Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 956: Lời Hứa Thưa Dần, Khoảng Cách Vô Hình
Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp, như một thước phim quay chậm kéo dài vô tận, từng cú va chạm nhỏ trên đường ray đều vọng lại trong tâm trí Trần Hạo, mỗi tiếng động như một nhát búa gõ vào nỗi day dứt không nguôi. Mùi cà phê đã nguội ngắt từ chiếc cốc nhựa anh đặt bên cạnh, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khoang tàu, và cả cái mùi kim loại lạnh lẽo phảng phất trong không khí điều hòa, tất cả tạo nên một thứ bầu không khí đặc quánh của sự u hoài. Anh vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, dõi mắt nhìn vào màn đêm hun hút ngoài kia. Chốc chốc, một ánh đèn cao áp vụt qua, chiếu rọi chớp nhoáng vào khung cảnh xám xịt của cây cối, của những ngôi nhà lùi lại phía sau, rồi lại nhanh chóng chìm vào bóng tối vô định. Nỗi cô đơn và sự trống trải dường như không phải đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong anh, từ cái nhận thức đau đớn về những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
Bỗng, một tiếng "bíp" nhỏ, thanh thoát vang lên từ hàng ghế đối diện. Một người đàn ông trung niên, đầu đã lấm tấm bạc, đang chăm chú lướt điện thoại. Tiếng thông báo tin nhắn quen thuộc ấy, dù nhỏ thôi, lại như một mũi kim sắc nhọn, khẽ chạm vào mạch ký ức đang ngủ yên trong Trần Hạo. "Tiếng bíp quen thuộc ấy... đã từng là cả thế giới," anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang lên trong đầu, trầm đục và đầy xót xa. Anh nhớ về những năm tháng tuổi trẻ, khi mỗi tiếng "bíp" từ chiếc điện thoại cũ kỹ đều là một nhịp đập của hy vọng, của sự chờ đợi, của cả một bầu trời cảm xúc gói gọn trong vài dòng chữ. Giờ đây, tiếng động ấy chỉ còn là một âm thanh vô tri, nhắc nhở anh về một thời đã xa, một tình yêu đã lỡ.
Trần Hạo khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào màn hình điện thoại của mình. Chiếc điện thoại vẫn tối đen, không một tia sáng, nhưng đầu ngón tay anh cứ miết nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo, như thể đang cố gắng tìm kiếm một dấu vết nào đó của quá khứ, một sợi dây liên kết đã đứt. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà vì sự nặng nề của linh hồn. Ngoài kia, những giọt mưa bắt đầu lất phất rơi, vẽ nên những vệt dài, mờ ảo trên ô cửa kính. Mỗi giọt nước như một dòng lệ chảy ngược vào trong, thấm đẫm nỗi tiếc nuối không thể gọi tên. Cái lạnh từ bên ngoài phả vào, xen lẫn với cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh, tạo nên một cảm giác cô độc đến tận cùng. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh mờ ảo của Lê An trong ký ức, nhưng càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng hiện rõ, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng nỗi nhớ và sự hoài niệm. Anh cảm thấy một sự tê dại lan dần trong lồng ngực, như thể trái tim anh đã hóa đá theo thời gian, theo những "nếu như" không ngừng đeo bám. Tiếng bánh xe vẫn đều đều, nhịp nhàng, đưa anh đi xa dần khỏi thực tại, và cuốn anh sâu hơn vào mê cung của quá khứ, nơi những lời hứa đã từng là tất cả, giờ chỉ còn là dư ảnh mỏng manh của một giấc mơ dang dở.
***
Trong miền ký ức chập chờn, Trần Hạo thấy mình trở lại những ngày đầu tiên chập chững đặt chân lên thành phố. Đó là một căn phòng trọ nhỏ, vỏn vẹn mười mấy mét vuông, nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo, cách xa sự ồn ào của phố lớn. Trần Hạo ngồi bệt trên tấm chiếu trải sàn, lưng dựa vào bức tường đã ố vàng, trước mặt là chiếc bàn gỗ ép ọp ẹp chất đầy sách vở. Ánh điện vàng leo lét từ chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần nhà soi rõ gương mặt non nớt của chàng trai vừa rời xa thị trấn nhỏ, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự ngây thơ nhưng cũng ánh lên nét háo hức của tuổi trẻ. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe máy, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng nhạc xập xình từ một quán cà phê gần đó tạo nên bản giao hưởng hỗn độn của thành thị, hoàn toàn khác biệt với tiếng gió rì rào qua những hàng tre, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ cát mà anh đã quen thuộc.
Chiếc điện thoại di động Nokia 1280 cũ kỹ, với màn hình đen trắng và bàn phím cao su lún sâu, nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Đó là cầu nối duy nhất của anh với Lê An, với thị trấn ven sông yên bình, với những ký ức tuổi thơ. Anh nhớ mình đã gõ từng tin nhắn thật chậm, thật cẩn thận, như thể từng chữ đều mang theo hơi thở của anh, của thành phố xa lạ này để gửi về cho cô.
"Thành phố này lớn lắm An ạ, đèn điện sáng trưng cả đêm, người thì đông nghịt, ai cũng vội vã. Nhưng anh sẽ không quên em đâu." Anh gõ xong, ngón tay cái miết nhẹ lên phím gửi, trái tim đập thình thịch chờ đợi. Anh hình dung Lê An ở đầu dây bên kia, có lẽ đang ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, hoặc đang phụ mẹ dọn hàng ở chợ, nở một nụ cười hiền hậu khi đọc được tin nhắn của anh. Chỉ vài phút sau, chiếc điện thoại rung lên bần bật, một tin nhắn mới hiện ra trên màn hình nhỏ.
"Em biết mà, anh phải cố gắng nhé. Ở đây mọi người vẫn khỏe, có gì mới em sẽ kể anh nghe." Lê An trả lời, giọng văn vẫn nhẹ nhàng, ấm áp như cách cô vẫn nói chuyện. Trần Hạo mỉm cười. Nụ cười đó xua tan đi phần nào nỗi lo âu, sự lạc lõng của một chàng trai mới xa nhà. Anh lại tiếp tục gõ, kể về những buổi học đầu tiên ở Trường Đại học Kiến trúc Hà Nội, về những bản vẽ kỹ thuật khô khan nhưng đầy thử thách, về những người bạn mới đến từ khắp mọi miền đất nước. Anh kể về ước mơ được tự tay thiết kế những công trình lớn lao, những tòa nhà chọc trời, về tham vọng chinh phục thành phố rộng lớn này. Anh không quên hỏi về cô, về những buổi chiều tan học cùng Thanh Tùng, về những câu chuyện phiếm bên bờ sông cũ. Mỗi tin nhắn là một mảnh ghép của cuộc sống mới anh đang xây dựng, và anh muốn Lê An là một phần của nó, dù chỉ là qua những dòng chữ và lời hứa.
"Anh sẽ cố gắng, An ạ. Em cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé. Anh nhớ những buổi chiều mình đi học về cùng nhau lắm." Anh lại gửi đi, và lại chờ đợi. Sự chờ đợi ấy không hề mệt mỏi, mà ngược lại, nó là một niềm vui, một nguồn động lực. Tiếng "bíp" của chiếc điện thoại không chỉ là âm thanh, mà là nhịp cầu, là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đã lớn lên cùng nhau, giờ đây phải đối mặt với khoảng cách địa lý và những ngã rẽ đầu đời. Anh tin rằng, dù thành phố có lớn đến đâu, dù cuộc sống có bận rộn đến mấy, lời hứa "không quên em" của anh sẽ mãi mãi được giữ vẹn nguyên. Anh tin vào tình cảm của mình, tin vào Lê An, tin vào những gì họ đã có. Anh không hề nhận ra, chính trong cái niềm tin non nớt ấy, những hạt mầm của "khoảng cách vô hình" đã bắt đầu nảy nở, chậm rãi nhưng kiên định, chờ đợi ngày đâm chồi, nảy lộc.
***
Thời gian trôi đi, nhanh như dòng nước chảy xiết dưới những cây cầu mới xây của thành phố. Trần Hạo không còn là chàng trai non nớt ngày nào. Anh đã hòa mình vào nhịp sống hối hả, gấp gáp của Hà Nội. Buổi sáng, anh vùi đầu vào những đồ án kiến trúc phức tạp ở trường đại học. Buổi chiều, anh làm thêm ở một công ty thiết kế nhỏ, học hỏi kinh nghiệm, đối mặt với deadline chồng chất. Buổi tối, anh lại cắm cúi tự học, hoặc tham gia các hoạt động ngoại khóa, xây dựng mạng lưới quan hệ. Cuộc sống của anh là một vòng xoáy không ngừng nghỉ, nơi thời gian trở thành thứ xa xỉ nhất.
Chiếc điện thoại di động, từ một chiếc cầu nối, dần trở thành một gánh nặng nhỏ. Những tin nhắn từ Lê An vẫn đều đặn gửi đến, nhưng tần suất trả lời của Trần Hạo thì thưa dần. Anh nhớ có lần, Lê An nhắn hỏi: "Anh Hạo, anh khỏe không? Đồ án có vất vả lắm không?" Anh đang dở tay với một bản vẽ phức tạp, mắt dán chặt vào màn hình máy tính, đầu óc căng như dây đàn. Anh liếc nhìn tin nhắn, rồi lại vội vàng gạt đi, tự nhủ: "Lát nữa trả lời cũng được." Nhưng "lát nữa" ấy thường là khi anh đã mệt nhoài, nằm vật ra giường và chìm vào giấc ngủ.
Có những cuộc gọi nhỡ từ Lê An. Lúc thì anh đang họp với sếp, lúc thì đang làm việc nhóm với bạn bè ở căn tin ồn ào của công ty Trần Thịnh, lúc thì đang chạy xe máy trên đường phố trung tâm thành phố ngập tràn khói bụi và tiếng còi xe. Anh lướt qua màn hình điện thoại, thấy tên Lê An nhấp nháy, một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong lòng, nhưng rồi anh lại tự trấn an mình: "Không sao, cô ấy sẽ hiểu thôi. Mình đang bận mà."
Khi anh thực sự có thời gian để trả lời, những tin nhắn của anh cũng ngắn gọn đến đáng sợ. "Anh bận lắm, lát anh gọi lại." Đó là lời hứa anh thường xuyên đưa ra, nhưng rất hiếm khi thực hiện. Hoặc chỉ là những câu cụt lủn: "Anh mệt." "Anh đang làm đồ án." Anh nhận thấy những hồi đáp của Lê An cũng dần thay đổi theo. Không còn những icon vui vẻ, không còn những câu hỏi thăm sâu sắc, những lời kể chuyện tỉ mỉ về thị trấn nhỏ. Thay vào đó là những dòng chữ đơn giản đến nao lòng: "Anh giữ sức khỏe nhé." "Vâng, em hiểu rồi." "Vậy thôi anh nhé." Mỗi từ ngữ ngắn ngủi ấy như một viên đá nhỏ, góp phần xây nên "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà anh đã không hề nhận ra, hoặc cố tình phớt lờ.
Trần Hạo nhíu mày khi thấy tin nhắn của cô ngắn ngủn, một thoáng khó chịu dấy lên trong lòng. Anh tự hỏi, có phải cô ấy đang giận anh không? Hay cô ấy đã không còn quan tâm nhiều nữa? Nhưng rồi, anh lại gạt bỏ những suy nghĩ đó, vùi mình vào công việc đang dang dở. "Chắc An cũng bận rộn với việc học hành của cô ấy thôi," anh tự nhủ, một cách trấn an hời hợt. Anh tin rằng lời hứa "không quên em" vẫn còn nguyên giá trị, rằng dù có bận rộn đến mấy, Lê An vẫn sẽ ở đó, vẫn sẽ hiểu cho anh. Anh không hề nhận ra, sự "thờ ơ vô ý" của anh, những lần anh bỏ lỡ cuộc gọi, những tin nhắn ngắn ngủn, chính là những nhát dao vô hình, từng chút một cắt đứt sợi dây liên kết tưởng chừng bền chặt giữa họ. Anh đã để áp lực và tham vọng nơi thành thị che mờ đi những giá trị cốt lõi, để những ưu tiên sai lầm dần đẩy Lê An ra xa, như một con thuyền nhỏ lạc lối giữa biển khơi rộng lớn. Và rồi, cái khoảng cách vô hình ấy, từ một khe nứt nhỏ, đã dần biến thành một vực sâu thăm thẳm, không còn đường quay lại.
***
Một tiếng còi tàu dài và buồn bã vang lên, xé toạc màn đêm đang dần đặc quánh bên ngoài ô cửa sổ. Những giọt mưa vẫn miên man rơi, vẽ lên tấm kính những vệt dài mờ ảo, như những nét cọ của nỗi buồn. Trần Hạo trở về thực tại, đôi mắt anh mở ra, nhưng vẫn đong đầy những hình ảnh của quá khứ. Nỗi day dứt về khoảng thời gian ấy, về sự trôi tuột của mối quan hệ, giờ đây hiện rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn. Anh đã từng tin tưởng vào lời hứa "không quên em" mà anh đã nói với Lê An, một lời hứa ngây thơ và chân thành của tuổi trẻ. Nhưng chính anh, Trần Hạo, lại là người đã để những tin nhắn thưa dần, để những cuộc gọi nhỡ chất chồng, để khoảng cách vô hình lớn lên, và để Lê An dần rời xa. Anh đã vin vào lý do bận rộn, vào áp lực và tham vọng của một chàng trai trẻ ở thành phố lớn, để rồi vô tình đánh mất đi điều quý giá nhất.
Anh đã hứa, nhưng lại không thể giữ. Không phải anh không nhớ, không phải anh không thương, chỉ là... anh đã không đủ dũng cảm để giữ lấy. Anh đã không đủ dũng khí để ưu tiên cô, để gạt bỏ những bận rộn tầm thường mà gọi lại, mà trả lời một tin nhắn dài hơn, mà dành chút ít thời gian ít ỏi của mình cho người con gái đã lớn lên cùng anh. Những lời yêu thương, những sự quan tâm đã không được nói ra, đã không được thể hiện đúng lúc, đúng chỗ. Chúng cứ thế mắc kẹt trong lòng anh, hóa thành những "lời nói không thành" đầy cay đắng.
Trần Hạo nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành ghế lạnh lẽo. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương, thấm vào mái tóc mai. Đó không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ tột cùng, mà là của sự chấp nhận cay đắng về một sự thật đã quá rõ ràng. Anh đã hiểu, đã nhận ra, rằng chính sự "thờ ơ vô ý" của mình, sự thiếu dứt khoát và những ưu tiên sai lầm đã khiến Lê An rời xa. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, cho thời gian hay cho khoảng cách địa lý. Anh nhận trách nhiệm hoàn toàn về chính mình, về những lựa chọn đã đưa anh đến điểm này, điểm mà anh phải đối mặt với một tình yêu đã "chậm một nhịp", một cuộc đời đã "lỡ cả một đời".
Tiếng bánh xe vẫn đều đều, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim mỏi mệt, đưa anh đi xuyên qua màn đêm, xuyên qua những cơn mưa lất phất. Bên ngoài, những ánh đèn đường mờ ảo lướt qua, như những mảnh ký ức vụn vỡ không thể chắp vá. Anh biết, cuộc gặp gỡ sắp tới với Lê An sẽ không còn là một cuộc hội ngộ đầy tiếc nuối và dằn vặt như những lần trước. Thay vào đó, nó sẽ là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản được dệt nên từ những nỗi đau đã hóa thinh không, từ những "nếu như" đã có lời giải đáp. Anh đã có câu trả lời cho sự đổ vỡ của mối quan hệ, và giờ đây, anh phải học cách sống chung với nó, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo Trần Hạo đến một nơi xa xôi, nơi anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn đã qua, và với một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.