Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 972: Nụ Cười Trọn Vẹn, Mảnh Ghép Xa Xăm
Lê An bước ra khỏi ghế, hòa mình vào dòng người đang chuẩn bị xuống tàu. Cô đi giữa những gương mặt xa lạ, mang theo sự bình yên của hiện tại và chút bồn chồn mơ hồ của quá khứ. Con tàu vẫn tiếp tục hành trình của nó, mang theo những câu chuyện chưa kể, những cảm xúc chưa được giải tỏa, và những số phận đang dần hội tụ. Cô không biết rằng, cách đó chỉ vài khoang, một người đàn ông cũng đang đứng dậy, với trái tim đầy linh cảm và những ký ức không ngừng trỗi dậy, cũng đang chuẩn bị bước vào một khoảnh khắc mà cả hai đều không lường trước được. Khoảng cách vô hình giữa họ, dường như, đang dần bị rút ngắn, từng chút một, trên chuyến tàu định mệnh này.
Ánh nắng sớm, một thứ ánh sáng trong trẻo và yếu ớt, vừa đủ để xua đi màn đêm còn vương vấn trên những ô cửa kính tàu, đang len lỏi vào khoang. Lê An đã thức dậy được một lúc, không hẳn là vì tiếng ồn ào của chuyến tàu, mà bởi một sự trằn trọc không rõ nguyên nhân. Cô ngồi tựa đầu vào cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài đang dần hiện rõ dưới lớp sương mỏng của buổi bình minh. Những cánh đồng lúa non xanh mướt trải dài vô tận, điểm xuyết bởi những ngôi nhà nhỏ bé ẩn mình dưới rặng tre. Xa xa là những ngọn núi mờ ảo trong làn khói sớm, tựa như những bức tranh thủy mặc của một họa sĩ tài hoa. Tiếng bánh xe tàu đều đều, như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ, cùng với tiếng nói chuyện rì rầm của những hành khách đã thức giấc và mùi cà phê thoảng nhẹ từ toa ăn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của những chuyến đi xa.
Cô khẽ thở dài, tựa đầu vào tấm kính mát lạnh, cảm nhận nhịp rung nhẹ nhàng của con tàu truyền qua. Dù cố gắng xua đi, cái linh cảm bồn chồn từ đêm qua vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí cô, như một điệu nhạc cũ chưa kịp cất lên trọn vẹn, chỉ có vài nốt dạo đầu cứ lặp đi lặp lại. “Linh cảm ấy… chỉ là do mình suy nghĩ nhiều quá thôi,” cô tự nhủ, tiếng nói nội tâm vang lên trầm đục trong đầu cô, đầy vẻ băn khoăn và một chút bất lực. Nó không phải là một nỗi sợ hãi, cũng không phải là một sự háo hức, mà giống như một sợi dây vô hình đang kéo dãn tâm trí cô về một phía nào đó mà cô không thể xác định. Giống như khi bạn quên mất một cái tên quen thuộc, nó cứ lẩn quẩn ở đầu lưỡi, nhưng lại không tài nào gọi thành lời.
Lê An nhắm mắt lại một lát, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Cô đã ngủ không sâu giấc tối qua, có lẽ vì sự thay đổi môi trường, hoặc có lẽ vì cái linh cảm mơ hồ ấy đã theo cô từ lúc hoàng hôn buông xuống. Cô là một người phụ nữ thực tế, luôn tìm kiếm sự ổn định và những lời giải thích hợp lý cho mọi việc. Nhưng có những điều, đôi khi, lý trí không thể nào chạm tới. Cô mở mắt ra, ánh mắt lướt qua những hành khách đang ngủ gật hoặc đọc sách, mỗi người một thế giới riêng, yên bình và không hề hay biết đến những gì đang diễn ra trong tâm trí cô. Một người đàn ông trung niên đang say sưa với cuốn tiểu thuyết trinh thám, đôi lúc lại nhíu mày suy nghĩ. Một bà lão đang đan áo, đôi mắt mờ đục nhưng những ngón tay vẫn thoăn thoắt. Một cô gái trẻ đeo tai nghe, gương mặt chìm đắm trong thế giới âm nhạc của riêng mình. Tất cả đều là những mảnh ghép của cuộc sống, bình dị và chân thực, nhưng không một ai có thể giúp cô giải đáp được cái cảm giác khó tả đang luẩn quẩn trong lòng.
Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật vẫn tiếp tục lướt qua, nhanh đến mức không kịp nắm bắt. Những hàng cây xanh rì, những cột điện chớp nhoáng, những dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc dưới ánh nắng. Tất cả đều trôi đi, như chính thời gian, như chính những ký ức mà cô đã cất sâu vào một góc nào đó của trái tim. Cô từng nghĩ mình đã học được cách buông bỏ, cách chấp nhận những gì đã qua, để sống trọn vẹn với hiện tại. Nhưng có lẽ, có những thứ không cần phải được gọi tên, không cần phải được giải thích, nó vẫn tồn tại, âm ỉ như một đốm than hồng dưới lớp tro lạnh, chỉ chờ một cơn gió nhẹ là có thể bùng cháy. Cô tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự êm ái của tấm đệm, nhưng tâm trí vẫn không ngừng suy tư. Cái cảm giác ấy, nó là gì? Là nỗi nhớ về một điều đã mất? Hay là sự chờ đợi một điều gì đó sắp đến? Cô không biết, và có lẽ, cô cũng không muốn biết. Cô chỉ muốn gạt nó sang một bên, để tận hưởng trọn vẹn chuyến đi, để trở về với tổ ấm thân yêu của mình, nơi có những người cô yêu thương đang chờ đợi.
Giữa lúc những suy nghĩ miên man ấy đang bao trùm lấy Lê An, một tiếng "ting" nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của khoang tàu. Đó là âm thanh quen thuộc của chiếc điện thoại di động đặt trên bàn nhỏ. Cô khẽ giật mình, rồi mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy tên "Anh Huy" hiển thị trên màn hình. Mọi bồn chồn, mọi mơ hồ dường như tan biến đi một chút, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp, an toàn quen thuộc. Cô cầm điện thoại lên, ngón tay khẽ vuốt nhẹ mặt kính mát lạnh, cảm nhận sự thân thuộc của vật dụng đã gắn bó với cô bao năm qua.
Tin nhắn của Huy không dài dòng, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc mà cô luôn nhận được từ anh. "Em đến đâu rồi? Ăn sáng chưa? Anh nhớ em và các con. Cố gắng thêm chút nữa nhé, anh sẽ đón em." Đọc những dòng chữ ấy, một nụ cười thật lòng, toát lên vẻ mãn nguyện, hiện rõ trên môi Lê An. Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã cùng cô xây dựng nên tổ ấm hiện tại, luôn chu đáo như vậy. Anh không phô trương, không khoa trương, nhưng từng hành động, từng lời nói đều thể hiện sự chân thành và tình yêu thương vô bờ bến dành cho cô và các con. Anh là một bến đỗ an yên, là nơi cô có thể dựa vào sau bao nhiêu sóng gió của tuổi trẻ, sau những lời nói không thành và những khoảng cách vô hình đã từng chia cắt cô với quá khứ.
"Anh ấy vẫn luôn chu đáo như vậy..." Lê An nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc giản dị. Cô biết, mình đã may mắn khi có một người chồng như Huy. Anh không chỉ là người bạn đời, mà còn là người bạn tâm giao, người luôn lắng nghe và thấu hiểu cô. Anh không bao giờ chất vấn về quá khứ, không bao giờ khiến cô cảm thấy áp lực hay phải giải thích bất cứ điều gì. Anh chỉ đơn giản là ở đó, vững chãi và yêu thương. Sự ổn định mà anh mang lại chính là điều cô cần nhất vào thời điểm đó, và cho đến tận bây giờ, nó vẫn là nền tảng vững chắc cho cuộc sống của cô.
Cô gõ vài chữ trả lời một cách cẩn thận, từng ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. "Em ăn sáng rồi ạ. Tàu sắp đến ga cuối rồi. Anh không cần lo lắng đâu, em tự về được mà." Rồi cô đắn đo một chút, cuối cùng thêm vào một biểu tượng trái tim nhỏ. Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự trân trọng của cô dành cho anh. Nó không phải là một tình yêu cháy bỏng, nồng nhiệt như trong những câu chuyện ngôn tình kịch tính, mà là một tình yêu sâu lắng, bền bỉ, được vun đắp từ sự tin tưởng, thấu hiểu và sẻ chia. Một tình yêu trưởng thành, không ồn ào nhưng lại vô cùng vững chắc, tựa như dòng sông vẫn âm thầm chảy, mang phù sa bồi đắp cho cuộc sống.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự bồn chồn, mọi linh cảm mơ hồ từ đêm qua dường như đã bị đẩy lùi hoàn toàn. Hiện tại, với sự ấm áp từ tin nhắn của chồng, với hình ảnh các con đang chờ đợi ở nhà, đã chiếm trọn tâm trí cô. Lê An lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng giữa buổi sáng đã trở nên rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả không gian. Những rặng cây ven đường, những mái nhà ngói đỏ, tất cả đều trở nên sống động và tươi tắn dưới ánh mặt trời. Cô cảm thấy lòng mình thật bình yên, thật mãn nguyện. Cô đã từng là một cô gái trẻ đầy mơ mộng, với những khao khát lớn lao, nhưng giờ đây, cô đã học được cách trân trọng những giá trị nhỏ bé, những hạnh phúc giản dị mà cuộc đời ban tặng. Và cô biết, đó mới chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Nụ cười vẫn đọng trên môi Lê An, một nụ cười không chỉ thể hiện sự hài lòng với tin nhắn vừa nhận được, mà còn là sự mãn nguyện sâu sắc với cuộc đời mà cô đang có. Cô nhìn ra cảnh vật bên ngoài đang lướt qua nhanh chóng, ánh nắng vàng ươm của buổi trưa đã trải dài khắp không gian, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên tán lá cây và những dòng kênh nhỏ. Trời trong xanh ngắt, không một gợn mây, tựa như tâm hồn cô lúc này, bình yên và tĩnh lặng.
Trong tâm trí cô hiện lên hình ảnh ngôi nhà ấm cúng của mình, nơi có những bức ảnh gia đình được treo ngay ngắn trên tường, nơi tiếng cười của các con vang vọng mỗi buổi chiều. Cô nhớ đến vòng tay vững chãi của Huy, cách anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô mỗi khi cô mệt mỏi, cách anh kiên nhẫn dạy con học bài. Mọi thứ thật trọn vẹn, thật bình yên. Cô biết mình đã chọn đúng, đã tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Hạnh phúc không phải là một đích đến xa vời, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé được vun đắp mỗi ngày, là sự bình yên trong tâm hồn, là sự ổn định mà cô đã từng khao khát. "Hạnh phúc là đây, bình yên là đây. Mình đã không sai lầm khi chọn con đường này," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang lên rõ ràng, đầy tự tin.
Lê An đặt điện thoại xuống, ngón tay khẽ vuốt ve mặt kính, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc. Cô tựa lưng vào ghế, cảm nhận sự êm ái của chuyến đi, sự ổn định của cuộc sống. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều, ru cô vào một trạng thái thư thái lạ lùng. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí điều hòa thoảng nhẹ, pha lẫn chút hương cà phê còn sót lại từ sáng. Hình ảnh những buổi chiều bên bờ sông cũ, những lời nói không thành, những khoảng cách vô hình đã từng tạo nên một vết sẹo trong tim cô, giờ đây không còn đau nhói nữa. Chúng đã được thời gian xoa dịu, được tình yêu thương của hiện tại lấp đầy. Cô không còn dằn vặt với câu hỏi "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." nữa. Bởi vì cô biết, mọi thứ đều có lý do của nó, và con đường cô đang đi, dẫu không phải là con đường mà cô từng mơ ước khi còn là một cô gái trẻ, nhưng lại là con đường mang đến cho cô sự bình yên trọn vẹn nhất.
Cô mỉm cười, nhớ về những lần cô và Huy cùng ngồi ngắm hoàng hôn trên ban công nhà, nhớ về những chuyến đi chơi cuối tuần cùng các con, nhớ về những đêm anh thức trắng để chăm sóc khi các con ốm. Đó là những khoảnh khắc quý giá, những viên gạch xây nên ngôi nhà hạnh phúc của cô. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ sống một cuộc đời khác, một cuộc đời có lẽ sẽ đầy kịch tính hơn, nhiều biến động hơn, một cu���c đời không có những lời nói không thành. Cô đã từng là một cô gái trẻ đầy mơ mộng, với trái tim nhạy cảm và một tình yêu thầm kín dành cho một người mà cô tin rằng sẽ là định mệnh của mình. Nhưng rồi, cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo những gì ta mong muốn. Một khoảng cách vô hình đã từng chia cắt họ, rồi những lời nói không thành đã khiến tình yêu ấy mãi mãi chỉ là một ký ức đẹp, một vết hằn sâu trong tim, không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Cô đã học được cách chấp nhận. Chấp nhận rằng tình yêu không phải lúc nào cũng chiến thắng mọi rào cản. Chấp nhận rằng đôi khi, chỉ vì chậm một nhịp, mà cả một đời có thể lỡ làng, để lại những tiếc nuối không thể bù đắp. Nhưng lỡ làng không có nghĩa là không hạnh phúc. Hạnh phúc của cô, giờ đây, nằm ở sự bình yên, ở sự ổn định, ở tổ ấm nhỏ mà cô đã xây dựng bằng chính đôi tay và trái tim mình, bằng sự kiên trì và tình yêu thương.
Nhưng rồi, giữa sự trọn vẹn và bình yên ấy, một cảm giác lạ, rất nhẹ, rất khẽ, lại len lỏi vào tâm trí Lê An. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải sự hối tiếc, mà chỉ là một "mảnh ghép ký ức không thể gọi tên". Một hình ảnh mơ hồ về bờ sông cũ, nơi những buổi chiều hè vàng óng ả, nơi những lời nói không thành đã vương vấn trong không gian. Một nụ cười e dè của ai đó, một ánh mắt từng thân thuộc, từng dõi theo cô trong im lặng. Nó không cụ thể, không rõ nét, giống như một bức tranh phác thảo chưa hoàn chỉnh, nhưng đủ để khiến trái tim cô khẽ xao động một nhịp, một nhịp đập lệch khỏi dòng chảy bình yên mà cô đang cảm nhận.
Cảm giác ấy không mang theo sự dằn vặt hay day dứt như những năm tháng tuổi trẻ. Giờ đây, nó chỉ là một tiếng vọng từ rất xa, rất sâu trong tiềm thức, một làn khói mờ ảo lướt qua miền ký ức. "Cảm giác này... Nó là gì nhỉ? Sao tự nhiên lại hiện về?" cô tự hỏi, nhưng không cố gắng đào sâu hay tìm kiếm câu trả lời. Cô chỉ để nó lướt qua, như một đám mây nhẹ trôi trên bầu trời xanh. Nắng đầu giờ chiều đã dịu hơn, không còn gay gắt như giữa trưa, hắt vào khoang tàu một màu vàng mật ong, ấm áp và lãng đãng. Cảnh vật bên ngoài cứ thế lướt qua, những cánh đồng, những ngôi làng nhỏ, những dòng sông uốn lượn, tất cả đều trở thành một chuỗi hình ảnh không ngừng chuyển động, như chính những dòng ký ức đang trôi đi mà cô không thể níu giữ.
Ánh mắt Lê An xa xăm, không thực sự tập trung vào bất cứ điểm nào bên ngoài cửa sổ. Cô đưa tay khẽ chạm vào thái dương, như thể muốn xoa dịu một cơn nhức đầu vô hình, nhưng thực chất là để xoa dịu những cảm xúc mơ hồ đang trỗi dậy trong lòng. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út vẫn lấp lánh, một lời nhắc nhở về hiện tại, về những giá trị mà cô đang nắm giữ. Cô biết ơn những gì mình đang có, biết ơn sự bình yên và hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. Nhưng đâu đó, trong một góc khuất của tâm hồn, vẫn còn một không gian nhỏ dành cho những điều không thể gọi tên, những điều đã từng là một phần không thể thiếu của cô, dù giờ đây chúng đã bị chôn vùi dưới lớp thời gian.
Cái linh cảm bồn chồn từ đêm qua, dẫu đã bị sự bận rộn và hạnh phúc hiện tại che lấp, vẫn không biến mất hoàn toàn. Nó chỉ ẩn mình sâu hơn, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để lại trỗi dậy. Giống như hai con tàu đang chạy song song trên những đường ray khác nhau, nhưng lại hướng về cùng một ga đến, Lê An và một người khác, ai đó mà cô không hề hay biết, đang dần rút ngắn khoảng cách vô hình giữa họ. Mỗi nhịp bánh xe tàu đều đều, mỗi cảnh vật lướt qua, mỗi giây phút trôi đi, tất cả đều đang đẩy họ đến gần hơn với một cuộc gặp gỡ định mệnh, một khoảnh khắc mà quá khứ sẽ lại cựa quậy đòi sống dậy, không phải bằng sự day dứt, mà bằng một cái gật đầu xa lạ nhưng đầy chất chứa. Lê An chỉ nhìn ra xa, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ trong khoang, không biết rằng mình đang vô thức tìm kiếm một điều gì đó, một điều đã từng rất quen thuộc, một điều đã từng là cả một trời kỷ niệm.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.