Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 958: Chuyến Tàu Hồi Ức: Vô Vàn 'Nếu Như' Còn Lại
Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo Trần Hạo đến một nơi xa xôi, nơi anh sẽ phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn đã qua, và với một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt. Anh khẽ nhắm mắt lại, một lần nữa, để những "lời nói không thành" ấy vọng lại trong tâm trí, nhắc nhở anh về cái giá của sự im lặng, và về giá trị của việc dám bày tỏ cảm xúc, dù chỉ là một lời nói, dù chỉ là một chút dũng cảm. Nó có thể thay đổi cả một đời.
***
Trần Hạo giật mình tỉnh giấc, cơ thể anh mỏi nhừ sau một đêm dài chập chờn trên ghế tàu. Ánh sáng le lói từ bên ngoài ô cửa sổ gợi ý về một buổi sáng đang dần hé lộ, nhưng trong khoang tàu, không khí vẫn còn mang nặng vẻ u tịch, pha lẫn mùi ẩm mốc nhẹ của điều hòa và hơi thở của những người đang ngủ. Anh tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt, cảm nhận từng rung động nhỏ của chuyến tàu đang lầm lũi lao đi trên đường ray. Tiếng bánh xe nghiến ken két, đều đặn và không ngừng nghỉ, như một điệu nhạc buồn không lời, vang vọng trong tĩnh lặng, hòa cùng tiếng người lạ trên ghế đối diện khẽ trở mình, tiếng thở dài của ai đó xa xăm. Cảnh vật bên ngoài, dưới màn sương sớm còn vương vấn, vẫn mờ ảo, chỉ là những mảng màu nhòe nhoẹt lướt qua nhanh chóng. Nhưng trong tâm trí anh, những mảnh ký ức về Lê An lại hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, mỗi mảnh đều đi kèm với một câu hỏi 'nếu như' đầy ám ảnh.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức như muốn vỡ tung, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây, nhưng vô ích. Chúng cứ đeo bám, xoáy sâu vào từng ngóc ngách tâm hồn, không cho anh một phút giây bình yên. 'Lại là những 'nếu như'... Liệu có bao giờ kết thúc?' Anh thầm thì trong đầu, giọng nói khản đặc như thể chính những câu hỏi ấy đã bóp nghẹt cổ họng anh. Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng tìm kiếm một chút khoảng không thoát khỏi vòng xoáy của quá khứ, nhưng càng cố gắng, những hình ảnh lại càng hiện rõ, càng đau đáu. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây, tiếng cười trong trẻo của Lê An hòa vào tiếng gió, hay những đêm trăng sáng, họ ngồi bên bờ sông cũ, cùng ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, không còn là niềm vui, mà là lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim anh, nhắc nhở về những gì anh đã để mất.
Từng khoảnh khắc, từng lời nói, từng ánh mắt của Lê An trong ký ức đều được anh lật giở, phân tích, và rồi, câu hỏi 'nếu như' lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu như anh đã không quá say mê với những hứa hẹn của thành thị, nếu như anh đã không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại? Nếu như anh đã hiểu rằng sự im lặng không phải là dấu hiệu của sự tin tưởng, mà là một khoảng cách vô hình đang lớn dần? Anh đã tin rằng tình yêu của họ mạnh mẽ đến mức có thể vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách, nhưng rồi anh lại quên mất rằng tình yêu cũng cần được vun đắp, được tưới tắm mỗi ngày bằng sự quan tâm và những lời nói chân thành. Chính sự tự tin thái quá, hay có lẽ là sự hèn nhát trong việc đối diện với cảm xúc thật của mình, đã khiến anh lơ là, để rồi mọi thứ tuột khỏi tầm tay.
Trần Hạo không thể thoát khỏi cảm giác day dứt, rằng chính anh đã là người gián tiếp đẩy Lê An ra xa. Anh đã quá mải mê với những mục tiêu vĩ đại, những hoài bão lớn lao nơi thành phố xa hoa, mà bỏ quên đi những giá trị bình dị, chân thật nhất. Anh đã đánh đổi một tình yêu thanh mai trúc mã, một bến đỗ bình yên, để lấy về những thứ hào nhoáng, những thành công vật chất mà giờ đây, khi có được, anh lại thấy trống rỗng đến lạ. Tiếng bánh tàu vẫn đều đều gõ nhịp, kéo dài nỗi day dứt của anh. Anh lại khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở đều, nhưng hình ảnh Lê An cứ hiện hữu, rõ ràng đến mức anh gần như có thể chạm vào. Có lẽ, đây là cái giá phải trả cho sự im lặng, cho những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
***
Trong sâu thẳm miền ký ức, ánh nắng vàng dịu của một buổi chiều xưa bất chợt ùa về, nhuộm vàng cả không gian như một bức tranh cổ. Trần Hạo thấy mình đang ngồi đối diện với Lê An trong quán cà phê 'Góc Yên Bình'. Đó là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần loang lổ thời gian, những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã phai màu. Nội thất bên trong là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu đã bóng lên theo năm tháng, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tỏa ánh sáng dịu nhẹ, và nhiều chậu cây xanh nhỏ được đặt khéo léo ở mỗi góc phòng, mang đến một cảm giác tươi mát, gần gũi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương, hòa quyện với tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ những cây xanh bên ngoài vọng vào, như một nốt nhấn trong bản giao hưởng của buổi chiều hè.
Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ phía sau quán, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Lê An ngồi đối diện anh, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo lấp lánh dưới ánh đèn lồng, kể về những ước mơ nhỏ bé của cô. "Em chỉ muốn có một ngôi nhà nhỏ, có một khu vườn đầy hoa, và mỗi sáng, mình cùng nhau ngắm bình minh trên dòng sông quen thuộc của mình, anh Hạo ạ." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, chứa đựng biết bao nhiêu niềm tin và khao khát về một cuộc sống bình yên, giản dị.
Trái tim Trần Hạo khi ấy như bị thắt lại. Anh đã muốn nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, muốn nói "Anh sẽ làm tất cả vì em, An à. Anh sẽ xây cho em ngôi nhà đó, khu vườn đó, và chúng ta sẽ cùng nhau ngắm bình minh mỗi ngày." Nhưng rồi, một nỗi sợ vô hình lại trỗi dậy. Nỗi sợ về tương lai bất định, nỗi sợ về những gánh nặng mà anh sẽ phải gánh vác, nỗi sợ về việc anh có đủ sức để thực hiện lời hứa đó hay không. Anh rụt rè, bàn tay khẽ nắm chặt dưới bàn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng tìm kiếm những lời lẽ đủ mạnh mẽ, đủ dứt khoát. Nhưng cuối cùng, anh chỉ mỉm cười, nụ cười gượng gạo che giấu đi sự bối rối và nỗi lo lắng đang cồn cào trong lòng. "Ừm... anh cũng nghĩ đến những điều đó. Nhưng mà, trước mắt, anh phải cố gắng học tập thật tốt ở thành phố đã, để sau này có thể lo cho em một cuộc sống tốt hơn." Anh đã chuyển sang nói về chuyện học hành, về tương lai ở thành phố lớn, về những hoài bão sự nghiệp, như một cách để lảng tránh, để trì hoãn việc đối diện với cảm xúc thật của mình và của Lê An.
'Chỉ một câu thôi, liệu có khác không? Một lời khẳng định, một cái nắm tay dứt khoát?' Câu hỏi ấy bây giờ vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, đầy xót xa. Nếu như ngày đó, anh đã đủ dũng cảm để bày tỏ tình cảm một cách rõ ràng, để trao cho cô một lời hứa cụ thể, thay vì chỉ là những lời bóng gió về tương lai. Nếu như anh đã không để cái tôi, sự e dè và nỗi sợ hãi che lấp đi tình yêu chân thành trong anh. Có lẽ, Lê An đã không phải chờ đợi mỏi mòn, đã không phải tự mình tìm kiếm một bến đỗ an yên khác. Anh đã đánh mất cơ hội quý giá ấy, cơ hội để giữ chặt cô ở bên mình, chỉ vì sự thiếu quyết đoán, vì "lời nói không thành". Giờ đây, khi nhìn lại, anh nhận ra rằng sự nghiệp, thành công ở thành phố có thể mang lại danh vọng và vật chất, nhưng không thể nào lấp đầy được khoảng trống mênh mông trong trái tim anh, không thể nào sánh bằng một ngôi nhà nhỏ có vườn hoa và những buổi sáng cùng ngắm bình minh với Lê An. Nỗi tiếc nuối ấy cứ len lỏi, gặm nhấm tâm hồn anh, đau đớn nhưng cũng đầy trầm tư, như một lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự im lặng và những lựa chọn sai lầm.
***
Đêm thu se lạnh, gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi nước mát rượi từ mặt hồ. Trần Hạo chợt thấy mình đang đứng bên bờ Hồ Gươm, ánh đèn lung linh từ những con phố xung quanh hắt xuống mặt nước, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Xa xa, tiếng chuông đồng hồ vọng lại từ tháp Rùa cổ kính, trầm mặc và vang vọng, đánh dấu từng khoảnh khắc trôi qua. Mùi nước hồ trong lành quyện với mùi cây cỏ ẩm ướt, và thoang thoảng hương hoa sữa đặc trưng của mùa thu Hà Nội, một mùi hương vừa lãng mạn vừa đầy hoài niệm, khiến lòng người bâng khuâng.
Anh nhớ lại một lần khác, cũng vào một buổi tối mùa thu như thế này, sau một buổi hẹn hò hiếm hoi khi anh về thăm nhà. Lê An đã khẽ tựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại cọ vào má anh, mang theo hơi ấm quen thuộc. Giọng cô thì thầm, nhỏ nhẹ như làn gió, nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự. "Anh Hạo, em sợ lắm... Sợ anh lên thành phố rồi, sẽ quên mất em. Sợ anh sẽ tìm được một người khác tốt hơn, xinh đẹp hơn em." Cô dừng lại một chút, rồi tiếp tục, "Em cảm thấy cô đơn lắm khi anh không ở bên. Em sợ mất anh." Những lời nói ấy, giờ đây, đập vào tai Trần Hạo như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến trái tim anh thắt lại. Đó là một lời cảnh báo, một tiếng kêu cầu của tâm hồn cô đơn, nhưng khi ấy, anh đã quá vô tâm, quá mải mê với những suy nghĩ của riêng mình mà không thể thấu hiểu hết.
Anh đã ôm cô thật chặt, vòng tay siết lấy bờ vai gầy guộc của cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, như thể muốn giữ chặt cô lại, không cho cô rời đi. Nhưng rồi, anh vẫn không thốt nên lời yêu thương. Anh đã muốn nói, muốn hứa hẹn, muốn trấn an cô bằng tất cả những gì mình có. Nhưng rồi, một lần nữa, sự e dè, nỗi sợ hãi, và cả sự thiếu dũng khí đã chiến thắng. Anh đã sợ hãi điều gì? 'Sợ một lời hứa anh không thể giữ? Hay sợ chính bản thân mình không đủ tốt?' Anh tự hỏi, và câu trả lời vẫn cứ lảng tránh, ẩn hiện trong màn sương mù của ký ức. Có lẽ, anh đã sợ hãi chính bản thân mình, sợ rằng anh không thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp như cô mơ ước, sợ rằng anh sẽ làm cô thất vọng. Hoặc có lẽ, anh đã quá tin vào sự gắn bó thanh mai trúc mã của họ, tin rằng chỉ cần một cái ôm, một ánh mắt cũng đủ để Lê An hiểu được tình cảm của anh.
Anh đã ôm cô thật chặt, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía xa xăm, đắn đo, như đang tìm kiếm một câu trả lời mà anh không thể tự mình tìm thấy. Cái ôm ấy, giờ đây, không còn là biểu tượng của sự che chở, mà là một minh chứng cho sự bất lực, cho những "lời nói không thành". Nếu như ngày đó, anh đã có đủ dũng khí để hứa hẹn một tương lai rõ ràng hơn, thay vì chỉ là một cái ôm im lặng? Nếu như anh đã không để sự nghiệp và tham vọng che mờ đi tình yêu chân thành của mình? Có lẽ, mọi chuyện đã khác. Có lẽ, Lê An đã không phải trải qua những tháng ngày cô đơn, mệt mỏi, và cuối cùng, chấp nhận một bến đỗ an yên khác. Trần Hạo cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của kính cửa sổ tàu qua lòng bàn tay đang nắm chặt, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của những cơ hội đã mất, của một tình yêu đã "chậm một nhịp" và "lỡ cả một đời".
***
Tiếng còi tàu vang lên, một âm thanh trầm đục và kéo dài, xuyên qua không gian tĩnh mịch của khoang tàu, kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh giật mình mở mắt. Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn xua tan màn sương sớm, chiếu rực rỡ qua ô cửa kính, nhuộm vàng cả không gian. Cảnh vật bên ngoài đã không còn mờ ảo nữa, thay vào đó là những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, những hàng cây rợp bóng và những ngôi làng nhỏ ẩn hiện. Tất cả hiện lên rõ nét, báo hiệu rằng điểm đến đã gần kề.
Những câu hỏi 'nếu như' vẫn còn đó, vẫn hiện hữu trong tâm trí anh, nhưng không còn dằn vặt anh theo cách cũ. Chúng không còn là những mũi kim châm chích vào trái tim, mà đã trở thành những vết sẹo mờ nhạt, một phần không thể thiếu của quá khứ. Anh nhận ra rằng dù có bao nhiêu 'nếu như', dù có tiếc nuối đến đâu, quá khứ vẫn là quá khứ, không thể thay đổi. Mọi thứ đã "đã rồi", và anh không thể cứ mãi chìm đắm trong những ảo tưởng về một tương lai không bao giờ xảy ra.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi từ từ hạ xuống, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Anh ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đã không còn vẻ mệt mỏi, u uất như trước. Thay vào đó, nó ánh lên một sự kiên định, một sự chấp nhận. 'Không còn 'nếu như' nữa. Chỉ có 'đã rồi' và 'sắp tới'.' Anh thầm nhủ. Đây không phải là sự buông xuôi, mà là sự đối diện. Anh đã tự mình tìm thấy câu trả lời cho mọi khúc mắc, mọi nỗi day dứt. Anh đã nhận trách nhiệm hoàn toàn về những lựa chọn của mình, về sự thiếu dũng khí và những ưu tiên sai lầm đã khiến anh mất đi Lê An.
Chuyến tàu giảm tốc độ, tiếng bánh xe ma sát trên đường ray nghe rõ hơn, báo hiệu sắp đến ga. Trần Hạo đưa tay chạm vào lồng ngực mình, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Không còn nỗi đau thắt, không còn sự giày vò. Chỉ còn lại một cảm giác bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản được dệt nên từ những nỗi đau đã hóa thinh không, từ những 'nếu như' đã có lời giải đáp. Anh biết, cuộc gặp gỡ sắp tới với Lê An sẽ không còn là một cuộc hội ngộ đầy tiếc nuối và dằn vặt như những lần trước. Thay vào đó, nó sẽ là một sự đối diện của hai con người đã trưởng thành, đã chấp nhận số phận của mình.
Anh đã có câu trả lời cho sự đổ vỡ của mối quan hệ, và giờ đây, anh phải học cách sống chung với nó, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, cho thời gian hay cho khoảng cách địa lý. Anh nhận ra rằng không phải tình yêu của họ không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, vì sự thiếu dũng cảm và thời điểm sai lệch.
Ga tàu hiện ra trước mắt, những tòa nhà thấp thoáng, những bóng người lấp ló. Trần Hạo đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, chuẩn bị cho cuộc đối mặt. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối diện với quá khứ, để chấp nhận hiện tại, và để bước tiếp về phía trước, mang theo những bài học quý giá từ một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.