nỗi buồn âm ỉ, một sự chấp nhận lặng lẽ. Anh đã học cách sống chung với nỗi buồn đó, coi nó như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo Trần Hạo đi về phía trước, về phía một điều gì đó chưa rõ ràng, nhưng anh tin rằng nó sẽ liên quan đến quá khứ, đến một hình bóng đã từng rất đỗi thân quen, và đến những lời thì thầm không thành của trái tim anh.
***
Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền không lời cho dòng suy tư không dứt của Trần Hạo. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, đầu tựa vào tấm kính cửa sổ lạnh ngắt, đôi mắt khép hờ để mặc cho tâm trí lạc trôi giữa thực tại và ký ức. Đêm đã qua, một đêm dài với những mảnh vụn giấc mơ chắp vá, những hình ảnh chập chờn của một quá khứ tưởng chừng đã ngủ yên. Giờ đây, khi sương mù bên ngoài cửa sổ dần tan đi, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh, Trần Hạo khẽ mở mắt.
Một tia nắng ban mai yếu ớt, mỏng manh như tơ lụa, xuyên qua lớp kính, đậu nhẹ trên khuôn mặt anh. Nó không chói chang, không rực rỡ, mà chỉ đủ để làm ấm nhẹ làn da, đủ để khơi gợi một điều gì đó rất cũ, rất thân quen. Ánh sáng ấy, dẫu thay đổi qua bao mùa, bao năm tháng, vẫn mang một vẻ đẹp diệu kỳ, tựa như lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều tuần hoàn, nhưng con người thì không. Anh tự nhủ, giọng nói không thành lời nhưng lại vang vọng trong tâm trí: *Nắng vẫn vậy, nhưng người thì đã khác...*. Khác biệt đến mức nào? Đôi khi anh tự hỏi, liệu có một Trần Hạo khác, một Lê An khác, ở một vũ trụ song song nào đó, nơi họ đã không "chậm một nhịp", nơi những "lời nói không thành" đã được cất lên đúng lúc?
Khoang tàu vẫn chìm trong bầu không khí đặc trưng của một chuyến hành trình dài. Tiếng trò chuyện rì rầm của những hành khách tỉnh giấc, tiếng ho khan khe khẽ, tiếng lật trang sách, và cả mùi cà phê phảng phất từ quầy bán hàng di động. Không khí điều hòa lạnh nhẹ phả vào mặt anh, khiến anh rùng mình một cái thật khẽ, như muốn xua đi cái dư vị của giấc mơ vừa tan. Anh đưa tay lên day nhẹ thái dương, cảm giác mệt mỏi thể chất hòa quyện với nỗi mệt mỏi trong tâm hồn. Mùi vải ghế cũ, mùi cà phê và hơi ẩm đặc trưng của toa tàu, tất cả những giác quan quen thuộc ấy dường như đang cố gắng kéo anh về với thực tại, nhưng tâm trí anh vẫn lơ lửng ở một khoảng không gian khác, một thời gian khác.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài vẫn lướt qua nhanh chóng, những hàng cây còn đẫm sương đêm, những mái nhà lấp ló sau rặng tre, những cánh đồng lúa xanh mướt dần hiện rõ dưới ánh bình minh. Chúng là những hình ảnh vô tri, nhưng lại gợi cho anh những ký ức sống động đến không ngờ. Chúng không thấu hiểu được nỗi lòng anh, nhưng lại trở thành tấm phông nền hoàn hảo cho những thước phim quay chậm trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại lần nữa, không phải vì muốn ngủ, mà là để tập trung hơn vào những thước phim ấy, để cảm nhận rõ hơn từng chi tiết, từng khoảnh khắc.
Những kỷ niệm ấu thơ sống động vừa rồi, những lời hứa ngây thơ bên bờ sông cũ, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự khắc khoải trong lòng anh. Mối liên kết sâu sắc giữa anh và Lê An, dù giờ đây chỉ còn là ký ức, vẫn hiện hữu, như một sợi chỉ vô hình, dai dẳng nối liền hai tâm hồn đã từng rất gần gũi. Anh cảm nhận rõ sự trống rỗng mênh mông trong lòng, như thể một phần hồn anh vừa bị xé toạc ra rồi lại vá víu một cách tạm bợ. Nó không phải là một nỗi đau nhói, mà là một khoảng lặng kéo dài, một sự thiếu vắng vĩnh viễn không thể lấp đầy. Thành công rực rỡ trong sự nghiệp, địa vị xã hội đáng nể, tất cả những điều đó giờ đây trở nên vô nghĩa trước sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: một mái ấm, một tình yêu, một người để sẻ chia. Nỗi day dứt về "thời điểm" lại ùa về, như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát. Anh đã "chậm một nhịp", chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Anh tự hỏi, liệu có phải ông trời đã định sẵn như vậy? Hay chính anh đã tự tay đánh mất đi hạnh phúc của mình? Câu nói ấy, như một lời nguyền rủa, đã đeo bám anh suốt bao nhiêu năm qua. Nó là cái kim châm vào vết thương lòng, là nỗi day dứt không nguôi về một "nếu như" không bao giờ có thể xảy ra. Anh đã để thời gian trôi đi, để sự e dè che mờ lý trí, để "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu có thể đã rất đẹp. Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi niềm chẳng thể bày tỏ.
***
Bức tranh ký ức chuyển cảnh, không còn là khoang tàu lạnh lẽo mà là con đường làng quen thuộc, ngập tràn nắng vàng của một buổi chiều tan học. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm thoảng nhẹ trong gió, hòa quyện với mùi cỏ cây xanh tươi từ những bờ ruộng hai bên đường. Tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con tan học vang vọng khắp không gian, xa xa là tiếng xe đạp lách cách trên con đường đất lổn nhổn sỏi đá, và thỉnh thoảng, tiếng sóng vỗ nhẹ từ dòng sông gần đó vọng lại, êm đềm như một khúc hát ru. Trời trong xanh, không một gợn mây, gió nhẹ thoảng qua mang theo hương đồng nội ngọt ngào, làm lay động những tán lá cây ven đường.
Trần Hạo, một cậu học trò thư sinh với chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và cặp kính cận dày cộp, đạp xe chầm chậm phía sau. Đôi mắt anh không rời khỏi bóng lưng nhỏ nhắn của Lê An, cô bé với mái tóc dài óng ả, được tết gọn gàng thành hai bím, đung đưa theo từng nhịp đạp xe. Nụ cười tươi tắn của cô bé rạng rỡ như ánh nắng chiều, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui khi trò chuyện cùng Thanh Tùng và vài người bạn khác. Thanh Tùng, với vóc người cao, hơi gầy, luôn nở nụ cười hiền, thường xuyên quay sang trêu chọc Lê An, khiến cô bé khúc khích cười. Thằng Tý, nhỏ con và năng động, cứ nhảy nhót vòng quanh, thi thoảng lại hét lớn: "An ơi, chờ tớ với!". Và cả Con Mèo, cô bé tóc tết hai bím, má phúng phính, hay nhút nhát đứng nép mình nhưng ánh mắt lại rất tinh nghịch, sẵn sàng tố cáo nếu ai đó trêu chọc bạn.
Trần Hạo chỉ im lặng, giữ một khoảng cách nhất định, đủ để anh có thể nghe rõ tiếng cười nói của họ, đủ để anh cảm nhận được sự hồn nhiên, vô tư lự của tuổi học trò. Trái tim anh đập rộn ràng mỗi khi Lê An quay đầu lại. "Hạo ơi, cậu đi nhanh lên chứ!" Cô bé gọi, giọng trong veo như tiếng chim hót, rồi lại cười khúc khích khi anh chỉ hơi gật đầu thay cho lời đáp. Anh luôn tự hỏi, liệu cô bé có biết được, mỗi lần cô quay lại, mỗi lần cô gọi tên anh, dù chỉ là một câu nói bâng quơ, trái tim anh lại như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực? Cô bé rạng rỡ hơn bao giờ hết, nụ cười ấy như một tia nắng xua tan mọi mệt mỏi sau giờ học.
Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm hơn, chỉ để được ngắm nhìn Lê An lâu hơn một chút. Lén nhìn cô qua kẽ lá của hàng cây xanh mướt ven đường, anh thấy cô bé ngây thơ, hồn nhiên biết bao. Đôi khi, một cơn gió nhẹ lướt qua, làm bay vài sợi tóc mai của Lê An, anh lại ước mình có thể chạm vào, vuốt ve chúng. Nhưng sự e dè, nhút nhát của anh lại giam hãm mọi hành động, mọi lời nói trong lòng. Anh chỉ biết lặng lẽ đạp xe, theo sau, như một cái bóng, như một người bảo vệ thầm lặng.
Có lần, một nhóm bạn trêu chọc Lê An về anh. "Hạo với An là một cặp!", thằng Tý hét lớn, kéo theo những tràng cười vang của lũ bạn. Lê An đỏ mặt, vội vàng quay lại lườm thằng Tý, rồi lại liếc nhìn anh. Ánh mắt cô bé chỉ lướt qua, nhưng đủ để anh cảm thấy bối rối. Anh giả vờ cúi đầu nhìn xuống bàn đạp, đôi tai nóng bừng, trái tim thì đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cô Bảy, người bán xôi quen thuộc ở đầu làng, với lưng hơi còng, tóc bạc và nụ cười móm mém, lại cất giọng hiền từ khi thấy lũ trẻ: "Xôi nóng đây, hai đứa ăn gì nào?". Cô Bảy đã quen mặt anh và Lê An, luôn mặc định rằng họ là một đôi, và điều đó khiến anh vừa ngượng ngùng vừa thầm vui sướng.
Những buổi tan học chung đường ấy, không có lời tỏ tình nào được thốt ra, không có cử chỉ lãng mạn nào được thực hiện. Chỉ có sự im lặng đầy ắp cảm xúc từ phía anh, và sự hồn nhiên vô tư từ phía Lê An. Anh đã dành cả tuổi thơ để dõi theo cô bé, để cất giữ những khoảnh khắc ấy trong tim, như những viên ngọc quý. Mỗi khi Lê An quay lại, nụ cười lại càng rạng rỡ hơn, anh lại cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Đó là tình cảm đầu đời, trong trẻo và thuần khiết, nhưng cũng đầy e dè và không dám bày tỏ. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần được ở bên cô bé như vậy, được nhìn thấy nụ cười của cô, được nghe tiếng cô gọi tên mình, thì đã là đủ. Nhưng anh đã sai, sai từ cái suy nghĩ "là đủ" đó, sai từ sự e dè không dám tiến thêm một bước. "Khoảng cách vô hình" đã bắt đầu hình thành từ những ngày tháng ấy, khi anh cứ mãi giữ một khoảng cách an toàn, không dám phá vỡ sự cân bằng mong manh của tình bạn để đổi lấy một điều gì đó lớn lao hơn.
***
Ký ức lại chuyển dịch, đưa Trần Hạo đến một buổi chiều cuối tuần khác, khi nắng đã nhẹ nhàng hơn, không khí trong lành và mát mẻ. Anh nhớ lại những lần mình lảng vảng quanh cửa hàng tạp hóa của cô Sáu, một cửa hàng nhỏ nằm ngay ngã ba đường, tiếng chuông cửa kêu leng keng mỗi khi có người ra vào. Mùi bánh kẹo ngọt ngào hòa quyện với mùi xà phòng và giấy cũ đặc trưng của cửa hàng luôn khiến anh cảm thấy thân thuộc. Anh giả vờ mua một gói kẹo, một cây bút chì, hoặc bất cứ thứ gì có thể kéo dài thời gian để được nhìn thấy Lê An đang chọn đồ. Cô bé thường đến đó mua những cuốn truyện tranh, những gói bánh quy, hoặc đôi khi chỉ là một chiếc kẹp tóc mới. Anh đứng nép mình sau kệ hàng, trái tim đập rộn ràng mỗi khi cô bé cười nói với cô Sáu, hoặc khi cô bé vô tình liếc nhìn về phía anh.
Những buổi chiều khác, anh lại tìm cách đến quán kem cổ điển ở đầu phố. Quán nhỏ, có vài chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ chiếc radio cũ kỹ phát ra, và mùi kem dâu, kem vani thoang thoảng trong không khí. Anh luôn mua hai que kem, một cho mình, một cho cô bé. Rồi anh tìm một góc khuất, chờ đợi. Anh biết Lê An thường đi qua con đường này sau giờ học thêm, hoặc sau khi giúp mẹ làm việc nhà. "Trần Hạo, cậu cũng đi ăn kem à?" Lê An sẽ ngạc nhiên hỏi, ánh mắt long lanh. Anh sẽ giả vờ tình cờ, đưa que kem còn lại cho cô. "Ừm, tớ mua nhiều quá, không ăn hết. Cậu ăn giúp tớ nhé." Lê An sẽ cười rạng rỡ, đón lấy que kem dâu yêu thích của mình. "Cảm ơn cậu nhé, Hạo!" Giọng cô bé nhẹ nhàng, ấm áp, khiến lòng anh thấy vui sướng khôn tả. Trong những khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian, chỉ cần thấy cô bé vui vẻ, chỉ cần cô bé nhận lấy sự quan tâm thầm lặng của anh, thì mọi thứ đều đáng giá. "Chỉ cần em vui là được," anh thầm nghĩ, một lời nói không thành, chỉ là một tiếng vọng trong tâm trí anh.
Anh nhớ rõ một buổi chiều mưa phùn, khi đường làng trơn trượt. Lê An đạp xe đến trường, nhưng giữa đường thì chiếc xe đạp bị hỏng. Xích xe tuột ra, bánh xe kêu kèn kẹt. Cô bé loay hoay mãi không sửa được, ánh mắt bắt đầu rơm rớm nước. Trần Hạo, từ xa đã trông thấy, anh không vội vàng chạy đến, mà lẳng lặng đạp xe đi qua, giả vờ như không nhìn thấy gì. Anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi vòng lại, đi bộ đến chỗ chiếc xe hỏng, giả vờ như anh vừa đi ngang qua. "Xe cậu bị sao thế?" Anh hỏi, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản. Lê An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. "Xích bị tuột rồi, tớ không sửa được."
Anh không nói gì, chỉ cúi xuống kiểm tra. Chiếc xích đã bị kỏng nặng, cần phải dùng sức mới có thể lắp lại. Anh cởi chiếc cặp sách ra, đặt xuống vệ đường, rồi dùng tay không để sửa chiếc xích. Dầu mỡ đen bẩn dính đầy tay anh, nhưng anh không bận tâm. Anh tập trung vào việc sửa xe, cảm nhận từng chi tiết của chiếc xe đạp cũ kỹ, giống như anh đang cố gắng sửa chữa một phần nào đó trong tâm hồn mình. Lê An đứng bên cạnh, im lặng nhìn anh. "Cậu bẩn hết tay rồi kìa," cô bé khẽ nói, giọng có chút ái ngại. Anh chỉ mỉm cười, không đáp. Khi chiếc xe đã được sửa xong, anh lau tay vào một chiếc lá khô ven đường, rồi đưa xe cho cô bé. "Đi cẩn thận nhé." Anh chỉ nói có vậy, rồi lại lặng lẽ quay lưng đi, không chờ đợi một lời cảm ơn nào. Anh không cần cô bé phải biết anh đã cố gắng thế nào, không cần cô bé phải cảm kích. Anh chỉ cần thấy cô bé an toàn, được tiếp tục hành trình của mình.
Đó là những "lời nói không thành" của anh. Không phải anh không muốn nói, mà là anh không dám nói. Anh sợ, sợ rằng khi những lời ấy được thốt ra, "khoảng cách vô hình" giữa họ sẽ biến mất, và rồi một điều gì đó sẽ thay đổi, một điều gì đó mà anh không thể kiểm soát. Anh sợ làm mất đi sự trong trẻo của tình bạn, sợ làm mất đi nụ cười hồn nhiên của Lê An. Anh đã chọn cách yêu thương thầm lặng, quan tâm một cách kín đáo, để rồi những cảm xúc ấy cứ lớn dần lên trong lòng, trở thành một gánh nặng mà anh không thể nào trút bỏ. Mỗi lần cô bé cười vui, mỗi lần cô bé gọi tên anh, anh lại tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ hơn, phải dũng cảm hơn. Nhưng rồi, khi đứng trước cô bé, mọi dũng khí đều tan biến, chỉ còn lại sự e dè, nhút nhát. Anh luôn giữ một "khoảng cách vô hình", không thể vượt qua, không thể phá vỡ. Những ký ức ấy, giờ đây, không còn chỉ là ngọt ngào, mà còn mang theo một vị đắng chát của nỗi tiếc nuối.
***
Tiếng bánh xe vẫn đều đều vang vọng, kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh mở mắt, những hình ảnh tuổi thơ tươi đẹp tan biến như sương khói, chỉ để lại trong anh một khoảng trống rỗng mênh mông, một nỗi hụt hẫng không lời. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, chiếu sáng rõ khoang tàu, làm lộ rõ từng chi tiết của những hàng ghế bọc nỉ, những gương mặt đang ngủ gật của hành khách. Mùi cà phê giờ đây nồng hơn một chút, quyện vào không khí điều hòa lạnh nhẹ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với mùi đất ẩm, cỏ cây và hương đồng nội trong ký ức.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, mặt số sáng bóng, kim giờ và kim phút vẫn không ngừng dịch chuyển, vô tình nhắc nhở anh về dòng thời gian không ngừng trôi. Chiếc đồng hồ ấy, cùng với bộ vest phẳng phiu anh đang mặc, và chiếc vali da đặt gọn gàng dưới chân, là biểu tượng của một Trần Hạo thành công, một người đàn ông đã đạt được mọi thứ mà xã hội coi là đáng mơ ước. Nhưng sự thành công ấy, giờ đây, lại trở nên vô nghĩa, lạnh lẽo đến mức khó tin. Anh đã có tất cả, nhưng lại thiếu đi thứ quan trọng nhất: một mái ấm, một tình yêu, một người để sẻ chia. Nỗi hối tiếc về sự nhút nhát của mình thuở nào lại dâng trào, như một con sóng ngầm, cuộn trào trong lòng anh.
"Nếu ngày đó... mình đã dũng cảm hơn một chút..." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói không thành lời nhưng lại vang vọng như sấm trong tâm trí. Câu nói ấy, như một lời nguyền rủa, đã đeo bám anh suốt bao nhiêu năm qua. Nó là cái kim châm vào vết thương lòng, là nỗi day dứt không nguôi về một "nếu như" không bao giờ có thể xảy ra. Anh đã để thời gian trôi đi, để sự e dè che mờ lý trí, để "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu có thể đã rất đẹp. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh đồng xanh mướt đang lướt qua. Chúng vẫn ở đó, vẫn xanh tươi và rộng lớn, như thể thời gian chưa từng chạm đến. Nhưng anh biết, mọi thứ đã thay đổi, từ anh, từ Lê An, cho đến cả những con người và cảnh vật xung quanh.
Nỗi day dứt về "thời điểm" lại ùa về, như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát. Anh đã "chậm một nhịp", chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Anh tự hỏi, liệu có phải ông trời đã định sẵn như vậy? Hay chính anh đã tự tay đánh mất đi hạnh phúc của mình? Những kỷ niệm ấu thơ sống động vừa rồi, những lời hứa ngây thơ bên bờ sông cũ, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự khắc khoải trong lòng anh. Mối liên kết sâu sắc giữa anh và Lê An, dù giờ đây chỉ còn là ký ức, vẫn hiện hữu, như một sợi chỉ vô hình, dai dẳng nối liền hai tâm hồn đã từng rất gần gũi. Việc anh nhận ra sự 'lỡ nhịp' ngay từ thuở thiếu thời gợi ý rằng đây không phải là một sai lầm đơn lẻ mà là một chuỗi hành động dẫn đến kết cục hiện tại.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi niềm chẳng thể bày tỏ. Anh cảm thấy mệt mỏi, không phải vì thể xác, mà vì gánh nặng của những ký ức, những "nếu như" không ngừng vây lấy tâm trí. Chuyến tàu vẫn tiếp tục lăn bánh, mang theo anh đi về phía trước, về phía một điều gì đó chưa rõ ràng. Anh biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới, dù là với ai, dù là trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ xoay quanh chủ đề này, chủ đề về "giá như" và "thời điểm". Nó sẽ mang lại một cảm giác bình thản, nhưng cũng đầy tiếc nuối, như chính cuộc đời anh.
Anh tự hỏi, liệu có một cơ hội nào khác không? Một cơ hội để sửa chữa, để nói ra những "lời nói không thành" đã chôn vùi bấy lâu? Hay tất cả chỉ là ảo ảnh, là một giấc mơ không thể với tới? Dù câu trả lời là gì, anh biết rằng mình sẽ phải đối mặt với nó. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, đưa anh đến gần hơn với số phận, đến gần hơn với một quá khứ vẫn chưa ngủ yên và một tương lai đầy day dứt.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.