Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 964: Điềm Báo Giữa Hành Trình
Tiếng bánh tàu vẫn đều đều, không chậm một nhịp, như chính dòng chảy của thời gian, không bao giờ dừng lại, không bao giờ chờ đợi bất cứ ai. Trần Hạo vẫn ngồi đó, lặng lẽ, một mình. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Nhưng anh cảm thấy, một cách mơ hồ, rằng hành trình này sẽ không chỉ đơn thuần là một chuyến đi. Nó sẽ là một điểm đến, một sự kết thúc, hay có thể là một khởi đầu mới cho những chấp nhận, cho những buông bỏ.
Ánh sáng mặt trời, dù đã yếu đi phần nào sau khoảnh khắc vụt tắt trong đường hầm, vẫn cố gắng len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt vàng cam nhạt nhòa trên sàn tàu. Trần Hạo mở mắt, cảm nhận sự trở lại của thế giới bên ngoài, nhưng trong đôi mắt anh, vẫn còn vương vấn một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không thể xóa nhòa, như một phần không thể thiếu của cuộc đời anh. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang thay đổi nhanh chóng, từ những cánh đồng lúa xanh mướt, những rặng tre rì rào trong gió, đến những mái nhà ngói đỏ ẩn hiện sau hàng cây cổ thụ. Tất cả đều lướt qua như một thước phim quay chậm, một thước phim không có âm thanh, chỉ có hình ảnh và sự tĩnh lặng của tâm hồn anh. Tiếng động cơ tàu hỏa lại rền vang, đều đặn hơn sau cú phanh gấp, như thể nó đang cố gắng bù đắp cho sự gián đoạn vừa rồi, kéo đoàn tàu về với nhịp điệu quen thuộc. Nhưng đối với Trần Hạo, nhịp điệu ấy đã không còn mang ý nghĩa của sự bình yên. Thay vào đó, nó là một chuỗi những rung động liên tục, tác động lên từng tế bào, từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh trong cơ thể anh, tạo nên một cảm giác bồn chồn khó tả.
Cảm giác này... nó không phải là hồi ức. Nó không phải là nỗi nhớ về những ngày tháng đã qua, hay sự day dứt về những lựa chọn sai lầm. Cảm giác này là một cái gì đó mới mẻ, một sự rung chuyển từ sâu thẳm bên trong, một điềm báo mà anh chưa từng trải qua. Nó giống như khi anh đứng trước một ngã rẽ quan trọng trong sự nghiệp, một quyết định có thể thay đổi toàn bộ tương lai. Nhưng lần này, sự bồn chồn không xuất phát từ lý trí hay sự tính toán, mà từ một nơi sâu xa hơn, nơi những giác quan bản năng đang lên tiếng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự chờ đợi không tên, như thể anh đang ở giữa một vở kịch mà mình không hề biết kịch bản, nhưng lại là nhân vật chính. Đây là một cái gì đó của hiện tại, của tương lai gần, một thứ mà anh không thể nắm bắt nhưng lại cảm nhận rõ ràng như một làn hơi lạnh lướt qua da thịt.
Anh khẽ cựa quậy, dịch chuyển trọng tâm cơ thể trên chiếc ghế cứng nhắc. Ánh mắt anh không còn tập trung vào cảnh vật bên ngoài nữa. Những cánh đồng, những mái nhà, tất cả đều trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho một sự tập trung vào không gian bên trong toa tàu. Anh lơ đãng quét qua khoang tàu, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế, từng gương mặt, từng dáng người. Tiếng nói chuyện rì rầm của các hành khách hòa vào tiếng động cơ tàu, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại quá đỗi quen thuộc. Mùi ẩm mốc nhẹ của chiếc ghế nỉ cũ, mùi thức ăn vặt từ những gói bánh, gói mì tôm mà ai đó vừa mở, mùi cà phê phảng phất từ ly của anh còn vương lại, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của những chuyến tàu đường dài. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giải tỏa sự căng thẳng đang dâng lên trong lồng ngực. Nhưng dường như không khí trong khoang tàu càng lúc càng trở nên ngột ngạt, không phải vì thiếu oxy, mà vì một áp lực vô hình đang đè nặng lên tâm trí anh. Anh day day thái dương, cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ. Đây không phải là mệt mỏi thể xác, mà là sự kiệt sức của tâm hồn, của những suy nghĩ miên man không ngừng nghỉ.
Anh lại liếc nhìn quanh, lần này không còn là sự lơ đãng nữa, mà là một sự quan sát có ý thức hơn, dù anh vẫn chưa thể gọi tên được điều mình đang tìm kiếm. Có lẽ, anh đang tìm kiếm một câu trả lời cho cảm giác bồn chồn này, một dấu hiệu, một gợi ý về những gì sắp xảy ra.
Buổi trưa trên chuyến tàu mang một vẻ tĩnh lặng rất riêng. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu thẳng qua cửa sổ, khiến không khí trong khoang tàu trở nên ấm áp, thậm chí có phần oi bức. Ánh sáng vàng óng tràn ngập, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những vũ công vô hình. Trần Hạo cảm thấy mệt mỏi, nhưng không thể chợp mắt. Cảm giác dự cảm ấy cứ thúc giục anh, không cho phép anh nghỉ ngơi. Anh đã uống cạn ly cà phê nguội ngắt từ sáng, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhưng không đủ để xua tan đi sự nặng trĩu trong lòng.
Anh bắt đầu quan sát kỹ hơn những người xung quanh. Ngay phía đối diện, một cặp vợ chồng già đang trò chuyện nhỏ nhẹ. Người chồng tóc bạc phơ, đang nhẹ nhàng gọt một trái táo cho vợ. Người vợ, với mái tóc búi cao và nụ cười hiền hậu, thỉnh thoảng lại đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay chồng, như một cử chỉ quen thuộc đã gắn bó qua bao nhiêu năm tháng. Tiếng nói chuyện của họ nhỏ đến mức Trần Hạo không thể nghe rõ nội dung, nhưng anh cảm nhận được sự bình yên, sự sẻ chia trong từng ánh mắt, từng cử chỉ. Một sự bình yên mà anh đã từng nghĩ sẽ có được, nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm hơn, đủ quyết đoán hơn. Nếu như anh đã không để mọi thứ chậm một nhịp, để rồi lỡ cả một đời.
Xa hơn một chút, một cô gái trẻ đang đọc sách. Mái tóc dài buông xõa trên vai, che khuất một phần gương mặt. Cô gái ấy hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những trang sách, thỉnh thoảng lại mỉm cười một mình, hoặc khẽ nhíu mày suy nghĩ. Cuộc sống của cô ấy dường như đơn giản và nhẹ nhàng, không vướng bận bởi những gánh nặng của quá khứ hay những lo toan của tương lai. Trần Hạo bất giác so sánh cô gái ấy với Lê An ngày trước, cũng từng là một cô gái trẻ hồn nhiên, say mê đọc sách dưới bóng cây bàng bên bờ sông cũ. Nhưng Lê An của anh giờ đây chắc đã khác, đã trưởng thành hơn, đã là một người phụ nữ với những trách nhiệm và những niềm vui riêng.
Ở hàng ghế cuối, một người đàn ông trung niên đang bận rộn với chiếc laptop. Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn vang lên, xen lẫn tiếng chuông điện thoại reo liên hồi. Anh ta nói chuyện qua điện thoại với giọng điệu dứt khoát, đầy tự tin, có vẻ như là một doanh nhân đang giải quyết công việc ngay trên chuyến đi. Mỗi người một cuộc sống, một câu chuyện, một hành trình. Họ đều có những điểm đến riêng, những mục tiêu riêng, những nỗi lo toan và niềm hạnh phúc riêng. Họ dường như đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại, không vướng bận quá nhiều bởi quá khứ hay tương lai, không mang theo một khoảng cách vô hình trong tâm hồn như anh.
Trần Hạo tìm kiếm một điều gì đó trong những gương mặt xa lạ ấy, một sự quen thuộc, một ánh mắt từng thuộc về ký ức. Anh không biết mình đang tìm gì, nhưng cảm giác dự cảm càng lúc càng rõ ràng, không còn mơ hồ như trước. Nó không còn là một làn gió thoáng qua, mà là một cơn gió mạnh mẽ đang thổi vào tâm trí anh, khuấy động mọi giác quan. Anh cảm thấy một sự căng thẳng lạ lùng, một sự mong chờ không thể gọi tên.
"Mình đang tìm gì? Hay là mình đang chờ đợi điều gì?" Trần Hạo tự hỏi mình, giọng nói nội tâm trầm khẽ, chỉ mình anh nghe thấy. Anh dịch chuyển tư thế, đưa tay lên day thái dương một lần nữa, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Sau đó, anh lại tiếp tục quan sát, ánh mắt dừng lại lâu hơn ở một số người, như thể đang cố gắng nhận ra điều gì đó. Một mái tóc dài quen thuộc, một dáng người mảnh mai, một nụ cười thoáng qua... Anh quét mắt qua từng chi tiết nhỏ nhất, từng biểu cảm trên khuôn mặt của những người lạ, như thể đang tìm kiếm một mảnh ghép bị thất lạc trong bức tranh cuộc đời mình. Anh biết, đây không phải là một cuộc tìm kiếm vô vọng, mà là một sự dẫn lối, một sự sắp đặt mà anh không thể chối từ.
Chiều muộn, ánh nắng đã không còn gay gắt. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía chân trời xa xăm. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây đã chuyển sang màu hồng cam rực rỡ, phản chiếu xuống những cánh đồng, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Tuy nhiên, Trần Hạo không còn tâm trí để ngắm nhìn vẻ đẹp ấy. Cảm giác lạ lùng không hề thuyên giảm mà dường như còn mạnh mẽ hơn, dồn dập hơn, đập thình thịch trong lồng ngực anh như tiếng trống thúc giục.
Chuyến tàu bắt đầu giảm tốc độ, tiếng phanh rít lên nhẹ nhàng hơn lúc sáng, báo hiệu rằng nó đang chuẩn bị vào ga. Tiếng thông báo từ loa phát thanh vang lên lặp đi lặp lại, nhưng giọng nói bị rè, khiến Trần Hạo không thể nghe rõ tên nhà ga. Tuy nhiên, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là cảm giác thôi thúc trong anh đang đạt đến đỉnh điểm. Anh cảm thấy một sự thôi thúc không thể lý giải, khiến anh căng thẳng nhưng cũng đầy tò mò. Anh biết, chuyến đi này không đơn thuần là một hành trình, mà là một sự sắp đặt của số phận, và anh đang tiến gần hơn đến điều đó.
Mùi ẩm mốc và mùi thức ăn vặt trong khoang tàu giờ đây dường như đã nhạt đi, thay vào đó là mùi đất ẩm và cỏ cây từ bên ngoài, hòa quyện với chút khói tàu đặc trưng. Tiếng động cơ tàu hỏa không còn rền vang nữa mà chuyển sang tiếng lạch cạch đều đặn của bánh tàu khi nó lướt qua các mối nối ray, như một nhịp đập chậm rãi, chờ đợi. Bóng đổ dài của những hàng cây ven đường, của những cột điện, của những ngôi nhà lướt qua cửa sổ, biến dạng rồi biến mất, như những ảo ảnh trong tâm trí anh.
Trần Hạo đứng dậy, cảm giác bồn chồn khiến anh không thể ngồi yên. Anh đi dọc hành lang toa tàu, không nhằm mục đích cụ thể nào, chỉ là để cảm nhận không gian và để ánh mắt anh tiếp tục lướt qua những gương mặt, những hàng ghế trống. Anh đi qua những người đang ngủ gà ngủ gật, qua những đứa trẻ đang cười đùa, qua những hành khách đang sắp xếp hành lý chuẩn bị xuống tàu. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, nhưng cũng đầy sự mong chờ. Anh biết rằng, bất kể điều gì đang chờ đợi mình, anh đã sẵn sàng để đối mặt.
"Điềm báo này... nó là gì? Liệu có phải là điều mình đã vô thức tìm kiếm bấy lâu?" Anh tự hỏi, nhưng không có lời đáp. Chỉ có tiếng bánh tàu vẫn đều đều, nhịp nhàng như một bản nhạc không lời, và cảm giác dự cảm ngày càng mạnh mẽ hơn trong lồng ngực anh. Anh dừng lại ở cuối toa, tay vịn vào thành ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm vào bóng đêm. Một tia hy vọng mong manh, một sự thanh thản lạ lùng bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Không phải là hy vọng thay đổi quá khứ, mà là hy vọng tìm thấy một sự khép lại, một sự chấp nhận.
Anh quay người lại, ánh mắt quét một lượt cuối cùng qua khoang tàu. Cảm giác căng thẳng trong anh hòa lẫn với một sự tò mò không thể kìm nén. Anh không biết mình đang tìm gì, nhưng anh cảm thấy nó đang ở rất gần, gần đến mức anh có thể chạm vào. Chuyến tàu đang chậm dần, và Trần Hạo biết rằng, một chương mới, hay một sự kết thúc, đang đợi anh ở ngay phía trước, chậm một nhịp, nhưng chắc chắn sẽ đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.