Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 965: Bóng Dáng Chợt Qua Trong Khoảnh Khắc

Chuyến tàu đang chậm dần, và Trần Hạo biết rằng, một chương mới, hay một sự kết thúc, đang đợi anh ở ngay phía trước, chậm một nhịp, nhưng chắc chắn sẽ đến. Anh vẫn đứng yên ở cuối toa, tay vịn vào thành ghế bọc nỉ sờn cũ, cảm giác bồn chồn trong lồng ngực không hề giảm bớt, trái lại, càng lúc càng dồn dập, như tiếng sóng vỗ vào bờ cát. Tiếng bánh tàu lạch cạch trên đường ray giờ đây đã thưa thớt hơn, thay vào đó là tiếng phanh rít nhẹ và tiếng động cơ gằn lên khi giảm tốc độ, báo hiệu một điểm dừng sắp tới.

Mắt Trần Hạo vẫn dán chặt vào khoảng không ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang rút lui nhường chỗ cho màn đêm sắp buông xuống. Những ánh đèn đường bắt đầu lấp lóe, những ngôi nhà ven đường hiện rõ hơn trong ánh sáng vàng vọt cuối ngày, rồi vụt qua như một thước phim quay nhanh. Anh cảm nhận rõ sự mệt mỏi len lỏi khắp cơ thể, một sự mệt mỏi không chỉ đến từ hành trình dài, mà còn từ những suy tư, những hoài niệm không ngừng nghỉ đã gặm nhấm tâm trí anh suốt nhiều giờ qua. Một mùi cà phê phảng phất từ đâu đó trong khoang tàu, hòa quyện với mùi ẩm của hệ thống điều hòa cũ kỹ và mùi đặc trưng của đất, cỏ cây bên ngoài, tạo nên một hỗn hợp lạ lùng, vừa xa lạ vừa gợi nhớ. Hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng tức, không phải vì mùi hương, mà vì sự căng thẳng đang tích tụ.

Tiếng thông báo từ loa phát thanh lại vang lên, lần này rõ ràng hơn một chút, dù vẫn còn chút rè rè: "Kính thưa quý khách, tàu sắp đến ga B. Ga B, xin mời quý khách chuẩn bị hành lý để xuống tàu." Ga B. Một cái tên xa lạ, không phải điểm đến của anh, nhưng nó lại là một dấu mốc, một sự gián đoạn trong dòng chảy của chuyến đi. Trần Hạo dịch chuyển chân, cảm thấy xương khớp kêu khẽ sau nhiều giờ ngồi yên. Anh nhận ra mình đã đứng khá lâu, và cái cảm giác thôi thúc, cái điềm báo lạ lùng kia vẫn không hề buông tha. "Cái cảm giác này... không lẽ chỉ là do mình mệt mỏi?" Anh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm trầm khẽ, chất chứa sự nghi hoặc. Nhưng anh biết, sâu thẳm bên trong, đó không chỉ là sự mệt mỏi đơn thuần. Nó là một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía một điều gì đó mà anh chưa thể gọi tên.

Chuyến tàu dừng hẳn, một tiếng "xịt" lớn của hệ thống phanh vang lên, rồi cánh cửa tự động mở ra với tiếng kêu è è. Một làn gió mát lạnh mang theo hơi đất và mùi nhựa đường từ sân ga ùa vào khoang tàu, xua đi chút không khí ngột ngạt. Hành khách bắt đầu xáo trộn. Người xuống tàu hối hả bước ra, người lên tàu mang theo lỉnh kỉnh hành lý, tạo nên một dòng chảy hỗn loạn trên hành lang. Những tiếng chào hỏi, tiếng kéo vali, tiếng trẻ con cười đùa, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của cuộc sống ga tàu. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ giữa dòng nước, đôi mắt lướt qua khung cảnh quen thuộc của khoang tàu, nhưng tâm trí lại không hề tập trung vào bất kỳ chi tiết nào cụ thể. Anh chỉ cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ, một sự chờ đợi mà không biết mình đang chờ đợi điều gì.

Anh quyết định quay trở lại ghế ngồi, nhưng rồi lại đổi ý. Cơ thể anh cần được vận động, cần được xua đi cái cảm giác uể oải đang bám riết. Trần Hạo khẽ vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc một cách dễ chịu. Anh hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi sự bồn chồn đang chiếm lĩnh tâm trí. Đôi mắt anh lướt qua những hàng ghế trống vừa được giải phóng, qua những khuôn mặt xa lạ đang trò chuyện rôm rả, qua những đứa trẻ đang vùi đầu vào trò chơi điện tử. Anh không tìm kiếm ai cụ thể, chỉ đơn giản là để ánh mắt mình trôi dạt, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức từ những chuyến tàu trước, từ những lần anh vô thức mong mỏi một bóng hình quen thuộc. Ánh sáng vàng dịu từ những bóng đèn trên trần khoang tàu hòa lẫn với ánh sáng nhá nhem từ sân ga hắt vào, tạo nên một không gian mờ ảo, nửa thực nửa mơ. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray khi tàu bắt đầu chuyển động trở lại, chậm rãi, rồi tăng tốc dần, như một nhịp đập quen thuộc, mang theo cả nỗi nhớ và sự chờ đợi.

Cánh cửa toa tàu vừa đóng lại, tiếng "xịt" lần nữa vang lên, cô lập khoang tàu khỏi thế giới ồn ã bên ngoài. Chuyến tàu lại lăn bánh, từng nhịp lạch cạch đều đặn của bánh xe trên đường ray lại vang lên, hòa vào tiếng ù ù của động cơ. Trần Hạo vẫn đứng đó, lưng dựa vào vách toa, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lùi lại phía sau, rồi biến mất trong bóng tối. Anh cảm thấy một sự tĩnh lặng bao trùm lấy mình, không phải là sự yên bình, mà là một khoảng lặng đầy dự cảm trước một biến cố. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Cái cảm giác lạ lùng, cái điềm báo ấy vẫn không hề suy giảm, mà trái lại, nó càng trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, như một tiếng gọi từ sâu thẳm ký ức.

Anh mở mắt ra, ánh nhìn vô thức lướt dọc theo hành lang toa tàu. Hành khách vừa lên đã tìm được chỗ ngồi, tạo nên một sự ổn định tạm thời. Những tiếng bước chân vội vã đã thưa dần. Mùi cà phê giờ đây đã đậm hơn một chút, hòa lẫn với mùi giấy báo cũ và mùi quần áo của những người vừa mới lên tàu. Trong khoảnh khắc đó, giữa dòng người vẫn còn đang di chuyển, giữa những bóng lưng quay đi quay lại, anh thấy một bóng dáng. Nó thoắt ẩn thoắt hiện, mờ ảo như một ảo ảnh giữa những tấm kính phản chiếu và những ô cửa sổ tối đen. Một bóng dáng phụ nữ, mái tóc dài buông xõa trên vai, dáng người mảnh mai, đang bước chậm rãi về phía cuối toa.

Dù chỉ là một thoáng, một cảm giác quen thuộc đến rợn người ập đến, khiến toàn thân Trần Hạo đông cứng. Tim anh như bị bóp nghẹt, rồi đập loạn xạ trong lồng ngực, những tiếng "thình thịch" dồn dập như muốn phá tung lồng ngực mà thoát ra ngoài. Anh không thể tin vào mắt mình. Mọi giác quan của anh đột ngột trở nên nhạy bén đến lạ thường. Mùi cà phê, mùi điều hòa, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray – tất cả dường như biến mất, chỉ còn lại hình ảnh mờ ảo của bóng dáng ấy, cùng với tiếng tim đập hỗn loạn của chính anh. Nó không phải là một sự tưởng tượng, không phải là một giấc mơ. Nó là một sự thật đang hiện hữu, một mảnh ghép bị thất lạc của quá khứ đang xuất hiện một cách bất ngờ, đầy kịch tính.

Trần Hạo đông cứng người, ánh mắt dán chặt vào cuối hành lang, cố gắng xuyên qua đám đông để nhìn rõ hơn. Anh nín thở, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm tan biến cái ảo ảnh mong manh này. Mái tóc dài ấy, màu đen nhánh, mượt mà buông xuống. Dáng người ấy, nhỏ nhắn, thanh thoát, dù được che phủ bởi lớp áo khoác rộng, nhưng vẫn không thể che giấu được nét mềm mại quen thuộc. Nó giống hệt như hình ảnh đã được khắc sâu trong tâm trí anh, trong từng ngóc ngách của ký ức, qua bao nhiêu năm tháng. Mỗi lần anh cố gắng quên đi, hình ảnh đó lại hiện về, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Và giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt anh, dù chỉ là một cái bóng, một nét mờ ảo giữa thực tại và hồi ức.

Một cảm giác bất ngờ, day dứt và hoài niệm cùng lúc ập đến, khiến Trần Hạo đứng sững sờ. Anh không thể tin vào mắt mình, hay đây chỉ là ảo ảnh do nỗi nhớ tạo nên? Sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ đến mức anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Lý trí mách bảo anh rằng điều đó là không thể, rằng anh đang bị ám ảnh bởi quá khứ. Nhưng trái tim anh lại đập loạn xạ, gào thét một cái tên, một hình bóng mà anh đã chôn giấu rất sâu. Nỗi sợ hãi về một sự thật đã mất, về một cuộc đời đã trôi qua mà không thể quay lại, chợt dâng lên, hòa lẫn với một hy vọng mong manh, một tia sáng yếu ớt trong màn đêm của sự tiếc nuối. Anh vật lộn với việc nhận diện hình ảnh đó, từng sợi tóc, từng đường nét trên dáng người kia, tất cả đều gợi nhớ về Lê An, về cô gái thanh mai trúc mã đã cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ.

Những ký ức ùa về như một cơn lũ quét. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo của cô... tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Cảm giác *day dứt khôn nguôi* bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một vết thương cũ chợt rỉ máu. Anh nhớ về lời nói không thành, về sự e dè, về *khoảng cách vô hình* đã đẩy họ ra xa nhau. Anh nhớ về cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Và anh đã chọn không gõ.

Bây giờ, cái bóng dáng ấy, dù mờ ảo, lại khơi dậy tất cả những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên. Anh nheo mắt, cố gắng nắm bắt hình ảnh đó trước khi nó biến mất vào một toa tàu khác hoặc ngồi xuống ghế. Toàn thân anh căng cứng, mọi giác quan đều tập trung vào bóng dáng vừa lướt qua. Anh đưa tay lên che mắt một chút, cố gắng xua đi những ảo ảnh, nhưng rồi lại buông thõng xuống, vì anh biết, đây không phải là ảo ảnh. Đây là một sự thật đang hiện hữu.

"An... Là em sao?" Trần Hạo lẩm bẩm trong hơi thở, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy hoài nghi, một lời gọi tên đầy khao khát. Anh không còn quan tâm đến những người xung quanh, đến tiếng ồn ào của chuyến tàu, hay đến ánh hoàng hôn đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm ngoài kia. Thế giới của anh thu hẹp lại, chỉ còn lại cái bóng dáng kia và nỗi day dứt trong lòng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạy theo, muốn níu giữ, muốn xác nhận. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn tàu, không thể nhúc nhích. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn theo cái bóng dáng mảnh mai ấy, đang dần khuất sau một góc cua của hành lang toa tàu, mang theo tất cả những ký ức, những tiếc nuối, và một câu hỏi không lời đáp. Một *khoảng cách vô hình* lại hiện diện, lần này là khoảng cách vật lý, nhưng cũng chất chứa những ẩn ý sâu sắc hơn về *nếu như ngày đó*...

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free