Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 970: Linh Cảm Giao Thoa: Sợi Dây Vô Hình
Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray vẫn đều đặn, một nhịp điệu không đổi đã trở thành bản nhạc nền quen thuộc của những chuyến đi dài. Nhưng hôm nay, đối với Trần Hạo, âm thanh ấy lại mang một sắc thái khác lạ. Nó không còn là tiếng vọng của sự vô vị, của những hành trình công tác lặp đi lặp lại, mà là một nhịp trống dồn dập, gõ vào lồng ngực anh, khơi dậy một cảm giác bồn chồn mơ hồ mà anh đã lâu không còn cảm nhận.
Trần Hạo ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, tay phải giữ hờ một cuốn sách về kinh tế học mà anh đã cố gắng đọc từ lúc chiều. Ánh hoàng hôn cuối ngày, giờ đây đã chuyển sang sắc tím than, vẫn còn luyến tiếc vương lại trên khung cửa kính, nhuộm đỏ một phần toa tàu bằng thứ ánh sáng trầm buồn. Bên ngoài, cảnh vật lướt qua nhanh chóng, những hàng cây, cột điện, rồi lại những ngôi nhà nhỏ bé chìm trong bóng tối, tất cả hòa vào nhau thành một dải màu mờ ảo, không rõ hình hài. Anh không thực sự nhìn chúng, hay đúng hơn, anh đang nhìn xuyên qua chúng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô định trong màn đêm đang buông xuống.
Anh khẽ day day thái dương, cảm giác nhức mỏi len lỏi từ phía sau gáy, không phải do công việc hay thiếu ngủ, mà là một sự khó chịu khó gọi tên, một áp lực vô hình đang đè nặng trong tâm trí. Đã bao lâu rồi anh không cảm thấy bồn chồn như vậy? Kể từ khi rời bỏ thị trấn nhỏ ven sông ấy, anh đã học cách kiểm soát cảm xúc của mình một cách hoàn hảo. Cuộc sống ở thành phố lớn đã rèn giũa anh thành một con người lý trí, thực tế, luôn đặt công việc và mục tiêu lên hàng đầu. Những cảm xúc mềm yếu, những hoài niệm, anh đã cất giấu chúng sâu trong một góc khuất của tâm hồn, tự nhủ rằng đó là những thứ không cần thiết, thậm chí là nguy hiểm, có thể làm chệch hướng con đường anh đã chọn.
Nhưng giờ đây, trên chuyến tàu rung lắc đều đặn này, giữa không gian chật hẹp và mùi ẩm mốc đặc trưng của kim loại cũ, cái góc khuất ấy lại như bị đánh thức.
“Sao lại có cảm giác này... đã bao lâu rồi mình không cảm thấy bồn chồn như vậy?” Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm lắng. Cảm giác này không giống sự lo lắng về một dự án lớn sắp tới, hay sự căng thẳng trước một cuộc họp quan trọng. Nó là một sự bất an khác, nhẹ nhàng hơn nhưng lại dai dẳng hơn, như một tiếng vọng từ quá khứ, vỗ về rồi lại khuấy động tâm hồn anh.
Anh khẽ thở dài, tiếng thở ra nặng nề, hòa vào tiếng gió rít nhẹ từ khe cửa sổ. Anh nhắm mắt lại vài giây, cố gắng xua đi cái cảm giác khó chịu đang cuộn trào trong lồng ngực. Nhưng khi mở mắt ra, hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của chính mình trên lớp kính cửa sổ lại càng làm anh thêm phần trăn trở. Đôi mắt anh, vẫn sắc sảo và kiên định như thường lệ, giờ đây lại ẩn chứa một nét mệt mỏi, một sự tìm kiếm không lời.
Anh đưa tay sờ vào túi áo ngực, một thói quen vô thức, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó đã thất lạc. Nhưng không có gì đặc biệt ở đó, chỉ có ví tiền và một cây bút máy. Tuy nhiên, hành động ấy lại gợi lên một cảm giác hụt hẫng khó tả, như thể anh đang vô thức tìm kiếm một điều gì đó quan trọng hơn vật chất, một thứ đã từng thuộc về anh nhưng giờ đây đã không còn.
Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Những ánh đèn le lói từ các khu dân cư xa xăm vụt qua, mờ ảo như những đốm lửa ma trơi giữa màn đêm. Chúng không mang lại cho anh sự ấm áp hay quen thuộc, mà chỉ tô đậm thêm sự xa cách, sự mênh mông của cuộc hành trình. Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, kéo theo một luồng gió lạnh lùa qua khe cửa, khiến anh khẽ rùng mình.
“Có phải do chuyến đi dài, hay do công việc quá tải?” Anh cố gắng lý giải, ép buộc lý trí mình tìm một nguyên nhân hợp lý cho sự bất an này. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ trong suốt mấy tháng qua, liên tục di chuyển giữa các thành phố, các dự án. Có lẽ cơ thể anh đã quá mệt mỏi, và tâm trí anh đang phản ứng lại bằng cách tạo ra những cảm giác không tên này. Anh muốn tin là như vậy, muốn tin rằng mọi thứ đều có thể được giải thích bằng logic, bằng những quy luật của cuộc sống hiện tại.
Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần khác của anh lại biết rằng không phải vậy. Cảm giác này, nó quá quen thuộc, quá đặc trưng để có thể bị gán cho sự mệt mỏi đơn thuần. Nó giống như một sợi dây vô hình, từ từ quấn quanh trái tim anh, kéo anh về phía một ký ức xa xưa, một mảnh ghép của quá khứ mà anh đã cố công chôn vùi.
“Một điều gì đó... quen thuộc, nhưng lại xa vời.” Anh thì thầm trong đầu, lời nói không thành, chỉ là một làn sóng suy nghĩ lướt qua. Quen thuộc đến mức nào? Đến mức khiến anh cảm thấy như đang quay ngược thời gian, trở về những ngày tháng vô tư bên bờ sông cũ, nơi những mộng mơ còn nguyên vẹn, nơi anh và cô gái có mái tóc dài ngang vai kia đã từng vẽ nên cả một tương lai.
Anh khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi hình bóng ấy. Đã bao năm trôi qua rồi? Mọi thứ đã thay đổi. Anh đã thay đổi. Cô ấy chắc cũng đã thay đổi. Cái khoảng cách vô hình đã từng chia cắt họ, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào lấp đầy. Anh đã chấp nhận điều đó, đã học cách sống với sự tiếc nuối ấy. Cuộc sống hiện tại của anh, dù không có cô, vẫn là một cuộc sống thành công, ổn định, với sự nghiệp vững chắc và những mối quan hệ xã hội được xây dựng cẩn trọng. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông trưởng thành cần có, nhưng tại sao, tại sao cái cảm giác bồn chồn này lại xuất hiện, làm xáo trộn đi sự bình yên giả tạo mà anh đã dày công tạo dựng?
Trần Hạo đặt cuốn sách xuống ghế bên cạnh, tiếng giấy va vào nhau khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch của toa tàu. Anh gập người, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, đan hai bàn tay vào nhau. Anh cảm nhận rõ ràng sự rung lắc đều đặn của toa tàu truyền qua từng thớ thịt, từng khớp xương. Nó không còn là một sự an ủi, mà là một sự nhắc nhở liên tục về một điều gì đó đang đến gần, một điều mà anh không hề hay biết nhưng lại cảm thấy vô cùng quan trọng.
Anh ngước mắt nhìn quanh khoang tàu, một hành động vô thức lặp lại. Hầu hết các ghế đều đã có người, nhưng hành khách đều đã chìm vào giấc ngủ hoặc đang cúi đầu vào điện thoại, không ai để ý đến ai. Ánh đèn vàng yếu ớt trên trần tàu đã được giảm bớt, tạo nên một không gian mờ ảo, yên tĩnh. Từ phía xa, anh nghe thấy tiếng ho khan của một hành khách nào đó, rồi lại chìm vào sự im lặng.
Không có gì bất thường. Không có một gương mặt quen thuộc nào. Không có một ánh mắt nào giao nhau. Nhưng cái linh cảm trong lòng anh lại càng lúc càng trở nên mạnh mẽ, rõ ràng hơn. Như thể có một ai đó, một điều gì đó, đang ở rất gần, chỉ là chưa lộ diện. Nó không phải là một sự sợ hãi, mà là một sự mong chờ pha lẫn lo lắng, một sự tò mò không thể cưỡng lại.
“Nếu như ngày đó… mình dũng cảm hơn một chút…” Câu nói ấy, hay đúng hơn là một mảnh ký ức về câu nói ấy, lại hiện về trong tâm trí anh. Lời tỏ tình muộn màng bên bờ sông cũ, lời thừa nhận về một tình cảm đã bị chôn giấu quá lâu. Anh vẫn còn nhớ rõ nụ cười bình thản của Lê An, và câu trả lời đã ghim vào tim anh như một mũi kim: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.”
Nụ cười ấy, bình thản đến đau lòng, là dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời anh. Anh đã nghĩ rằng mình đã vượt qua, đã chấp nhận số phận, chấp nhận rằng tình yêu của họ đã sai một bước, lỡ cả một đời. Nhưng giờ đây, trên chuyến tàu này, giữa màn đêm dày đặc và những âm thanh quen thuộc của đường ray, cái cảm giác bồn chồn ấy lại như đang kéo anh về lại cái bờ sông cũ, nơi những lời nói không thành đã mãi mãi chìm vào dòng nước, và nơi những ước mơ thanh xuân đã vỡ tan.
Anh hít thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Mùi ẩm mốc nhẹ của toa tàu cũ, mùi không khí điều hòa lạnh lẽo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy suy tư. Anh đã cố gắng xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh trái tim mình, để không ai có thể chạm vào những vết sẹo cũ. Nhưng có vẻ như, bức tường ấy đang lung lay, và những ký ức đang cuộn trào trở lại, không thể ngăn cản.
Trần Hạo khẽ nhắm mắt lại một lần nữa, cảm nhận cái rung lắc đều đặn của toa tàu như một nhịp đập của trái tim đang hỗn loạn. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Anh không biết liệu cái linh cảm này có phải chỉ là một ảo ảnh của tâm trí mệt mỏi, hay là một lời cảnh báo, một sự chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ định mệnh. Anh chỉ biết rằng, một sợi dây vô hình nào đó đang kéo anh đi, kéo anh về phía một điều gì đó quen thuộc đến lạ kỳ, một điều mà anh đã từng nghĩ rằng mình đã quên đi mãi mãi. Anh ngồi đó, giữa bóng tối và ánh sáng yếu ớt của toa tàu, chờ đợi. Chờ đợi một sự thật, một khoảnh khắc sẽ làm rõ ràng cái linh cảm bồn chồn này, và có lẽ, sẽ một lần nữa, kéo anh về lại một phần của quá khứ mà anh tưởng chừng đã ngủ yên mãi mãi, một cách không thể tránh khỏi.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.