Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 963: Chuyến Tàu Về Nơi Ký Ức

Ánh nắng chiều vàng nhạt của hôm qua đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một buổi sớm tinh khôi trên chuyến tàu. Khi Trần Hạo mở mắt, tia nắng ban mai đã len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn khoang. Không còn là cái vàng óng ả, ấm áp nhưng vô vọng của buổi chiều tàn, mà là một thứ ánh sáng trong trẻo, hứa hẹn một khởi đầu mới, dù trong lòng anh, mọi thứ vẫn như cũ. Tiếng bánh tàu đều đều, trầm đục, như một nhịp đập không ngừng của thời gian, vẫn tiếp tục cuộc hành trình của nó, và của cả anh.

Trần Hạo khẽ cựa mình, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ chiếc áo sơ mi đã nhăn nhàu qua một đêm dài. Anh ngồi thẳng dậy, vươn vai, cảm nhận những khớp xương kêu răng rắc. Cửa sổ khoang tàu, giờ đây, không còn là tấm gương phản chiếu những gương mặt mệt mỏi của đêm qua, mà đã trở thành một khung tranh chuyển động, nơi cảnh vật bên ngoài lướt qua như một cuốn phim không lời. Anh đưa tay áp vào mặt kính, cảm nhận chút hơi lạnh còn vương vấn từ sương đêm.

Cảnh vật nông thôn miền Bắc Việt Nam trải dài vô tận. Những cánh đồng lúa xanh mướt, chạy tít tắp đến tận chân trời, như một tấm thảm khổng lồ được dệt nên từ ngàn vạn sợi tơ xanh non. Lúa đang thì con gái, vươn mình trong nắng sớm, lá lúa còn đọng những hạt sương đêm lấp lánh như triệu triệu viên pha lê nhỏ. Đâu đó, những đàn cò trắng muốt chao lượn trên nền trời trong xanh, hay thong thả dạo bước trên bờ ruộng, chấm phá thêm vẻ đẹp thanh bình của bức tranh. Trần Hạo cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn. Anh nhớ những buổi sáng ở thị trấn ven sông cũ, khi anh và Lê An thường cùng nhau đạp xe qua những con đường làng, ngang qua những cánh đồng như thế này. Cô bé Lê An ngày ấy, với mái tóc tết đuôi sam, thường chỉ tay vào những đàn cò, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ thích thú, rồi quay sang hỏi anh đủ điều về thế giới xung quanh. “Cò ăn gì mà trắng thế hả anh Hạo?”, “Sao lúa lại có màu xanh này mà không phải màu khác?”. Anh, khi đó, luôn kiên nhẫn giải thích, dù đôi khi câu trả lời chỉ là những lời đoán mò ngây ngô của một thằng bé. Nhưng cô bé vẫn tin tưởng lắng nghe, gật gù như thể anh là cả một kho tàng kiến thức. Những ký ức đó, tựa như những hạt sương mai, trong trẻo nhưng mong manh, giờ đây lại hiện về, đọng lại trong tâm trí anh.

Những ngôi nhà nhỏ mái ngói đỏ tươi, nép mình dưới rặng tre xanh rì, lướt qua tầm mắt. Những rặng tre cao vút, thân cây già cỗi bám đầy rêu phong, lá tre reo xào xạc trong gió, như những người lính gác trung thành bảo vệ làng quê. Anh nhớ bên bờ sông cũ, cũng có một rặng tre như thế. Đó là nơi hai đứa trẻ thường trốn tìm, chơi đùa. Lê An thường hay bị ngã, khóc thút thít, rồi anh lại dỗ dành, lau nước mắt cho cô bằng vạt áo. Có lần, cô bé còn bị một con kiến cắn sưng tay, anh đã vội vàng tìm lá thuốc đắp cho cô, khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng đến nhăn lại. Giờ đây, những rặng tre đó, những ngôi nhà đó, vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức anh, nhưng con người đã không còn là con người cũ. Chúng vẫn mang một vẻ đẹp thân thuộc đến nao lòng, một vẻ đẹp mà anh đã từng nghĩ sẽ gắn bó cả đời. Nhưng chính sự thân thuộc ấy, sự yên bình ấy, lại khiến anh cảm thấy xa lạ, lạc lõng hơn bao giờ hết. Có lẽ, anh đã rời xa chúng quá lâu, đã sống một cuộc đời quá khác biệt, để rồi khi trở về, anh chỉ còn là một kẻ lữ hành đứng ngoài ngưỡng cửa ký ức.

Chuyến tàu uốn lượn theo dòng sông, như một con rắn khổng lồ đang trườn mình qua thung lũng. Dòng sông, lúc ẩn lúc hiện sau những rặng cây, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh như dát vàng. Những con thuyền nhỏ bé, xuôi ngược trên dòng nước, gợi lên hình ảnh những chiếc thuyền chài đơn sơ mà anh và Lê An thường nhìn ngắm từ cây cầu gỗ bắc qua sông. Lê An thích thú nhìn những người chài lưới tung chài, rồi lại quay sang hỏi anh: "Sau này anh Hạo có muốn làm ngư dân không?". Anh chỉ cười, lắc đầu, trong đầu đã vẽ nên những ước mơ lớn lao hơn, những thành phố xa hoa với những tòa nhà chọc trời. Anh không biết rằng, chính những ước mơ đó, chính những bước ngoặt lựa chọn đó, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, đẩy anh và cô ra xa nhau, không cách nào kéo lại được.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp rung nhẹ của tàu truyền qua ghế ngồi. Tiếng động cơ đều đều, hòa cùng tiếng bánh sắt nghiến ken két trên đường ray, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của chuyến đi. Anh nghe rõ cả tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm và hương cây cỏ non tơ từ bên ngoài. Mùi hương ấy, tinh khiết và mộc mạc, làm dịu đi chút ngột ngạt trong khoang tàu, nhưng lại càng khuấy động những ký ức sâu kín nhất. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút hương vị của quê nhà, của quá khứ.

Anh mở mắt ra, ánh mắt lướt qua cảnh vật, đôi khi dừng lại ở một điểm nhấn nào đó. Một cây cầu đá cổ kính bắc qua dòng suối nhỏ, một con đò đang lững lờ trôi trên sông, một mái đình làng cổ kính ẩn mình dưới bóng cây đa già. Tất cả đều là những mảnh ghép của một tuổi thơ đã xa, những dấu tích của một thời anh đã từng thuộc về. Chúng gợi lên trong anh một nỗi nhớ không tên, một sự day dứt về những gì đã mất đi, những gì không thể quay lại. Anh tự hỏi, liệu Lê An có còn nhớ những nơi này không? Liệu cô có còn nhớ những kỷ niệm mà hai đứa đã cùng nhau tạo nên bên bờ sông cũ? Hay cuộc sống êm đềm của cô đã lấp đầy những khoảng trống đó bằng những ký ức mới, những hạnh phúc mới?

Trần Hạo thở dài một tiếng khẽ. Anh đã đạt được tất cả những gì mình từng mơ ước khi còn là một chàng trai trẻ ở thị trấn nhỏ. Sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tài chính vững vàng. Nhưng những thứ đó, giờ đây, lại không thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông trong trái tim anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật vẫn tiếp tục lướt qua, không ngừng nghỉ, như dòng thời gian vô tận. Anh biết, anh không thể quay ngược thời gian, không thể thay đổi những lựa chọn đã cũ. Nhưng cái cảm giác "nếu như ngày đó" vẫn không ngừng ám ảnh anh, như một bóng ma đeo bám, thì thầm bên tai anh những lời tiếc nuối. Nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh và Lê An có còn được nắm tay nhau đi qua những cánh đồng lúa xanh mướt này, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ này? Câu hỏi đó, như một vết thương lòng không bao giờ lành miệng, cứ nhói lên mỗi khi anh chìm vào hồi ức.

Sự bình yên của buổi sáng sớm dần nhường chỗ cho sự náo nhiệt của một ngày mới trên chuyến tàu. Tiếng rao hàng của những người bán rong bắt đầu vọng lại từ các toa khác, tiếng nói chuyện rôm rả hơn, tiếng trẻ con cười đùa. Mùi thức ăn nhẹ như mì tôm, bánh bao, cà phê bắt đầu phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi ghế nỉ cũ và mùi khói tàu đặc trưng. Trần Hạo vẫn ngồi đó, dựa đầu vào ghế, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh không buồn mua gì, cũng không muốn trò chuyện với ai. Cả thế giới xung quanh dường như đang vận hành một cách độc lập với anh, và anh cũng chấp nhận sự cô độc ấy, như một phần tất yếu của cuộc đời mình.

Khoảng cách vô hình giữa anh và thế giới, giữa anh và những người xa lạ trên chuyến tàu, dường như càng lúc càng rõ rệt. Anh là một phần của chuyến hành trình này, nhưng lại không thuộc về bất cứ mảnh ghép nào. Anh như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông, cô độc và lặng lẽ. Anh tự hỏi, liệu có ai trên chuyến tàu này cũng đang mang trong mình những nỗi niềm tương tự, những tiếc nuối không thể gọi tên? Hay chỉ có mình anh, một kẻ lạc lối giữa dòng đời hối hả, vẫn mãi chìm đắm trong những hoài niệm về một mối tình đầu đã chậm một nhịp?

Mặt trời càng lên cao, nắng càng trở nên gay gắt hơn, chiếu thẳng vào khoang tàu qua ô cửa kính. Hơi ấm của nắng tràn vào, sưởi ấm không gian, nhưng không thể sưởi ấm trái tim anh. Trần Hạo chuyển hướng nhìn vào bên trong khoang tàu. Những gương mặt xa lạ, những câu chuyện vụn vặt không liên quan đến anh, như một bức tranh đa sắc mà anh không thể hòa mình vào. Một cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, đôi mắt dán chặt vào màn hình, ngón tay lướt thoăn thoắt. Một cặp vợ chồng trung niên đang trò chuyện rôm rả, thi thoảng lại phá lên cười. Một nhóm sinh viên đang say sưa chơi bài, tiếng cười nói giòn tan. Tất cả đều có những câu chuyện riêng, những điểm đến riêng, những niềm vui nỗi buồn riêng. Họ dường như đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại, không vướng bận quá nhiều bởi quá khứ hay tương lai.

Còn anh, anh đang đi đâu, và tìm kiếm điều gì? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Trần Hạo, không có lời đáp. Thành công này có ý nghĩa gì khi những điều quan trọng nhất đã vuột mất? Tiền tài, danh vọng, tất cả những thứ mà anh đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi, giờ đây lại trở nên vô nghĩa khi anh không có ai để chia sẻ, không có ai để cùng mình nhìn về một hướng. Anh cảm thấy một sự ngăn cách vô hình giữa mình và thế giới xung quanh, dù đang ở giữa đám đông. Một cảm giác cô độc len lỏi, bủa vây lấy anh. Anh lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi áo, lướt qua một vài ứng dụng mạng xã hội. Những thông báo về công việc, những tin nhắn của đối tác, của nhân viên. Anh đọc lướt qua, không một tin nhắn nào mang tính cá nhân, không một lời hỏi han về cuộc sống riêng tư. Anh nhanh chóng cất điện thoại đi, như thể nó là một gánh nặng chứ không phải một công cụ kết nối.

Anh với lấy ly cà phê nguội ngắt trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không hề làm anh tỉnh táo hơn, mà càng khiến tâm trí anh nặng trĩu. Anh đặt ly xuống, ánh mắt lơ đãng quét qua các hàng ghế, đôi khi dừng lại ở một bóng lưng, một mái tóc, rồi lại rời đi, như một thói quen vô thức. Anh không mong đợi một điều gì cụ thể, chỉ là một sự tìm kiếm mờ mịt, một khao khát vô định hình. Có phải anh vẫn đang vô thức tìm kiếm một hình bóng quen thuộc, một hơi ấm, một nụ cười mà anh đã từng nghĩ sẽ thuộc về mình mãi mãi?

Dù anh đã chấp nhận rằng quá khứ không thể thay đổi, những viễn cảnh “nếu như” vẫn không ngừng ám ảnh anh, như một vết thương lòng không bao giờ lành miệng. Anh biết, chuyến tàu này không chỉ là một phương tiện di chuyển mà còn là một “chuyến tàu định mệnh”, mang theo một ý nghĩa sâu sắc cho hành trình nội tâm của anh. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những gì đang chờ đợi, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn còn một chút gì đó mong chờ, một chút gì đó hy vọng. Không phải là hy vọng thay đổi quá khứ, mà là hy vọng tìm thấy một sự thanh thản trong chính nỗi tiếc nuối ấy. Hay một điều gì đó khác, một điều gì đó mà anh chưa thể gọi tên, nhưng cảm giác như định mệnh đang dần đưa anh đến gần một cuộc gặp gỡ nào đó, một cuộc gặp gỡ có thể không thay đổi được gì, nhưng sẽ khép lại một chương dài trong cuộc đời anh.

Chuyến tàu đột ngột giảm tốc độ, tiếng phanh rít lên ken két, rồi lao vào một đường hầm tối om. Ánh sáng trong khoang vụt tắt, chỉ còn những bóng đèn mờ ảo hắt lên những gương mặt ngơ ngác. Cảm giác lạnh lẽo đột ngột ùa đến, như một cái vuốt lạnh của bàn tay vô hình. Trong bóng tối, những suy nghĩ của Trần Hạo càng trở nên rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Anh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc đó, anh không còn nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, không còn nghe thấy tiếng cười nói của những người xa lạ. Chỉ còn lại tiếng bánh tàu đều đều, và hình ảnh của Lê An, rõ nét như thể cô đang ngồi ngay cạnh anh, mỉm cười. Mùi hương đất và cỏ non từ bên ngoài, giờ đây, lại hòa quyện với mùi hương tóc quen thuộc của cô trong ký ức. Trần Hạo mở mắt. Bóng tối dần tan biến khi tàu thoát khỏi đường hầm. Ánh sáng lại tràn vào khoang tàu, nhưng trong đôi mắt anh, vẫn còn vương vấn một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không thể xóa nhòa, như một phần không thể thiếu của cuộc đời anh.

Chuyến tàu tiếp tục lăn bánh, mang theo những con người, những câu chuyện, và những định mệnh riêng. Trần Hạo vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một mình. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Nhưng anh cảm thấy, một cách mơ hồ, rằng hành trình này sẽ không chỉ đơn thuần là một chuyến đi. Nó sẽ là một điểm đến, một sự kết thúc, hay có thể là một khởi đầu mới cho những chấp nhận, cho những buông bỏ. Tiếng bánh tàu vẫn đều đều, không chậm một nhịp, như chính dòng chảy của thời gian, không bao giờ dừng lại, không bao giờ chờ đợi bất cứ ai.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free