Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 976: Khoảnh Khắc Định Mệnh: Ánh Mắt Vô Ngôn
Tiếng ồn ào từ toa ăn càng lúc càng rõ ràng hơn khi Lê An tiến gần. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng ly tách va vào nhau lách cách, tiếng cười đùa vọng ra, tất cả tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp và ấm cúng, khác hẳn với sự tĩnh lặng của các khoang khách. Mùi thức ăn ấm nóng, mùi cà phê đậm đặc quyện cùng hương trà thoang thoảng từ bên trong ập đến, át đi những mùi hương khác, khiến dạ dày cô khẽ cồn cào.
Lê An cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi biết rằng mình sắp có được tách trà nóng mà cô đang thèm. Cô hình dung ra cảm giác ấm áp của chiếc tách trong tay, hương thơm lan tỏa xua đi cái se lạnh của máy điều hòa, và vị trà thanh mát làm dịu cổ họng. Tất cả những suy nghĩ ấy lấp đầy tâm trí cô, khiến cô hoàn toàn không có chút dự cảm nào về những gì đã xảy ra chỉ vài phút trước đó, ngay tại chính không gian này. Cô không hề hay biết rằng Trần Hạo, người đàn ông của quá khứ, người mà mùi hương thoảng qua ban nãy có thể thuộc về anh, đã đứng ở chính vị trí này, nhìn về phía cô, nhưng lại bị đám đông che khuất, để rồi ôm một nỗi hụt hẫng và tiếc nuối khi bóng lưng cô biến mất.
Cô bước chậm rãi hơn, tay khẽ vén lọn tóc mai vương trên trán, ánh mắt hướng vào bên trong toa ăn với sự mong đợi đơn thuần về một thức uống ấm áp. Không có một chút linh cảm nào, không một dấu hiệu nào mách bảo cho cô về sự gần kề của một định mệnh đã được sắp đặt. Tâm trí cô hoàn toàn bình thản, tự tại, không vướng bận những hoài nghi hay tiếc nuối. Đối với Lê An, đây chỉ là một hành trình bình thường, một khoảnh khắc nhỏ trong cuộc sống êm đềm mà cô đang tận hưởng.
Một lần nữa, sự "chậm một nhịp" lại hiển hiện một cách trớ trêu. Khi Trần Hạo rời đi với nỗi lòng nặng trĩu, Lê An lại bước đến, hoàn toàn không biết rằng họ đã lướt qua nhau trong một khoảnh khắc mong manh. Toa ăn, vốn là nơi của sự giao lưu và kết nối, lại trở thành chứng nhân cho một cuộc gặp gỡ "hụt" đầy kịch tính. Lê An hít thở sâu một lần nữa, chuẩn bị bước qua cánh cửa tự động, tiến vào không gian ấm cúng và nhộn nhịp đó. Cô không biết rằng, chỉ vài bước chân nữa thôi, một chương mới, đầy day dứt và hoài niệm, sẽ được mở ra trong cuộc đời cô, khi cô và Trần Hạo, sau bao nhiêu năm, sẽ thực sự chạm mặt. Dù cho cô có bình thản đến đâu, thì sâu thẳm trong tiềm thức, một sợi dây tơ duyên đã bị lay động, và nó đang kéo cô về phía một cuộc gặp gỡ định mệnh, một cuộc gặp gỡ mà cô không biết sẽ mang lại điều gì, chỉ biết rằng nó sẽ không thể nào bình yên như những gì cô đang cảm nhận.
Cánh cửa tự động khẽ mở ra, đẩy vào khoang hành lang một làn hơi ấm áp mang theo đủ thứ mùi hương quyện lẫn. Lê An bước vào, đôi mắt lướt qua một lượt để tìm quầy phục vụ. Bên trong toa ăn rộng rãi hơn cô nghĩ, ánh sáng dịu nhẹ từ đèn trần màu vàng nhạt hòa cùng ánh nắng buổi sáng lách qua khung cửa sổ lớn, tạo nên một không gian ấm cúng và mời gọi. Tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn như một bản nhạc nền, xen lẫn tiếng ly tách va chạm lách cách và những đoạn hội thoại thì thầm từ các bàn ăn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, và chút hương mặn mà của thức ăn sáng nhẹ nhàng đánh thức mọi giác quan.
Cô bước chân chậm rãi, ánh mắt vẫn còn giữ sự bình yên vốn có. Chiếc túi xách nhỏ bằng vải thô màu be nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp bước. Lê An không vội vã, cô tận hưởng khoảnh khắc này, như mọi khoảnh khắc nhỏ khác trong cuộc sống hiện tại của mình. Cô cảm thấy hài lòng với mọi thứ, với hành trình này, với sự lựa chọn của bản thân, với những bình dị mà cô đang có. Dòng người qua lại trong toa ăn khá đông, nhưng không quá chen chúc. Cô thấy một gia đình nhỏ đang trò chuyện rôm rả, một vài du khách nước ngoài đang đọc sách, và những người đi công tác đang tập trung vào máy tính. Tất cả đều là những mảnh ghép quen thuộc, tạo nên bức tranh sống động của một chuyến tàu hỏa.
"Một tách trà nóng sẽ thật tuyệt cho một buổi sáng như thế này," cô tự nhủ, giọng nói nhẹ như gió thoảng trong tâm trí. Cô đưa mắt về phía quầy phục vụ ở cuối toa, nơi một cô tiếp viên đang bận rộn pha chế đồ uống. Vài người đang xếp hàng chờ đợi, và Lê An cũng thong thả bước đến, nhường lối cho một người đàn ông đang bưng khay đồ ăn đi ngang qua. Khoảnh khắc ấy, cô hoàn toàn thả lỏng, không một chút lo toan hay dự cảm. Cô không hề biết rằng, chỉ vài bước chân nữa, cuộc đời mình sẽ chạm vào một phần quá khứ mà cô đã nghĩ đã ngủ yên mãi mãi.
Trần Hạo vừa đứng dậy sau khi dùng bữa sáng. Anh đã chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại mà không quá bị chú ý. Một tách cà phê đen nguội dần trên bàn, cùng với một vài mẩu bánh mì nướng còn sót lại. Anh đã dành gần một tiếng đồng hồ ở đây, một phần để xoa dịu cái bụng trống rỗng, một phần để cố gắng xua đi cái cảm giác bồn chồn, dự cảm lạ lùng đã đeo bám anh từ hôm qua. Anh đã lướt qua mọi gương mặt, mọi bóng lưng, nhưng không tìm thấy điều gì cụ thể. Anh tự nhủ có lẽ đó chỉ là ảo giác của một tâm hồn đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh phản chiếu ánh nắng, kim giờ đã chỉ gần mười một giờ. Anh nên quay về khoang của mình để làm việc.
Anh khẽ thở dài, đứng dậy. Cái cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, tựa như một nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của cuộc đời anh. Anh biết, những cảm xúc này không phải là mới mẻ. Chúng đã theo anh suốt bao nhiêu năm tháng, ẩn mình dưới lớp vỏ bận rộn của công việc, của những thành công, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc tĩnh lặng, chúng lại trỗi dậy, nhắc nhở anh về một "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Anh quay người, định bước ra khỏi toa ăn. Giữa lối đi hẹp, dòng người vẫn đang di chuyển qua lại, tạo thành một luồng lách nhẹ nhàng. Anh bước đi một cách vô thức, ánh mắt lướt qua một gương mặt đang tiến vào từ phía cánh cửa tự động.
Thời gian như ngừng đọng.
Giữa dòng người qua lại, giữa tiếng ồn ào của toa ăn, ánh mắt Trần Hạo và Lê An bất ngờ chạm nhau. Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như bị làm mờ đi, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của cả hai, như một hồi trống dồn dập trong không gian tĩnh lặng đến lạ lùng. Hương cà phê, mùi bánh ngọt, tiếng nói chuyện rôm rả... tất cả đều tan biến, chỉ còn lại sự giao thoa của hai cặp mắt, chất chứa bao nhiêu ký ức, bao nhiêu năm tháng đã trôi qua.
Trần Hạo đứng sững lại, khay đồ ăn trên tay người đàn ông vừa đi ngang qua anh dường như cũng dừng lại một nhịp. Ánh mắt anh khóa chặt vào đôi mắt quen thuộc ấy, đôi mắt mà anh đã khắc ghi trong tâm khảm từ những ngày thơ ấu bên bờ sông cũ. Vẫn là đôi mắt ấy, dịu dàng và trong veo, nhưng giờ đây có thêm một chút bình yên, một chút trải nghiệm mà thời gian đã vẽ lên. Anh cảm thấy một cú sốc chạy dọc sống lưng, một sự choáng váng ập đến, mạnh mẽ hơn bất cứ dự cảm nào anh từng có. Không phải là bóng lưng, mà là gương mặt. Gương mặt ấy, hiện hữu rõ ràng trước mắt anh, không còn là ảo ảnh mờ ảo trong đám đông.
Lê An cũng đứng sững lại, chiếc túi xách trên tay cô khẽ trượt xuống một chút. Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Hạo, mọi dự định về tách trà nóng, mọi sự bình yên cô vừa cảm nhận đều tan biến. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, rồi lại nóng bừng lên nơi lồng ngực. Anh vẫn vậy, vẫn ánh mắt sâu thẳm ấy, vẫn nét mặt có chút trầm tư ấy. Nhưng anh đã trưởng thành hơn, dáng vẻ phong trần hơn, và ánh mắt kia, dường như ẩn chứa một nỗi buồn mà cô có thể cảm nhận được, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Họ đứng đó, đối diện nhau giữa dòng người hối hả, như hai bức tượng được chạm khắc từ nỗi hoài niệm và tiếc nuối. Không một lời nói nào được thốt ra. Những "lời nói không thành" đã ám ảnh họ suốt bao nhiêu năm, giờ đây, ngay cả khi đối mặt, chúng vẫn bị nuốt ngược vào trong. Khoảng cách vô hình giữa họ, dù đã được lấp đầy bởi thời gian và những lựa chọn, lại một lần nữa bị kéo căng, tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách hai tâm hồn đã từng thân thiết đến vậy.
Trần Hạo là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên, dù không phải bằng lời nói. Anh khẽ nghiêng đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chất chứa cả một trời quá khứ. Nó không phải là cái gật đầu của người quen cũ thân mật, cũng không phải là cái gật đầu của người xa lạ lịch sự. Đó là một cái gật đầu đầy phức tạp, mang theo sự nhận biết, nỗi tiếc nuối, và cả sự chấp nhận. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận cùng tâm trí.
Lê An cảm nhận được cái gật đầu ấy, như một sợi dây vô hình khẽ chạm vào trái tim cô. Một nỗi day dứt ngầm trỗi dậy, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại. Cô cũng khẽ gật đầu đáp lại, một cái gật đầu bình thản, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa một chút hoài niệm, một chút xao động. Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn cưới vàng trắng lấp lánh phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của toa tàu, như một lời khẳng định thầm lặng về cuộc sống hiện tại của cô. Ánh mắt cô thoáng lướt qua chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay Trần Hạo, biểu tượng của một cuộc đời thành đạt nhưng cũng đầy bận rộn.
Chỉ trong một khắc ấy, họ đã trao đổi với nhau cả một câu chuyện dài. Câu chuyện về những con đường đã chọn, về những "nếu như ngày đó" đã không thể nói ra, về "chậm một nhịp" định mệnh. Sau cái gật đầu ấy, họ từ từ lướt qua nhau. Một sự va chạm nhẹ nhàng đến mức hầu như không cảm nhận được, như hai dòng nước chảy ngược chiều rồi lại tách ra, mỗi dòng mang theo những phù sa riêng của mình. Mùi hương quen thuộc mà Lê An đã thoáng cảm nhận từ chương trước, giờ đây lại một lần nữa lướt qua cô, mang theo một chút mùi nước hoa nam tính, một chút hương gỗ trầm ấm, và cả mùi của thời gian đã qua.
Trần Hạo quay trở lại ghế ngồi của mình, nhưng không còn là sự thong thả như trước. Anh gần như ngả người xuống, cả cơ thể như trút đi một gánh nặng vô hình, nhưng tâm trí thì càng nặng trĩu hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm. Hình ảnh Lê An cứ lởn vởn trong tâm trí anh, rõ ràng đến từng chi tiết, từ ánh mắt đến cái gật đầu nhẹ nhàng, và cả chiếc nhẫn trên ngón tay cô. Chiếc nhẫn ấy, một lời khẳng định không thể chối cãi về hiện thực.
Anh đưa tay lên miết nhẹ thái dương, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh chìm vào suy nghĩ sâu xa. Chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo trên cổ tay nhắc nhở anh về thời gian, về những khoảnh khắc đã trôi qua không thể lấy lại. "Cuối cùng thì cũng gặp lại," anh thầm nghĩ, giọng nói vô vọng vang vọng trong đầu. "Nhưng đã quá muộn." Mọi cảm xúc bồn chồn, mọi dự cảm mơ hồ từ những chương trước giờ đây đã hóa thành sự thật phũ phàng, và cùng với đó là một nỗi tiếc nuối tột cùng, một cảm giác day dứt không thể gọi tên.
Anh nhớ lại lời nói của cô bên bờ sông cũ: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô, thích rất nhiều, nhưng anh đã không đủ dũng cảm để nói ra, không đủ mạnh mẽ để giữ lấy. Anh đã "chậm một nhịp", để rồi cái khoảnh khắc định mệnh của họ bị lùi lại, mãi mãi. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, không phải là về địa lý, mà là về thời điểm, về sự dũng cảm. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cô gái với chiếc nhẫn lấp lánh, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn.
Ở phía quầy phục vụ, Lê An gọi một tách trà lài nóng. Cô đưa tiền cho cô tiếp viên, nhưng tay cô hơi run nhẹ, một sự bất thường mà bình thường cô sẽ không bao giờ mắc phải. Cô cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt cô cứ vô thức nhìn ra phía cửa sổ, rồi lại lướt qua những gương mặt xa lạ. Tâm trí cô giờ đây không còn bình yên như trước. Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy, dù chỉ kéo dài vài giây, đã khuấy động cả một hồ nước tĩnh lặng trong tâm hồn cô.
"Anh ấy vẫn vậy," cô thầm thì trong lòng, giọng nói nhẹ như gió thoảng. "Nhưng mọi thứ đã khác rồi." Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô như nặng thêm, một lời nhắc nhở về cuộc sống hiện tại mà cô đã chọn. Cô đã chọn bình yên, chọn sự ổn định, chọn một bến đỗ an toàn sau những năm tháng chờ đợi mỏi mòn. Cô không hối hận về lựa chọn đó. Gia đình cô, chồng cô, cuộc sống êm đềm cô đang có là những điều quý giá mà cô trân trọng.
Nhưng cái nhìn thoáng qua, cái gật đầu đầy ẩn ý của Trần Hạo, vẫn khiến một nỗi day dứt ngầm trỗi dậy. Đó là nỗi day dứt về một quá khứ không trọn vẹn, về một tình yêu đã từng có thể, về những "nếu như ngày đó" đã không bao giờ thành lời. Cô biết, anh đã từng thích cô. Cô biết, anh đã từng do dự. Và cô cũng biết, cô đã từng chờ đợi. Nhưng "thích thì không đủ", và "chờ đợi thì có giới hạn."
Tách trà lài nóng được đặt xuống quầy, hơi ấm bốc lên, mang theo hương thơm thanh khiết. Lê An khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Nó không đủ để xua đi cái cảm giác xao động trong lòng cô. Cô nhìn xuống chiếc nhẫn, rồi lại ngước mắt lên, như tìm kiếm một câu trả lời từ không gian vô định.
Cuộc gặp gỡ này, không có nước mắt, không có lời trách móc, không có sự kịch tính. Chỉ có sự bình thản đến lạ lùng, và một nỗi day dứt khôn nguôi về những điều đã qua. Họ đã lướt qua nhau như hai người xa lạ, nhưng trong tâm hồn mỗi người, một chương mới, đầy hoài niệm và chấp nhận, đã thực sự mở ra. Chương về những vết sẹo cũ, về những bài học đắt giá, và về sự thật rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, thì "khoảng cách vô hình" giữa họ, và cái "chậm một nhịp" định mệnh, vẫn sẽ mãi là một phần không thể xóa nhòa của câu chuyện tình yêu dang dở ấy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.