Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 955: Những Lời Mắc Kẹt: Dòng Hồi Ức Về Sự Chùn Bước
Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, đưa anh đến gần hơn với số phận, đến gần hơn với một quá khứ vẫn chưa ngủ yên và một tương lai đầy day dứt. Trần Hạo ngồi tựa vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những cánh đồng xanh mướt, những rặng cây xào xạc lướt qua nhanh như những thước phim quay chậm. Thời gian cứ thế trôi đi, không ngừng, không đợi chờ, mang theo tất cả những gì đã cũ, nhưng lạ lùng thay, lại chẳng thể cuốn trôi đi những ký ức đã hằn sâu trong tâm trí anh.
Tiếng bánh xe đều đều gõ nhịp trên đường ray, âm thanh ấy như một điệu nhạc buồn, vang vọng trong khoang tàu tĩnh lặng, hòa cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của một vài hành khách còn thức và tiếng điều hòa không khí rù rì, đều đặn. Mùi không khí khô lạnh từ điều hòa, thoang thoảng mùi đồ ăn vặt còn vương lại từ bữa trưa của ai đó, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ lùng. Nhưng với Trần Hạo, sự yên bình ấy chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, che giấu đi sự nặng trĩu của những suy tư đang cuộn trào trong lòng anh. Nỗi day dứt không ngừng gặm nhấm, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh cảm thấy toàn thân như bị rút cạn năng lượng. Anh khẽ nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo bao nhiêu nuối tiếc và sự bất lực. Bàn tay anh siết chặt thành ghế bọc nỉ, cảm nhận từng đường vân vải, như thể muốn bám víu vào một thứ gì đó hữu hình để chống lại những con sóng ký ức đang vỗ ào ạt.
“Giá như… giá như mình đã đủ dũng cảm…” Anh độc thoại nội tâm, một lời thì thầm không thành tiếng nhưng lại vang vọng như tiếng chuông trong tâm trí. Câu nói ấy, như một lời nguyền rủa, đã đeo bám anh suốt bao nhiêu năm qua, trở thành điệp khúc của một bản nhạc dang dở. Nó là cái kim châm vào vết thương lòng, là nỗi day dứt không nguôi về một “nếu như” không bao giờ có thể xảy ra. Anh đã để thời gian trôi đi, để sự e dè che mờ lý trí, để “lời nói không thành” chôn vùi một tình yêu có thể đã rất đẹp. Ánh nắng ban chiều đã ngả vàng, hắt xiên qua khung cửa sổ, nhuộm một màu hổ phách lên khoang tàu, lên gương mặt mệt mỏi của anh. Từng tia nắng ấy, lẽ ra phải mang theo hơi ấm của một ngày sắp tàn, nhưng đối với Trần Hạo, chúng chỉ càng làm rõ hơn cái bóng đổ dài của nỗi buồn trong tâm hồn. Anh đã có tất cả, sự nghiệp thành công, vị trí đáng mơ ước, nhưng tất cả những điều đó giờ đây lại trở nên lạnh lẽo, vô nghĩa đến mức khó tin. Một sự trống rỗng mênh mông, một nỗi hụt hẫng không lời vẫn còn ở đó, như một khoảng không gian vĩnh viễn không thể lấp đầy.
Anh nhớ lại những khoảnh khắc mà trái tim anh đã chực trào muốn nói ra, nhưng rồi lại chùn bước. Những khoảnh khắc ấy không phải là một hay hai lần, mà là vô số lần, nối tiếp nhau như những hạt châu bị đứt sợi, lăn dài trên nền gạch thời gian. Mỗi lần như thế, một mảnh linh hồn anh lại vụn vỡ, và một sợi dây liên kết với hạnh phúc lại đứt lìa. Anh đã luôn tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ hơn, phải dũng cảm hơn, nhưng rồi, khi đứng trước cô bé ấy, mọi dũng khí đều tan biến, chỉ còn lại sự e dè, nhút nhát đến đáng thương. Anh luôn giữ một “khoảng cách vô hình”, không thể vượt qua, không thể phá vỡ, một bức tường tàng hình được dựng lên từ chính nỗi sợ hãi của bản thân. Nó không phải là Lê An đã đẩy anh ra xa, mà chính anh đã tự nhốt mình lại, tự tước đi cơ hội được bày tỏ, được yêu thương một cách trọn vẹn. Những ký ức ấy, giờ đây, không còn chỉ là ngọt ngào của một tuổi thơ đẹp đẽ, mà còn mang theo một vị đắng chát của nỗi tiếc nuối, vị đắng của những “lời nói không thành” đã hóa đá trong trái tim anh.
***
Trong dòng chảy miên man của ký ức, chuyến tàu dường như cũng lướt qua một cánh cổng thời gian, đưa Trần Hạo trở về những năm tháng học trò. Cảnh vật chuyển đổi, từ khoang tàu hiện đại sang khung cảnh quen thuộc của một buổi chiều muộn sau giờ học tại trường cấp hai cũ. Ánh nắng vàng ươm sau cơn mưa rào vừa tạnh, chiếu rọi qua những tán cây bàng xanh um, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sân trường còn ướt nước. Không khí dịu mát, trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây và thoang thoảng mùi phấn bảng, mùi mực in từ các phòng học. Tiếng cười đùa trong trẻo của đám học sinh tan học vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran như bản giao hưởng của mùa hè, và tiếng trống trường vang vọng từ xa, như một lời nhắc nhở về một ngày học đã kết thúc.
Trong phòng học trống, chỉ còn Trần Hạo và Lê An nán lại. Trần Hạo nhớ rất rõ buổi chiều hôm ấy, anh đã ở lại để giúp Lê An giải một bài toán khó, một bài toán hình học với những đường kẻ phức tạp và những con số rối rắm. Cô bé ngồi bên cạnh, mái tóc dài buông xõa trên vai, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào cuốn vở. Mỗi khi anh chỉ cho cô một cách giải mới, một ý tưởng sáng tạo, đôi môi cô lại nở một nụ cười rạng rỡ, trong veo như giọt sương mai. "Hạo giỏi thật đấy!" Lê An thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cô khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ vô cùng đáng yêu, khiến trái tim non nớt của Trần Hạo đập loạn nhịp. Anh cảm nhận được hơi ấm từ tay cô khi cô vô tình chạm vào tay anh lúc chỉ vào công thức, một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể.
Khoảnh khắc ấy, lời yêu thương đã chực trào nơi cổ họng. "An, tớ... tớ thích cậu..." Câu nói ấy đã hình thành rõ ràng trong tâm trí anh, lơ lửng ngay đầu môi, chỉ chờ một chút dũng khí nữa là có thể bật ra. Anh đưa tay ra, như muốn chạm vào vai Lê An, muốn khẽ xoa đầu cô, muốn giữ lại khoảnh khắc ngọt ngào đó mãi mãi. Nhưng rồi, một bức tường vô hình lại sừng sững hiện lên. Sự nhút nhát, sự e dè, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về việc bị từ chối, hay tệ hơn, làm hỏng đi mối quan hệ trong trẻo đang có, đã siết chặt lấy anh. Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, rồi từ từ rụt về, nắm chặt thành nắm đấm trong túi quần. Các ngón tay anh ấn sâu vào lòng bàn tay, đến mức trắng bệch, cảm giác đau nhẹ ấy dường như là sự trừng phạt cho sự hèn nhát của chính mình. Anh chỉ có thể gượng cười, vờ như không có gì, và tiếp tục chỉ bài cho cô bằng một giọng nói có chút lạc đi, cố gắng che giấu sự bối rối đang cuộn trào bên trong.
Trần Hạo nhớ lại những buổi chiều tương tự, những lần anh đã có thể nói ra. Có lần, Thanh Tùng, người bạn thân vô tư của cả hai, đã trêu ghẹo, "Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy, Hạo!" Ánh mắt Thanh Tùng tinh nghịch, nhưng cũng đầy ẩn ý. Hay như lời nhận xét của Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm nghiêm nghị nhưng tận tâm, "Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh." Những lời nói ấy, lẽ ra phải là động lực, là sự ủng hộ, nhưng đối với một Trần Hạo non nớt và nhút nhát, chúng lại trở thành áp lực vô hình, khiến anh càng thêm sợ hãi. Anh sợ rằng nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ không còn như xưa. Anh sợ làm vỡ tan cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã quen thuộc, cái khoảng cách an toàn nhưng cũng đầy đau khổ.
Cứ thế, "lời nói không thành" cứ mãi mắc kẹt trong lòng anh, hóa thành những tiếng thở dài thầm lặng, những ánh mắt nhìn trộm, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà Lê An có lẽ không bao giờ hiểu hết. Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại để đợi cô, những lần anh tìm cách sửa chiếc xe đạp bị hỏng của cô, hay mua cho cô hộp xôi nóng hổi vào buổi sáng mà không cần cô hỏi. Tất cả những điều đó, đều là "lời nói không thành", là những mảnh ghép của tình yêu mà anh không bao giờ dám ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Nỗi hối tiếc về sự nhút nhát của mình thuở nào lại dâng trào, như một con sóng ngầm, cuộn trào trong lòng anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, ngay từ thuở thiếu thời, anh đã bắt đầu "lỡ nhịp", không phải vì không đủ yêu, mà vì không đủ dũng khí để bày tỏ.
***
Dòng hồi ức về tuổi học trò mờ dần, nhường chỗ cho một ký ức khác, đau đớn và rõ nét hơn. Trần Hạo thấy mình đang đứng lặng lẽ bên bờ sông, nơi anh và Lê An đã chia sẻ biết bao kỷ niệm thơ ấu. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh sáng rực rỡ nhưng cũng buồn bã. Gió mát thổi qua, làm lay động rặng tre xanh rì ven sông, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của quá khứ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và vỗ về, nhưng trong tai anh lại nghe như tiếng thở dài của dòng sông, chứng nhân cho bao nhiêu chuyện tình đã đến và đi. Mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và thoang thoảng mùi hoa sen từ những đầm lầy xa xa, tất cả đều gợi lên một nỗi nhớ da diết, một sự lãng mạn pha lẫn nỗi buồn man mác.
Anh vừa từ thành phố trở về, mang theo một thân phận mới, một Trần Hạo thành công, tự tin trong công việc nhưng lại vô cùng yếu đuối trước tình cảm. Anh đã nghe tin, cô sắp kết hôn. Tin tức ấy như một nhát dao xuyên thẳng vào tim anh, khiến anh bàng hoàng, nhưng cũng không thể trách cứ ai. Chính anh đã tự tay tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Từ xa, anh thấy Lê An đang trò chuyện vui vẻ với một người bạn bên bờ sông. Cô mặc một chiếc áo dài trắng đơn giản, mái tóc buông xõa theo gió, nụ cười bình yên đến lạ. Hình ảnh cô gái hồn nhiên ngày nào giờ đây đã trưởng thành, dịu dàng và mang một vẻ đẹp viên mãn, bình thản. Anh cảm thấy một nỗi thôi thúc mạnh mẽ muốn đến bên cô, muốn lao tới, ôm chầm lấy cô và nói hết những gì đã chất chứa bấy lâu. Anh muốn gào lên: "Lê An, em có biết anh đã nhớ em nhiều đến thế nào không? Anh muốn nói... anh yêu em! Anh đã yêu em từ rất lâu rồi!"
Nhưng rồi, một lần nữa, sự chùn bước lại thắng thế. Anh nhìn thấy sự bình yên trên gương mặt cô, nhìn thấy hạnh phúc giản dị mà cô đang có. Hình ảnh của cô, xa cách và dường như đã tìm được bến đỗ an yên với cuộc sống hiện tại, khiến anh chùn chân. Anh tự hỏi, liệu lời thổ lộ của anh có làm xáo trộn sự bình yên ấy không? Liệu nó có khiến cô phải dằn vặt, phải suy nghĩ? Anh biết, anh không thể làm điều đó. Anh đã "chậm một nhịp", chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Cái "thời điểm" ấy đã qua, đã mãi mãi trôi đi như dòng nước sông không bao giờ trở lại. Anh không muốn trở thành kẻ phá hoại, không muốn làm vấy bẩn lên hạnh phúc trong trẻo của cô.
Trần Hạo đứng đó, bóng dáng đổ dài trên con đường đất ven sông, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng đầy u buồn. Anh cảm thấy tim mình đau thắt, như có ai đó đang siết chặt lấy. Anh đã từng mơ về việc nắm tay cô đi dạo bên bờ sông này, kể cho cô nghe về những giấc mơ của mình, về một tương lai có cô ở bên. Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là ảo ảnh, là một giấc mơ không thể với tới. Anh quay lưng đi, bước chân nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo theo một sợi xích vô hình xiết chặt lấy trái tim. Anh không dám nhìn lại, sợ rằng nếu nhìn lại, anh sẽ không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Anh đã chọn không gõ cửa nhà cô vào đêm trước đám cưới, và giờ đây, anh cũng chọn không bước đến bên cô. Sự chấp nhận nghiệt ngã ấy, dù đau đớn, lại là cách duy nhất anh có thể làm để giữ lại chút tự trọng cuối cùng, và để bảo vệ sự bình yên của Lê An. Đó là “lời nói không thành” đau đớn nhất trong cuộc đời anh.
***
Tiếng bánh xe đều đều gõ nhịp trên đường ray, tiếng loa phát thanh thông báo điểm đến tiếp theo vang vọng một cách lờ mờ, và tiếng ngáy ngủ của một hành khách ngồi gần đó, tất cả kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh mở mắt, ánh đèn lờ mờ trong khoang tàu phản chiếu nỗi buồn sâu thẳm trong đáy mắt anh. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đen hun hút, đôi khi bị xé toạc bởi ánh sáng vụt qua của một ngọn đèn cao áp ven đường, rồi lại nhanh chóng chìm vào bóng tối vô tận. Mùi cà phê mới pha từ xe đẩy của tiếp viên, cùng với mùi không khí điều hòa lạnh lẽo, giờ đây càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn và trống trải. Bầu không khí trong khoang tàu tĩnh lặng, u buồn, thấm đẫm sự hối tiếc không thể nói thành lời.
Trần Hạo vuốt mặt, cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, không phải vì thiếu ngủ, mà vì gánh nặng của những ký ức, của những "nếu như" không ngừng vây lấy tâm trí. Anh nhận ra rằng những lần chùn bước ấy không phải là sự cố, không phải là một phút giây yếu lòng đơn lẻ. Mà chúng là một mô hình, là bản chất của anh, là lý do tại sao anh và Lê An không thể có một kết thúc khác. Từ những ngày thơ ấu non nớt bên bờ sông cũ, cho đến khoảnh khắc đứng lặng lẽ nhìn cô từ xa bên bờ sông khi cô sắp lên xe hoa, anh đã luôn là người chọn sự im lặng, chọn sự e dè, chọn để "lời nói không thành" chôn vùi tất cả.
"Không phải chỉ một lần... mà là vô số lần. Mình đã tự tay đánh mất em, Lê An à." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh như một lời thú tội. Sự nhận thức này, dù đau đớn, lại mang theo một sự giải thoát kỳ lạ. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, không còn trách cứ thời gian, mà anh nhận trách nhiệm hoàn toàn cho chính mình. Chính sự thiếu dũng khí, sự e dè đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, một khoảng cách mà anh đã không bao giờ dám vượt qua. Mối liên kết sâu sắc giữa anh và Lê An, dù giờ đây chỉ còn là ký ức, vẫn hiện hữu, như một sợi chỉ vô hình, dai dẳng nối liền hai tâm hồn đã từng rất gần gũi. Việc anh nhận ra sự 'lỡ nhịp' ngay từ thuở thiếu thời gợi ý rằng đây không phải là một sai lầm đơn lẻ mà là một chuỗi hành động dẫn đến kết cục hiện tại.
Nỗi day dứt về "thời điểm" lại ùa về, như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát. Anh đã "chậm một nhịp", chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để lỡ cả một đời. Anh tự hỏi, liệu có phải ông trời đã định sẵn như vậy? Hay chính anh đã tự tay đánh mất đi hạnh phúc của mình? Những kỷ niệm ấu thơ sống động, những lời hứa ngây thơ bên bờ sông cũ, tất cả chỉ càng làm tăng thêm sự khắc khoải trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ có bóng tối hun hút, không một ánh sao, không một tia hy vọng. Nhưng lạ lùng thay, trong bóng tối ấy, anh tìm thấy một sự bình thản đến lạ. Một sự bình thản của người đã chấp nhận sự thật, chấp nhận rằng những "lời yêu thương mắc kẹt" ấy sẽ mãi mãi là một phần của anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa nhưng cũng không còn rỉ máu.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài cuối cùng mang theo bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi niềm chẳng thể bày tỏ. Anh biết rằng cuộc gặp gỡ sắp tới, dù là với ai, dù là trong hoàn cảnh nào, cũng sẽ xoay quanh chủ đề này, chủ đề về "giá như" và "thời điểm". Nó sẽ mang lại một cảm giác bình thản, nhưng cũng đầy tiếc nuối, như chính cuộc đời anh. Anh đã tự tay đánh mất Lê An, nhưng có lẽ, chính sự mất mát ấy đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, đưa anh đến gần hơn với số phận, đến gần hơn với một quá khứ vẫn chưa ngủ yên và một tương lai đầy day dứt, nơi anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn đã qua, và với một tình yêu đã "chậm một nhịp".
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.