Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 974: Bóng Lưng Thoáng Qua Giữa Đám Đông

Cảm giác bị "kéo" vô hình ấy vẫn quấn lấy Trần Hạo, không chịu buông tha. Anh đứng sững lại giữa lối đi, đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn tàu, không thể bước tiếp, cũng không muốn quay đầu lại. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều, tiếng nhạc nhẹ vẫn du dương, và những gương mặt xa lạ vẫn lướt qua anh, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự thúc giục không tên, một linh cảm mạnh mẽ đến gai người. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng nắm bắt lấy mùi hương quen thuộc kia, nhưng nó đã tan biến trong không khí, chỉ còn lại một dư vị nhè nhẹ vương vấn trong tâm trí, gợi lên sự day dứt về những kỷ niệm đã phủ bụi thời gian.

Anh không thể cứ đứng mãi thế này. Lý trí mách bảo anh nên quay về khoang, tiếp tục công việc đang dang dở, hoặc ít nhất là ngồi xuống và cố gắng bình tâm lại. Nhưng một phần khác trong anh, một phần đã bị đánh thức bởi linh cảm kỳ lạ, lại thôi thúc anh phải đi tiếp. Nó không phải là một mệnh lệnh rõ ràng, mà là một tiếng vọng thầm thì từ sâu thẳm tâm hồn, dẫn lối anh đi về phía trước, như một dòng sông tự tìm đường về biển cả. Anh khẽ lắc đầu, như muốn rũ bỏ sự mê hoặc đang xâm chiếm. Trần Hạo, người đàn ông luôn sống với những nguyên tắc và kế hoạch, lại đang hành động hoàn toàn theo bản năng.

Anh bắt đầu bước đi trở lại, chậm rãi, từng bước chân như đang dò dẫm trên một con đường không xác định. Hành lang tàu dường như dài hơn, mỗi khoang tàu anh đi qua lại là một thế giới nhỏ với những câu chuyện riêng. Có khoang ồn ào tiếng trẻ con đùa nghịch, có khoang thoang thoảng mùi cà phê và tiếng gõ phím laptop, lại có khoang yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ nghe thấy tiếng thở đều của những người đang say ngủ. Ánh nắng trưa gay gắt hơn một chút, xuyên qua ô cửa kính, in những vệt sáng xiên trên sàn tàu, nhảy nhót theo nhịp lắc lư của con tàu đang lao đi. Trần Hạo lướt mắt qua từng gương mặt, từng dáng người, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ, một mảnh ghép còn thiếu mà chính anh cũng không biết nó là gì.

Cảm giác bồn chồn không giảm bớt, mà trái lại, nó càng lúc càng tăng lên, như một sợi dây vô hình đang kéo căng trong lồng ngực anh. Anh cảm thấy như mình đang bị một lực hút bí ẩn nào đó dẫn dắt, một lực hút mà anh không thể cưỡng lại. Nó không hề khó chịu, mà là một sự tò mò pha lẫn một chút sợ hãi, sợ hãi đối diện với những gì mà linh cảm đang mách bảo. Anh tự hỏi, liệu có phải là anh đang tìm kiếm một hình bóng, hay chỉ là một ảo ảnh do tâm trí anh tự tạo ra từ những nỗi nhớ vô vọng? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong đầu anh, nhưng không có lời đáp. Anh chỉ biết, mỗi bước chân anh đi, cảm giác ấy lại càng rõ ràng hơn, như thể anh đang tiến gần hơn đến một điểm đến định mệnh.

Anh đi qua thêm vài toa nữa. Mùi hương quen thuộc ban nãy dường như đã biến mất hoàn toàn, nhưng dư vị của nó vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một nốt nhạc ngân dài rồi tan biến vào không trung, để lại một khoảng trống mơ hồ nhưng đầy ám ảnh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những cánh đồng xanh mướt lướt qua nhanh chóng, những mái nhà lấp ló sau rặng tre, những dòng sông uốn lượn phản chiếu ánh nắng. Cảnh vật trôi đi như một thước phim quay chậm, gợi cho anh nhớ về những ngày tháng xa xưa, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ, cùng nhau ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn con nước lớn ròng. Những kỷ niệm ấy, dù đã cố gắng chôn chặt, nhưng vẫn luôn tìm cách cựa quậy đòi sống dậy, đặc biệt là trong những khoảnh khắc cô đơn và hoài niệm như thế này. "Nếu như ngày đó...", câu nói không thành ấy lại vọng lên trong tâm trí anh, như một điệp khúc buồn bã.

Đến cuối hành lang, một cánh cửa tự động mở ra, hé lộ một không gian hoàn toàn khác biệt: toa ăn. Trần Hạo bước vào, không khí ồn ào, náo nhiệt khác hẳn những khoang tàu yên tĩnh trước đó khiến anh hơi giật mình. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng dao dĩa lách cách va vào nhau, tiếng cười nói giòn tan của trẻ con, tiếng nhạc nền du dương phát ra từ hệ thống loa của tàu, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn đa dạng xộc vào mũi anh: mùi phở nóng hổi, mùi cà phê rang xay đậm đặc, mùi bánh ngọt thơm lừng, xen lẫn là mùi không khí điều hòa phả ra lành lạnh. Anh cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác, một thế giới đầy sinh động và màu sắc, trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng trong khoang của anh và cả trong tâm hồn anh lúc này.

Anh lướt mắt qua từng bàn, từng nhóm người đang say sưa dùng bữa hoặc trò chuyện. Hầu hết là những gương mặt xa lạ, những cuộc đời anh không hề quen biết. Anh cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người đó, như một người khách lữ hành đang tìm kiếm một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ. Ánh mắt anh dừng lại ở một góc xa, nơi ánh nắng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ lớn, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ. Giữa đám đông đang di chuyển qua lại, phục vụ bận rộn bưng đồ, những hành khách đứng lên đi lại, một bóng lưng mảnh mai, nhỏ nhắn bỗng lọt vào tầm mắt anh.

Bóng lưng ấy không quá nổi bật, chỉ là một dáng người bình thường trong dòng người hối hả. Nhưng lại có một điều gì đó rất đỗi quen thuộc, một sự quen thuộc đến rợn người, như thể anh đã nhìn thấy nó hàng ngàn lần trong những giấc mơ hay những ký ức xa xăm. Mái tóc dài đen nhánh, buông xõa qua vai, khẽ lay động theo mỗi cử chỉ nhẹ nhàng của chủ nhân. Chiếc áo khoác màu nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, ôm lấy vóc dáng thanh mảnh. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Trần Hạo, khiến anh đứng sững lại.

Trái tim anh, vốn dĩ đã quen với sự tĩnh lặng và kiểm soát, bỗng nhiên "thịch" một tiếng, lỡ mất một nhịp. Nó đập nhanh hơn, mạnh mẽ hơn, vang vọng trong lồng ngực anh như một hồi trống dồn dập. Một sự nhận diện vô thức, nhưng mạnh mẽ đến khó tả, dâng lên trong anh. Có phải... có phải là cô ấy không? Cái linh cảm mãnh liệt ban nãy, cái mùi hương quen thuộc vương vấn, tất cả dường như đang dẫn anh đến khoảnh khắc này. Mồ hôi lạnh khẽ rịn ra trên trán anh. Trần Hạo nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ hơn, cố gắng xuyên qua lớp người đang di chuyển để thấy rõ hơn gương mặt của người phụ nữ ấy.

Anh hơi nhổm người lên, bước một bước nhỏ về phía trước, như một con thú săn mồi đang cố gắng tiếp cận con mồi của mình. Nhưng đúng vào khoảnh khắc anh gần như có thể nhìn thấy rõ hơn, một nhóm hành khách vừa đứng dậy từ bàn ăn gần đó. Họ cười nói rôm rả, vô tư lự, di chuyển chậm rãi về phía cửa ra, tạo thành một bức tường người che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Trần Hạo. Đôi mắt anh mở to, cố gắng tìm kiếm, nhưng mọi thứ đều bị che lấp bởi những tấm lưng rộng lớn và những tiếng cười nói vô tư lự của họ.

"Đó là...?" Anh thốt lên trong đầu, giọng nói của chính mình cũng nghe thật xa lạ, đầy ngạc nhiên và hụt hẫng. Cảm giác hụt hẫng ập đến, mạnh mẽ đến nỗi anh cảm thấy như có ai đó vừa giáng một đòn nặng vào lồng ngực anh. Anh đứng đó, bất động, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi bóng lưng ấy vừa biến mất. Những tiếng cười nói xung quanh bỗng trở nên inh tai nhức óc, những mùi thức ăn thơm lừng bỗng trở nên ngột ngạt. Anh chớp mắt liên hồi, như muốn xua đi ảo ảnh, nhưng không, cảm giác ấy quá thật, quá sống động để có thể là một ảo ảnh.

Trần Hạo vội vã tìm cách lách qua đám đông. Anh bước nhanh hơn, cố gắng chen vào giữa những khoảng trống nhỏ hẹp giữa các hành khách. "Xin lỗi", anh khẽ nói, nhưng giọng anh chìm nghỉm trong tiếng ồn ào của toa ăn. Anh lướt qua một người đàn ông đang đọc báo, một người phụ nữ đang dỗ con nhỏ, một nhóm thanh niên đang cười đùa. Mỗi bước chân là một sự thúc giục, một nỗi sợ hãi rằng anh sẽ bỏ lỡ. Anh cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với định mệnh, cố gắng đuổi kịp một khoảnh khắc mà anh biết là vô cùng quan trọng.

Nhưng khi anh cuối cùng cũng thoát ra khỏi đám đông và đến được vị trí ban nãy, bóng dáng ấy đã biến mất hoàn toàn. Chỗ trống đó, nơi anh vừa thoáng thấy một hình bóng quen thuộc, giờ đây chỉ còn lại một chiếc ghế trống trơn và một cái bàn đã được dọn dẹp sơ sài. Anh đứng đó, giữa dòng người qua lại, cảm giác trái tim vẫn còn thổn thức, nhưng một nỗi thất vọng sâu sắc hơn đã bắt đầu dâng lên. Liệu có phải là ảo ảnh do sự bồn chồn của anh tạo ra? Hay là một sự trùng hợp đến mức đau lòng? Anh không thể chắc chắn, nhưng linh cảm trong lòng anh gào thét rằng đó không phải là một sự tình cờ đơn thuần.

Một nỗi tiếc nuối vô hình dâng lên, tiếc vì đã không nhìn rõ hơn, tiếc vì đã không hành động nhanh hơn. "Không thể nào... Hay mình đã nhìn nhầm? Nhưng cảm giác đó..." Anh lẩm bẩm trong đầu, giọng nói đầy hoài nghi và day dứt. Cảm giác ấy quá thật, quá mạnh mẽ để có thể là một sự nhầm lẫn. Nó giống như một vết thương cũ bỗng nhiên nhói lên, nhắc nhở anh về một quá khứ không thể nào quên. Anh nhớ lại những lần anh đã chậm một nhịp, những lần anh đã e dè, không dám tiến tới, để rồi phải đối mặt với những khoảng cách vô hình không thể vượt qua. Khoảnh khắc này, dù chỉ là một cái thoáng qua, cũng khiến anh cảm thấy như thể lịch sử đang lặp lại, một kịch bản cũ đang được tái hiện với những chi tiết mới.

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự thất vọng và một chút mệt mỏi. Đôi vai anh khẽ chùng xuống. Cái cảm giác "kéo" vô hình ban nãy giờ đây đã biến thành một sức nặng đè nén lên lồng ngực anh. Anh quay người, chậm rãi bước ra khỏi toa ăn, bỏ lại phía sau tiếng ồn ào và những gương mặt xa lạ. Mỗi bước chân của anh giờ đây lại càng nặng nề hơn, như đang mang theo cả một gánh nặng của sự tiếc nuối và hoài nghi.

Ánh nắng vẫn xuyên qua khung cửa sổ, nhưng dường như đã bớt đi phần nào sự rực rỡ, chỉ còn lại một màu vàng nhạt, buồn bã. Anh đi dọc theo hành lang, trở về khoang của mình. Mùi hương quen thuộc đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi không khí điều hòa và mùi gỗ cũ của con tàu. Nhưng trong tâm trí anh, hình bóng mảnh mai ấy vẫn còn in đậm, một dấu hỏi lớn treo lơ lửng, một lời nhắc nhở rằng có những điều, dù đã chậm một nhịp, vẫn luôn tìm cách cựa quậy đòi sống dậy. Anh không thể phủ nhận cái cảm giác mãnh liệt vừa rồi, cái cảm giác đã khiến trái tim anh lỡ nhịp. Dù không nhìn rõ, nhưng anh biết, sâu thẳm trong anh, một sợi dây tơ duyên đã bị lay động, và nó đang kéo anh về phía một cuộc gặp gỡ định mệnh, một cuộc gặp gỡ mà anh không biết sẽ mang lại điều gì, chỉ biết rằng nó sẽ không thể nào bình yên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free