Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 968: Chuyến Tàu Tăng Tốc: Dòng Chảy Bồn Chồn
Tiếng còi tàu vừa dứt, âm thanh chói tai ấy như xé toạc màn đêm, mang theo một dự cảm mơ hồ, kéo Lê An thoát khỏi những suy tư lắng đọng về cuộc đời và những lựa chọn. Chuyến tàu, sau một quãng đường dài chầm chậm bò qua những cánh đồng hoang vắng, giờ đây dường như tìm lại được nhịp điệu của mình, bắt đầu tăng tốc dần đều. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray không còn là âm thanh xa xăm nữa, mà trở nên rõ ràng, dồn dập hơn, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ của hành trình. Mùi ẩm của khoang tàu, nay đã lẫn thêm chút hơi kim loại và bụi than, càng lúc càng trở nên đậm đặc khi nhiệt độ bên ngoài giảm xuống, mang theo hơi lạnh len lỏi qua từng khe cửa nhỏ.
Lê An vẫn ngồi yên vị bên cửa sổ, ánh sáng vàng nhạt từ những bóng đèn nhỏ trong khoang tàu hắt lên gương mặt cô, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ, khắc họa rõ nét đường nét thanh tú của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm. Cô không cố gắng tìm kiếm giấc ngủ, dù đêm đã về khuya. Cảnh vật bên ngoài, đã hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn là những vệt sáng mờ ảo lướt qua nhanh chóng, đôi khi là ánh đèn vàng vọt từ một ngôi nhà xa xăm vụt tắt, hoặc những đốm sáng đỏ leo lét từ cột tín hiệu đường sắt. "Đêm rồi... mà sao mình lại không thấy buồn ngủ chút nào?" cô tự nhủ thầm, giọng nói nội tâm chỉ đủ để chính cô nghe thấy, nhẹ như hơi thở, lẩn khuất giữa tiếng ồn đều đặn của con tàu.
Cô khẽ tựa đầu vào tấm kính lạnh ngắt của cửa sổ, cảm nhận sự rung lắc liên hồi của con tàu truyền qua từng thớ thịt, từng mạch máu. Nó không gây khó chịu, mà ngược lại, tạo ra một cảm giác quen thuộc đến lạ, như một lời ru khẽ khàng nhưng đầy sức mạnh, cuốn tâm trí cô vào một vòng xoáy của những suy nghĩ miên man không điểm dừng. Mắt cô nhẽo lại, nhưng không hoàn toàn nhắm nghiền. Qua kẽ mi, cô vẫn nhìn thấy màn đêm đen kịt bên ngoài, nơi không có gì để phân biệt, không có điểm tựa để tâm trí bám víu. Có lẽ, chính cái hư vô ấy lại là mảnh đất màu mỡ cho những cảm xúc khó gọi tên nảy nở. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nhưng tâm trí lại không hề tập trung vào cảnh vật. Thay vào đó, nó lang thang trở về với những ký ức, những cảm giác mơ hồ từ quá khứ, những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh cô một thời gian dài. Giờ đây, chúng không còn sắc nét, không còn đau đáu, chỉ là những mảnh vụn ký ức lướt qua, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không còn đủ sức mạnh để khuấy động hiện tại bình yên của cô. Nhưng đêm nay, trong cái không gian chật hẹp, rung lắc này, những mảnh vụn ấy dường như lại trỗi dậy, yếu ớt nhưng dai dẳng.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài không mang nặng vẻ mệt mỏi hay buồn bã, mà chỉ là một sự buông bỏ nhẹ nhàng, một sự chấp nhận thầm lặng đối với những phần phức tạp trong nội tâm mình. Cô nghĩ về những khoảnh khắc mà cô đã bỏ lỡ, những "nếu như ngày đó" đã từng ám ảnh, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những kỷ niệm nhạt nhòa, được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của tâm hồn, không còn đủ sức mạnh để khuấy động hiện tại bình yên của cô. Cái "khoảng cách vô hình" giữa quá khứ và hiện tại, giờ đây, đã được cô lấp đầy bằng sự chấp nhận và lòng biết ơn. Nhưng đôi khi, những sợi tơ vô hình của quá khứ vẫn len lỏi, nhắc nhở cô về những điều chưa trọn vẹn, những lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào quên lãng. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray trở nên dồn dập hơn, như một nhịp đập hối hả của thời gian, của số phận, thúc giục cô đến một điểm đến nào đó mà cô không hề hay biết.
***
Trong khoang tàu tĩnh mịch, chỉ còn tiếng động cơ ỳ ạch và tiếng bánh xe đều đều, Lê An cảm thấy một cảm giác bồn chồn khó tả chợt ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó khác hẳn với sự bình yên và thanh thản mà cô đã dày công vun đắp suốt những năm qua, khác với sự chấp nhận nhẹ nhàng mà cô vừa trải qua. Đây không phải là lo lắng thường tình, cũng không phải nỗi sợ hãi mơ hồ. Nó giống như một linh tính, một sự chờ đợi vô hình, một điều gì đó quen thuộc đang dần đến gần, khiến trái tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp mà không rõ lý do. Một dòng điện nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng, khiến cô khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một sự xáo động sâu sắc từ bên trong.
"Mình bị sao vậy? Sao lại cảm thấy bất an đến thế?" cô tự hỏi, giọng nói nội tâm mang theo một chút hoang mang hiếm thấy. Cô cố gắng lý giải, cố gắng tìm một nguyên nhân hợp lý cho cảm giác này. Có lẽ do chuyến đi dài? Do thiếu ngủ? Hay do không khí ngột ngạt của khoang tàu? Nhưng không, tất cả những lý do ấy đều không đủ sức thuyết phục cô. Cảm giác này sâu sắc hơn, tinh tế hơn, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía một điều gì đó đã bị lãng quên, một thứ mà cô tưởng chừng đã chôn chặt dưới lớp bụi thời gian. "Không phải là lo lắng... mà là một thứ gì đó quen thuộc đang đến gần?" Suy nghĩ ấy lướt qua tâm trí cô, mơ hồ như làn khói, nhưng lại để lại một dấu ấn rõ ràng trong lòng. Cô không thể gọi tên nó, không thể hình dung ra nó là gì, nhưng sự hiện diện của nó là không thể phủ nhận.
Cô ngồi thẳng dậy, tay vô thức siết chặt chiếc túi xách nhỏ đặt trên đùi, những ngón tay bấu chặt vào lớp vải mềm mại. Sự căng thẳng nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể cô. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo chút nặng nề mà cô không muốn thừa nhận. Cô chậm rãi đảo mắt quanh khoang tàu, quét qua từng hàng ghế, từng gương mặt xa lạ đang say ngủ hoặc chìm trong thế giới riêng của họ. Những người lạ, với những câu chuyện riêng, những điểm đến riêng, giờ đây đều là một phần của hành trình chung này. Ánh mắt cô dừng lại ở một người đàn ông lớn tuổi đang đọc báo dưới ánh đèn lờ mờ, một cặp đôi trẻ đang tựa đầu vào nhau ngủ ngon lành, một vài người khác đang dán mắt vào màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh yếu ớt. Cô nhìn họ, nhưng không thực sự thấy. Tâm trí cô vẫn đang miên man tìm kiếm, cố gắng xác định nguồn gốc của cảm giác bất an này, như thể nó ẩn chứa trong một góc khuất nào đó của khoang tàu.
Mùi ẩm của khoang tàu, mùi kim loại của đường ray, mùi ghế cũ, và thậm chí là mùi cà phê thoang thoảng từ phía toa ăn, tất cả đều hòa quyện lại, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác quen thuộc của những chuyến đi đêm. Nhưng đêm nay, chúng không làm cô cảm thấy thư thái như mọi khi, mà chỉ làm tăng thêm cái cảm giác bồn chồn, khó chịu. Cô nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh. Cuộc sống của cô đã quá đỗi yên bình, đã quá đỗi viên mãn. Cô có một gia đình hạnh phúc, một người chồng yêu thương, một cuộc sống ổn định ở thị trấn nhỏ. Không có lý do gì để cô cảm thấy như thế này. Vậy mà, cái cảm giác ấy vẫn cứ len lỏi, dai dẳng, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản hòa ca bình yên của cuộc đời cô. Nó giống như một lời thì thầm từ quá khứ, một tiếng vọng từ những "nếu như ngày đó" mà cô đã cố gắng cất giấu sâu trong lòng.
***
Ánh mắt Lê An lướt qua một cách vô định, không chủ đích, rồi bất chợt dừng lại ở cuối toa. Một bóng hình thoáng qua, một dáng người cao lớn đang đứng tựa vào vách ngăn, chìm trong bóng tối lờ mờ của khoang tàu đã tắt bớt đèn. Chỉ là một thoáng, một khoảnh khắc ngắn ngủi đủ để một tia sáng yếu ớt của ký ức lóe lên trong tâm trí cô. Một cảm giác "đã từng thấy" dâng lên, quen thuộc đến lạ, nhưng quá nhanh để cô có thể nhận ra hay xác định. Cái bóng hình ấy như một nét vẽ phác thảo chưa hoàn chỉnh, chỉ gợi lên một đường nét quen thuộc, một phong thái đã khắc sâu vào tiềm thức, nhưng lại không đủ rõ ràng để trí óc cô có thể ghép nối thành một khuôn mặt cụ thể.
Cô khẽ lắc đầu, một cử chỉ vô thức mang theo sự phủ nhận. "Chắc là mình mệt mỏi rồi," cô tự nhủ để trấn an bản thân, giọng nói nội tâm yếu ớt, cố gắng xua đi cái hình ảnh vừa vụt qua. "Không có gì cả... chỉ là một chuyến đi bình thường thôi." Cô cố gắng thuyết phục bản thân, rằng đó chỉ là một ảo ảnh của sự bồn chồn trong lòng, một sản phẩm của trí óc đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự bất an vô cớ. Cô không muốn tin rằng có bất cứ điều gì có thể phá vỡ sự bình yên mà cô đã dày công xây dựng.
Với một tiếng thở dài nhẹ, Lê An thu ánh mắt về, không còn nhìn về phía cuối toa nữa. Cô quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng tập trung vào màn đêm đen kịt vẫn đang lướt qua như một dải lụa dài vô tận. Cố gắng tập trung vào hơi thở của chính mình, vào nhịp điệu đều đặn của con tàu, vào bất cứ điều gì có thể giúp cô dẹp bỏ cảm giác khó chịu đang dâng lên. Nhưng tâm trí cô vẫn không thể hoàn toàn tĩnh lặng. Cái bóng hình thoáng qua ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc, đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự hoài nghi, một nỗi bồn chồn dai dẳng.
Tay cô vô thức vân vê chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bằng vàng trắng, với viên đá nhỏ lấp lánh, là biểu tượng cho cuộc sống hiện tại của cô, cho hạnh phúc viên mãn mà cô đang có bên người chồng yêu thương và gia đình nhỏ. Nó là một điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định cho thực tại. Mỗi lần vân vê chiếc nhẫn, cô như đang tự nhắc nhở mình về những giá trị, những lựa chọn mà cô đã đưa ra, và về sự bình yên mà cô đã tìm thấy. Cử chỉ ấy trở thành một hành động quen thuộc mỗi khi cô cần tự trấn an bản thân, mỗi khi có một điều gì đó lay động cái vỏ bọc bình thản của cô.
Mùi ẩm của khoang tàu dường như trở nên rõ nét hơn, thấm sâu vào từng giác quan. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, nó không còn là bản nhạc nền êm đềm nữa, mà trở thành một nhịp đập hối hả, như đang thúc giục cô đến một điểm đến nào đó mà cô không hề hay biết. Cô không biết rằng, cách đó không xa, sau lưng cô, một ánh mắt quen thuộc vẫn đang dõi theo mình, chứa đựng biết bao nhiêu là day dứt và tiếc nuối. Cô không hề hay biết rằng, cái cảm giác bồn chồn vô cớ ấy, cái linh cảm mơ hồ, cái bóng hình thoáng qua kia, có lẽ, chính là một sợi dây vô hình đang kéo cô lại gần hơn với một phần ký ức mà cô tưởng chừng đã ngủ yên, một ký ức mà cô đã cố gắng đặt vào cái "khoảng cách vô hình" giữa quá khứ và hiện tại. Chuyến tàu vẫn tiếp tục hành trình, mang theo hai con người, hai số phận, đang dần tiến lại gần nhau trong một buổi đêm trên đường ray, mỗi người một tâm trạng, một nỗi niềm riêng, nhưng cùng hướng về một điểm đến không hẹn trước. Cái nhịp đập hối hả của con tàu, cái cảm giác bồn chồn khó tả, và bóng hình thoáng qua ấy, tất cả như đang dệt nên một tấm thảm định mệnh, chậm rãi nhưng không thể tránh khỏi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.