Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 961: Nếu Năm Đó... Chỉ Là Ảo Ảnh

Trần Hạo rời quán cà phê, nhưng hương thơm của hoa nhài và vị đắng của ly cà phê đá vẫn còn vương vấn nơi khứu giác và đầu lưỡi anh. Nỗi day dứt về những bức ảnh cũ, về nụ cười rạng rỡ của Lê An bên bờ sông cũ, và câu hỏi “Nếu năm đó… chỉ một chút dũng khí thôi. Mọi thứ đã có thể khác” cứ xoáy sâu trong tâm trí anh, không ngừng ám ảnh. Anh lái xe về lại tòa nhà chọc trời của tập đoàn, nơi anh dành phần lớn thời gian của cuộc đời mình, nơi anh đã xây dựng nên một đế chế vững chắc nhưng lại không thể lấp đầy những khoảng trống vô hình trong lòng.

Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu bắt đầu chếnh choạng đổ bóng qua ba mặt tường kính của phòng Tổng Giám Đốc, nơi Trần Hạo đang ngồi. Căn phòng nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà, vươn mình kiêu hãnh giữa lòng thành phố, mang đến một tầm nhìn bao quát không gì sánh được. Phía dưới kia, cả một biển kiến trúc đồ sộ, những con đường chằng chịt như mạch máu của một sinh vật khổng lồ, và dòng người hối hả đang đổ về nhà sau một ngày làm việc. Nội thất trong phòng tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng đến từng chi tiết: bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó đánh bóng loáng phản chiếu ánh đèn, chiếc ghế da cao cấp xoay nhẹ theo mỗi cử động nhỏ của anh. Một vài tác phẩm nghệ thuật trừu tượng hiện đại treo trên tường, mang lại cảm giác sắc lạnh, cùng với giá sách lớn chất đầy tài liệu và sách chuyên ngành, cho thấy sự uyên bác và tham vọng của chủ nhân. Ở một góc, khu vực tiếp khách nhỏ với sofa da êm ái chờ đón những đối tác quan trọng.

Tiếng gõ phím nhẹ nhàng từ máy tính của trợ lý ở phòng ngoài vọng vào, tiếng điện thoại rung khe khẽ trên bàn, và thỉnh thoảng là tiếng chuông điện thoại nội bộ ngắt quãng sự tĩnh lặng. Mùi gỗ óc chó ấm áp hòa quyện với mùi da thuộc thoang thoảng, mùi cà phê đậm đặc từ ly đã nguội bên cạnh, và mùi giấy cao cấp từ những tập hồ sơ chồng chất. Tất cả tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên vẻ thông minh, quyết đoán—một không gian hoàn hảo cho một người đàn ông thành đạt như Trần Hạo.

Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc, màn hình máy tính sáng rực, hiển thị một báo cáo tài chính phức tạp với những biểu đồ và con số nhảy múa. Anh cố gắng tập trung, đôi mắt lướt qua từng hàng dữ liệu, từng phân tích thị trường. Nhưng ánh mắt anh lại vô định, dường như xuyên thấu qua lớp kính cường lực trong suốt, không phải để nhìn ngắm thành phố, mà để nhìn vào một thế giới khác, một thế giới chỉ tồn tại trong tâm trí anh. Từng con số, từng biểu đồ đều mờ nhòe trước những hình ảnh quá khứ đang ùa về, sống động đến mức anh có thể chạm vào.

Anh nhớ như in cái ngày anh nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên ở thành phố. Lê An đã đứng đó, dưới gốc cây bàng cổ thụ, ánh mắt chất chứa một nỗi buồn không nói thành lời. Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm nói với cô: “An, đi cùng anh lên thành phố nhé? Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai.” Có lẽ cô đã gật đầu. Có lẽ họ đã cùng nhau vượt qua những khó khăn đầu tiên nơi xứ lạ, tay trong tay. Anh hình dung ra cảnh hai người thuê một căn phòng trọ nhỏ, cùng nhau học bài dưới ánh đèn vàng, những bữa cơm đạm bạc nhưng tràn ngập tiếng cười. Cô sẽ động viên anh mỗi khi anh nản lòng, và anh sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô giữa bộn bề thành thị.

“Nếu như ngày đó… mình đã không để khoảng cách vô hình ấy nới rộng,” anh thầm thì trong lòng, ngón tay khẽ day day thái dương. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu nuối tiếc. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi đầu, nhưng chúng lại càng bám riết.

Anh nhớ về những đêm anh thức trắng trên thành phố, vùi đầu vào sách vở, hay sau này là những dự án công việc. Những cuộc gọi với Lê An thưa dần, những tin nhắn ngắn ngủi và vội vàng. Anh đã luôn tự nhủ rằng mình đang cố gắng vì tương lai của cả hai, rằng anh phải thành công để mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng anh đã quên mất rằng, điều cô cần không phải là một tương lai xa vời được vẽ nên bằng vật chất, mà là sự hiện diện của anh, là những lời hỏi han, là sự quan tâm chân thành mỗi ngày.

“Nếu như ngày đó… mình đã dũng cảm hơn một chút, gác lại công việc, bắt chuyến xe về thăm cô ấy thường xuyên hơn.” Anh hình dung ra cảnh anh bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà Lê An, mang theo bó hoa dại hái vội ven đường, và nụ cười rạng rỡ của cô khi nhìn thấy anh. Họ sẽ cùng nhau đạp xe quanh thị trấn, ghé lại quán chè quen thuộc, và lại ngồi bên bờ sông cũ, trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Anh sẽ kể cho cô nghe về những điều thú vị ở thành phố, và cô sẽ chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt của thị trấn. Họ sẽ không để cho cuộc sống bận rộn và khoảng cách địa lý bào mòn đi sợi dây tình cảm đã gắn kết họ từ thủa ấu thơ.

Trần Hạo đứng dậy, bước ra phía cửa sổ kính. Anh nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, tạo thành một mạng lưới rực rỡ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, một biểu tượng của sự thành đạt, lấp lánh dưới ánh sáng cuối ngày. Anh nhớ về cái đêm anh đứng trước cửa nhà Lê An, đêm trước đám cưới của cô. Lòng anh dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực nghiệt ngã.

“Nếu như ngày đó… mình đã gõ cửa.” Giọng nói nội tâm của anh run rẩy. Anh hình dung ra cảnh cánh cửa mở ra, Lê An xuất hiện với đôi mắt ngạc nhiên. Anh sẽ không nói gì cả, chỉ ôm chặt lấy cô, ôm lấy tất cả những tiếc nuối, tất cả những lời yêu thương không thành đã chôn giấu bấy lâu. Có lẽ cô sẽ khóc, anh cũng sẽ khóc. Và rồi, có lẽ mọi thứ sẽ thay đổi. Có lẽ cô sẽ không bước lên xe hoa với người đàn ông khác. Có lẽ họ sẽ có một cơ hội thứ hai, một cơ hội để sửa chữa những sai lầm của tuổi trẻ, để viết lại câu chuyện tình yêu của mình. Anh sẽ không để cô phải chờ đợi mỏi mòn thêm nữa. Anh sẽ cho cô thấy anh yêu cô nhiều đến mức nào.

Nhưng tất cả, tất cả chỉ là ảo ảnh. Anh đã không gõ cửa. Anh đã quay lưng đi, để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Những viễn cảnh tươi đẹp ấy, dù sống động đến mấy, cũng chỉ là những thước phim quay chậm của một cuộc đời đã không xảy ra. Chúng hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, từng chi tiết nhỏ, từng cảm xúc, nhưng rồi lại tan biến như khói sương khi anh cố gắng chạm vào.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí từ hệ thống điều hòa thổi qua. Thành công vật chất mà anh đang có, vị trí cao mà anh đang nắm giữ, tất cả đều không thể mang lại sự bình yên cho tâm hồn anh. Anh đã có tất cả, trừ thứ duy nhất anh thực sự khao khát: một cuộc đời với Lê An. Nỗi trống vắng này, sự day dứt về một mối tình đã chậm một nhịp, luôn là một vết sẹo khó lành. Anh đã chấp nhận, đã học cách sống chung với nó, nhưng mỗi khi cô đơn, mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh gợi nhớ về Lê An, vết sẹo ấy lại nhói lên. Anh biết, những “nếu như” này chỉ càng khiến anh thêm đau đớn, nhưng anh không thể ngừng suy nghĩ về chúng. Đó là cách duy nhất để anh giữ lại một phần ký ức về một tương lai lẽ ra đã có thể rất khác.

Anh trở lại bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi lướt qua màn hình máy tính thêm một lần nữa, rồi tắt nó đi. Thành phố bên ngoài đã lên đèn hoàn toàn, biến thành một dải ngân hà lấp lánh dưới chân anh. Anh biết, đã đến lúc phải rời khỏi đây, rời khỏi cái vỏ bọc thành công nhưng cô độc này. Anh cần một không gian khác, một không gian đủ yên tĩnh để đối diện với chính mình một lần nữa.

***

Đêm về, căn hộ cao cấp của Trần Hạo nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời khác, như một khối pha lê lấp lánh giữa bầu trời đêm. Thiết kế mở, tối giản và toàn bộ tường kính nhìn ra thành phố đã lên đèn biến căn phòng thành một đài quan sát riêng tư, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt bên dưới. Nội thất được bài trí theo phong cách Bắc Âu hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, sử dụng chất liệu cao cấp như gỗ sồi tự nhiên, đá cẩm thạch mát lạnh và những tấm thảm lông mềm mại. Căn phòng rộng lớn, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo, tĩnh mịch.

Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ hắt ra, và ánh đèn rực rỡ từ thành phố bên ngoài hắt vào, tạo nên một không gian nửa sáng nửa tối, đủ để Trần Hạo nhìn thấy những đường nét quen thuộc nhưng cũng đủ để che giấu những góc khuất trong tâm hồn anh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh lan tỏa khắp căn phòng, những giai điệu trầm buồn như tiếng lòng của anh. Thỉnh thoảng, tiếng điều hòa không khí rì rì, hay tiếng tủ lạnh hoạt động khẽ khàng, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Trần Hạo ngồi trên chiếc sofa da màu xám tro, cơ thể anh lún sâu vào lớp đệm êm ái. Trong tay anh là ly rượu vang đỏ, chất lỏng sánh mịn ánh lên màu ruby dưới ánh đèn thành phố. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất, mùi da thuộc cao cấp của chiếc sofa, mùi nước hoa nam tính còn vương trên áo anh, và mùi rượu vang nồng nàn quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp hương thơm đặc trưng của sự cô độc và xa hoa.

Anh nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhắm mắt lại, để mặc tâm trí trôi dạt vào dòng xoáy của những “nếu”.

Nếu như ngày đó, anh đã không ngần ngại, không e dè, mà dũng cảm nắm lấy tay Lê An ngay từ khi nhận ra tình cảm của mình. Họ đã có thể trải qua những năm tháng thanh xuân cùng nhau một cách trọn vẹn hơn. Anh hình dung ra cảnh họ cùng nhau vào đại học ở thành phố, không phải hai con người xa lạ giữa chốn đông người, mà là một cặp đôi gắn bó, cùng nhau khám phá thế giới mới. Cô sẽ là nguồn động viên vô tận của anh, và anh sẽ là bờ vai vững chắc để cô dựa vào. Những buổi hẹn hò dưới tán cây xanh trong khuôn viên trường, những buổi tối học bài tại thư viện, hay đơn giản là những bữa ăn vội vàng nơi căng tin. Cuộc sống sinh viên sẽ không cô độc và đầy áp lực như anh đã trải qua, mà sẽ tràn ngập tiếng cười và sự sẻ chia.

Anh mở mắt, nhìn vào khoảng không trước mặt. Những viễn cảnh đó sống động đến mức anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lê An, nghe thấy tiếng cười trong trẻo của cô. Anh lại nhấp một ngụm rượu. Gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe thật mờ nhạt và xa xăm, như chính những ký ức của anh.

“Nếu như ngày đó… mình đã không quá tham vọng, không quá mải mê chạy theo sự nghiệp.” Anh tự vấn. Khi anh đang lao đầu vào công việc, xây dựng những dự án triệu đô, Lê An có lẽ đang ngồi bên bờ sông cũ, ngắm hoàng hôn, và chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi t��� anh. Anh đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc quý giá, biết bao lời nói yêu thương mà anh đã không dám thốt ra. Anh hình dung ra một cuộc sống khác, một cuộc sống đơn giản hơn, bình yên hơn. Anh có thể đã chọn ở lại thị trấn, hoặc tìm một công việc ổn định hơn ở một thành phố nhỏ gần đó. Họ sẽ kết hôn sớm, có một ngôi nhà nhỏ xinh xắn với khu vườn đầy hoa. Lê An sẽ là một cô giáo mầm non, nụ cười hiền dịu của cô sẽ sưởi ấm những đứa trẻ thơ. Còn anh, có thể là một kiến trúc sư nhỏ, thiết kế những ngôi nhà mơ ước cho những người dân quê, hoặc làm một công việc gì đó cho phép anh có nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Anh thấy mình trong viễn cảnh đó, không phải là một CEO quyền lực, mà là một người đàn ông bình dị, tay trong tay với Lê An, cùng nhau dạo bước trên con đường làng quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo, mùi rạ khô thoang thoảng trong gió, và ánh mắt hạnh phúc của cô khi anh kể cho cô nghe những câu chuyện vui nhộn. Họ sẽ có những đứa con, những thiên thần nhỏ sẽ chạy nhảy khắp nhà, phá tan sự tĩnh lặng của căn hộ cao cấp này. Anh sẽ dạy con đạp xe, Lê An sẽ kể chuyện cổ tích cho chúng nghe mỗi tối. Một cuộc sống không quá giàu sang, nhưng tràn ngập tình yêu thương và tiếng cười.

Những viễn cảnh đó hiện lên rõ ràng như những thước phim quay chậm, từng chi tiết, từng cảm xúc đều chân thực đến nao lòng. Nhưng rồi, như một chiếc bóng, chúng lại từ từ tan biến vào khoảng không vô định. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những ảo ảnh ngọt ngào nhưng cay đắng ấy. Chúng chỉ là những “nếu như” không bao giờ trở thành hiện thực, những con đường anh đã không đi, những lựa chọn anh đã không dám thực hiện.

Cảm giác ly rượu lạnh trong tay nhắc nhở anh về thực tại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của thành phố vẫn nhấp nháy không ngừng, như một lời nhắc nhở về cuộc sống anh đã chọn, về sự thành công mà anh đã phải đánh đổi bằng cả một mối tình. Chiếc đồng hồ đeo tay anh vẫn lấp lánh, nhưng nó chỉ là một vật vô tri, không thể đo đếm được những tiếc nuối đang dâng trào trong lòng.

Anh đã chấp nhận rằng không thể thay đổi quá khứ, nhưng những viễn cảnh “nếu như” này vẫn không ngừng ám ảnh anh, như một vết thương lòng không bao giờ lành miệng. Chúng là minh chứng cho thấy anh vẫn chưa thực sự buông bỏ Lê An, rằng cô vẫn chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim anh, dù cho cô đã là vợ của người khác.

Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính. Anh đặt ly rượu xuống bệ cửa sổ, cảm nhận cơn gió đêm mát lạnh lùa qua tóc. Anh nhìn xuống thành phố đang ngủ, một sự chấp nhận nặng trĩu len lỏi trong tâm hồn. Những viễn cảnh “nếu như” kia, dù có sống động đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh. Chúng không phải là tương lai, mà là những bóng ma của quá khứ. Anh biết, anh phải đối mặt với thực tại, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã sẵn sàng để gặp lại Lê An. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi, mà là để đặt dấu chấm hết cho một chương đã khép lại, trong sự thanh thản, dù là thanh thản trong tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí đêm lạnh lẽo, và rồi, anh xoay người, bước vào bóng tối. Chuyến tàu định mệnh đang chờ đợi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free