Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 960: Vinh Quang Đơn Độc Giữa Thành Phố Không Ngủ

Tiếng còi tàu cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho sự xôn xao của ga đến và những âm thanh quen thuộc của một thành phố không ngủ. Trần Hạo bước xuống sân ga, hít một hơi thật sâu mùi khói tàu pha lẫn với không khí ẩm ướt của đêm muộn. Anh không vội vã, từng bước chân chậm rãi, vững chãi, mang theo sự điềm tĩnh của một người đàn ông đã trải qua đủ phong ba bão táp của cuộc đời, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một nỗi u hoài khó gọi tên. Chiếc vali trong tay anh nhẹ tênh, như thể những gánh nặng cảm xúc đã được trút bỏ phần nào sau chuyến hành trình tự vấn nội tâm kéo dài. Anh đứng đó, giữa dòng người hối hả, nhìn những khuôn mặt xa lạ lướt qua mình, và chợt nhận ra mình đã về lại nơi anh thuộc về, nơi mà anh đã xây dựng nên cả sự nghiệp lẫy lừng, nhưng cũng là nơi mà anh đã đánh đổi một phần quý giá nhất của cuộc đời mình. Thành phố vẫn vậy, vẫn ồn ào, náo nhiệt, vẫn hối hả như dòng chảy không ngừng, nhưng trong lòng anh, nó đã không còn là chốn dừng chân bình yên như ngày nào.

Chỉ vài giờ sau khi đặt chân trở lại thành phố, Trần Hạo đã có mặt tại Tập Đoàn Trần Thịnh, một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, cao vút giữa trung tâm tài chính sầm uất. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính trong suốt của phòng làm việc, phản chiếu trên mặt bàn gỗ sồi đen bóng, làm nổi bật những tập tài liệu được sắp xếp gọn gàng. Căn phòng rộng lớn, với thiết kế tối giản nhưng sang trọng, toát lên vẻ quyền lực và sự tinh tế. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ phòng thư ký vọng vào, tiếng điện thoại đôi khi reo vang rồi tắt, tiếng bước chân vội vã của nhân viên lướt qua hành lang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và hiệu quả. Mùi cà phê đen thơm lừng từ chiếc máy pha tự động vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi giấy mới và chút hương nước hoa cao cấp, một hỗn hợp đặc trưng của một tập đoàn lớn.

Trần Hạo ngồi trên chiếc ghế da xoay lưng về phía cửa sổ kính khổng lồ, nơi có thể bao quát cả một góc thành phố đang chuyển mình trong ánh bình minh. Anh vẫn là Trần Hạo của ngày nào, với vẻ ngoài điềm đạm, ánh mắt sắc sảo nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi trầm tư khó hiểu. Anh duyệt qua các báo cáo tài chính quý, những con số nhảy múa trên màn hình máy tính không ngừng, mỗi con số đều đại diện cho hàng triệu, thậm chí hàng tỷ đồng. Anh gật đầu nhẹ, nét mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc khi thấy các chỉ số tăng trưởng vượt bậc so với dự kiến. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh sáng, đánh dấu từng khoảnh khắc trôi qua trong guồng quay công việc không ngừng nghỉ.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở. Anh Long, giám đốc điều hành, bước vào với phong thái nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự với bộ vest màu than, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, là cánh tay phải đắc lực của Trần Hạo suốt nhiều năm qua.

"Anh Hạo, anh về rồi ạ. Chuyến đi có thuận lợi không?" Anh Long hỏi, giọng nói vừa có vẻ quan tâm cá nhân, vừa giữ đúng mực cung kính của một cấp dưới.

Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt anh hơi nheo lại một chút khi nhìn về phía Anh Long, như thể anh đang cố gắng thoát khỏi một dòng suy nghĩ nào đó. "Thuận lợi. Cảm ơn cậu." Giọng anh trầm, hơi khàn, như thể đã lâu không nói chuyện nhiều. "Tình hình công ty thế nào?"

"Rất tốt, thưa anh. Dự án X đã đi đúng hướng. Khách hàng rất hài lòng với bản kế hoạch mới và đang thúc đẩy hợp đồng." Anh Long trả lời nhanh gọn, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Trần Hạo. "Chúng ta đã vượt chỉ tiêu 15% trong quý này."

Trần Hạo gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Tốt. Cứ theo kế hoạch. Tôi đã đọc qua báo cáo sơ bộ rồi. Chiều nay tôi sẽ xem xét kỹ hơn. Cuộc họp chiều nay dời lại 30 phút, tôi cần thêm thời gian xem xét báo cáo tài chính quý một cách chi tiết hơn."

"Vâng, tôi sẽ thông báo cho các phòng ban." Anh Long ghi chú nhanh vào chiếc máy tính bảng của mình. Anh ta dừng lại một chút, như muốn nói điều gì đó, rồi lại thôi. Anh ta luôn tôn trọng không gian riêng tư của sếp mình, dù biết rằng phía sau vẻ ngoài thành đạt này, Trần Hạo vẫn thường mang một nỗi buồn khó tả. Anh Long hiểu, thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy. Anh ta đã từng nghe Trần Hạo nói câu đó trong một bữa tiệc công ty, với ánh mắt xa xăm nhìn ra những ánh đèn neon rực rỡ.

Chưa đầy năm phút sau khi Anh Long rời đi, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng khác lại vang lên. Hải Yến, thư ký riêng của Trần Hạo, xuất hiện. Cô là một cô gái xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu và toát lên vẻ chuyên nghiệp. Nét thanh tú trên gương mặt cô được điểm tô bởi sự tinh anh trong ánh mắt, nhưng đôi khi, ánh mắt ấy lại dừng lại trên Trần Hạo lâu hơn một chút so với mức cần thiết của một mối quan hệ công việc. Cô mang theo một tập tài liệu dày cộm.

"Anh Hạo, đây là báo cáo chi tiết về đối thủ cạnh tranh mà anh yêu cầu trước chuyến đi. Tôi đã tổng hợp tất cả các nguồn tin mới nhất." Giọng Hải Yến nhẹ nhàng, rõ ràng. Cô đặt tập tài liệu xuống góc bàn, gần tầm tay của Trần Hạo. "Anh cần tôi chuẩn bị thêm gì không?"

Trần Hạo liếc nhìn tập tài liệu, sau đó lại quay về phía màn hình. "Cô đã làm rất tốt, Hải Yến. Cứ để đó, tôi sẽ xem sau." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô, rồi nhanh chóng quay lại màn hình. "À, chuẩn bị cho tôi một ly cà phê đen không đường. Và hủy tất cả các cuộc hẹn cá nhân trong tuần này. Tôi muốn tập trung hoàn toàn vào công việc."

"Vâng, anh Hạo." Hải Yến khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn nán lại trên Trần Hạo thêm vài giây. Cô quan sát vầng trán hơi nhíu lại của anh, đôi mắt có chút quầng thâm dù đã được nghỉ ngơi. Cô cảm nhận được một sự mệt mỏi tiềm ẩn, một nỗi trống vắng mà thành công rực rỡ không thể che giấu. Dù bề ngoài anh điềm tĩnh và quyền uy, cô vẫn thấy được sự xa cách, một khoảng cách vô hình mà không ai có thể chạm tới. Cô biết, anh là một người đàn ông đáng ngưỡng mộ, nhưng cũng là một người đàn ông cô đơn. Có đôi khi, cô tự hỏi, anh có bao giờ nghĩ đến em không? Nhưng câu hỏi đó chỉ nằm lại trong tâm trí cô, không bao giờ thốt ra thành lời.

Hải Yến nhẹ nhàng rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong không gian yên tĩnh của phòng làm việc. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự lạnh lẽo từ không khí điều hòa phả vào. Hàng loạt số liệu, dự án, đối tác, thị trường… tất cả dồn dập trong đầu anh, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Anh đã xây dựng Trần Thịnh từ con số không, biến nó thành một đế chế vững mạnh như ngày hôm nay. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt mơ ước: một sự nghiệp vững chắc, quyền lực, sự nể trọng từ đồng nghiệp và đối tác. Chiếc điện thoại di động thông minh đặt cạnh tay anh rung nhẹ, báo hiệu một email mới từ ban quản trị. Cuộc sống của anh là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc, của những quyết định quan trọng, của những trách nhiệm nặng nề. Anh đã chọn con đường này, đã chấp nhận đánh đổi thời gian, sức lực, và cả những khoảnh khắc quý giá của tuổi trẻ để đạt được vị trí hiện tại. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng như thế này, anh lại thấy một khoảng trống rỗng mênh mông trong lòng. Một nỗi trống vắng sâu thẳm mà không có con số lợi nhuận nào có thể lấp đầy, không có dự án thành công nào có thể xoa dịu. Anh mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua những tòa nhà chọc trời khác, xa xăm. Vinh quang này, thành công này, rốt cuộc là để làm gì? Để cho ai xem? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc buồn. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng liệu anh có thực sự hạnh phúc? Câu trả lời luôn lảng tránh anh, như một bóng hình mờ ảo mà anh không thể nắm bắt. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, rồi lại vùi đầu vào công việc, như một cách để trốn tránh những suy nghĩ day dứt đó. Thành công vật chất không thể bù đắp cho mất mát tình cảm, anh nhận ra điều đó, nhưng đã quá muộn để quay đầu. Anh chỉ có thể tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn, mang theo nỗi tiếc nuối như một người bạn đồng hành thầm lặng.

Khi ánh đèn thành phố bắt đầu rực sáng, thay thế cho ánh hoàng hôn đang dần tắt, Trần Hạo mới trở về căn hộ cao cấp của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa tháp sang trọng, với thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra khung cảnh thành phố không ngủ. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng các chất liệu cao cấp như gỗ sồi và đá cẩm thạch. Không gian rộng lớn, sạch sẽ, nhưng lại mang một vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch đến lạ. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vang vọng khắp căn phòng, chỉ đủ để xua đi sự im lặng đáng sợ, nhưng không đủ để lấp đầy nỗi trống trải trong lòng anh.

Anh cởi bỏ áo vest, nới lỏng cà vạt và đặt chúng lên ghế một cách cẩn thận. Chiếc đồng hồ đeo tay được tháo ra, đặt gọn gàng trên bàn cạnh chiếc điện thoại di động. Anh đi thẳng vào bếp, một căn bếp hiện đại với đầy đủ tiện nghi, nhưng hiếm khi được sử dụng. Anh tự tay chuẩn bị bữa tối cho mình, chỉ một món đơn giản: một đĩa salad và một miếng cá hồi áp chảo. Anh không có thói quen ăn uống cầu kỳ, càng không có ai để chia sẻ những bữa ăn thịnh soạn. Mùi cá hồi thơm nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi gỗ mới và một chút hương nước hoa nam tính còn vương vấn trên người anh.

Anh ngồi vào chiếc bàn ăn nhỏ đặt cạnh cửa sổ kính lớn, đối diện với khung cảnh rực rỡ của thành phố về đêm. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một tấm thảm ánh sáng vô tận. Tiếng còi xe xa xăm vọng lại từ dưới đường, chỉ còn là những âm thanh nhỏ bé không đáng kể khi lên đến độ cao này. Anh ăn chậm rãi, từng miếng một, không vội vàng, không tận hưởng. Nỗi cô đơn bắt đầu xâm chiếm, như một cái bóng vô hình len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng, và cả vào tâm hồn anh.

Anh đặt đĩa xuống, nhấp một ngụm rượu vang đỏ từ chiếc ly pha lê. Vị chát nhẹ của rượu lan tỏa trong khoang miệng, nhưng không thể xoa dịu được vị đắng trong lòng. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên lớp kính lạnh lẽo, ánh mắt xa xăm dõi theo những dòng xe cộ hối hả dưới kia. "Cuộc sống này... rốt cuộc mình đang tìm kiếm điều gì?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Vinh quang này, thành công này, để cho ai xem? Để làm gì khi không có ai để sẻ chia?"

Anh thở dài khẽ, một tiếng thở dài nặng trĩu. Căn hộ sang trọng này, với tất cả những tiện nghi hiện đại nhất, vẫn chỉ là một cái hộp rỗng nếu thiếu đi hơi ấm của một người phụ nữ, thiếu đi tiếng cười nói của trẻ thơ. Anh đã đạt được mọi thứ mà anh từng mơ ước khi còn là một chàng trai trẻ ở thị trấn nhỏ ven sông. Nhưng chính cái giá của sự thành công ấy lại là thứ mà anh không bao giờ lường trước được: nỗi cô đơn và sự tiếc nuối khôn nguôi.

Trần Hạo nhớ lại những ngày tháng tươi đẹp bên bờ sông cũ, nơi mà anh và Lê An đã dệt nên những ước mơ ngây thơ. Anh nhớ nụ cười của cô, ánh mắt trong veo của cô, và cả những lời nói không thành của chính anh. Nếu năm đó, anh đủ dũng khí để bày tỏ, để níu giữ, liệu mọi thứ có khác đi không? Câu hỏi "nếu như" vẫn cứ đeo bám anh, dù anh đã cố gắng chấp nhận thực tại.

"An..." Anh thì thầm tên cô, âm thanh lạc lõng giữa căn phòng rộng lớn. Chỉ một cái tên, nhưng lại mang theo tất cả những hoài niệm, những day dứt của một tình yêu đã lỡ nhịp. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước đến chiếc quầy bar mini, rót thêm một chút rượu. Tiếng đá va vào ly thủy tinh kêu lanh canh, phá vỡ sự im lặng. Anh biết, thành công vật chất không thể bù đắp cho mất mát tình cảm. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì khi không có cô. Nỗi trống vắng và sự day dứt của Trần Hạo cho thấy anh vẫn chưa thực sự bình yên với lựa chọn của mình. Anh đã học cách sống chung với nó, nhưng nó vẫn ở đó, như một khoảng cách vô hình không thể xóa nhòa.

Vài ngày sau, sau những giờ làm việc căng thẳng, Trần Hạo tìm đến một quán cà phê quen thuộc tên là 'Góc Yên Bình'. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của thành phố, là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên vẻ hoài cổ với tường gạch trần, cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm. Không gian bên trong là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với bàn ghế gỗ sẫm màu, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và rất nhiều chậu cây xanh nhỏ. Mùi cà phê rang xay đậm đà hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ thoang thoảng và chút hương hoa nhài từ vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ loa, tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, và cả tiếng chim hót líu lo từ những tán cây bên ngoài, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, giúp anh tạm quên đi những áp lực công việc.

Trần Hạo chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra khoảng sân nhỏ với những chậu hoa rực rỡ. Anh gọi một ly cà phê đen đá và ngồi đó, ngón tay khẽ vuốt ve mặt bàn gỗ mịn màng. Cảm giác lạnh lẽo từ ly cà phê thấm vào lòng bàn tay anh, nhưng không lạnh bằng cảm giác trống rỗng trong tim. Anh mở điện thoại di động, lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện. Phần lớn trong số đó là những bức ảnh liên quan đến công việc, những dự án đã thành công, những chuyến công tác. Nhưng sâu trong đó, anh vẫn giữ một thư mục ảnh riêng tư, nơi lưu giữ những khoảnh khắc thanh xuân của anh và Lê An.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lê An khi cô khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đang cười rạng rỡ bên bờ sông cũ. Mái tóc dài của cô bay trong gió, ánh mắt cô trong veo như mặt nước. Anh nhớ như in buổi chiều hôm đó, khi anh và cô cùng nhau ngắm hoàng hôn, những lời nói không thành cứ nghẹn lại trong cổ họng anh. Anh đã thích cô, rất thích, nhưng lại không đủ dũng khí để nói ra. "Nếu năm đó… chỉ một chút dũng khí thôi. Mọi thứ đã có thể khác." Anh thầm thì, giọng nói nội tâm đầy tiếc nuối.

Anh lướt qua một bức ảnh khác, chụp hai người ngồi cạnh nhau dưới gốc cây bàng cổ thụ, quyển sách anh đọc chung với cô, nụ cười của anh lúc đó thật vô tư, hồn nhiên, chưa vướng bận những toan tính của cuộc đời và sự nghiệp. Cảm giác chạnh lòng rõ rệt khi anh nhìn thấy một đôi tình nhân trẻ đang cười đùa vui vẻ ở bàn đối diện. Cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, và chàng trai nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Một cảnh tượng đơn giản, nhưng lại gợi cho Trần Hạo về những gì anh đã bỏ lỡ, những gì anh đã đánh mất.

Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng của nó lan tỏa khắp khoang miệng, như vị đắng của chính cuộc đời anh. Thành công vật chất không mang lại hạnh phúc viên mãn cho Trần Hạo. Anh đã leo lên đỉnh cao của sự nghiệp, có trong tay mọi thứ mà nhiều người mơ ước, nhưng anh lại không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình trong trái tim mình. Nỗi trống vắng này, sự day dứt về một mối tình đã chậm một nhịp, luôn là một vết sẹo khó lành. Anh đã chấp nhận, đã học cách sống chung với nó, nhưng mỗi khi cô đơn, mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh gợi nhớ về Lê An, vết sẹo ấy lại nhói lên.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng hoàng hôn vàng dịu đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lại là hoàng hôn, lại là một mình anh. Anh nhớ về những buổi chiều tà bên bờ sông cũ, khi anh và Lê An cùng nhau ngắm mặt trời lặn, hứa hẹn về một tương lai mà anh đã không đủ dũng khí để nắm giữ. Giờ đây, anh vẫn ngắm hoàng hôn, nhưng chỉ có một mình, giữa lòng thành phố ồn ào.

Trần Hạo đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận sự nặng trĩu trong lồng ngực. Anh biết, cuộc gặp gỡ định mệnh với Lê An trên chuyến tàu sắp tới sẽ là bước ngoặt quan trọng để anh đối diện hoàn toàn với quá khứ và tìm thấy sự giải thoát nội tâm. Anh đã chấp nhận rằng không thể thay đổi những gì đã xảy ra, nhưng anh vẫn cần đối mặt với nó, với cô, và với chính mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi hoa nhài thoang thoảng. Anh đã sẵn sàng để đối diện, dù biết rằng sự đối mặt ấy sẽ mang theo những cảm xúc lẫn lộn, vừa bình thản, vừa day dứt. Bởi vì, có những điều, dù đã sai một bước, lỡ cả một đời, nhưng vẫn cần một lời chào, một cái nhìn, để mọi thứ được khép lại trong sự thanh thản, dù là thanh thản trong tiếc nuối.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free