Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 959: Khoảng Cách Vô Hình, Dũng Khí Bào Mòn

Tiếng còi tàu vừa dứt, âm thanh trầm đục và kéo dài ấy như còn vọng mãi trong lồng ngực Trần Hạo, kéo anh từ cõi mộng mơ về lại thực tại. Anh đã ngồi thẳng dậy, ánh mắt đã thôi nhìn xa xăm vào màn sương ảo ảnh của quá khứ, thay vào đó là sự tập trung vào cảnh vật đang vụt qua ngoài ô cửa kính. Ánh nắng ban mai đã hoàn toàn xua tan màn sương sớm, đổ vàng óng ả lên những cánh đồng xanh mướt, lên những mái nhà lấp ló và hàng cây ven đường. Chúng không còn là những nét vẽ mờ nhạt trong ký ức, mà hiện hữu rõ ràng, sống động, báo hiệu một điểm đến đã rất gần. Anh cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo của kính cửa sổ tàu qua lòng bàn tay đang nắm chặt, nhưng sự lạnh lẽo đó giờ đây không còn mang theo nỗi ám ảnh của những cơ hội đã mất, mà là một cảm giác tĩnh lặng, tựa như mặt hồ đã lắng trong sau cơn bão tố.

Những câu hỏi 'nếu như' vẫn còn đó, vẫn hiện hữu trong tâm trí anh, nhưng không còn dằn vặt anh theo cách cũ. Chúng không còn là những mũi kim châm chích vào trái tim, mà đã trở thành những vết sẹo mờ nhạt, một phần không thể thiếu của quá khứ, của con người anh ngày hôm nay. Trần Hạo nhận ra rằng dù có bao nhiêu 'nếu như', dù có tiếc nuối đến đâu, quá khứ vẫn là quá khứ, không thể thay đổi. Mọi thứ đã "đã rồi", và anh không thể cứ mãi chìm đắm trong những ảo tưởng về một tương lai không bao giờ xảy ra. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên rồi từ từ hạ xuống, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Anh ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào thành ghế, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đã không còn vẻ mệt mỏi, u uất như trước. Thay vào đó, nó ánh lên một sự kiên định, một sự chấp nhận. 'Không còn 'nếu như' nữa. Chỉ có 'đã rồi' và 'sắp tới'.' Anh thầm nhủ. Đây không phải là sự buông xuôi, mà là sự đối diện. Anh đã tự mình tìm thấy câu trả lời cho mọi khúc mắc, mọi nỗi day dứt. Anh đã nhận trách nhiệm hoàn toàn về những lựa chọn của mình, về sự thiếu dũng khí và những ưu tiên sai lầm đã khiến anh mất đi Lê An.

Chuyến tàu giảm tốc độ, tiếng bánh xe ma sát trên đường ray nghe rõ hơn, báo hiệu sắp đến ga. Trần Hạo đưa tay chạm vào lồng ngực mình, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Không còn nỗi đau thắt, không còn sự giày vò. Chỉ còn lại một cảm giác bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản được dệt nên từ những nỗi đau đã hóa thinh không, từ những 'nếu như' đã có lời giải đáp. Anh biết, cuộc gặp gỡ sắp tới với Lê An sẽ không còn là một cuộc hội ngộ đầy tiếc nuối và dằn vặt như những lần trước. Thay vào đó, nó sẽ là một sự đối diện của hai con người đã trưởng thành, đã chấp nhận số phận của mình. Anh đã có câu trả lời cho sự đổ vỡ của mối quan hệ, và giờ đây, anh phải học cách sống chung với nó, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Anh không còn đổ lỗi cho số phận, cho thời gian hay cho khoảng cách địa lý. Anh nhận ra rằng không phải tình yêu của họ không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, vì sự thiếu dũng cảm và thời điểm sai lệch. Ga tàu hiện ra trước mắt, những tòa nhà thấp thoáng, những bóng người lấp ló. Trần Hạo đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, chuẩn bị cho cuộc đối mặt. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối diện với quá khứ, để chấp nhận hiện tại, và để bước tiếp về phía trước, mang theo những bài học quý giá từ một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt.

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống khi chuyến tàu tiếp tục hành trình, đưa Trần Hạo đi sâu hơn vào miền ký ức. Ánh nắng chiều đã yếu dần, nhuộm một màu vàng cam lên cảnh vật đang vụt qua ngoài khung cửa sổ. Anh ngồi cạnh cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra những hàng cây cao vút, những cánh đồng lúa đã gặt trơ gốc rạ và những mái nhà nhỏ bé dần chìm vào bóng tối. Từng nhịp rung đều đặn của chuyến tàu như một thước phim quay chậm, đưa anh trở về với những tháng năm đã qua, nơi mà những lựa chọn của anh, dù vô tình hay cố ý, đã vẽ nên một con đường khác cho cuộc đời mình và cho Lê An. Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay trái. Mặt đồng hồ bằng thép không gỉ sáng bóng, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian, về những thứ đã trôi qua và không bao giờ quay trở lại. Chiếc đồng hồ này, một biểu tượng của thành công mà anh đã đánh đổi, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót khó tả.

"Cái khoảng cách ấy… nó đâu chỉ là vài trăm cây số…", anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn đều đều của bánh tàu ma sát trên đường ray. Đó không chỉ là khoảng cách địa lý, từ thị trấn nhỏ bé đến thành phố lớn phồn hoa. Đó còn là khoảng cách của những ưu tiên, của những giấc mơ, của cả một bầu trời tham vọng mà anh đã tự vẽ ra cho mình. "Những cuộc gọi tắt máy, những tin nhắn không hồi âm… liệu có phải vì anh quá bận, hay vì anh đã không đủ dũng khí để ưu tiên em?" Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả gánh nặng của nhiều năm tháng.

Anh nhớ như in những buổi chiều tan tầm, khi thành phố lên đèn rực rỡ, anh vẫn còn vùi đầu trong những chồng tài liệu cao ngất, trong những cuộc họp kéo dài đến khuya. Điện thoại di động của anh, một chiếc Nokia cũ kỹ với màn hình đen trắng, rung lên liên tục. Anh biết đó là Lê An. Cô luôn đúng giờ, luôn kiên nhẫn gọi vào một khung giờ cố định mỗi tối, như một thói quen, một sợi dây vô hình níu giữ anh với nơi chốn thân thuộc. Nhưng anh, Trần Hạo của những ngày đầu lập nghiệp, của những giấc mơ lớn lao, đã không ít lần liếc nhìn tên cô trên màn hình rồi lại gạt sang một bên. "Anh xin lỗi, An. Anh phải hoàn thành cái này. Anh phải thành công." Đó là câu thần chú anh tự nhủ, một cách để biện minh cho sự thờ ơ, cho sự thiếu vắng của mình.

Áp lực công việc, gánh nặng của kỳ vọng, và cả nỗi sợ hãi thất bại đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với cả Lê An. Anh tự nhủ, mình phải vững vàng trước đã, phải có một nền tảng vững chắc để sau này có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp. Nhưng anh quên mất rằng, tình yêu, đặc biệt là tình yêu thuở thanh xuân, không chờ đợi. Nó cần sự vun đắp mỗi ngày, cần sự hiện diện, cần những lời nói, những cử chỉ quan tâm dù nhỏ bé nhất. Anh đã trao cho công việc tất cả thời gian, năng lượng, và cả sự dũng cảm mà anh lẽ ra phải dành cho Lê An. Anh đã tin rằng, Lê An hiểu anh, hiểu cho những hoài bão của anh. Nhưng liệu có ai có thể chờ đợi mãi một lời hứa vô định? Liệu có ai có thể mãi mãi bám víu vào những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi, và những lời xin lỗi lặp đi lặp lại?

Trần Hạo nhắm mắt lại, cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ nhòe đi, chỉ còn lại hình ảnh Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô gái với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo và nụ cười hiền dịu. Anh nhớ những lần cô nói qua điện thoại, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng dần dần có thêm một chút xa cách, một chút mệt mỏi. "Anh Hạo, anh có khỏe không? Công việc của anh bận lắm à?" Câu hỏi của cô không phải là trách móc, mà là sự quan tâm, xen lẫn một nỗi niềm mong chờ. Và anh, luôn trả lời rằng "Anh bận lắm, An à. Nhưng anh vẫn ổn." Anh không dám nói ra những mệt mỏi, những áp lực, không dám để cô lo lắng. Nhưng chính sự che giấu đó, chính sự "không đủ dũng khí" để chia sẻ tất cả, đã đẩy họ ra xa nhau hơn. "Nếu như ngày đó, anh đã dám yếu lòng một chút, dám chia sẻ gánh nặng với em, liệu mọi chuyện có khác?" Anh lại tự hỏi, và một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực. Đó là cảm giác bất lực khi nhận ra rằng, dù giờ đây anh đã có tất cả, nhưng thứ quan trọng nhất, thứ mà anh đã từng có trong tay, lại đã vĩnh viễn vuột mất.

Anh mở mắt, ánh nắng chiều đã ngả hẳn, cảnh vật bên ngoài mờ dần trong ánh sáng yếu ớt. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn tích tắc, đếm từng giây, từng phút của hiện tại, nhưng tâm trí anh vẫn mắc kẹt ở quá khứ, ở cái đêm mưa tầm tã ấy, trong căn phòng tổng giám đốc ngột ngạt của nhiều năm về trước.

Mưa như trút nước bên ngoài ô cửa kính lớn của phòng Tổng Giám Đốc, tạo thành một bức màn trắng xóa ngăn cách Trần Hạo với thế giới bên ngoài. Từng hạt mưa lớn đập vào kính nghe lộp bộp, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya. Bên trong căn phòng, không khí lại ngột ngạt đến lạ. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy cao cấp và mùi da từ chiếc ghế bành sang trọng. Trần Hạo, trẻ hơn bây giờ vài tuổi, nhưng gương mặt đã hằn lên vẻ mệt mỏi, căng thẳng của một người đang chạy đua với thời gian và tham vọng. Anh ngồi trước màn hình máy tính sáng trưng, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật quầng thâm dưới mắt. Hàng chồng tài liệu cao ngất ngưởng trên bàn làm việc bằng gỗ óc chó, như những ngọn núi mà anh phải chinh phục trước bình minh.

Chiếc điện thoại di động Nokia thế hệ cũ của anh, đặt cạnh cốc cà phê đen đặc, rung lên liên tục. Màn hình đen trắng nhấp nháy tên "Lê An". Anh liếc nhìn, trái tim thắt lại một nhịp, nhưng bàn tay anh không đưa ra nhấc máy. Thay vào đó, anh lại vùi đầu vào màn hình máy tính, cố gắng đọc những dòng số liệu khô khan, những báo cáo phức tạp. "Anh xin lỗi, An... Anh phải làm điều này. Anh phải thành công." Anh tự nhủ, như một lời biện hộ cho sự im lặng của mình. Anh tin rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có địa vị, có tiền bạc, anh sẽ có thể mang lại cho Lê An một cuộc sống tốt đẹp hơn, một tương lai không phải lo nghĩ. Anh đã quên mất rằng, điều Lê An cần, có lẽ không phải là những thứ vật chất xa hoa, mà chỉ là sự hiện diện của anh, là một lời hỏi han, một cuộc trò chuyện, dù chỉ mười phút ngắn ngủi.

Cánh cửa phòng làm việc mở ra, và Anh Long bước vào. Dáng người cao ráo, bộ vest được cắt may tỉ mỉ, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn toát lên vẻ chuyên nghiệp. Anh Long cầm theo một tập tài liệu dày cộm, đặt xuống bàn Trần Hạo, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

"Hạo, dự án này cần xong trước sáng mai. Cậu là người duy nhất tôi tin tưởng." Giọng Anh Long trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự thúc giục mạnh mẽ, một áp lực vô hình mà Trần Hạo không thể từ chối. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy."

Trần Hạo gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười mệt mỏi. "Vâng, Anh Long. Em sẽ cố gắng hết sức." Anh Long vỗ vai anh, rồi quay người rời đi, để lại Trần Hạo một mình giữa đêm khuya, giữa tiếng mưa rơi và những con số nhảy múa trên màn hình. Anh Long không hề biết, hay có lẽ ông đã biết nhưng không nói, rằng mỗi quyết định lao đầu vào công việc của Trần Hạo, mỗi lần anh từ chối cuộc gọi của Lê An, là một lần anh đang đẩy mối tình thanh mai trúc mã của mình ra xa hơn.

Trần Hạo thở dài, đưa tay gạt chiếc điện thoại sang một bên, như thể nó là một vật cản trở công việc của anh. Anh vươn tay lấy thêm một cốc cà phê đen đặc, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí, xua đi một chút mệt mỏi, nhưng không thể xua đi được nỗi day dứt trong lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, như những giọt nước mắt vô hình của chính anh, của Lê An, của một tình yêu đang dần bị bào mòn bởi khoảng cách vô hình và sự thiếu dũng khí. Anh Long nói đúng, thành phố này không ngủ, và cơ hội không chờ đợi. Nhưng anh đã không nhận ra rằng, tình yêu cũng vậy. Tình yêu cũng không chờ đợi, và những cơ hội để giữ lấy nó, một khi đã vụt mất, sẽ không bao giờ quay lại. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn tham vọng, và trong cái đêm mưa gió ấy, anh đã vô tình chọn cách buông tay Lê An.

Một cảm giác nặng trĩu đè lên lồng ngực Trần Hạo. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những con số trước mắt nhòe đi. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, để nhấc máy, để nói với Lê An một lời yêu thương, một lời hứa hẹn rõ ràng hơn. Nhưng tất cả đã quá muộn. Tiếng mưa rơi vẫn đều đều, như một bản nhạc nền buồn bã cho câu chuyện tình yêu đã "chậm một nhịp" của anh. Anh gục đầu xuống bàn, cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật bất lực trước guồng quay của cuộc sống, trước những lựa chọn đã định đoạt số phận. Mùi cà phê giờ đây không còn nồng nàn, mà trở nên đắng chát, như chính vị của sự tiếc nuối đang ngấm sâu vào từng tế bào. Anh biết, đây là cái giá phải trả cho những quyết định của mình, cho sự thiếu dũng khí của một chàng trai trẻ đã từng tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, mà không hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi lại nằm ở những điều giản dị nhất, ở những người đã luôn ở bên ta, chờ đợi ta, dù ta có bận rộn đến đâu.

Những tiếng còi tàu xa xa vọng lại từ thực tại, kéo Trần Hạo ra khỏi hồi ức về đêm mưa gió đó. Anh mở mắt, một lần nữa đối diện với không gian khoang tàu và ánh nắng chiều đã yếu ớt. Nhưng tâm trí anh vẫn chưa thoát khỏi cái đêm định mệnh ấy, khi anh đã lựa chọn giữa Lê An và tham vọng.

Từ văn phòng Tổng Giám Đốc đầy áp lực, hình ảnh chuyển sang căn hộ cao cấp của Trần Hạo, nơi anh đã tìm thấy một chút bình yên sau những ngày làm việc quần quật. Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc, ánh trăng bạc xuyên qua bức tường kính, đổ xuống sàn gỗ sồi bóng loáng, tạo nên một khung cảnh vừa lộng lẫy vừa lạnh lẽo. Không có tiếng mưa rơi, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, tiếng điều hòa chạy đều đều và tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, đôi khi đến đáng sợ. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi da từ chiếc sofa anh đang ngồi, và mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí. Tất cả đều là biểu tượng của sự thành công, của một cuộc sống mà anh đã từng mơ ước.

Trần Hạo ngồi trên sofa da mềm mại, tay cầm chiếc điện thoại di động Nokia thế hệ cũ đã tắt nguồn. Màn hình đen như tấm gương phản chiếu sự trống rỗng trong lòng anh. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình ấy, không phải vì muốn bật nó lên, mà vì muốn nhìn thấy hình ảnh Lê An hiện lên từ ký ức. Cô gái với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt trong veo, nụ cười hiền dịu. Anh nhớ lại những lời cô từng nói, những lời hỏi han mong chờ, và cả những lần anh đã hứa hẹn rồi lại không thực hiện được.

"Anh đã quá hèn nhát...", anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn của căn hộ. "Anh sợ không thể cho em một tương lai xứng đáng, nên đã chọn cách buông tay dần, để em tự đi tìm bến đỗ." Nỗi sợ hãi thất bại, nỗi sợ không đủ tốt, đã ăn sâu vào tâm trí anh từ những ngày còn là một chàng trai trẻ đầy tham vọng. Anh đã từng tin rằng, nếu anh không thể mang lại cho Lê An một cuộc sống hoàn hảo, thì tốt nhất là để cô đi tìm hạnh phúc ở nơi khác. Anh đã quên mất rằng, định nghĩa về hạnh phúc của Lê An có thể rất khác với định nghĩa của anh.

Anh nhớ những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn không hồi âm của anh, và cách Lê An vẫn kiên nhẫn gửi đi những lời hỏi thăm, những hình ảnh về thị trấn nhỏ bé. Rồi dần dần, cô cũng im lặng. Sự im lặng của cô không phải là giận dỗi, mà là sự chấp nhận, một sự chấp nhận đầy mệt mỏi và cam chịu. Anh đã cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sợi dây vô hình kết nối giữa họ đang dần đứt đoạn, nhưng anh vẫn không đủ dũng khí để níu kéo. Anh đã quá bận bịu với những con số, với những dự án, với những cuộc họp không hồi kết. Anh đã tự huyễn hoặc mình rằng, đây là điều tốt nhất cho cả hai.

"Hay anh chỉ đang biện minh cho sự thiếu dũng khí của chính mình?", một tiếng nói khác vang lên trong tâm trí anh, chua chát và đầy phũ phàng. Phải chăng anh đã lợi dụng sự bận rộn, lợi dụng khoảng cách địa lý để che đậy nỗi sợ hãi của chính mình? Nỗi sợ hãi phải đối mặt với một tình yêu cần sự vun đắp, cần sự hy sinh, cần sự dũng cảm để bày tỏ và giữ lấy. Anh đã không dám đối mặt với cảm xúc của mình, không dám đối mặt với những thử thách mà một mối quan hệ yêu xa mang lại. Và thế là, anh đã để nó trôi đi, cứ thế trôi đi, như dòng sông quê hương anh vẫn miệt mài chảy.

Cảm giác bất lực khi không thể cân bằng giữa tham vọng và tình yêu, giữa khoảng cách và sự hiện diện, cứ thế đè nặng lên anh. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt mơ ước: một sự nghiệp vững chắc, một căn hộ sang trọng, một cuộc sống đầy đủ. Nhưng anh lại mất đi thứ quý giá nhất: tình yêu của Lê An, sự bình yên và ấm áp mà chỉ cô mới có thể mang lại. Anh siết chặt chiếc điện thoại cũ trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp vỏ nhựa, như sự lạnh lẽo của trái tim anh khi đó. Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt đơn độc lăn trên gò má, mang theo tất cả những nỗi tiếc nuối, những dằn vặt, và cả sự chấp nhận phũ phàng của một tình yêu đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai anh, nó là một bản nhạc buồn, một khúc ca bi tráng cho một mối tình đã không thành. Anh nằm đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng, và nhận ra rằng, có những thứ, dù có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu thành công cũng không thể mua lại được. Đó là thời gian, là cơ hội, và là một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là kỷ niệm.

Trần Hạo mở mắt, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu vào khoang tàu, nhuộm đỏ cả cảnh vật bên ngoài. Màu đỏ cam rực rỡ ấy như một vết cứa vào tâm hồn anh, gợi nhớ về những buổi chiều tà anh từng cùng Lê An ngắm hoàng hôn bên bờ sông cũ. Giờ đây, anh lại một mình, trên chuyến tàu mang theo những hồi ức và sự chấp nhận. Anh nhìn thấy những mái nhà quen thuộc, những hàng cây ven đường mà anh từng đi qua khi còn bé, khi Lê An còn ở bên cạnh anh, hồn nhiên và trong trẻo. Tất cả hiện lên rõ nét, như một lời chào đón, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về quá khứ đã không thể thay đổi.

Tiếng còi tàu kéo dài, một âm thanh vang vọng và trầm bổng, như một lời thông báo rằng hành trình đã đến đích. Những hồi ức về sự bất lực, về sự thiếu dũng khí, về những lựa chọn đã đẩy anh và Lê An ra xa nhau vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Chúng không biến mất, mà chỉ được bao phủ bởi một lớp sương của sự chấp nhận, của sự bình thản đến lạ lùng. Anh đã không còn cố gắng né tránh chúng, không còn giày vò bản thân bằng những câu hỏi "nếu như" không lời giải đáp. Anh đã học được cách sống chung với những vết sẹo ấy, như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình.

'Đã quá muộn để thay đổi, nhưng không quá muộn để đối mặt.' Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. Anh đã trải qua một hành trình dài của sự tự vấn, của những dằn vặt, để rồi cuối cùng tìm thấy sự thanh thản trong việc chấp nhận trách nhiệm về những gì đã xảy ra. Anh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu, vuốt lại mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Anh đưa tay xách chiếc vali đặt trên giá hành lý. Từng cử chỉ đều chậm rãi, dứt khoát, toát lên vẻ điềm tĩnh của một người đàn ông đã trải qua nhiều sóng gió.

Khoang tàu đã bắt đầu xôn xao. Những hành khách khác cũng đang lục tục chuẩn bị xuống tàu. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện râm ran, tất cả đều báo hiệu rằng cuộc gặp gỡ định mệnh đã rất gần. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại thoang thoảng của toa tàu, mùi ẩm nhẹ của không khí bên ngoài. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối diện với quá khứ, để chấp nhận hiện tại, và để bước tiếp về phía trước, mang theo những bài học quý giá từ một tình yêu đã mãi mãi chỉ còn là ký ức đẹp đẽ nhưng đầy day dứt. Dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu những tiếc nuối, nhưng giờ đây, Trần Hạo biết rằng, anh sẽ không còn trốn tránh nữa. Anh sẽ đối diện, với Lê An, với chính mình, và với tất cả những gì đã "chậm một nhịp" trong cuộc đời anh. Ga tàu đã hiện ra rõ ràng trước mắt, và một chương mới trong cuộc đời anh sắp sửa bắt đầu, không phải với tiếng còi tàu vang vọng, mà với sự im lặng đầy ý nghĩa của một cuộc đối mặt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free