Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 973: Bước Chân Định Mệnh
Ánh mắt Lê An xa xăm, không thực sự tập trung vào bất cứ điểm nào bên ngoài cửa sổ. Cô đưa tay khẽ chạm vào thái dương, như thể muốn xoa dịu một cơn nhức đầu vô hình, nhưng thực chất là để xoa dịu những cảm xúc mơ hồ đang trỗi dậy trong lòng. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út vẫn lấp lánh, một lời nhắc nhở về hiện tại, về những giá trị mà cô đang nắm giữ. Cô biết ơn những gì mình đang có, biết ơn sự bình yên và hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. Nhưng đâu đó, trong một góc khuất của tâm hồn, vẫn còn một không gian nhỏ dành cho những điều không thể gọi tên, những điều đã từng là một phần không thể thiếu của cô, dù giờ đây chúng đã bị chôn vùi dưới lớp thời gian.
Cái linh cảm bồn chồn từ đêm qua, dẫu đã bị sự bận rộn và hạnh phúc hiện tại che lấp, vẫn không biến mất hoàn toàn. Nó chỉ ẩn mình sâu hơn, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để lại trỗi dậy. Giống như hai con tàu đang chạy song song trên những đường ray khác nhau, nhưng lại hướng về cùng một ga đến, Lê An và một người khác, ai đó mà cô không hề hay biết, đang dần rút ngắn khoảng cách vô hình giữa họ. Mỗi nhịp bánh xe tàu đều đều, mỗi cảnh vật lướt qua, mỗi giây phút trôi đi, tất cả đều đang đẩy họ đến gần hơn với một cuộc gặp gỡ định mệnh, một khoảnh khắc mà quá khứ sẽ lại cựa quậy đòi sống dậy, không phải bằng sự day dứt, mà bằng một cái gật đầu xa lạ nhưng đầy chất chứa. Lê An chỉ nhìn ra xa, ánh mắt lướt qua những gương mặt xa lạ trong khoang, không biết rằng mình đang vô thức tìm kiếm một điều gì đó, một điều đã từng rất quen thuộc, một điều đã từng là cả một trời kỷ niệm.
***
Trong một khoang tàu khác, cách Lê An vài toa, Trần Hạo đang ngồi đối diện với chiếc máy tính xách tay của mình. Màn hình hiển thị một báo cáo tài chính phức tạp, những con số nhảy múa trên nền biểu đồ màu sắc, phản ánh sự thành công rực rỡ của tập đoàn mà anh đang điều hành. Anh vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến quan trọng, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người đàn ông quyền lực và thành đạt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một sự bồn chồn khó tả đang len lỏi, gặm nhấm sự yên tĩnh của buổi sáng muộn. Nắng đầu giờ chiều đã dịu hơn, hắt qua khung cửa sổ hình vuông, vẽ thành những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn và sàn tàu. Bên ngoài, những cánh đồng lúa xanh mướt nối tiếp nhau, nhấp nhô theo từng đợt gió nhẹ, rồi lại nhường chỗ cho những mái nhà ngói đỏ tươi nằm ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ. Cảnh vật cứ thế lướt qua nhanh chóng, một thước phim quay chậm không hồi kết, nhưng tâm trí anh không thể nào tập trung vào vẻ đẹp đơn sơ ấy.
Anh đã tự nhủ rằng mình cần phải tận dụng thời gian trên tàu để hoàn thành nốt công việc, để đáp ứng những kỳ vọng mà người khác đặt vào anh, và cả những kỳ vọng mà anh tự đặt ra cho chính mình. Sự nghiệp của anh, sau bao nhiêu năm miệt mài phấn đấu, giờ đây đã chạm đến đỉnh cao mà nhiều người mơ ước. Anh có mọi thứ: tiền bạc, địa vị, sự ngưỡng mộ. Thế nhưng, cái cảm giác trống rỗng kia vẫn thường trực, như một khoảng cách vô hình không thể lấp đầy, một tiếng vọng từ rất xa, nhắc nhở anh về những điều đã lỡ làng. Nó không phải là nỗi buồn rõ rệt, cũng không phải sự hối tiếc day dứt, mà là một sự thiếu vắng, một khoảng trống không tên mà anh không biết phải lấp đầy bằng gì.
Trần Hạo thở dài khe khẽ, tiếng thở hòa vào tiếng bánh xe tàu đều đều ma sát trên đường ray, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của hành trình. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, hòa cùng tiếng trò chuyện rì rầm của những hành khách khác trong khoang, tiếng cười khúc khích của một đứa trẻ ở dãy ghế phía trước, tất cả đều như bị bóp méo, xa xăm. Anh đặt lòng bàn tay lên thái dương, day nhẹ, cố gắng xua đi sự căng thẳng đang tích tụ. Anh biết mình đang bồn chồn. "Lại thế này nữa rồi...", anh khẽ lẩm bẩm, giọng trầm khẽ đến mức chỉ anh mới nghe thấy. Câu nói ấy không phải là một lời than vãn, mà là sự chấp nhận một trạng thái cảm xúc đã trở nên quá quen thuộc, một người bạn đồng hành thầm lặng trong những khoảnh khắc anh ở một mình.
Chiếc laptop được khép lại một cách dứt khoát, màn hình đen phản chiếu khuôn mặt trầm tư của anh. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhưng thực chất là đang nhìn vào chính nội tâm mình, nơi những suy nghĩ miên man cứ nối tiếp nhau, không có điểm dừng. Ngón tay anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sáng bóng phản chiếu ánh nắng. Đó là một món đồ đắt tiền, một biểu tượng của sự thành công, nhưng nó không thể mang lại sự an yên mà anh đang thiếu. Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên hiển thị danh bạ. Hàng loạt cái tên quen thuộc, những đối tác làm ăn, những người bạn xã giao, thậm chí cả một vài người phụ nữ từng bước qua đời anh. Anh lướt qua từng cái tên, nhưng không có cái tên nào đủ sức níu giữ ngón tay anh lại, đủ sức khiến anh muốn nhấc máy lên để chia sẻ cái cảm giác bồn chồn này. Cuối cùng, anh lại cất điện thoại đi, tiếng "tách" nhỏ xíu của nó khi trượt vào túi quần nghe thật cô độc.
Cảm giác trống rỗng ấy không chỉ là sự thiếu vắng một ai đó cụ thể, mà còn là sự thiếu vắng một ý nghĩa sâu sắc hơn trong cuộc đời anh. Anh đã đạt được mọi thứ, nhưng lại không tìm thấy sự trọn vẹn. Những ký ức về thị trấn ven sông, về một cô gái có nụ cười trong trẻo như nắng sớm, về những buổi chiều tan học chung đường, về những lời nói không thành... tất cả chúng vẫn nằm im lìm trong một góc khuất của tâm trí anh, như những viên ngọc đã bị chôn vùi dưới lớp thời gian. Thỉnh thoảng, chúng lại cựa quậy, khiến trái tim anh xao động một nhịp, dù anh đã cố gắng chôn vùi chúng thật sâu. Chuyến đi này, không có mục đích cụ thể nào ngoài việc "giải tỏa" và "tìm kiếm" một cái gì đó mà chính anh cũng không gọi tên được, dẫu biết rằng, có những thứ đã chậm một nhịp, là sẽ lỡ cả một đời. Anh đã từng hối tiếc, đã từng dằn vặt, nhưng giờ đây, nỗi tiếc nuối ấy đã biến thành một phần của con người anh, một phần của sự tĩnh lặng và cô độc mà anh mang theo.
Trần Hạo đứng dậy, đôi chân dài bước ra khỏi khoang của mình. Anh không chịu nổi sự tĩnh lặng nhưng lại đầy bồn chồn của không gian riêng tư. Anh cần di chuyển, cần nhìn ngắm những thứ mới mẻ, dù biết rằng chúng khó lòng xua tan được cái cảm giác vô định đang đeo bám. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều, tạo nên một nhịp điệu thôi miên, kéo anh đi về phía trước. Anh bước chậm rãi qua các toa tàu, đôi mắt lướt qua từng hàng ghế, từng gương mặt xa lạ. Mỗi toa tàu như một thế giới nhỏ, với những câu chuyện riêng đang diễn ra.
Ở toa nhà ăn, mùi cà phê nồng nàn quyện lẫn với mùi bánh mì nướng và phở nóng hổi lan tỏa trong không khí, kích thích khứu giác. Một gia đình nhỏ đang quây quần bên bàn ăn, tiếng nói cười rôm rả của cặp vợ chồng trẻ và tiếng bi bô của đứa con nhỏ tạo nên một không khí ấm cúng, tràn đầy hạnh phúc. Người cha đang cẩn thận lau miệng cho con, người mẹ thì ân cần gắp thức ăn. Ánh mắt họ tràn đầy yêu thương, một tình yêu bình dị và trọn vẹn. Trần Hạo dừng lại một chút, lặng lẽ quan sát. Anh cảm thấy một sự ghen tỵ nhẹ dâng lên, không phải là ghen tỵ với vật chất hay địa vị, mà là với sự bình yên giản dị mà họ đang có. Đó là thứ mà anh, dù có tất cả, vẫn không thể nào chạm tới. Khoảng cách vô hình giữa anh và những người đó, không phải là khoảng cách về địa vị, mà là khoảng cách của những cuộc đời đã chọn những con đường khác nhau, những sự ưu tiên khác nhau.
Anh tiếp tục bước đi. Ở một toa khác, một cặp đôi trẻ đang tựa vào nhau ngủ thiếp đi, đầu cô gái gác nhẹ lên vai chàng trai, tay họ đan vào nhau. Hơi thở đều đều, gương mặt thanh bình. Tình yêu non trẻ, vô tư lự. Trần Hạo thoáng nghĩ về "nếu như ngày đó", nếu anh đã không chần chừ, không để lời nói không thành kìm hãm, liệu anh có được khoảnh khắc bình yên như thế này không? Nhưng rồi anh lại lắc đầu nhẹ, xua đi suy nghĩ ấy. Thời gian không bao giờ quay trở lại.
Xa hơn một chút, một nhóm sinh viên đang tụ tập, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười khúc khích vang vọng. Họ đang chơi bài, thi thoảng lại phá lên cười vì một nước cờ ngớ ngẩn nào đó. Sự vô tư, hồn nhiên của tuổi trẻ hiện rõ trên từng gương mặt. Trần Hạo cảm thấy mình là một người ngoài cuộc, một hành khách cô đơn giữa dòng người, lạc lõng giữa những câu chuyện đang diễn ra xung quanh. Anh đã từng có những khoảnh khắc như thế, những tháng ngày không lo nghĩ, chỉ biết đắm chìm trong những niềm vui nhỏ bé. Nhưng đã quá lâu rồi, những ký ức ấy đã trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại một cảm giác hoài niệm buồn bã.
Anh đi đến toa nhà ăn, mua một cốc cà phê đen nóng. Mùi cà phê thơm lừng, xua đi một phần sự tĩnh mịch trong lòng anh. Anh đứng bên cửa sổ, nhâm nhi từng ngụm nhỏ, nhìn ra ngoài. Những ngôi làng nhỏ xíu lướt qua như những bức tranh thủy mặc, những con đường đất đỏ uốn lượn, những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Tiếng bánh tàu vẫn đều đều, ồn ào nhưng lại tạo nên một sự tĩnh lặng kỳ lạ trong tâm hồn anh. Tiếng gió rít qua cửa sổ, mang theo hơi đất, hơi nước của những miền quê anh đi qua. Anh cảm nhận sự rung lắc nhẹ của con tàu dưới chân mình, một sự lay động liên tục, không ngừng nghỉ, giống như chính cuộc đời anh.
Anh tự hỏi, những người này, họ đang đi đâu, về đâu? Họ có những câu chuyện gì? Có ai trong số họ cũng mang trong lòng một nỗi bồn chồn không tên như anh không? Hay tất cả đều đang hướng về một bến đỗ bình yên, một hạnh phúc trọn vẹn mà anh đã đánh mất? Những suy nghĩ cứ thế miên man, không có điểm dừng, không có câu trả lời. Anh cứ đứng đó, như một bức tượng giữa dòng chảy của cuộc sống, một chấm nhỏ lạc lõng giữa chuyến tàu đang lao đi vun vút. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn tích tắc, đo đếm từng giây trôi qua, từng giây đưa anh gần hơn đến một điều gì đó mà anh không thể lý giải, một điều đã được sắp đặt từ rất lâu rồi, từ cái khoảnh khắc anh đã chậm một nhịp, để lỡ cả một đời.
Khi Trần Hạo bước vào một toa tàu tiếp theo, một cảm giác lạ lẫm đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua trong chuyến đi này. Nó không phải là sự bồn chồn khó chịu như lúc trước, cũng không phải nỗi trống rỗng quen thuộc. Đây là một sự "kéo" vô hình, một linh cảm mạnh mẽ đến gai người, như có một sợi dây tơ duyên vô hình đang xiết chặt lấy trái tim anh, kéo anh về một hướng nào đó mà lý trí anh không thể gọi tên. Anh dừng lại giữa lối đi hẹp của toa tàu, ánh mắt quét qua hàng ghế một cách vô thức, tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không biết là gì.
Toa tàu này có vẻ yên tĩnh hơn những toa trước. Ánh nắng trưa đã trở nên gay gắt hơn một chút, nhưng vẫn hắt vào khoang một màu vàng dịu, ấm áp. Tiếng bánh xe tàu dường như cũng trầm hơn, hòa vào tiếng giai điệu nhạc nhẹ du dương phát ra từ hệ thống loa của tàu, tạo nên một không gian lãng đãng, mơ hồ. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, và rồi, một mùi hương thoảng qua. Nó rất nhẹ, rất khẽ, nhưng lại quen thuộc đến kinh ngạc, như một làn gió từ quá khứ thổi về. Mùi hương ấy không phải là mùi nước hoa nồng nàn, cũng không phải mùi thức ăn, mà là một mùi hương rất riêng, rất đặc trưng, gắn liền với những kỷ niệm xa xưa mà anh đã cố gắng chôn vùi. Một hương thơm nhẹ nhàng của hoa sữa cuối thu, hay hương bồ kết thoang thoảng từ mái tóc đen dài của ai đó, trộn lẫn với mùi giấy cũ và mùi của nắng chiều bên bờ sông.
Cảm giác ấy khiến anh nín thở. Trái tim anh, vốn dĩ đã quen với sự tĩnh lặng và kiểm soát, bỗng nhiên đập nhanh hơn một nhịp, mạnh mẽ đến nỗi anh có thể cảm nhận rõ ràng tiếng nó vang vọng trong lồng ngực. "Cảm giác này là gì? Sao lại quen thuộc đến vậy?", anh thầm nghĩ, cố gắng nắm bắt lấy thứ cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ. Nó giống như một mảnh ghép ký ức không thể gọi tên, một phần của quá khứ bỗng nhiên sống dậy, không phải bằng hình ảnh hay âm thanh rõ nét, mà bằng một thứ cảm giác mơ hồ, một linh cảm mạnh mẽ đến khó tin. Anh không hề hay biết rằng, ở một khoang không xa, Lê An cũng đang cảm nhận những "mảnh ghép ký ức không thể gọi tên" tương tự, như một sự đồng điệu kỳ lạ của định mệnh.
Ánh mắt anh dừng lại ở cửa của một khoang tàu nào đó, cách chỗ anh đứng vài bước chân. Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng nó khiến anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không thể kìm nén. Anh muốn bước đến, muốn nhìn vào bên trong, muốn tìm hiểu xem điều gì đang ẩn chứa sau cánh cửa ấy. Nhưng rồi, thói quen kiềm chế cảm xúc, sự e dè đã ăn sâu vào tiềm thức anh lại trỗi dậy. Anh không phải là người hành động theo cảm tính. Anh là Trần Hạo, một người đàn ông luôn lý trí, luôn kiểm soát mọi thứ.
Anh khẽ nhíu mày, cố gắng xua đi cái cảm giác bị kéo đi mạnh mẽ ấy. Anh bước thêm một bước, rồi lại một bước nữa, ánh mắt lướt đi, cố gắng tỏ ra bình thản. Nhưng bên trong, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra. Một phần của anh muốn quay lại, muốn tìm kiếm. Một phần khác lại sợ hãi, sợ hãi đối mặt với những điều đã cũ, sợ hãi sự thật rằng có những thứ, dù đã chậm một nhịp, vẫn có thể cựa quậy đòi sống dậy, làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của anh. Cảm giác bồn chồn ban đầu đã biến thành một sự căng thẳng mơ hồ, một sự dự cảm về một điều gì đó sắp xảy đến.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu nữa, cố gắng nắm bắt lấy mùi hương quen thuộc kia, nhưng nó đã tan biến trong không khí, chỉ còn lại một dư vị nhè nhẹ vương vấn trong tâm trí. Anh đứng sững lại giữa hành lang, đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn tàu, không thể bước tiếp, cũng không muốn quay đầu lại. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều, tiếng nhạc nhẹ vẫn du dương, và những gương mặt xa lạ vẫn lướt qua anh. Nhưng đối với Trần Hạo, tất cả những âm thanh và hình ảnh ấy đều trở nên mờ nhạt. Giờ đây, chỉ còn lại cái cảm giác "kéo" vô hình ấy, cái linh cảm không tên ấy, và một sự chắc chắn mơ hồ rằng anh đang dần tiến gần hơn đến một định mệnh đã được sắp đặt, một khoảnh khắc mà quá khứ sẽ lại cựa quậy đòi sống dậy, không phải bằng sự day dứt, mà bằng một cái gật đầu xa lạ nhưng đầy chất chứa. Anh không biết đó là ai, hay điều gì, nhưng anh cảm thấy nó đang ở rất gần, chỉ cách anh một vài toa tàu, một vài nhịp đập của trái tim đang loạn nhịp.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.