Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 962: Nhịp Bánh Tàu, Nhịp Đập Hoài Niệm
Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính. Anh đặt ly rượu xuống bệ cửa sổ, cảm nhận cơn gió đêm mát lạnh lùa qua tóc. Anh nhìn xuống thành phố đang ngủ, một sự chấp nhận nặng trĩu len lỏi trong tâm hồn. Những viễn cảnh “nếu như” kia, dù có sống động đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh. Chúng không phải là tương lai, mà là những bóng ma của quá khứ. Anh biết, anh phải đối mặt với thực tại, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã sẵn sàng để gặp lại Lê An. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi, mà là để đặt dấu chấm hết cho một chương đã khép lại, trong sự thanh thản, dù là thanh thản trong tiếc nuối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí đêm lạnh lẽo, và rồi, anh xoay người, bước vào bóng tối. Chuyến tàu định mệnh đang chờ đợi.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp nhuộm vàng những tòa nhà chọc trời của thành phố, Trần Hạo đã thức dậy. Cơn gió đêm qua dường như đã cuốn đi phần nào sự nặng nề trong tâm trí anh, để lại một khoảng lặng chấp nhận. Anh tắm rửa, thay một bộ vest màu xám than lịch lãm, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng cà vạt tối màu, vừa đủ nghiêm túc cho một doanh nhân thành đạt nhưng cũng không quá cứng nhắc cho một chuyến đi mang nặng tính cá nhân. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà anh tự thưởng cho mình sau một dự án lớn, lấp lánh dưới ánh đèn phòng. Nó vẫn ở đó, nhắc nhở anh về những thành tựu vật chất, nhưng không thể xóa nhòa đi vết hằn của thời gian và những gì đã mất. Anh kiểm tra lại chiếc vali nhỏ gọn, chỉ đủ cho một chuyến đi ngắn ngày, mang theo vài bộ quần áo và một cuốn sách. Nó không phải là một chuyến công tác, mà là một hành trình tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, hoặc ít nhất là một sự đối mặt cần thiết.
Anh rời căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Bên ngoài, thành phố đã bắt đầu cựa mình thức giấc. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người bán hàng rong í ới, tiếng quét dọn vệ sinh đường phố. Tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng hôm nay, chúng lại vang lên một cách khác lạ trong tai anh, như một lời tạm biệt. Anh đón một chiếc taxi, và dòng xe chậm rãi lăn bánh trên những con đường vẫn còn ướt sương đêm. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt bắt đầu xuyên qua những kẽ lá của hàng cây ven đường, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên mặt đất. Trần Hạo tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Anh không nghĩ về công việc, không nghĩ về những con số hay dự án. Tâm trí anh trống rỗng, nhưng không phải là một sự trống rỗng vô vị, mà là một khoảng không cần thiết để chuẩn bị cho những gì sắp đến.
Khi chiếc taxi dừng lại trước ga tàu, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng ấm áp xuống sân ga tấp nập. Ga tàu lúc này là một mê cung của âm thanh và hình ảnh: tiếng loa phát thanh thông báo chuyến đi liên tục vang vọng, tiếng kéo vali lạch cạch trên nền đá hoa cương, tiếng cười nói, tiếng chia tay, tiếng chào hỏi của hàng trăm con người. Mùi cà phê và bánh mì nướng từ các quán nhỏ xen lẫn với mùi khói tàu phảng phất trong không khí. Trần Hạo, với vẻ ngoài lịch lãm nhưng ánh mắt trầm tư, bước vào ga. Anh không vội vã, chỉ lặng lẽ quan sát dòng người tấp nập, mỗi người một câu chuyện, một điểm đến. Có những cặp đôi trẻ tay trong tay, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Có những người già chậm rãi bước đi, nét mặt khắc khổ nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng sự trải nghiệm. Có những gia đình với con nhỏ, tiếng cười đùa rộn rã. Anh thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời, mang theo một câu chuyện riêng, một nỗi niềm riêng.
Anh đi đến quầy vé, nói ngắn gọn: “Một vé đi [Tên địa điểm]”. Giọng anh trầm, đều, không một chút biểu cảm. Cô nhân viên bán vé, với vẻ mặt đã quá quen thuộc với những khuôn mặt vội vã của hành khách, nhanh chóng in ra tấm vé và trả lại. Trần Hạo nhận lấy, cất vào túi áo vest. Anh bước qua cổng soát vé, xuất trình tấm vé cho nhân viên. Người nhân viên gật đầu, chỉ lối. Anh đi theo đám đông, tìm đến sân ga số ba. Trên sân ga, con tàu màu xanh thẫm đã đậu sẵn, thân tàu tỏa ra một vẻ uy nghi tĩnh lặng. Những tia nắng sớm chiếu xiên qua khung kính nhà ga, tạo nên một hiệu ứng lung linh huyền ảo trên đường ray và thân tàu. Trần Hạo đi dọc theo sân ga, tìm toa số bảy, ghế số mười lăm. Mỗi bước chân của anh đều chậm rãi, như thể anh đang muốn kéo dài khoảnh khắc trước khi bắt đầu một chương mới. Anh không biết chương này sẽ mang đến điều gì, chỉ biết rằng nó sẽ là một sự đối mặt. Một sự đối mặt với chính mình, với quá khứ, và có lẽ, với cả một hình bóng đã từng là tất cả của anh.
Anh dừng lại trước toa tàu, hít một hơi thật sâu. Mùi khói tàu nhẹ nhàng, đặc trưng, gợi lên những ký ức xa xưa về những chuyến đi thời thơ ấu, khi anh và Lê An còn cùng nhau đi tàu về quê ngoại. Những ký ức đó, giờ đây, không còn mang theo sự đau đớn dữ dội, mà chỉ là một nỗi hoài niệm dịu dàng, như một thước phim cũ đã bạc màu theo năm tháng. Anh bước lên tàu, chiếc vali nhỏ gọn nằm chắc trong tay. Bên trong toa tàu, không khí đã ấm áp hơn bên ngoài, phảng phất mùi ghế da cũ và một chút mùi cà phê từ quầy bán hàng. Anh tìm thấy ghế của mình, số mười lăm, cạnh cửa sổ. Anh đặt chiếc vali lên giá hành lý phía trên, rồi ngả người xuống ghế. Vừa vặn, thoải mái. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật sân ga vẫn còn tấp nập, nhưng dường như đã tĩnh lặng hơn trong mắt anh.
Tiếng còi tàu vang lên một tiếng dài, mạnh mẽ, xé tan không khí ồn ào của sân ga, báo hiệu chuyến tàu sắp chuyển bánh. Trần Hạo nhắm mắt lại trong giây lát, như thể muốn ghi nhớ âm thanh đó, hoặc muốn chuẩn bị tinh thần cho hành trình sắp tới. Rồi anh mở mắt ra, nhìn ra ngoài. Con tàu bắt đầu chuyển động, chậm rãi, từ tốn. Những người thân tiễn biệt vẫy tay, những khuôn mặt dần xa khuất. Tiếng bánh tàu bắt đầu đều đều vang lên, lộc cộc, lộc cộc, như một nhịp điệu quen thuộc, đưa anh vào một trạng thái tĩnh lặng, tách biệt với thế giới bên ngoài. Cảm giác rung lắc nhẹ của tàu truyền qua ghế ngồi, qua cơ thể anh, một cảm giác quen thuộc mà anh đã lâu không trải nghiệm. Anh nhìn ra khung cảnh lướt qua nhanh chóng, những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, những ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ tươi nằm ẩn mình dưới hàng cây, những con sông uốn lượn như dải lụa bạc.
Tất cả những khung cảnh đó, một thời từng là nơi anh và Lê An cùng nhau lớn lên, cùng nhau dệt nên những ước mơ ngây thơ. Anh nhớ những buổi trưa hè oi ả, hai đứa trốn trong những bụi tre ven sông, nghe tiếng ve kêu râm ran, nhìn những con thuyền nhỏ lướt trên mặt nước. Nhớ những buổi chiều tà, cùng nhau đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây, gió thổi phần phật vào mặt, mang theo mùi lúa non. Những ký ức đó ùa về, không còn là những "nếu như" day dứt, mà là những thước phim đẹp đẽ của quá khứ, những kỷ niệm mà anh biết mình sẽ không bao giờ quên, dù cho thời gian có trôi đi bao lâu, dù cho cuộc sống có thay đổi thế nào. Anh nhấp một ngụm nước lọc. Nước lạnh làm dịu đi cổ họng khô khốc của anh, nhưng không thể làm dịu đi nỗi lòng đang dậy sóng.
Mặt trời càng lên cao, nắng càng chói chang. Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, hắt lên một phần khoang tàu, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn. Trần Hạo lấy cuốn sách ra khỏi vali, một cuốn tiểu thuyết kinh điển. Anh mở trang sách, cố gắng tập trung vào những dòng chữ. Nhưng tâm trí anh lại không ngừng trôi dạt. Tiếng bánh tàu đều đều như nhịp đập của thời gian, đưa anh trở về hiện tại, nhưng ánh mắt anh vẫn vô thức tìm kiếm một hình bóng quen thuộc trong đám đông. Anh lướt qua những hàng ghế, những gương mặt xa lạ. Những người đang ngủ gật, những người đang đọc sách, những người đang trò chuyện rôm rả. Anh không tìm kiếm điều gì cụ thể, không mong đợi một sự xuất hiện kỳ diệu nào. Nhưng có một khao khát mơ hồ, một sự thôi thúc không tên khiến anh dõi mắt theo từng bóng người lướt qua. Đó là một phản xạ vô điều kiện, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, từ những ngày tháng anh luôn dõi theo Lê An, từ những khoảnh khắc anh mong mỏi một tin nhắn, một cuộc gọi từ cô.
Dòng ký ức về Lê An, về những "nếu năm đó" lại ùa về, nhưng lần này không còn quá đau đớn, mà như một phần không thể thiếu của con người anh. Chúng đã trở thành một phần của anh, như cách mà dòng sông cũ chảy mãi không ngừng, như cách mà thời gian trôi đi không thể quay lại. Anh tự hỏi, liệu có một hình bóng nào đó đủ sức xoa dịu nỗi trống vắng này, hay anh chỉ đơn thuần tìm kiếm một "ký ức" đã mất? Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, dù đã được lấp đầy bằng những năm tháng xa cách, bằng những lựa chọn khác biệt, nhưng vẫn còn đó, như một sợi dây vô hình níu giữ tâm hồn anh. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, làm anh rùng mình nhẹ.
Anh đặt cuốn sách xuống, ngả đầu vào lưng ghế, thở dài một tiếng khẽ khàng. Chiếc điện thoại di động cũ kỹ, vẫn còn dùng được, nằm trong túi áo vest. Anh đã không đổi điện thoại mới, không phải vì tiếc tiền, mà vì nó chứa đựng quá nhiều tin nhắn cũ, quá nhiều kỷ niệm mà anh không nỡ xóa đi. Mùi cà phê phảng phất từ toa ăn uống, hòa lẫn với mùi khói tàu nhẹ, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của những chuyến đi dài. Anh lại đưa mắt nhìn quanh khoang tàu, ánh mắt dừng lại ở một vài hành khách rồi lại lướt đi. Một cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, một cặp vợ chồng trung niên đang trò chuyện rôm rả. Tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc đời, những người xa lạ mà anh sẽ không bao giờ gặp lại, hoặc chỉ là thoáng qua.
Tiếng bánh tàu vẫn đều đều, nhưng sao lòng anh vẫn lạc nhịp? Anh tìm gì ở đây, giữa những gương mặt xa lạ này? Có phải là một chút thanh thản, một chút bình yên mà anh đã đánh mất? Hay anh vẫn đang vô thức tìm kiếm một hình bóng, một hơi ấm, một nụ cười mà anh đã từng nghĩ sẽ thuộc về mình mãi mãi? Anh chấp nhận rằng không thể thay đổi quá khứ, nhưng những viễn cảnh “nếu như” vẫn không ngừng ám ảnh anh, như một vết thương lòng không bao giờ lành miệng. Anh biết, chuyến tàu này không chỉ là một phương tiện di chuyển mà còn là một “chuyến tàu định mệnh”, mang theo một ý nghĩa sâu sắc cho hành trình nội tâm của Trần Hạo. Anh đã sẵn sàng để đối mặt, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn còn một chút gì đó mong chờ, một chút gì đó hy vọng, dù chỉ là mong chờ một sự thanh thản trong tiếc nuối. Ánh nắng chiều vàng nhạt bắt đầu hắt vào khoang tàu, nhuộm lên vạn vật một màu vàng óng ả, ấm áp, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo sâu thẳm trong trái tim anh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.