Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 966: Bóng Hình Chân Thực Trên Chuyến Tàu Vô Định
Trần Hạo đông cứng người, ánh mắt dán chặt vào cuối hành lang, cố gắng xuyên qua đám đông để nhìn rõ hơn. Anh nín thở, sợ rằng chỉ một cử động nhỏ cũng có thể làm tan biến cái ảo ảnh mong manh này. Mái tóc dài ấy, màu đen nhánh, mượt mà buông xuống. Dáng người ấy, nhỏ nhắn, thanh thoát, dù được che phủ bởi lớp áo khoác rộng, nhưng vẫn không thể che giấu được nét mềm mại quen thuộc. Nó giống hệt như hình ảnh đã được khắc sâu trong tâm trí anh, trong từng ngóc ngách của ký ức, qua bao nhiêu năm tháng. Mỗi lần anh cố gắng quên đi, hình ảnh đó lại hiện về, rõ nét đến từng chi tiết nhỏ. Và giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt anh, dù chỉ là một cái bóng, một nét mờ ảo giữa thực tại và hồi ức.
Một cảm giác bất ngờ, day dứt và hoài niệm cùng lúc ập đến, khiến Trần Hạo đứng sững sờ. Anh không thể tin vào mắt mình, hay đây chỉ là ảo ảnh do nỗi nhớ tạo nên? Sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ đến mức anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Lý trí mách bảo anh rằng điều đó là không thể, rằng anh đang bị ám ảnh bởi quá khứ. Nhưng trái tim anh lại đập loạn xạ, gào thét một cái tên, một hình bóng mà anh đã chôn giấu rất sâu. Nỗi sợ hãi về một sự thật đã mất, về một cuộc đời đã trôi qua mà không thể quay lại, chợt dâng lên, hòa lẫn với một hy vọng mong manh, một tia sáng yếu ớt trong màn đêm của sự tiếc nuối. Anh vật lộn với việc nhận diện hình ảnh đó, từng sợi tóc, từng đường nét trên dáng người kia, tất cả đều gợi nhớ về Lê An, về cô gái thanh mai trúc mã đã cùng anh lớn lên bên bờ sông cũ.
Những ký ức ùa về như một cơn lũ quét. Những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, nụ cười hiền hậu, ánh mắt trong veo của cô... tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Cảm giác *day dứt khôn nguôi* bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một vết thương cũ chợt rỉ máu. Anh nhớ về *lời nói không thành*, về sự e dè, về *khoảng cách vô hình* đã đẩy họ ra xa nhau. Anh nhớ về cái đêm anh đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Và anh đã chọn không gõ.
Bây giờ, cái bóng dáng ấy, dù mờ ảo, lại khơi dậy tất cả những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên. Anh nheo mắt, cố gắng nắm bắt hình ảnh đó trước khi nó biến mất vào một toa tàu khác hoặc ngồi xuống ghế. Toàn thân anh căng cứng, mọi giác quan đều tập trung vào bóng dáng vừa lướt qua. Anh đưa tay lên che mắt một chút, cố gắng xua đi những ảo ảnh, nhưng rồi lại buông thõng xuống, vì anh biết, đây không phải là ảo ảnh. Đây là một sự thật đang hiện hữu.
"An... Là em sao?" Trần Hạo lẩm bẩm trong hơi thở, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy hoài nghi, một lời gọi tên đầy khao khát. Anh không còn quan tâm đến những người xung quanh, đến tiếng ồn ào của chuyến tàu, hay đến ánh hoàng hôn đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm ngoài kia. Thế giới của anh thu hẹp lại, chỉ còn lại cái bóng dáng kia và nỗi day dứt trong lòng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạy theo, muốn níu giữ, muốn xác nhận. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn tàu, không thể nhúc nhích. Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn theo cái bóng dáng mảnh mai ấy, đang dần khuất sau một góc cua của hành lang toa tàu, mang theo tất cả những ký ức, những tiếc nuối, và một câu hỏi không lời đáp. Một *khoảng cách vô hình* lại hiện diện, lần này là khoảng cách vật lý, nhưng cũng chất chứa những ẩn ý sâu sắc hơn về *nếu như ngày đó*...
Nhưng rồi, một ánh sáng nhạt trong khoang tàu đã xua tan đi màn sương mờ của hồi ức. Bóng dáng ấy không còn là một ký ức chập chờn nữa, mà là một hình hài rõ nét, chân thực đến từng chi tiết. Trần Hạo nín thở, nhìn rõ hơn. Mái tóc dài đen nhánh, buông xõa mượt mà qua vai, vẫn như ngày nào. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát, dù được che phủ bởi lớp áo khoác đơn giản màu be, vẫn toát lên vẻ dịu dàng quen thuộc. Cô mang theo một túi xách vải bố nhỏ, trông rất đỗi bình dị, không hề cầu kỳ hay phô trương. Khi cô quay nhẹ đầu để lướt mắt tìm kiếm một chỗ trống, gương mặt ấy hiện ra. Vẫn là Lê An. Gương mặt thanh tú ấy, giờ đây có thêm một vài đường nét trưởng thành, một vẻ tĩnh tại, bình thản mà ngày xưa anh chưa từng thấy. Khóe môi cô khẽ cong lên một cách vô thức, không phải một nụ cười rạng rỡ, mà là một sự hài lòng nhẹ nhàng, một dấu hiệu của cuộc sống yên ả, không sóng gió.
Trái tim Trần Hạo vẫn đập loạn xạ, nhưng không còn là sự hỗn loạn của một cơn bão tố, mà là những nhịp đập dồn dập của sự bàng hoàng và một nỗi tiếc nuối âm ỉ. Anh muốn gọi tên cô, muốn chạy đến, muốn nắm lấy tay cô để xác nhận rằng đây không phải là một giấc mơ, nhưng một thứ gì đó vô hình đã níu chân anh lại. Đó không chỉ là khoảng cách vật lý giữa hai người trên chuyến tàu đông đúc, mà còn là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của cả một cuộc đời đã trôi qua. Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn tàu, một biểu tượng cho sự thành đạt mà anh đã theo đuổi, nhưng lại cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ.
Hàng vạn câu hỏi xẹt qua đầu anh. Cô đi đâu? Cô làm gì? Liệu cô có nhận ra anh không? Hay anh chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức của cô, giống như cách cô đã từng là một bóng hình xa vời trong tâm trí anh? Trần Hạo cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, dù khoang tàu vẫn ấm áp. Mùi kim loại đặc trưng của tàu, mùi đồ ăn vặt thoang thoảng, mùi không khí hơi ngột ngạt, tất cả dường như trộn lẫn vào nhau, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đặn, tiếng nói chuyện thì thầm của hành khách, tiếng trẻ con khóc nhỏ từ xa – tất cả những âm thanh ấy bỗng trở nên xa lạ và vô nghĩa. Chỉ còn lại tiếng tim anh đập dồn, và hình ảnh Lê An đang chậm rãi bước đi.
Cô không nhìn về phía anh, chỉ lướt qua đám đông, ánh mắt điềm tĩnh dò xét từng hàng ghế. Trần Hạo biết, cô không hề hay biết về sự hiện diện của anh. Và có lẽ, đó là điều tốt nhất. Anh không biết mình sẽ nói gì, sẽ đối diện với cô như thế nào. Cái khoảnh khắc "nếu như ngày đó" lại hiện về, nhấn chìm anh trong một cơn sóng của hối tiếc. Nếu ngày đó anh mạnh dạn hơn, nếu anh không e dè, nếu anh đã nói ra những lời thật lòng... liệu mọi chuyện có khác? Nhưng giờ đây, những từ "nếu như" ấy chỉ còn là những lời thì thầm vô vọng trong tâm trí anh, không thể thay đổi được bất cứ điều gì.
Lê An bước chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể cô đang di chuyển trong một không gian riêng của mình, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào và vội vã xung quanh. Mỗi bước chân của cô đều mang một vẻ điềm tĩnh lạ thường, không vội vã, không sốt ruột. Cô lướt qua một vài hàng ghế đã có người ngồi, ánh mắt dịu dàng như đang tìm kiếm một nơi chốn yên bình, một góc riêng để tâm hồn có thể nghỉ ngơi. Cảm giác bồn chồn, linh cảm lạ lùng mà Trần Hạo đã trải qua từ trước đó, giờ đây đã được xác nhận. Nó không phải là một điềm báo mơ hồ, mà là sự thật đang hiện hữu, chân thực và đau đớn. Cô ở đây, ngay trên chuyến tàu này, cùng anh, nhưng lại cách xa anh cả một thế giới. Trần Hạo đứng sững, ánh mắt dõi theo từng cử động của cô, như một người lạc bước trong chính quá khứ của mình, đang chứng kiến một giấc mơ đã tan vỡ.
Lê An tiếp tục đi về phía trước, cách Trần Hạo khoảng vài khoang tàu. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở một chỗ ngồi trống gần cửa sổ. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, thoáng qua trên môi cô, tựa như một làn gió thoảng qua mặt hồ tĩnh lặng. Nụ cười ấy không rạng rỡ, không hân hoan, mà mang một vẻ mãn nguyện thầm kín, một sự bình yên đã tìm thấy sau bao nhiêu năm tháng. Cô khẽ khàng đặt chiếc túi xách đơn giản của mình lên giá hành lý phía trên, động tác nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào đáng kể. Chiếc áo khoác màu be hơi rộng thùng thình, nhưng vẫn không thể che giấu được vóc dáng thanh mảnh, dịu dàng của cô.
Cô ngồi xuống, lưng thẳng, rồi từ từ tựa đầu vào cửa sổ. Ánh nắng nhẹ nhàng từ bên ngoài hắt vào, chiếu lên mái tóc đen nhánh của cô, tạo thành một vầng sáng dịu. Từ vị trí của Trần Hạo, anh có thể thấy rõ ràng, trên ngón áp út bàn tay trái của Lê An, một chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng tinh tế lấp lánh. Chiếc nhẫn cưới. Nó không quá phô trương, nhưng lại là một lời khẳng định không thể chối cãi về hiện thực. Một nhát dao vô hình cứa vào tim Trần Hạo, nhưng anh vẫn đứng đó, như một pho tượng, không thể rời mắt khỏi cô.
Ánh mắt Lê An hướng ra bên ngoài, nơi khung cảnh lướt qua nhanh như thước phim quay chậm. Những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, những hàng cây cao vút nối tiếp nhau, những mái nhà đỏ tươi lướt qua chớp nhoáng. Tất cả những hình ảnh ấy, dưới mắt cô, không chỉ là cảnh vật mà còn là một phần của cuộc sống, của sự bình yên mà cô đã dày công vun đắp. Tiếng động cơ tàu đều đặn, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray, tiếng nói chuyện thì thầm của hành khách, tiếng trẻ con khóc nhỏ từ xa – tất cả những âm thanh ấy không làm phiền Lê An. Chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống, một thứ âm nhạc nền cho dòng suy nghĩ êm đềm của cô.
Trong lòng Lê An, không có sự hỗn loạn hay giằng xé. Chỉ có một sự bình thản đến lạ. "Cuộc sống vẫn êm đềm như thế... Mọi thứ đều ổn định." Cô thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ, rất khẽ, thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không phải là một sự giả tạo, mà là sự phản ánh chân thật nhất của tâm hồn cô lúc này. Sau bao nhiêu thăng trầm, sau bao nhiêu chờ đợi và thất vọng, cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình. Không phải là một tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà là một sự gắn kết bền chặt, một mái ấm nhỏ mà cô luôn khao khát.
Cô nhớ về những buổi sáng thức dậy bên cạnh người chồng hiền lành, về tiếng cười trong trẻo của con thơ, về những bữa cơm gia đình đạm bạc nhưng ấm cúng. Cô nhớ về khu vườn nhỏ xanh tươi sau nhà, nơi cô thường dành hàng giờ để chăm sóc những luống rau, những chậu hoa. Cuộc sống của cô giờ đây xoay quanh những điều giản dị, chân phương như thế. Nó không có những ước mơ lớn lao hay những cuộc phiêu lưu mạo hiểm, nhưng lại tràn đầy sự an toàn và ổn định – thứ mà cô đã từng thiếu thốn trong những năm tháng tuổi trẻ.
Đôi lúc, một vài ký ức cũ chợt thoáng qua, như một làn mây mỏng trên bầu trời. Hình ảnh bờ sông cũ, tiếng ve kêu râm ran mùa hạ, bóng dáng một cậu thiếu niên với ánh mắt ngại ngùng. Nhưng những ký ức ấy không còn làm cô *day dứt khôn nguôi* nữa. Chúng ch��� là những mảnh ghép của quá khứ, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không còn đủ sức mạnh để khuấy động hiện tại bình yên của cô. Lê An đã học cách chấp nhận, học cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, và học cách trân trọng những gì cô đang có.
Sự bình yên ấy không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của một quá trình dài tìm kiếm, của những lựa chọn dũng cảm và cả những sự hy sinh thầm lặng. Lê An đã từng là một cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương, luôn chờ đợi một người đến để che chở. Nhưng thời gian đã biến cô thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, bởi vì cô đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính cuộc sống mà cô đã tự tay xây dựng. Sự trầm tư trên gương mặt cô không phải là nỗi buồn, mà là sự sâu lắng của một tâm hồn đã trải qua nhiều chuyện, nhưng vẫn giữ được sự thuần khiết.
Trần Hạo, vẫn nấp sau một hàng ghế, lặng lẽ quan sát cô. Anh nhìn thấy sự bình yên ấy, sự trưởng thành ấy, và cả chiếc nhẫn trên ngón tay cô. Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng. Anh biết, anh đã để lỡ. Anh đã *chậm một nhịp*. Cái *khoảng cách vô hình* ngày xưa, giờ đây đã trở thành một hố sâu không thể nào lấp đầy. Anh nhớ lại câu nói của cô ngày ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu, đôi khi, không chỉ cần sâu đậm, mà còn cần đúng thời điểm, cần sự dũng cảm để bày tỏ, và cần sự thấu hiểu cho những chờ đợi mỏi mòn.
Anh nhìn cô, nhìn cách cô bình thản ngắm nhìn khung cảnh lướt qua cửa sổ, và anh tự hỏi, liệu cô có từng nghĩ về anh không? Hay anh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cô? Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, đưa chuyến tàu đi về phía trước, mang theo những con người, những câu chuyện, và cả những tiếc nuối không thể gọi tên. Ngoài kia, ánh nắng vẫn dịu dàng, chiếu rọi lên những cánh đồng bao la, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của cuộc đời, và về những cơ hội đã vụt mất. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, một phần trong anh muốn chạy đến, một phần khác lại muốn vĩnh viễn hóa mình thành một cái bóng trong góc khuất của chuyến tàu này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.