Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 967: Bình Yên Nơi Xa Lạ: Những Khoảng Lặng Của Lê An
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, đưa chuyến tàu đi về phía trước, mang theo những con người, những câu chuyện, và cả những tiếc nuối không thể gọi tên. Ngoài kia, ánh nắng vẫn dịu dàng, chiếu rọi lên những cánh đồng bao la, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của cuộc đời, và về những cơ hội đã vụt mất. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, một phần trong anh muốn chạy đến, một phần khác lại muốn vĩnh viễn hóa mình thành một cái bóng trong góc khuất của chuyến tàu này. Nhưng Lê An không hề hay biết về sự hiện diện đầy day dứt ấy. Cô vẫn ngồi yên vị bên cửa sổ, để tâm hồn mình trôi theo những cảnh vật lướt qua, không một chút gợn sóng.
Sau khi đặt chiếc túi xách nhỏ gọn gàng lên giá hành lý phía trên, Lê An nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, cảm nhận sự rung lắc nhè nhẹ, đều đặn của toa tàu. Ghế bọc nỉ màu xanh thẫm đã sờn cũ theo thời gian, nhưng vẫn mang lại cảm giác êm ái vừa đủ. Mùi ẩm đặc trưng của khoang tàu, pha lẫn chút hương bụi và kim loại, không hề khó chịu mà ngược lại, gợi lên một cảm giác quen thuộc, như một phần không thể thiếu của mỗi chuyến đi xa. Cô khẽ tựa đầu vào thành ghế, ánh mắt vô thức dõi theo khung cảnh bên ngoài đang lướt qua nhanh dần, mang theo những suy tư vào cõi lòng. Chiều muộn, ánh nắng đã dịu đi rất nhiều, không còn gay gắt mà chỉ còn những vệt vàng nhạt, trải dài trên những thảm thực vật xanh mướt và những mái nhà thấp thoáng phía xa. Không khí trong toa tàu khá yên tĩnh, chỉ có tiếng máy nổ rì rầm, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đặn như một bản nhạc nền không lời, và đôi ba tiếng chuyện trò khe khẽ của những hành khách khác, đủ gần để cảm nhận sự sống động nhưng đủ xa để không làm phiền không gian riêng tư của mỗi người.
Lê An đưa bàn tay mình lên, khẽ vuốt ve vạt áo. Trên ngón áp út, chiếc nhẫn cưới vàng óng ánh nhẹ nhàng phản chiếu ánh sáng chiều tà. Nó không lấp lánh chói chang như một viên đá quý, mà ánh lên vẻ ấm áp, trầm tĩnh, như chính cuộc sống mà cô đang có. Cuộc sống này, cô tự nhủ, là tổng hòa của những lựa chọn, những buông bỏ, và những sự chấp nhận. Nó không phải là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn đầy kịch tính, nhưng lại là một câu chuyện chân thực về sự bình yên. Cô nhắm mắt lại một lát, cảm nhận làn gió nhẹ từ khe cửa sổ thổi vào, mơn man trên gò má. Hơi thở đều đặn, nhịp tim bình ổn. Không có gì phải vội vã, không có gì phải lo toan. Cảm giác này, sự bình lặng này, chính là điều cô đã khao khát từ rất lâu, từ những năm tháng tuổi trẻ đầy bão tố của những cảm xúc không tên và những chờ đợi mỏi mòn. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là những gì thật lớn lao, phải là những đam mê cháy bỏng, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là sự an toàn, là một bến đỗ vững chãi, nơi cô có thể tựa vào và cảm thấy mình thuộc về.
Mở mắt ra, cô lại nhìn cảnh vật bên ngoài. Những hàng cây bạch đàn cao vút nối tiếp nhau như những người lính gác im lặng. Những cánh đồng lúa xanh mơn mởn, thỉnh thoảng điểm xuyết những vạt đất đã gặt, tạo thành những mảng màu tương phản đẹp mắt. Xa xa là những ngọn núi mờ sương, uốn lượn như dải lụa mềm mại vắt ngang chân trời. Tất cả đều trôi đi, cứ thế trôi đi, nhưng trong tâm trí cô, lại hiện lên rõ ràng một khung cảnh khác, thân thuộc hơn, ấm áp hơn. Dòng suy nghĩ nhẹ nhàng dẫn lối, đưa cô về với những ngày tháng đã qua, về với căn nhà nhỏ ven sông ở thị trấn, nơi mà bình yên đã trở thành một phần không thể thiếu trong từng hơi thở của cô. Cô nhớ về những buổi chiều nắng ấm, gió nhẹ, khi cô đang ở trong khu vườn nhỏ sau nhà, cặm cụi chăm sóc những luống rau xanh mướt và những chậu hoa mười giờ rực rỡ. Tay cô lấm lem đất, nhưng lòng cô thì thanh thản đến lạ. Tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây xoài cổ thụ đầu ngõ, hòa vào tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa ca đồng quê quen thuộc.
Khi nắng bắt đầu tắt, nhuộm vàng cả khoảng sân nhỏ, cô lại vào bếp chuẩn bị bữa tối. Mùi cá kho riềng, mùi rau luộc thơm nồng lan tỏa khắp gian bếp. Tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước cũ kỹ. Rồi cô nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc dừng lại ở cổng, tiếng bước chân vội vã của Huy. Anh bước vào, nụ cười hiền lành vẫn luôn nở trên môi, mái tóc hơi rối vì gió đường. “Em hôm nay có mệt không? Để anh phụ,” giọng anh rành mạch, rõ ràng, nhưng luôn chứa đựng sự quan tâm, vỗ về. Anh không bao giờ nói những lời hoa mỹ, nhưng từng hành động nhỏ, từng câu hỏi han đều chân thành, ấm áp. Anh biết cô thích sự yên tĩnh, nên những lúc về nhà, anh thường chỉ kể vài câu chuyện vặt vãnh ở cơ quan, hoặc hỏi han về ngày làm việc của cô, về những gì cô đã làm ở nhà. Sự hiện diện của anh, dù không ồn ào, nhưng lại là một điểm tựa vững chắc, một cảm giác an toàn mà cô chưa bao giờ có được trọn vẹn trước đây.
Cô nhớ những buổi tối sau bữa cơm, khi cả gia đình quây quần bên nhau. Nếu có con, chắc hẳn tiếng cười trong trẻo của con thơ sẽ vang vọng khắp ngôi nhà, khiến không gian vốn dĩ đã ấm cúng lại càng thêm tràn đầy sức sống. Nhưng dù không có những tiếng cười trẻ con rộn ràng, thì sự gắn kết giữa cô và Huy cũng đủ để tạo nên một mái ấm thực sự. Anh thường pha trà gừng cho cô, rồi hai vợ chồng ngồi bên hiên nhà, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi dưới ánh trăng. Những cuộc trò chuyện không đầu không cuối, những câu chuyện về công việc, về hàng xóm, về những dự định nhỏ cho tương lai. Không có những lời thề non hẹn biển, không có những đam mê bùng cháy như trong tiểu thuyết, nhưng lại có một sự gắn bó bền chặt, một sự sẻ chia thầm lặng mà cô trân trọng hơn bất cứ điều gì. Mỗi lần Huy nắm lấy tay cô, cô cảm nhận được sự ấm áp, chân thành, một tình yêu không quá dữ dội nhưng lại sâu lắng và ổn định. Nó giống như dòng sông trước nhà cô, không cuồn cuộn sóng nhưng dòng chảy lại bền bỉ, hiền hòa, nuôi dưỡng vạn vật đôi bờ. “Cuộc sống này… đúng là bình yên như mình hằng mong ước,” cô thầm nghĩ, cảm thấy một sự mãn nguyện dâng lên trong lòng. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô trong hồi ức dường như lấp lánh hơn, như một chứng nhân cho bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy. Đó là sự lựa chọn mà cô chưa bao giờ hối hận.
Thế nhưng, trong cái bình yên tuyệt đối ấy, đôi khi, vẫn có một 'khoảng lặng' vô hình bất chợt xuất hiện trong tâm hồn Lê An. Hồi ức chuyển sang một đêm khuya tĩnh mịch, khi mọi người trong nhà đã chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ còn mình cô thức, ngồi một mình bên cửa sổ phòng ngủ, nhìn ra khoảng không đen đặc. Ngoài kia, ánh trăng mờ nhạt soi rọi con đường làng, và những vì sao lấp lánh trên nền trời nhung đen. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tiếng chó sủa vu vơ từ xa, tất cả đều tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Mặc dù cuộc sống đã trọn vẹn, đầy ắp tình yêu thương và sự quan tâm từ Huy, nhưng đôi khi, một cảm giác không tên vẫn len lỏi vào tâm trí cô. Không phải sự không hài lòng, cũng không phải nỗi buồn đau day dứt, mà là một khoảng trống, một nốt trầm không thể định nghĩa, như một phần nào đó của cô vẫn còn ở lại quá khứ, chưa thể hoàn toàn hòa nhập vào hiện tại viên mãn này.
Cô không hiểu rõ cảm giác đó là gì. Nó không mang hình hài của một sự hối tiếc rõ ràng, bởi cô biết mình đã lựa chọn đúng đắn, đã tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Nhưng nó lại giống như một tiếng vọng xa xăm, một làn khói mỏng manh lướt qua tâm trí, gợi nhớ về những điều đã từng, những con đường đã qua. "Bình yên này... đôi khi sao vẫn thấy thiếu một điều gì đó, mơ hồ đến lạ..." Cô tự nhủ, giọng thầm thì đến nỗi chỉ mình cô nghe thấy. Đó không phải là thiếu thốn vật chất, cũng không phải thiếu thốn tình cảm. Đó là một khoảng trống của những cảm xúc chưa được gọi tên, của những giấc mơ đã từng có nhưng không thành hiện thực, của một "lời nói không thành" nào đó đã vĩnh viễn ngủ yên trong quá khứ. Nó là một phần của con người cô, một dấu vết của những năm tháng tuổi trẻ, của những bồng bột và cả những ngây thơ.
Sự trầm tư trên gương mặt cô không phải là nỗi buồn, mà là sự sâu lắng của một tâm hồn đã trải qua nhiều chuyện. Cô đã học cách chấp nhận những khoảng lặng ấy, không cố gắng lấp đầy chúng bằng những suy nghĩ miên man hay những câu hỏi không lời đáp. Cô hiểu rằng, cuộc sống không bao giờ là hoàn hảo, và con người cũng vậy. Những "nốt trầm không tên" ấy, có lẽ, chính là để nhắc nhở cô về hành trình đã qua, về những bài học đã học được, và về giá trị của những gì cô đang có. Chúng giống như những áng mây lướt qua bầu trời, không ở lại quá lâu, nhưng đủ để lại một dấu ấn nhẹ nhàng. Cô đã từng là một cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương, luôn chờ đợi một người đến để che chở. Nhưng thời gian đã biến cô thành một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, kiên định hơn. Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, bởi vì cô đã tìm thấy sự đủ đầy trong chính cuộc sống mà cô đã tự tay xây dựng. Cô chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài không nặng nề, mà chỉ là một sự buông bỏ nhẹ nhàng, một sự chấp nhận thầm lặng đối với những phần phức tạp trong nội tâm mình. Cô nghĩ về những khoảnh khắc mà cô đã bỏ lỡ, những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những kỷ niệm nhạt nhòa, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không còn đủ sức mạnh để khuấy động hiện tại bình yên của cô. Cái "khoảng cách vô hình" giữa quá khứ và hiện tại, giờ đây, đã được cô lấp đầy bằng sự chấp nhận và lòng biết ơn.
Tiếng còi tàu đột ngột hú lên một hồi dài, kéo Lê An thoát ra khỏi dòng hồi ức miên man. Cô mở mắt, ánh mắt trở lại với khung cảnh hoàng hôn đang buông xuống ngoài cửa sổ. Ánh sáng vàng cam đã nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, biến những đám mây thành những dải lụa rực rỡ, mê hoặc. Những cánh đồng lúa giờ đây mang một sắc nâu vàng óng ả, như được phủ một lớp bụi vàng của thời gian. Xa xa, những ngôi làng nhỏ bắt đầu lên đèn, những đốm sáng li ti lấp lánh trong màn đêm đang dần buông. Không khí trong khoang tàu cũng trở nên tĩnh lặng hơn, có lẽ vì hầu hết hành khách đều đang chìm vào giấc ngủ hoặc đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Mùi ẩm của khoang tàu dường như trở nên rõ nét hơn khi màn đêm kéo đến, mang theo một chút hơi lạnh len lỏi qua khe cửa.
Lê An khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác lạ lẫm, bồn chồn nhẹ nhàng len lỏi trong lòng cô. Nó giống như một sợi tơ vô hình, khẽ chạm vào trái tim, khiến cô cảm thấy bất an mà không rõ nguyên do. Cô không hiểu tại sao. Vừa nãy, cô còn đang đắm chìm trong sự bình yên của những hồi ức, vậy mà giờ đây, một cảm giác gì đó lại dấy lên, không rõ ràng, mơ hồ nhưng lại khá mãnh liệt. Cô đưa tay lên khẽ xoa thái dương, cố gắng xua đi sự khó chịu đang dâng lên. "Một chuyến đi dài... Mình không biết mình đang chờ đợi điều gì nữa," cô thầm thì, giọng nói nhẹ bẫng như hơi thở. "Sao tự nhiên lại thấy bồn chồn thế này?" Cô tự hỏi mình, nhưng không có câu trả lời. Cảm giác này không phải là nỗi sợ hãi, cũng không phải là lo lắng, mà chỉ là một sự xáo động nhẹ nhàng trong tâm khảm, như thể có một điều gì đó sắp xảy ra, một điều mà cô không thể đoán trước, không thể hình dung.
Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, chỉ còn lại một vệt sáng cuối cùng ở đường chân trời, cố gắng níu giữ chút hơi ấm còn sót lại của một ngày dài. Dải đất phía xa đã chìm vào bóng tối mịt mùng. Cảnh vật lướt qua vẫn vậy, nhưng trong mắt cô, chúng dường như mang một vẻ u ám hơn, bí ẩn hơn. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, nó không còn là bản nhạc nền êm đềm nữa, mà trở thành một nhịp đập hối hả, như đang thúc giục cô đến một điểm đến nào đó mà cô không hề hay biết. Cô không biết rằng, cách đó không xa, sau lưng cô, một ánh mắt quen thuộc vẫn đang dõi theo mình, chứa đựng biết bao nhiêu là day dứt và tiếc nuối. Cô không hề hay biết rằng, cái cảm giác bồn chồn vô cớ ấy, có lẽ, chính là một linh cảm mơ hồ, một sợi dây vô hình đang kéo cô lại gần hơn với một phần ký ức mà cô tưởng chừng đã ngủ yên. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo hai con người, hai số phận, đang dần tiến lại gần nhau trong một buổi hoàng hôn trên đường ray.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.