Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 971: Bình Yên Trên Chuyến Tàu, Hồi Ức Chợt Về
Trong khi Trần Hạo đang chìm sâu vào dòng suy tư miên man của mình, ở một khoang tàu khác, cách đó không xa, Lê An cũng đang lặng lẽ đối diện với buổi bình minh. Cô tựa đầu vào tấm kính cửa sổ lạnh lẽo, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp vải mỏng của chiếc khăn choàng cổ, xoa dịu đi chút bồn chồn còn vương vấn từ đêm qua. Hơi thở đều đặn của cô phả lên mặt kính, tạo thành một màn sương mỏng manh rồi tan biến. Ánh mắt cô lơ đãng dõi theo khung cảnh bình minh đang dần rạng rỡ bên ngoài, như một bức tranh thủy mặc dần hiện rõ nét sau màn sương mờ ảo của đêm dài, một bức tranh của sự khởi đầu, của những điều chưa thành hình.
Những cánh đồng lúa xanh mướt, còn đọng sương đêm, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi những vệt mây hồng cam đang bị mặt trời mới mọc đẩy lùi một cách chậm rãi. Từng hàng cây ven đường, những hàng tre xanh rì rào trong gió nhẹ, và những mái nhà nhỏ ẩn hiện sau rặng cây, với những làn khói bếp bốc lên lãng đãng từ những mái nhà tranh ngói đỏ, tất cả lướt qua trong sương sớm tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Nó không phải là vẻ đẹp hùng vĩ hay tráng lệ, mà là một nét bình dị, thân thuộc đến nao lòng, như thể cô đã từng thấy nó ở đâu đó, rất lâu về trước, trong những giấc mơ hay những ký ức bị lãng quên.
Ánh sáng vàng nhạt của mặt trời, yếu ớt nhưng đầy sức sống, bắt đầu chiếu xiên vào khoang tàu, làm nổi bật những hạt bụi li ti đang nhảy múa không ngừng trong không khí. Chúng xoay tròn, lấp lánh như những hạt kim sa nhỏ xíu, tạo nên một vũ điệu của sự sống, của thời gian đang trôi đi không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất cứ ai. Lê An hít thở thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành, ẩm ướt của buổi sáng sớm, xen lẫn chút mùi đất và cây cỏ từ bên ngoài ùa vào qua khe cửa nhỏ. Nó mang đến một cảm giác thư thái, gột rửa đi những muộn phiền nhỏ nhặt, nhưng không thể xua tan hoàn toàn cái cảm giác bồn chồn mơ hồ vẫn còn âm ỉ trong lòng cô, như một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ dưới lớp tro tàn.
Cô nhắm mắt lại một chút, để hơi ấm của ánh nắng mới chạm vào mi mắt, cảm nhận sự rung lắc đều đặn của toa tàu như một cái nôi khổng lồ đang đưa cô đi qua thời gian và không gian. Tiếng bánh xe tàu gõ nhịp đều đều trên đường ray, "cộc... cộc... cộc...", như một bản giao hưởng không lời, một thước đo của những khoảnh khắc đang dần trôi đi, không thể níu giữ. Đôi lúc, tiếng động cơ rì rì của tàu lại hòa lẫn với tiếng nói chuyện thì thầm của những hành khách ở xa, tiếng lật trang sách khe khẽ của một ai đó ở gần, tạo nên một không gian sống động mà vẫn tĩnh lặng đến lạ kỳ, nơi mỗi cá nhân đều chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Lê An mở mắt ra lần nữa, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của khung cảnh đang lướt qua, như thể muốn níu giữ lại một điều gì đó vô hình, một mảnh ghép của ký ức hay một dự cảm về tương lai. Cô không biết tại sao mình lại có cảm giác này. Kể từ đêm qua, khi đang đọc dở cuốn sách yêu thích, một sự bồn chồn không tên đã len lỏi vào tâm trí cô, khiến cô không thể tập trung vào những con chữ. Nó giống như một sợi chỉ mỏng manh, vô hình, đang kéo cô về phía một điều gì đó quen thuộc, nhưng lại không thể gọi tên, không thể hình dung rõ ràng. Cô đã cố gắng lý giải nó bằng sự mệt mỏi của chuyến đi dài, bằng việc thay đổi không gian sống quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết đó không phải là tất cả, đó là một điều gì đó sâu sắc hơn, một tiếng gọi từ bên trong.
"Một hành trình mới," cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nhẹ nhàng như hơi thở, "một ngày mới." Đời người là những chuyến đi không ngừng, từ ga này đến ga khác, từ trạm dừng này đến trạm dừng khác. Có những chuyến đi vội vã, có những chuyến đi thong dong, mang theo niềm vui hay nỗi buồn. Có những chuyến đi ta đi cùng người thân, bạn bè, có những chuyến đi ta lại phải đi một mình, dù chỉ là trong tâm tưởng, với những suy nghĩ và kỷ niệm làm bạn đồng hành. Chuyến đi này của cô, là một chuyến đi bình thường, về thăm gia đình ở một thành phố khác, nhưng sao lại mang đến một cảm giác khác lạ đến vậy, một sự xao động nhỏ trong dòng chảy bình yên của cuộc sống cô?
Cô khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả chút se lạnh của buổi sáng và chút vấn vương của những suy nghĩ miên man. Cảm giác ấy, cái linh cảm mơ hồ ấy, nó không phải là sợ hãi, cũng không phải là háo hức đến tột độ. Nó chỉ là một sự chờ đợi lặng lẽ, một sự sắp đặt của định mệnh mà lý trí cô chưa thể nắm bắt, chưa thể gọi tên. Nó giống như việc bạn đứng trước một cánh cửa đóng kín, biết rằng phía sau cánh cửa đó có điều gì đó đang chờ đợi, nhưng bạn không biết là gì, và bạn cũng không có quyền lựa chọn việc mở cánh cửa đó hay không. Nó sẽ tự động mở ra vào đúng thời điểm của nó. Và trên chuyến tàu này, giữa những âm thanh quen thuộc của đường ray, cô cảm thấy cánh cửa ấy đang dần hé mở, một cách không thể tránh khỏi.
Những tia nắng mặt trời đã bắt đầu mạnh hơn, xua tan dần màn sương mỏng, làm rạng rỡ thêm màu xanh của những cánh đồng. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương của cây cỏ, của đất đai vừa thức giấc, hòa quyện với mùi ẩm mốc nhẹ của toa tàu cũ. Lê An nhắm mắt lại một lần nữa, để cảm nhận rõ hơn từng nhịp rung của con tàu, từng làn gió thổi qua mái tóc. Cô cảm thấy mình như một phần của bức tranh rộng lớn đó, một chấm nhỏ giữa bao la đất trời, đang trôi đi trên dòng thời gian không ngừng nghỉ, một hành trình không điểm dừng.
Cái cảm giác bồn chồn này đã theo cô từ đêm qua, khi cô nằm trên giường và những giấc mơ chập chờn không thành hình, những hình ảnh thoáng qua không thể nắm bắt. Nó không giống như nỗi lo lắng thường nhật về công việc hay gia đình. Nó là một cái gì đó sâu xa hơn, một tiếng vọng từ quá khứ, hay một lời thì thầm từ tương lai. Cô đã cố gắng đẩy nó ra khỏi tâm trí, nhưng nó cứ bám riết, như một giai điệu cũ mà bạn không thể nhớ tên nhưng cứ vang vọng mãi trong đầu, một giai điệu quen thuộc nhưng đầy bí ẩn.
Lê An đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc, cảm nhận sự mềm mại của từng sợi tóc dài, giờ đây đã không còn là mái tóc thanh xuân ngây thơ như thuở thiếu thời. Thời gian đã để lại dấu ấn trên cô, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt khi cười, sự trưởng thành trong ánh nhìn, và cả sự bình thản trong tâm hồn. Nhưng có những thứ, dù thời gian có trôi đi bao lâu, vẫn không thể nào phai nhạt. Những ký ức, những cảm xúc, chúng vẫn nằm đó, chỉ chờ một tín hiệu nhỏ để trỗi dậy, như những hạt giống ẩn mình dưới lòng đất chờ đợi cơn mưa. Và có vẻ như, chuyến tàu này, buổi bình minh này, đang chính là tín hiệu đó, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
Cô lại mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh đã thay đổi đôi chút. Những ngôi nhà đã đông đúc hơn, những con đường đã tấp nập hơn với xe cộ qua lại, báo hiệu con tàu đang tiến gần đến một khu dân cư lớn, một thành phố nào đó. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn trôi chảy theo nhịp điệu của nó, bất kể những gì đang diễn ra trong tâm hồn mỗi con người, bất kể những nỗi niềm riêng tư. Lê An khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng cô biết, dù có là gì đi nữa, cô cũng đã sẵn sàng để đối mặt. Bởi lẽ, sau tất cả những gì đã trải qua, cô đã học được cách chấp nhận, cách sống với những điều không trọn vẹn, và cách trân trọng những gì mình đang có. Cái linh cảm này, dù lạ lùng, cũng chỉ là một phần nhỏ trong hành trình dài của cuộc đời, một nốt trầm trong bản giao hưởng của số phận.
***
Dòng suy nghĩ của Lê An dần trôi về hiện tại, về tổ ấm nhỏ mà cô đã vun đắp bằng tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn. Nắng đã lên cao, xuyên qua lớp kính cửa sổ, chiếu rọi vào khoang tàu, mang theo hơi ấm dễ chịu, xua đi cái se lạnh còn vương của buổi sớm. Khung cảnh bên ngoài giờ đây trở nên rõ nét hơn, rực rỡ hơn dưới ánh mặt trời chói chang, không còn vẻ mờ ảo, huyền hoặc của buổi sớm mai. Những cánh đồng lúa xanh mướt đã chuyển sang màu vàng óng ả ở một vài nơi, báo hiệu mùa gặt sắp đến, và những ngôi làng nhỏ đã hiện rõ với những con đường đất đỏ uốn lượn, những bóng cây cổ thụ xòe tán lá rộng lớn che mát cho những ngôi nhà, tạo nên một bức tranh thanh bình và tràn đầy sức sống.
Cô mỉm cười nhẹ khi nhớ đến tiếng cười trong trẻo của đứa con thơ, âm thanh trong veo như tiếng chuông gió mỗi khi bé reo vang khắp căn nhà, tràn ngập niềm vui. Hình ảnh bé con mũm mĩm, đang chạy lon ton trong sân, với đôi mắt tròn xoe ngây thơ và nụ cười tươi rói, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô, mang theo một sự ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Rồi đến sự quan tâm chu đáo của chồng – một người đàn ông không quá lãng mạn, không nói những lời hoa mỹ, nhưng luôn tỉ mỉ và ấm áp trong từng hành động. Anh không nói những lời đường mật, nhưng luôn thể hiện tình yêu bằng những hành động nhỏ bé: một tách trà nóng buổi sáng được đặt sẵn trên bàn, một chiếc áo khoác được khoác lên vai khi trời se lạnh, hay chỉ đơn giản là một ánh nhìn đầy thấu hiểu khi cô mệt mỏi, không cần bất kỳ lời giải thích nào.
Cuộc sống hiện tại của Lê An có thể không dữ dội, không lãng mạn như những câu chuyện tình yêu mà người ta thường đọc trên sách báo, nhưng nó êm đềm, ổn định và đầy đủ, như một dòng sông lặng lẽ trôi. Nó giống như dòng sông quê cô, không chảy xiết ào ạt, không ồn ào vỗ sóng, mà cứ lặng lẽ trôi, mang theo phù sa bồi đắp cho đôi bờ thêm xanh tốt, nuôi dưỡng những giá trị bền vững. Đó là lựa chọn cô đã đưa ra, sau những bão giông của tuổi trẻ, sau những dằn vặt của mối tình đầu không thành, sau những đêm dài trằn trọc với những câu hỏi không lời đáp. Và cô chưa bao giờ hối hận về quyết định ấy. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong veo của con, hay cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay chồng, cô đều thấy lòng mình tràn ngập sự bình yên và biết ơn, một sự biết ơn sâu sắc vì những gì mình đang có.
Tay cô vô thức chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại vàng trắng và sự ấm áp của tình cảm gia đình mà nó tượng trưng. Chiếc nhẫn không chỉ là một vật trang sức đơn thuần, mà là biểu tượng của một lời hứa, một sự gắn kết bền chặt, một bến đỗ an yên mà cô đã tìm thấy sau bao nhiêu tìm kiếm, bao nhiêu chờ đợi. Một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn cô, xua đi phần nào những suy nghĩ miên man, những linh cảm không rõ ràng từ buổi sáng, đẩy chúng vào một góc khuất của tâm trí.
Cô khẽ nhắm mắt lại, hít th��� sâu, để cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của sự tĩnh tại và mãn nguyện. Hương vị cà phê ấm áp từ cốc giấy trên bàn bên cạnh, mùi vải ghế thoang thoảng, và tiếng động cơ tàu rì rì như ru ngủ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng giữa dòng chảy hối hả của chuyến đi, nơi cô có thể tự do suy nghĩ và cảm nhận. "Đời người, đâu cần gì hơn thế..." cô tự nhủ trong thâm tâm, một câu nói không thành tiếng, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong lòng cô, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình. Một mái ấm, một người chồng yêu thương, một đứa con ngoan, và một cuộc sống không sóng gió, không bi kịch. Đối với Lê An, đó chính là tất cả, là định nghĩa về hạnh phúc của riêng cô.
Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu phải là những lời thề non hẹn biển, những cảm xúc mãnh liệt đến nghẹt thở, những cuộc gặp gỡ định mệnh mang tính bước ngoặt. Nhưng rồi, năm tháng trôi qua, cô nhận ra rằng tình yêu đích thực lại nằm ở sự bình yên, ở sự thấu hiểu và sẻ chia, ở những điều giản dị mà bền vững. Nó không cần phải ồn ào, không cần phải chứng tỏ với cả thế giới, chỉ cần đủ ấm áp để sưởi ấm trái tim mỗi ngày, đủ chân thành để vượt qua mọi thử thách.
Lê An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã thực sự lên cao, khiến mọi thứ trở nên sáng bừng, chói chang. Cô nhìn thấy một người nông dân đang gánh gồng trên con đường làng, dáng người lầm lũi dưới cái nắng trưa. Một đàn trâu đang thung thăng gặm cỏ bên bờ sông nhỏ, hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam. Những hình ảnh bình dị ấy khiến lòng cô càng thêm thanh thản, càng thêm trân trọng cuộc sống này. Cuộc sống này, dù có những lúc khó khăn, vẫn luôn có những khoảnh khắc đẹp đẽ, những giá trị giản dị mà đôi khi người ta dễ dàng bỏ qua trong vòng xoáy của cuộc đời, trong sự hối hả tìm kiếm những điều phù phiếm.
Cô nghĩ về những ngày tháng tuổi trẻ, về những ước mơ bay bổng, về những dự định còn dang dở, về những con đường đã không đi. Có lẽ, nếu như ngày đó, cô đã khác đi một chút, mọi chuyện đã không như bây giờ. Nhưng những suy nghĩ đó chỉ lướt qua như một làn gió nhẹ, không đủ mạnh để khuấy động sự bình yên trong lòng cô. Cô đã chọn con đường của mình, đã chấp nhận những gì đến và đi, chấp nhận số phận và những lựa chọn đã đưa ra.
Cảm giác bồn chồn từ đêm qua, dù đã dịu đi rất nhiều, vẫn còn đó, như một nốt nhạc trầm trong một bản nhạc êm đềm, một sợi chỉ mỏng manh nối liền quá khứ và hiện tại. Nó không còn là một dự cảm đáng sợ, mà chỉ là một sự tò mò nhẹ nhàng, một sự nhắc nhở về những điều chưa được giải đáp. Có lẽ, đó chỉ là sự mệt mỏi tích tụ sau những ngày làm việc vất vả, hay chỉ đơn giản là những cảm xúc lẫn lộn khi sắp được gặp lại gia đình. Lê An cố gắng tự trấn an mình, bằng cách lặp đi lặp lại những lý do hợp lý trong đầu, cố gắng thuyết phục bản thân rằng không có gì bất thường.
Cô ngả lưng vào ghế, cảm nhận sự êm ái của lớp đệm. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đặn gõ nhịp, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự bồn chồn nữa, mà giống như một lời ru êm ái, đưa cô vào trạng thái thư giãn. Cô nhìn những hành khách xung quanh. Một vài người đã chìm vào giấc ngủ, đầu gật gù theo nhịp tàu. Một vài người khác đang đọc sách, hay chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Mọi người đều có thế giới riêng của mình, những suy nghĩ riêng của mình, và những hành trình riêng của mình, không ai thực sự để ý đến ai.
Lê An khẽ mỉm cười. Cuộc sống là thế. Đôi khi, ta cứ mải miết tìm kiếm những điều lớn lao, những điều phi thường, mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự lại nằm ở những điều nhỏ bé, giản dị nhất, nằm ngay trong tầm tay. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình trong sự bình yên, trong tổ ấm nhỏ, và trong những khoảnh khắc được sống chậm lại, chiêm nghiệm. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của cô, cho con đường mà cô đã đi, một con đường tuy không trải hoa hồng nhưng đầy ý nghĩa. Cô cảm thấy lòng mình thanh thản, nhẹ nhõm, như một gánh nặng vừa được trút bỏ.
***
Dù đã chọn và hài lòng với hiện tại, dù lòng đã an yên đến thế, nhưng đôi khi, một góc nhỏ trong tâm hồn Lê An vẫn vương vấn những hình ảnh cũ, những kỷ niệm đã nằm sâu trong lớp bụi thời gian, không bao giờ thực sự biến mất. Nắng đã chói chang hơn, rực rỡ đến mức khiến người ta phải nheo mắt, nhuộm vàng cả không gian bên ngoài và một phần khoang tàu, tạo thành những dải sáng và bóng tối rõ rệt. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ giờ đây lướt qua nhanh hơn, rõ nét hơn, như một thước phim quay chậm về những tháng ngày đã xa, về một tuổi trẻ đã ngủ yên. Một đoạn đường quen thuộc với hàng cây bằng lăng tím ngắt, nay chỉ còn trơ trọi những cành khẳng khiu trong nắng hè, một bóng cây cổ thụ xù xì đứng lặng lẽ bên bờ sông lướt qua trong tích tắc, chợt khơi gợi trong tâm trí cô hình ảnh con đường tan học năm nào, về những buổi chiều dịu mát bên bờ sông quê, nơi cô và một bóng hình quen thuộc đã từng chia sẻ biết bao câu chuyện, bao nhiêu ước mơ và lời hứa không thành.
Không phải là nỗi buồn đau day dứt hay sự tiếc nuối đến xé lòng như thuở ban đầu, khi mọi thứ còn mới mẻ và vết thương chưa lành, mà chỉ là một làn gió nhẹ của hoài niệm, lướt qua rồi tan biến, để lại một chút bâng khuâng mơ hồ, một chút vấn vương dịu nhẹ. Nó giống như việc bạn vô tình nghe một giai điệu cũ, không quá buồn nhưng cũng đủ để gợi lên những hình ảnh thân thương từ quá khứ, những gương mặt đã xa, những câu chuyện đã ngủ quên. Lê An không cố gắng níu giữ những ký ức đó. Cô để chúng tự do đến rồi đi, như những đám mây trôi trên bầu trời, không cần phải giữ lại, cũng không thể xua đi.
Cái linh cảm bồn chồn từ đêm qua, dù đã bị lý trí dằn xuống, vẫn còn âm ỉ như một sợi khói mỏng, len lỏi qua từng ngóc ngách của tâm hồn cô, không ngừng nhắc nhở về một điều gì đó đang chờ đợi. Nó không còn là một dự cảm rõ ràng về một sự kiện cụ thể, nhưng là một sự thôi thúc nhẹ nhàng, một sự tò mò không tên, một cảm giác rằng có điều gì đó đang sắp xảy ra, một điều gì đó đã bị trì hoãn quá lâu. Cô cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi, một sự kiện nhỏ, một cuộc gặp gỡ bất ngờ nào đó. Nhưng cô không thể nào hình dung được đó là gì, nó quá mơ hồ, quá xa vời.
Vô thức, cô lướt mắt qua những hàng ghế phía trước, quét qua từng gương mặt xa lạ. Từ người đàn ông đang say ngủ với tờ báo che nửa mặt, tiếng ngáy khẽ khàng hòa vào tiếng động cơ. Đến cô gái trẻ đang mải mê với chiếc điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt tập trung. Hay cặp vợ chồng lớn tuổi đang chia sẻ một gói bánh, tiếng thì thầm và nụ cười mãn nguyện. Không có gì đặc biệt, không có một khuôn mặt nào gợi cho cô dù chỉ một chút ký ức, dù chỉ một tia sáng quen thuộc. Họ đều là những người xa lạ, những mảnh đời khác nhau đang cùng chung một hành trình, nhưng lại không thuộc về thế giới của cô, không chạm vào những sợi dây ký ức trong cô.
Nhưng cái cảm giác ấy vẫn không chịu buông tha. Nó cứ lẩn quẩn đâu đây, như một câu hỏi chưa có lời đáp, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời cô. Cô thở hắt một hơi, cố xua đi những suy nghĩ miên man, tự nhủ rằng đó chỉ là sự mệt mỏi của chuyến đi dài, của việc phải dậy sớm và những thay đổi múi giờ sinh học nhỏ nhặt. "Chỉ là một chuyến đi thôi mà... sao lại có cảm giác lạ lùng này?" cô tự hỏi, tiếng nói nội tâm vang lên trầm đục trong đầu cô, đầy vẻ băn khoăn và một chút bất lực.
Lê An đưa tay siết nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của kim loại. Chiếc nhẫn vẫn mát lạnh, vẫn là biểu tượng của hiện tại an yên, của sự lựa chọn vững vàng mà cô đã đưa ra. Nó giống như một neo giữ, kéo cô về lại với thực tại, với những giá trị mà cô trân trọng, với gia đình nhỏ bé mà cô hết mực yêu thương. Cô lắc đầu nhẹ, cố gắng tập trung vào cảnh vật bên ngoài cửa sổ, vào những chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống đang lướt qua. Một đàn cò trắng đang sải cánh trên cánh đồng, bay lượn tự do dưới bầu trời xanh. Một chiếc xe đạp cũ kỹ chở đầy rau củ đang lầm lũi trên con đường làng, người nông dân gò lưng đạp từng vòng xe nặng nhọc. Những hình ảnh ấy, dẫu bình dị, lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn cô, mang đến một sự tĩnh lặng cần thiết.
Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ sống một cuộc đời khác, một cuộc đời có lẽ sẽ đầy kịch tính hơn, nhiều biến động hơn, một cuộc đời không có những lời nói không thành. Cô đã từng là một cô gái trẻ đầy mơ mộng, với trái tim nhạy cảm và một tình yêu thầm kín dành cho một người mà cô tin rằng sẽ là định mệnh của mình. Nhưng rồi, cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo những gì ta mong muốn. Một khoảng cách vô hình đã từng chia cắt họ, rồi những lời nói không thành đã khiến tình yêu ấy mãi mãi chỉ là một ký ức đẹp, một vết hằn sâu trong tim, không bao giờ có thể trở thành hiện thực. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại chợt hiện lên trong tâm trí cô, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự dằn vặt khôn nguôi nữa, mà chỉ là một chút suy tư, một chút bâng khuâng về một con đường khác mà cô đã không đi, một con đường chỉ tồn tại trong tiềm thức.
Lê An đã học được cách chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng chiến thắng mọi rào cản. Chấp nhận rằng đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, mà cả một đời có thể lỡ làng, để lại những tiếc nuối không thể bù đắp. Nhưng lỡ làng không có nghĩa là không hạnh phúc. Hạnh phúc của cô, giờ đây, nằm ở sự bình yên, ở sự ổn định, ở tổ ấm nhỏ mà cô đã xây dựng bằng chính đôi tay và trái tim mình, bằng sự kiên trì và tình yêu thương.
Tiếng thông báo của tàu vang lên khe khẽ, tiếng nói của nữ tiếp viên dịu dàng nhưng rõ ràng, báo hiệu sắp đến một ga lớn, ga cuối của hành trình. Sự xao nhãng của cô bị cắt ngang bởi âm thanh quen thuộc ấy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ lần cuối, cảm nhận ánh nắng mặt trời rọi thẳng vào mặt, mang theo hơi nóng của giữa trưa. Cái linh cảm bồn chồn ấy vẫn còn đó, nhưng đã được che lấp bởi sự bình thản và những suy nghĩ về điểm đến sắp tới, về gia đình đang chờ đợi.
Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách cẩn thận, từng cử chỉ đều toát lên sự tỉ mỉ và chu đáo của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã có gia đình. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay cô vẫn lấp lánh, như một lời nhắc nhở về hiện tại, về những giá trị mà cô đang nắm giữ. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình ở ga đến. Có lẽ là gia đình, có lẽ là những công việc vặt vãnh. Và có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, một điều gì đó khác. Một điều gì đó mà trực giác cô vẫn đang cố gắng mách bảo, một điều gì đó đã bị chôn vùi quá lâu, giờ đây lại đang cựa quậy đòi sống dậy, ngay trên chuyến tàu định mệnh này.
Lê An bước ra khỏi ghế, hòa mình vào dòng người đang chuẩn bị xuống tàu. Cô đi giữa những gương mặt xa lạ, mang theo sự bình yên của hiện tại và chút bồn chồn mơ hồ của quá khứ. Con tàu vẫn tiếp tục hành trình của nó, mang theo những câu chuyện chưa kể, những cảm xúc chưa được giải tỏa, và những số phận đang dần hội tụ. Cô không biết rằng, cách đó chỉ vài khoang, một người đàn ông cũng đang đứng dậy, với trái tim đầy linh cảm và những ký ức không ngừng trỗi dậy, cũng đang chuẩn bị bước vào một khoảnh khắc mà cả hai đều không lường trước được. Khoảng cách vô hình giữa họ, dường như, đang dần bị rút ngắn, từng chút một, trên chuyến tàu định mệnh này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.