Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 957: Cảnh Vật Mờ Sương, Tiếc Nuối Lời Chưa Nói

Một tiếng còi tàu dài và buồn bã vừa dứt, âm thanh còn vương vấn trong không khí đặc quánh hơi ẩm, như một nốt nhạc trầm buồn kết thúc bản giao hưởng của đêm qua. Trần Hạo vẫn tựa đầu vào thành ghế lạnh lẽo, giọt nước mắt nóng hổi từ khóe mắt đã khô lại, để lại một vệt mặn chát trên thái dương. Tiếng bánh xe vẫn đều đều, nhịp nhàng như nhịp đập của một trái tim mỏi mệt, nhưng giờ đây, nó không còn đưa anh đi xuyên qua màn đêm u tối của sự tự vấn, mà dần hướng về một buổi bình minh mờ sương.

Ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn trong khoang tàu bắt đầu hòa lẫn với thứ ánh sáng xám xịt, le lói từ bên ngoài ô cửa sổ. Những hạt mưa đêm đã ngớt, nhưng sương sớm vẫn giăng mắc dày đặc, ôm trọn lấy cảnh vật bên ngoài. Trần Hạo từ từ mở mắt. Khung cảnh hiện ra trước mắt anh là một bức tranh thủy mặc nhòe nhoẹt, những hàng cây, những mái nhà xa xa chỉ còn là những đường nét mờ ảo, nhập nhòa trong tấm màn trắng đục của sương. Mùi ẩm nhẹ của không khí hòa quyện với mùi da cũ của ghế tàu và một chút hương cà phê thoang thoảng từ phía toa ăn, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, hoài niệm. Anh khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi và nỗi tiếc nuối vẫn còn hằn sâu trên từng đường nét của khuôn mặt.

Anh đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ là sau khi nỗi day dứt về "sự thờ ơ vô ý" của mình đạt đến đỉnh điểm. Nhưng giấc ngủ ấy không mang lại sự an yên, mà chỉ là một cuộc hành trình vô thức xuyên qua những hành lang ký ức chằng chịt, để rồi khi tỉnh dậy, nỗi đau và sự hối hận lại càng thêm rõ ràng, sắc nét. Anh tựa đầu vào cửa sổ khoang tàu, hơi lạnh từ mặt kính phả vào thái dương, làm dịu đi chút ít sự nóng ran trong lòng. Ánh mắt anh xa xăm dõi theo những hình ảnh lướt qua nhanh chóng bên ngoài, không rõ ràng nhưng đủ để khơi gợi một cảm giác thân thuộc đến nao lòng. Những mảnh ký ức vụn vỡ cứ thế lướt qua tâm trí anh, không ngừng nghỉ, như những ánh đèn đường mờ ảo anh đã thấy đêm qua.

Anh nhớ lại lời hứa "không quên em" mà anh đã từng thốt ra, một lời hứa của tuổi trẻ ngây thơ, tin rằng tình yêu và sự gắn bó sẽ mãi mãi trường tồn, bất chấp thời gian và khoảng cách. Nhưng chính anh, với sự thiếu dứt khoát và những ưu tiên sai lầm của mình, đã tự tay phá vỡ lời hứa ấy. Anh đã để những tin nhắn thưa dần, để những cuộc gọi nhỡ chất chồng, để "khoảng cách vô hình" lớn lên, và để Lê An dần rời xa. Cái cảm giác "bình thản đến lạ lùng" mà anh đã cảm nhận đêm qua, giờ đây, nó không còn đơn thuần là sự chấp nhận nữa, mà là một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, một sự tĩnh lặng được dệt nên từ những nỗi đau đã hóa thinh không, từ những "nếu như" đã có lời giải đáp. Anh đã tự tìm thấy câu trả lời cho sự đổ vỡ của mối quan hệ, và câu trả lời ấy, dù cay đắng, lại mang đến một sự thanh thản lạ kỳ. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, cho thời gian, hay cho khoảng cách địa lý. Anh nhận trách nhiệm hoàn toàn về chính mình, về những lựa chọn đã đưa anh đến điểm này.

Tiếng bánh tàu nghiến ken két trên đường ray, xen lẫn với tiếng rì rầm trò chuyện của vài hành khách đã thức giấc. Một người phụ nữ trung niên ngồi đối diện anh khẽ ho một tiếng, rồi lại tiếp tục đọc sách. Mùi cà phê giờ đây đã đậm hơn, nhưng Trần Hạo không thấy đói. Lòng anh nặng trĩu những suy nghĩ. Anh đã từng là một chàng trai đầy tham vọng, khao khát thành công ở thành phố lớn. Anh đã lao đầu vào học tập, vào công việc, tin rằng những gì anh đang làm là để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho cả anh và Lê An. Nhưng anh đã nhầm. Anh đã quên mất rằng, tình yêu không phải là một đích đến, mà là một hành trình cần được vun đắp mỗi ngày. Anh đã để những bận rộn tầm thường che mờ đi những giá trị cốt lõi, để rồi vô tình đánh mất đi điều quý giá nhất.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật vẫn mờ ảo, như chính những ký ức của anh, những mảnh ghép không còn rõ ràng nhưng vẫn hiện hữu, vẫn ám ảnh. "Nếu như ngày đó..." câu hỏi ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một sự tiếc nuối cuồng dại, mà là một sự tự vấn trầm lắng, một sự chiêm nghiệm về những gì đã qua. Anh đã có quá nhiều cơ hội để thay đổi, quá nhiều khoảnh khắc mà anh đã chùn bước. Và giờ đây, khi mọi thứ đã an bài, những "lời nói không thành" ấy lại càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như những tảng đá đè nén trái tim anh. Anh đã không đủ dũng cảm để giữ lấy tình yêu của mình, không đủ dũng khí để ưu tiên cô, để gạt bỏ những bận rộn tầm thường mà gọi lại, mà trả lời một tin nhắn dài hơn, mà dành chút ít thời gian ít ỏi của mình cho người con gái đã lớn lên cùng anh. Chính sự "chậm một nhịp" ấy, sự thiếu dứt khoát ấy, đã tạo nên "khoảng cách vô hình" và khiến anh "lỡ cả một đời".

***

Cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ tàu mờ dần, thay thế vào đó là một hình ảnh khác, rõ nét hơn, lung linh hơn, nhưng cũng đầy xót xa trong tâm trí Trần Hạo. Anh đang ngồi bên bờ sông quê, dưới ánh trăng vằng vặc của một đêm khuya nhiều năm về trước. Gió đêm se lạnh mơn man qua mái tóc, mang theo mùi đất ẩm sau những cơn mưa chiều và hương hoa dại thoang thoảng từ những lùm cây ven sông. Tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, đều đều như một lời thì thầm, và tiếng côn trùng đêm rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản hòa tấu dịu nhẹ, êm đềm.

Anh và Lê An, hai thân hình bé nhỏ, đang ngồi trên một tảng đá lớn nhẵn nhụi, chân chạm nhẹ vào mặt nước mát lạnh. Họ vừa kết thúc một buổi sinh hoạt đoàn đội ở trường, hoặc có thể là một buổi học nhóm kéo dài đến tối muộn. Cả hai đều mệt mỏi, nhưng ánh mắt Lê An vẫn long lanh khi cô nhìn về phía dòng sông đang lấp lánh ánh trăng.

"Em chỉ mong sau này có một ngôi nhà nhỏ, có một khu vườn be bé, trồng thật nhiều hoa... Anh thấy sao, Hạo?" Lê An khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô hòa vào tiếng gió đêm, như một làn hương thoảng qua. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt trong veo, chất chứa một sự mong chờ ngây thơ, thuần khiết. Đôi má cô ửng hồng dưới ánh trăng, và nụ cười mỉm hiện trên môi khiến trái tim Trần Hạo như thắt lại. Cô không biết rằng, những lời cô vừa nói ra, những ước mơ giản dị ấy, đã chạm vào một góc sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh.

Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh đầy trìu mến. Anh muốn nói, muốn nói rất nhiều. "Anh muốn nói rằng anh sẽ xây ngôi nhà đó cùng em, sẽ trồng hoa cùng em, sẽ ở bên em mãi mãi." Những lời ấy đã đến đầu môi, cuộn trào trong lồng ngực anh, nóng hổi và chân thành. Anh đã hình dung ra một tương lai, nơi anh và cô cùng nhau vun đắp một mái ấm nhỏ bên bờ sông này, nơi tiếng cười của họ sẽ vang vọng giữa những khu vườn đầy hoa, nơi mỗi sáng thức dậy anh sẽ thấy cô bên cạnh, cùng ngắm bình minh trên dòng sông quen thuộc. Tương lai ấy hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, đẹp đẽ và gần gũi đến mức anh có thể chạm vào.

Anh khẽ mở miệng, muốn cất lên những lời hẹn ước, những lời cam kết. Nhưng rồi, một sự e dè vô hình, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc phá vỡ sự bình yên hiện tại, về việc thay đổi một mối quan hệ thanh mai trúc mã đã quá đỗi thân thuộc, đã bủa vây lấy anh. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ không còn như trước. Anh sợ cô sẽ không chấp nhận, sợ cô sẽ xa lánh, sợ rằng anh sẽ đánh mất đi cả tình bạn quý giá này. Sự nhút nhát của tuổi trẻ, cái tôi còn non nớt, đã khiến anh chùn bước. Lời nói đã đến đầu môi, nhưng rồi lại khép chặt. Anh đã nuốt ngược chúng vào trong, để chúng tan biến thành những "lời nói không thành", mắc kẹt mãi trong lồng ngực.

Bàn tay anh nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của hòn đá dưới lòng bàn tay, đối lập với sự nóng ran của những cảm xúc đang bị đè nén. Lê An chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không hề mang chút trách móc hay nghi ngờ nào. Cô không hề nhận ra sự giằng xé dữ dội đang diễn ra trong tâm hồn anh. Cô lại quay đi, ánh mắt lại dõi về phía dòng sông, tiếp tục ngắm nhìn ánh trăng lung linh trên mặt nước. "Đẹp quá, anh nhỉ?" cô khẽ nói, giọng vẫn ấm áp và hồn nhiên.

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không thể thốt ra lời nào. Anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, muốn nói cho cô biết rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng anh sẽ làm tất cả để biến ước mơ giản dị của cô thành hiện thực. Nhưng anh đã không làm được. Anh đã để thời khắc định mệnh ấy trôi qua, để cơ hội vàng vụt mất, chỉ vì sự thiếu dũng cảm của chính mình. Anh đã tin rằng, Lê An hiểu, rằng cô cũng cảm nhận được tình cảm của anh. Anh đã tin rằng, không cần phải nói ra, mọi thứ sẽ tự nhiên diễn ra. Nhưng anh đã sai. "Thích thì không đủ," lời nói của cô sau này, như một nhát dao cứa vào tim anh, nhắc nhở anh về sự thật tàn khốc ấy.

Cái đêm định mệnh ấy, bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của anh đã mãi mãi hóa thành "lời nói không thành". Đó là khởi đầu cho "khoảng cách vô hình", không phải bởi địa lý, mà bởi chính sự im lặng, sự e dè của anh. Anh đã tự tay dệt nên tấm màn ngăn cách giữa hai người, một tấm màn mà sau này, dù có cố gắng đến mấy, anh cũng không thể nào vén lên được nữa. Những ước mơ về ngôi nhà nhỏ, khu vườn đầy hoa, và những buổi sáng cùng ngắm bình minh trên dòng sông quen thuộc, tất cả đều tan biến vào hư vô, chỉ còn là những mảnh ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt. Anh đã để mối tình thanh mai trúc mã ấy "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời".

***

Trần Hạo giật mình, những âm thanh rì rầm của khoang tàu kéo anh trở về thực tại. Sương sớm bên ngoài đã tan dần, nhường chỗ cho ánh bình minh rạng rỡ hơn, nhuộm vàng cả không gian. Ánh nắng ban mai xuyên qua ô cửa kính, chiếu thẳng vào khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và nỗi tiếc nuối hằn sâu trong đôi mắt. Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của mình trên mặt kính, thấy một người đàn ông thành đạt, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả, một sự trống rỗng mà không vật chất nào có thể lấp đầy.

"Chỉ một lời nói... chỉ một chút dũng cảm... liệu có thể thay đổi cả một đời không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, mà là một sự tự vấn trầm lắng, một sự chiêm nghiệm về những gì đã qua. Anh biết, câu trả lời là không thể biết, nhưng nỗi day dứt ấy vẫn cứ giày vò, vẫn cứ bám riết lấy anh như một bóng ma của quá khứ. Nếu đêm đó, bên bờ sông cũ, anh đã đủ can đảm để thốt ra những lời thật lòng, liệu Lê An có còn ở bên anh, cùng anh xây nên ngôi nhà có vườn hoa như cô từng mơ ước? Liệu cuộc đời của cả hai có đi theo một hướng khác, một hướng không còn nhuốm màu tiếc nuối và chia xa?

Anh đã đánh đổi một tình yêu chân thành, một sự gắn bó đã được vun đắp từ tuổi thơ, lấy sự nghiệp và thành công ở nơi thành thị ồn ào. Giờ đây, khi đã có trong tay tất cả những gì mình từng khao khát – một công việc ổn định, một vị trí đáng nể, một cuộc sống đầy đủ vật chất – anh lại thấy trống rỗng. Cái cảm giác trống rỗng ấy len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn anh, bóp nghẹt trái tim anh bằng một nỗi buồn không tên. Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, của vật chất. Nó sáng bóng, sang trọng, là biểu tượng của thành công, nhưng lại đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, bình dị của ký ức về Lê An, về ngôi nhà nhỏ và khu vườn đầy hoa.

Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi, không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ tột cùng, mà là của sự chấp nhận cay đắng về một sự thật đã quá rõ ràng. Anh đã hiểu, đã nhận ra, rằng chính sự thiếu dứt khoát và những ưu tiên sai lầm đã khiến anh mất đi Lê An. Anh đã không đủ dũng cảm để bày tỏ tình cảm của mình, không đủ dũng khí để giữ lấy cô, để rồi mọi thứ cứ thế trôi tuột khỏi tầm tay. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, cho thời gian hay cho khoảng cách địa lý. Anh nhận trách nhiệm hoàn toàn về chính mình, về những lựa chọn đã đưa anh đến điểm này, điểm mà anh phải đối mặt với một tình yêu đã "chậm một nhịp", một cuộc đời đã "lỡ cả một đời".

Tiếng bánh tàu vẫn đều đều, đưa anh đi xuyên qua những cánh đồng xanh mướt, những làng mạc yên bình đã hiện rõ sau màn sương tan. Bên ngoài, cảnh vật đã sáng rõ hơn, rực rỡ hơn dưới ánh nắng ban mai. Nhưng lòng anh vẫn chìm trong màn sương tiếc nuối, trong những suy nghĩ miên man về "nếu như ngày đó". Anh biết, cuộc gặp gỡ sắp tới với Lê An sẽ không còn là một cuộc hội ngộ đầy tiếc nuối và dằn vặt như những lần trước. Thay vào đó, nó sẽ là một sự bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản được dệt nên từ những nỗi đau đã hóa thinh không, từ những "nếu như" đã có lời giải đáp. Anh đã có câu trả lời cho sự đổ vỡ của mối quan hệ, và giờ đây, anh phải học cách sống chung với nó, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình.

Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo Trần Hạo đến một nơi xa xôi, nơi anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn đã qua, và với một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt. Anh khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa, để những "lời nói không thành" ấy vọng lại trong tâm trí, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng, và về giá trị của việc dám bày tỏ cảm xúc, dù chỉ là một lời nói, dù chỉ là một chút dũng cảm. Nó có thể thay đổi cả một đời.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free