Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 977: Bóng Lưng Khuất Dần, Nỗi Đau Âm Ỉ

Trần Hạo đứng sững sờ giữa lối đi hẹp của khoang tàu, cả cơ thể anh như hóa đá, bất động trong dòng người thưa thớt qua lại. Ánh mắt anh không rời khỏi bóng lưng Lê An, đang chầm chậm khuất dần về phía cuối toa. Khoảnh khắc vừa rồi, khi ánh mắt họ chạm nhau, khi cái gật đầu vô ngôn được trao đổi, vẫn còn ám ảnh anh, tua đi tua lại trong tâm trí như một thước phim quay chậm đầy nghiệt ngã. Nó không phải là một thước phim đẹp, mà là một đoạn cắt cảnh của sự chấp nhận, của sự xa lạ mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối diện.

Bóng lưng cô gái ấy, vẫn mảnh mai như ngày nào, nhưng giờ đây lại mang một vẻ kiên định, bình thản đến đáng sợ. Mái tóc dài xoăn nhẹ, buông xõa trên bờ vai, lay động khẽ theo mỗi bước chân. Chiếc áo khoác màu kem ấm áp ôm lấy dáng người thon gọn. Dù chỉ là một thoáng, nhưng Trần Hạo đã kịp nhận ra chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của cô, một lời khẳng định không thể chối cãi về một cuộc sống khác, một bến đỗ khác mà anh không thuộc về. Chiếc nhẫn ấy, không chỉ là biểu tượng của hôn nhân, mà còn là một ranh giới vô hình, lạnh lẽo, chia cắt hai thế giới, hai dòng thời gian. Nó nhắc nhở anh rằng, tất cả những “nếu như” của anh đã vĩnh viễn trở thành “đã quá muộn”.

“Cô ấy... đã thật sự bình yên rồi sao?” Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu Trần Hạo, không thành tiếng. Một nỗi đau âm ỉ bắt đầu lan tỏa trong lồng ngực anh. Sự bình yên của Lê An, cái vẻ thanh thản toát ra từ cô, không mang theo một chút oán trách hay buồn bã nào, lại càng khiến lòng anh nặng trĩu. Anh đã từng hình dung về cuộc gặp gỡ này hàng trăm lần: có thể sẽ là nước mắt, có thể sẽ là lời trách móc, hoặc ít nhất là một chút bối rối. Nhưng không, Lê An của hiện tại chỉ đơn giản là mỉm cười, một nụ cười gần như không thay đổi, nhưng ánh mắt lại như chứa đựng cả một đại dương đã phẳng lặng sau bao giông bão. Sự bình thản ấy, trong khoảnh khắc đó, như một nhát dao khứa sâu vào vết thương cũ của anh, vết thương tưởng chừng đã lên da non nhưng chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ để rỉ máu.

Tiếng động cơ tàu vẫn đều đều gầm nhẹ dưới chân, tiếng ray xe lửa nghiến ken két tạo nên một nhịp điệu buồn bã. Xung quanh, những hành khách khác vẫn vô tư trò chuyện, tiếng cười nói nho nhỏ vang lên từ phía toa ăn, tiếng nhân viên phục vụ qua lại với những bước chân vội vã. Tất cả những âm thanh ấy, trong tai Trần Hạo, đều trở nên mờ nhạt, xa xăm, như thể anh đang ở trong một không gian khác, một chiều thời gian khác. Mùi thức ăn tổng hợp từ căng tin, mùi không khí điều hòa lạnh ngắt, và cả mùi vải ghế đã cũ kỹ, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt, hơi thở trở nên khó khăn hơn.

“Cái gật đầu đó... xa lạ đến vậy.” Anh thầm nghĩ, nuốt khan. Nó không phải là cái gật đầu của một người bạn cũ, cũng không phải là cái gật đầu của một người từng yêu. Nó là cái gật đầu của một người đã hoàn toàn bước qua một chương cũ của cuộc đời, và giờ đây chỉ còn nhìn lại với sự chấp nhận thanh thản. Đối với Trần Hạo, sự xa lạ ấy còn đau đớn hơn cả sự căm ghét hay oán hờn. Bởi vì nó là bằng chứng hùng hồn nhất cho thấy anh đã mất cô vĩnh viễn, không phải vì một sai lầm nào đó có thể sửa chữa, mà vì anh đã "chậm một nhịp", để rồi giữa họ hình thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy.

Anh vô thức siết chặt bàn tay thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, một cơn đau nhỏ xíu giúp anh nhận ra mình vẫn còn đang tồn tại, vẫn còn đang cảm nhận. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả sự bất lực và tiếc nuối. Bóng lưng Lê An giờ đây chỉ còn là một chấm nhỏ cuối hành lang, rồi nhanh chóng khuất hẳn sau cánh cửa tự động mở ra ở toa tiếp theo. Anh vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào khoảng không nơi cô vừa biến mất, như thể anh vẫn có thể níu giữ một chút hình bóng cuối cùng của cô trong tầm mắt. Ánh đèn hành lang mờ nhạt, hắt xuống sàn tàu một vệt sáng yếu ớt, càng làm tăng thêm vẻ cô độc và u hoài của anh. Anh không biết mình đã đứng bao lâu, có lẽ chỉ là vài giây, nhưng trong tâm trí anh, nó tựa như cả một kiếp người. Những mảnh ký ức vụn vỡ như những mảnh kính vỡ sắc lạnh, cắt vào tâm hồn anh. Tiếng cười trong trẻo của Lê An bên bờ sông cũ, ánh mắt chờ đợi của cô dưới gốc cây phượng vĩ, và cả những lần anh lặng lẽ dõi theo cô từ phía sau, muốn nói điều gì đó nhưng lại chần chừ, lưỡng lự… tất cả giờ đây đều trở thành những lời nói không thành, những hối tiếc chất chồng.

Anh nhận ra mình đã quá ngây thơ, quá tự tin vào cái gọi là "mặc định". Anh đã nghĩ rằng tình cảm của họ là một dòng sông, cứ chảy mãi rồi tự khắc sẽ tìm về biển lớn. Nhưng anh đã quên mất, sông cũng có lúc cạn, cũng có lúc đổi dòng, và nếu không được chăm sóc, vun đắp, nó sẽ biến thành một con kênh khô cạn, chỉ còn lại dấu vết hoài niệm trên đất cằn.

Với một tiếng thở dài nặng nề, Trần Hạo lảo đảo quay người, bước những bước chân nặng trĩu trở về chỗ ngồi của mình. Cả cơ thể anh như vừa trải qua một trận ốm, mệt mỏi và rã rời. Mỗi bước chân là một sự vật lộn, một nỗ lực để giữ thăng bằng trên con tàu đang rung lắc nhẹ nhàng. Hành lang tàu dường như dài ra vô tận, và những gương mặt xa lạ của các hành khách khác lướt qua anh như những bóng ma, không ai nhận ra cơn bão đang càn quét trong lòng người đàn ông thành đạt này. Họ vô tư đọc sách, xem phim, hoặc ngủ gật, chìm đắm trong thế giới riêng của mình, hoàn toàn tách biệt khỏi nỗi đau mà anh đang gánh chịu. Mùi không khí điều hòa vẫn lạnh ngắt, không đủ để xua đi sự nóng ran trong lồng ngực anh.

Anh khuỵu người xuống ghế, vai trùng hẳn xuống, tựa như một gánh nặng vô hình vừa đè nát anh. Cả cơ thể anh chìm sâu vào lớp đệm mềm mại, nhưng tâm trí thì vẫn quay cuồng, hỗn loạn. Anh đưa tay lên, vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng trên cổ tay. Chiếc đồng hồ Patek Philippe phiên bản giới hạn, biểu tượng của sự thành đạt, của những nỗ lực không ngừng nghỉ, của một cuộc sống mà anh đã xây dựng bằng cả mồ hôi và nước mắt. Nhưng giờ đây, nó trở nên lạnh lẽo và vô nghĩa. Nó không thể mua lại thời gian, không thể quay ngược dòng chảy của cuộc đời, cũng không thể hàn gắn những vết thương lòng. Nó chỉ đơn thuần là một vật trang sức đắt tiền, một lời nhắc nhở rằng anh đã có mọi thứ, trừ điều quan trọng nhất.

Anh tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh ngắt, nhìn ra ngoài. Khung cảnh bên ngoài lướt qua như một thước phim quay nhanh, mờ ảo. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những mái nhà ngói đỏ, những hàng cây ven đường đều trôi đi trong một khoảnh khắc, không để lại bất kỳ dấu vết nào rõ ràng. Nó giống như cuộc đời anh, mọi thứ cứ thế trôi đi, những cơ hội, những khoảnh khắc, những con người, tất cả đều mờ nhạt dần theo thời gian, chỉ còn lại một cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt. Cảnh vật bên ngoài, thay vì làm dịu đi sự hỗn loạn trong tâm hồn anh, lại càng khiến anh cảm thấy lạc lõng và trống rỗng.

“Tại sao lại là lúc này?” Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Tại sao không phải là mười năm trước, hay năm năm trước, mà lại là bây giờ, khi mọi thứ đã an bài, khi mỗi người đã có một con đường riêng? Định mệnh trêu ngươi hay ông trời muốn anh phải nhận một bài học đau đớn đến tận xương tủy? Nỗi day dứt ấy như một con dao cùn, cứa vào tim anh từng chút một, không quá sắc bén để cắt đứt, nhưng đủ để hành hạ anh trong sự đau đớn âm ỉ.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, hình ảnh cô gái với chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay, nhưng vô vọng. Mỗi khi anh cố gắng đẩy nó ra, nó lại hiện về rõ nét hơn, sống động hơn, như thể tâm trí anh đang cố tình tra tấn anh bằng những ký ức ngọt ngào xen lẫn cay đắng. Anh đưa tay lên, vuốt ve thái dương, nơi những mạch máu đang đập thình thịch. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt anh, những nếp nhăn nhỏ hằn sâu ở khóe mắt, và cả vẻ u uất trong ánh nhìn khi anh hé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Nếu năm đó... nếu mình đã dũng cảm hơn một chút...” Những từ ngữ ấy như một câu thần chú, ám ảnh anh không ngừng. Nếu năm đó anh không sợ hãi, không e dè trước cái tôi trẻ con của mình. Nếu năm đó anh đã nói ra lời yêu thương, thay vì chỉ giữ khư khư nó trong lòng. Nếu năm đó anh đã không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Nếu năm đó, anh đã không để cô đơn lẻ một mình giữa thị trấn yên bình, trong khi anh mải mê theo đuổi những tham vọng nơi thành thị. Anh đã "chậm một nhịp", và cái chậm trễ đó đã phải trả giá bằng cả một đời.

Nỗi đau này... vẫn còn đó. Nó không hề biến mất. Thời gian không phải là liều thuốc chữa bách bệnh như người ta vẫn nói. Nó chỉ là một tấm màn che, tạm thời phủ lấp những vết sẹo. Nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ, tấm màn ấy sẽ bay đi, và vết sẹo lại hiện ra, nguyên vẹn, tươi mới như chưa từng được chữa lành. Nỗi đau của Trần Hạo giờ đây không còn là sự giằng xé dữ dội như đêm trước đám cưới của Lê An, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, một sự chấp nhận buồn bã rằng anh đã bỏ lỡ một điều gì đó vô cùng quý giá, và nó sẽ không bao giờ trở lại. Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong lòng, một khoảng trống mà không thành công nào, không tiền bạc nào có thể lấp đầy.

Tiếng tàu vẫn đều đều chạy, mang theo anh đi về phía trước, về phía một tương lai không có Lê An. Nhưng trong tâm trí anh, anh lại đang ngược dòng thời gian, quay về những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp bên "bờ sông cũ", nơi tình yêu của họ đã chớm nở, và cũng nơi nó đã dần lụi tàn trong những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" do chính anh tạo ra. Cuộc gặp gỡ này, dù chỉ thoáng qua, không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu. Khởi đầu cho quá trình anh phải đối mặt hoàn toàn với quá khứ, với những hối tiếc đã chôn giấu bấy lâu, và với sự thật rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng có những vết sẹo không bao giờ lành.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free