Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 969: Linh Cảm Về Người Xa Lạ Từng Quen

Cái nhịp đập hối hả của con tàu, cái cảm giác bồn chồn khó tả, và bóng hình thoáng qua ấy, tất cả như đang dệt nên một tấm thảm định mệnh, chậm rãi nhưng không thể tránh khỏi. Lê An đã cố gắng đẩy lùi chúng, cố gắng ép mình vào sự bình yên mà cô đã dày công xây đắp, nhưng những nỗ lực ấy giờ đây tựa hồ như những cánh hoa mỏng manh, bị cuốn đi trong dòng nước xiết của một dòng sông ký ức đang cuộn chảy. Cô thu ánh mắt về từ màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí cô vẫn không thể nào neo đậu.

***

Lê An khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, cuốn sách còn đang mở trang giữa đặt hờ trên đùi. Ánh đèn vàng yếu ớt trong khoang tàu, vốn dĩ được thiết kế để tạo cảm giác ấm cúng, giờ đây lại mang một vẻ mờ ảo, hắt lên những con chữ in nghiêng, nhưng tâm trí cô không thể nào neo đậu. Cô cố gắng đọc, từng câu, từng chữ, lặp đi lặp lại một đoạn văn miêu tả cảnh một buổi chiều tà yên ả bên hồ, nhưng nội dung cứ trôi tuột đi như những khung cảnh lướt qua ngoài ô cửa kính. Mỗi khi ánh mắt cô chạm vào một từ, một hình ảnh, một cảm xúc nào đó trong sách, nó lại bị cái dòng chảy vô định trong đầu kéo đi, không cho phép cô dừng lại, không cho phép cô thật sự chìm đắm vào thế giới của câu chuyện.

"Mình phải tập trung," cô thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm yếu ớt, như đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là đưa ra một mệnh lệnh. "Mọi thứ đang rất ổn định. Không có gì phải bận tâm." Cô nhíu mày lại, một nếp nhăn nhỏ hằn sâu giữa đôi lông mày thanh tú, thể hiện sự vật lộn thầm lặng. Bàn tay cô vuốt nhẹ lên trang sách, cảm nhận sự mượt mà của giấy, nhưng cảm giác ấy không đủ để kéo cô trở về thực tại. Cô lại lướt qua một đoạn văn nữa, về sự thanh thản, về tình yêu tìm thấy sau những giông bão. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi cô. Thanh thản. Tình yêu. Những từ ngữ ấy, trong bối cảnh hiện tại của cô, lẽ ra phải mang một ý nghĩa trọn vẹn, nhưng giờ đây lại mang một dư vị là lạ, như một bài hát quen thuộc bị lạc mất một nốt.

Cái tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, không ngừng nghỉ, tạo thành một bản nhạc nền đơn điệu, lặp đi lặp lại. Nó không còn là âm thanh xa xăm của một chuyến đi bình thường nữa, mà là một nhịp điệu thôi thúc, như đang đếm ngược thời gian, hay đang vỗ về một nỗi sợ hãi vô hình. Mùi ẩm mốc nhẹ của không khí điều hòa, hòa lẫn với mùi vải cũ và một chút thoang thoảng của thức ăn từ toa ăn uống, len lỏi vào khứu giác cô, gợi lên một cảm giác tù túng, ngột ngạt đến lạ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cảm giác ấy, nhưng nó chỉ càng lấp đầy phổi cô, khiến lồng ngực cô trở nên nặng nề hơn.

Lê An nhắm mắt lại. Trong bóng tối của mi mắt, những hình ảnh chập chờn của bóng người cuối toa tàu lại hiện về. Không rõ ràng, nhưng đủ để gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự hoài nghi, một nỗi bồn chồn dai dẳng. Cô tự nhủ rằng đó chỉ là sự mệt mỏi, rằng một chuyến đi dài luôn khiến con người ta suy nghĩ vẩn vơ. Nhưng lý trí ấy không thể hoàn toàn trấn áp được trực giác đang gào thét bên trong. Trái tim cô, vốn dĩ đã quen với nhịp đập êm đềm của cuộc sống hiện tại, giờ đây lại có vẻ hơi lỡ một nhịp, rồi lại đập nhanh hơn một chút, như một điềm báo.

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào những con chữ trên trang sách một lần nữa, nhưng ánh mắt vẫn vô hồn lướt qua. Cuối cùng, với một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, Lê An khép cuốn sách lại. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong khoang tàu tĩnh lặng. Cô đặt cuốn sách xuống bên cạnh, trên chiếc ghế trống, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng, dù rằng gánh nặng thực sự không nằm ở cuốn sách, mà ở chính tâm hồn cô. Sự bình yên mà cô đã cố gắng tìm kiếm trong từng con chữ, trong từng câu chuyện, đã không thể nào đến được. Thay vào đó, một nỗi lo lắng vô cớ, một dự cảm mơ hồ nhưng mạnh mẽ đang dần chiếm lấy toàn bộ tâm trí cô, biến chuyến hành trình này thành một cuộc đợi chờ lặng lẽ, không biết trước điểm dừng. Cô biết, mình không thể nào trốn tránh được cái cảm giác này, nó đã trở thành một phần của chuyến đi, một phần của chính cô ngay lúc này.

***

Cuốn sách đã khép lại, nằm im lìm trên ghế, một biểu tượng cho nỗ lực thất bại của Lê An trong việc tìm kiếm sự bình thản. Cô ngả đầu vào lưng ghế, mắt nhìn vào khoảng không vô định trong khoang tàu. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên những vệt sáng lờ mờ trên trần, rồi khuất dần vào bóng tối ở phía cuối toa. Cảm giác bồn chồn từ trước không mất đi mà trái lại, nó trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng chuông cảnh báo khe khẽ, một lời thì thầm dai dẳng vọng lên từ sâu thẳm tâm hồn. Đó không chỉ là sự bất an đơn thuần, không còn là sự mệt mỏi mà cô đã tự gán cho nó, mà là một linh cảm mạnh mẽ, một dự cảm rõ nét về một cuộc gặp gỡ, một sự kiện bất ngờ sắp phá vỡ dòng chảy bình lặng của cô.

“Cuộc gặp gỡ? Với ai?” Lê An tự hỏi, giọng nói nội tâm mang một sự hoài nghi sâu sắc. Cô cố gắng phủ nhận, cố gắng lý giải. “Chẳng lẽ... không thể nào. Mình đã có tất cả rồi. Bình yên này, là mình đã chọn lựa.” Cô nghĩ về Huy, về mái ấm nhỏ, về những buổi chiều đón con tan học, về những bữa cơm gia đình ấm cúng. Tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo của một bức tranh cuộc đời viên mãn mà cô đã chọn lựa, đã chấp nhận, đã xây dựng bằng cả trái tim và lý trí. Cô đã từng tự nhủ, rằng đó là cuộc đời mà cô muốn, cuộc đời mà cô xứng đáng có được sau những năm tháng chờ đợi trong vô vọng, sau những “nếu như ngày đó” đã trở thành nỗi ám ảnh.

Thế nhưng, cái linh cảm này lại quá đỗi mạnh mẽ, quá đỗi quen thuộc, như một tiếng vọng từ quá khứ, xuyên qua cái “khoảng cách vô hình” mà cô đã cố gắng thiết lập giữa mình và những điều đã qua. Nó không phải là một nỗi sợ hãi, cũng không hẳn là một sự mong chờ. Nó là một sự xáo động nhẹ, một gợn sóng bất ngờ trên mặt hồ phẳng lặng của cuộc đời cô, khiến cô không thể nào lờ đi được. Nó len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến toàn thân cô cảm thấy một sự căng thẳng vô hình.

Lê An khẽ nắm chặt tay, một cử chỉ vô thức thể hiện sự giằng xé nội tâm. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út như trở nên lạnh lẽo hơn dưới áp lực của lòng bàn tay cô. Nó là một điểm tựa, một lời nhắc nhở về hiện tại, về sự lựa chọn của cô. Nhưng ngay cả chiếc nhẫn ấy cũng không thể hoàn toàn trấn an được cô lúc này. Ánh mắt cô lướt qua gương mặt phản chiếu của chính mình trên cửa sổ toa tàu. Trong bóng tối lờ mờ, khuôn mặt cô hiện lên mệt mỏi, đôi mắt phảng phất một nỗi buồn không tên. Cô nhìn vào đôi mắt ấy, như đang tìm kiếm câu trả lời trong chính bản thân mình, tìm kiếm một lời giải thích cho sự bồn chồn, cho cái linh cảm lạ lùng đang chiếm lấy tâm hồn cô.

Mùi ẩm của khoang tàu dường như trở nên đậm đặc hơn, quấn lấy cô. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, nhưng giờ đây, nó nghe như tiếng của thời gian đang trôi, không ngừng, không nghỉ, mang theo tất cả những gì đã cũ và những gì sắp đến. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo nhẹ truyền từ vách toa qua lưng áo, dù bên trong khoang tàu không quá lạnh. Đó là cái lạnh của sự cô độc, của sự đối mặt với chính mình, với những suy nghĩ không thể gọi tên.

Lê An biết, sâu thẳm trong lòng, cô đang mong đợi điều gì đó. Hay đúng hơn, cô đang chuẩn bị cho điều gì đó. Một phần của cô muốn phủ nhận, muốn gạt bỏ nó như một ảo ảnh của sự mệt mỏi. Nhưng một phần khác, phần trực giác mạnh mẽ hơn, lại thì thầm rằng cô không thể trốn tránh được. Nó là một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía một điều gì đó quen thuộc, một điều đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô, một điều mà cô đã cố gắng chôn chặt trong ký ức. Cô đã chấp nhận cuộc đời mình, chấp nhận những gì đã đến, đã ra đi, nhưng tại sao, tại sao cái cảm giác này lại mạnh mẽ đến vậy? Mạnh mẽ đến nỗi nó lay động cả cái nền tảng bình yên mà cô đã dày công vun đắp. Cuộc đời cô đã từng “chậm một nhịp”, và giờ đây, dường như có một nhịp đập khác, một nhịp đập từ quá khứ, đang cố gắng hòa vào, hay là phá vỡ, nhịp đập hiện tại của cô.

***

Linh cảm ấy, từ một gợn sóng mơ hồ, giờ đây đã trở thành một dòng chảy xiết, không thể nào kìm nén. Nó quá mạnh mẽ đến nỗi Lê An không thể bỏ qua, không thể ép buộc bản thân phải bình thản thêm được nữa. Nó giống như một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía một điều gì đó quen thuộc, một điều đã bị lãng quên, hay đúng hơn là đã bị cô cố tình cất giấu sâu trong những ngăn ký ức đã khóa chặt. Sự bồn chồn không còn là nỗi bất an vô cớ, mà là một dự cảm rõ nét, một lời thì thầm từ số phận, rằng một cuộc gặp gỡ, một sự kiện quan trọng, đang đến rất gần.

Cô khẽ ngẩng đầu, ánh mắt quét một lượt chậm rãi khắp khoang tàu. Đã gần sáng, nhưng bên ngoài vẫn còn chìm trong màn đêm đen kịt. Ánh đèn vàng yếu ớt trong khoang tàu đã được giảm bớt, tạo nên một không gian mờ ảo, tĩnh lặng. Hầu hết hành khách đã ngủ say, hoặc đang lim dim trong giấc ngủ chập chờn. Những gương mặt xa lạ, những bóng dáng chìm trong bóng tối, không có gì bất thường. Không có một ánh mắt nào giao nhau, không có một cử chỉ nào đặc biệt. Thế nhưng, trái tim cô lại đập mạnh hơn một nhịp, như thể cảnh báo rằng điều cô đang tìm kiếm, điều cô đang cảm nhận, đang ở rất gần, chỉ là chưa lộ diện. Cái tiếng bánh xe nghiến trên đường ray, giờ đây nghe rõ ràng hơn trong không gian tĩnh mịch, như một nhịp trống dồn dập, thúc giục.

“Mình đang tìm kiếm điều gì? Hay tìm kiếm ai?” Cô tự hỏi, giọng nói nội tâm giờ đây không còn mang vẻ hoài nghi mà là một sự chấp nhận, một sự tò mò không thể cưỡng lại. “Tại sao lại có cảm giác này... như thể một người cũ sắp trở về.” Từ "người cũ" vừa thoáng qua trong đầu, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô. Cô đã cố gắng rất nhiều để không nghĩ đến những "nếu như ngày đó", không nghĩ đến cái "khoảng cách vô hình" đã chia cắt cô và quá khứ. Cô đã xây dựng một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới. Nhưng cái linh cảm này, nó lại đang kéo cô về lại cái bờ sông cũ, nơi những lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào dòng nước.

Lê An không thể ngồi yên được nữa. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, từng cử động chậm rãi, cẩn trọng, không muốn làm phiền giấc ngủ của nh��ng người xung quanh. Chiếc ghế vải bọc cũ kỹ khẽ kêu cọt kẹt dưới sức nặng của cô khi cô rời đi. Cô bước chầm chậm về phía cuối toa, nơi ánh sáng yếu ớt nhất, nơi những bóng tối giao thoa, nơi cô đã thoáng thấy bóng hình quen thuộc ấy trong khoảnh khắc trước. Mỗi bước chân cô đi, tiếng bánh xe lại như vang vọng lớn hơn, và nhịp đập trong lồng ngực cô cũng tăng tốc theo.

Càng đến gần cuối toa, mùi ẩm mốc và mùi kim loại đặc trưng của tàu hỏa càng trở nên rõ nét. Cô dừng lại bên cạnh một ô cửa sổ nhỏ, kéo nhẹ tấm rèm che một chút. Bên ngoài là màn đêm dày đặc, không một vì sao, không một ánh trăng. Chỉ có những vệt sáng lướt qua nhanh chóng từ các khu dân cư xa xôi, mờ ảo như những đốm lửa ma trơi. Cô không nhìn ra ngoài để tìm kiếm bất cứ điều gì cụ thể, mà chỉ đơn giản là để có một điểm tựa cho đôi mắt, để tâm trí cô có thể tập trung vào một thứ gì đó hữu hình, dù chỉ là tạm thời.

Lê An tựa vào vách toa, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải áo. Sự lạnh lẽo ấy, cùng với tiếng rung lắc đều đặn của con tàu, lại khiến cô cảm thấy một sự an ủi kỳ lạ. Nó là một hiện thực không thể chối cãi, một điều gì đó vững chắc giữa dòng cảm xúc hỗn loạn trong cô. Cô lắng nghe tiếng tàu, tiếng gió rít nhẹ từ khe cửa, và tiếng ho khan xa xăm của một hành khách nào đó ở toa bên cạnh. Tất cả những âm thanh ấy hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của đêm khuya trên đường ray, và cô, với trái tim đang đập nhanh hơn một nhịp, trở thành một phần của bản giao hưởng ấy.

Cô nhắm mắt lại một lần nữa, hít thật sâu. Cái bóng hình thoáng qua ấy, cái cảm giác quen thuộc đến lạ lùng ấy, vẫn lẩn quẩn trong tâm trí cô. "Có thật là mình đang tìm kiếm ai đó không?" cô tự hỏi, rồi lại lắc đầu nhẹ. "Không, mình chỉ đang chờ đợi. Chờ đợi điều gì đó... mà mình không hề hay biết." Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì, nhưng cô biết, một cách chắc chắn, rằng nó sẽ đến. Một sự kiện, một cuộc gặp gỡ, một khoảnh khắc sẽ làm rõ ràng cái linh cảm bồn chồn này, và có lẽ, sẽ một lần nữa, kéo cô về lại một phần của quá khứ mà cô tưởng chừng đã ngủ yên mãi mãi. Cô đứng đó, giữa bóng tối và ánh sáng yếu ớt, giữa tiếng tàu và nhịp đập của trái tim, chờ đợi điều không thể tránh khỏi, với một nỗi hoài niệm và một sự chấp nhận lạ thường.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free