Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 978: Bình Yên Nơi Ngực Trái, Ký Ức Nơi Ánh Mắt

Lê An bước dọc hành lang tàu, bóng lưng cô di chuyển nhẹ nhàng giữa những hàng ghế, tựa như một dải lụa mềm mại trôi giữa dòng người hối hả. Dù dáng vẻ bên ngoài vẫn bình thản, mái tóc đen dài khẽ đung đưa theo từng nhịp bước, nhưng trong lòng cô, một làn sóng cảm xúc vừa dấy lên sau khoảnh khắc chạm mắt với Trần Hạo. Nó không phải là một cơn bão tố dữ dội, mà chỉ là một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng, đủ để phá vỡ sự yên ả vốn có, nhưng không đủ để nhấn chìm tất cả. Cô cố gắng giữ cho hơi thở mình đều đặn, mỗi bước chân đều mang một sự chậm rãi có chủ đích, như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc trước khi phải đối mặt với chính mình, với những suy tư vừa ùa về.

Cô lướt qua những gương mặt xa lạ, những câu chuyện đang dang dở, những tiếng cười nói và cả sự im lặng của những người đang chìm vào giấc ngủ trên chuyến hành trình dài. Mùi cà phê thoang thoảng từ toa căn tin hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của toa tàu, tạo nên một hỗn hợp không gian quen thuộc đến lạ lùng. Cô tìm thấy chỗ ngồi của mình bên cửa sổ, nơi chiếc túi xách bằng vải bố màu be và chiếc áo khoác len màu xám nhạt vẫn nằm gọn gàng, như thể chờ đợi cô trở về sau một cuộc dạo chơi ngắn. Ánh nắng buổi chiều đã bắt đầu ngả vàng, hắt qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn tàu, xua đi chút lạnh lẽo của không khí điều hòa.

Lê An chậm rãi ngồi xuống, đặt chiếc cốc trà hoa cúc đã nguội lạnh của mình lên bàn nhỏ. Cô không vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không lập tức chạm vào chiếc điện thoại. Thay vào đó, cô đưa tay lên, vô thức vuốt nhẹ những sợi tóc mai vương trên trán, một cử chỉ nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi, hoặc có lẽ là một nỗ lực để sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí. “Đã lâu rồi…” Cô khẽ thì thầm, giọng nói tự nhiên vang lên trong khoảng không riêng tư của mình, nhỏ đến mức gần như vô hình giữa tiếng động cơ tàu đều đều và những tiếng trò chuyện rì rầm xung quanh. Lần cuối cùng cô và Trần Hạo gặp nhau, không phải là cái khoảnh khắc định mệnh trên sân ga trong đêm anh trở về thị trấn sau bao năm xa cách, cũng không phải là cái đêm mưa tầm tã trước đám cưới của cô, mà là cái khoảnh khắc mười năm về trước, khi anh nhìn cô từ trên bậc tam cấp, ánh mắt anh chất chứa một điều gì đó mà ngày đó cô chưa thể hiểu hết. Và giờ đây, cái nhìn vừa rồi, cũng không khác là bao.

Cái gật đầu xa lạ nhưng đầy chất chứa của anh vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm. Đôi mắt anh, vẫn sâu thẳm và thăm thẳm như ngày nào, nhưng giờ đây lại hằn thêm những dấu vết của thời gian, của những trải nghiệm, và có lẽ là của cả những nỗi niềm riêng mà cô không biết. Cô đã nhìn thấy một thoáng ngỡ ngàng, một thoáng đau đáu, và cả một thoáng chấp nhận trong đôi mắt ấy, trước khi chúng lướt qua và nhường chỗ cho vẻ bình thản thường thấy. Còn cô, cô đã đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, một nụ cười mang theo sự cam chịu và thản nhiên, như một lời khẳng định ngầm rằng mọi thứ đã an bài. "Thật không ngờ..." Cô lại nghĩ, đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc chìm nghỉm trong tiếng bánh xe nghiến trên đường ray. Cuộc đời thật lắm trớ trêu, khi những con người từng đi chung một con đường, từng chia sẻ những khoảnh khắc quý giá nhất của tuổi trẻ, lại tình cờ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh đầy tính biểu tượng như thế này – trên một chuyến tàu, mỗi người đi về một hướng, và chỉ còn là những người xa lạ lướt qua nhau. Nỗi xao động nhẹ nhàng nơi ngực trái cô không phải là sự hối tiếc hay đau khổ, mà là một cảm giác bâng khuâng khó tả, như khi lật giở một cuốn sách cũ, thấy lại những trang giấy đã ngả màu và những dòng chữ đã phai mờ, nhưng vẫn còn đó một chút hơi ấm của quá khứ. Nó nhắc nhở cô rằng, dù thời gian có trôi đi bao lâu, dù cuộc sống có thay đổi thế nào, thì những dấu ấn của quá khứ vẫn sẽ luôn hiện diện, chỉ là chúng ta chọn cách đối diện với chúng ra sao mà thôi.

Ngồi xuống ghế, Lê An nhắm mắt lại. Tiếng động cơ tàu vẫn đều đều, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray như một bản nhạc nền không ngừng nghỉ, cùng với tiếng nói chuyện rì rầm của hành khách từ các hàng ghế xa xa, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của những chuyến đi dài, thứ âm thanh thường khiến người ta dễ dàng chìm vào những suy tư sâu thẳm. Cô hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp đập nơi lồng ngực. Hình ảnh Trần Hạo, với cái gật đầu xa lạ nhưng ánh mắt đầy chất chứa, hiện rõ trong tâm trí cô, không hề phai mờ. Nó không phải là một nỗi ám ảnh, mà giống như một bức tranh cũ kỹ được vô tình tìm thấy, mang theo một câu chuyện đã từ rất lâu rồi. Những ký ức về thời niên thiếu ùa về, không ồn ào hay đau đớn, chỉ là những thước phim cũ kỹ lướt qua trong tâm trí cô, mờ ảo như cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ tàu.

Cô nhớ về những buổi chiều tan học, hai đứa đạp xe trên con đường làng rợp bóng cây. Cô nhớ về những đêm trăng sáng, ngồi bên bờ sông cũ, cùng nhau lắng nghe tiếng nước chảy, tiếng côn trùng rả rích. Cô nhớ về những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo, những hộp sữa đậu nành anh mang đến mỗi sáng, hay những lần anh lén sửa lại chiếc xe đạp bị hỏng của cô. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé, tạo nên một bức tranh thanh xuân trong trẻo, đẹp đẽ. Nhưng rồi, bức tranh ấy lại có những mảng màu nhạt nhòa, những khoảng trống không thể lấp đầy. "Nếu như ngày đó..." Lê An tự hỏi, nhưng không phải với giọng điệu nuối tiếc, mà là một sự chiêm nghiệm nhẹ nhàng. "Nếu như ngày đó anh đã nói ra sớm hơn một chút, nếu như anh đã không để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, nếu như anh đã không để 'khoảng cách vô hình' ấy lớn dần lên..." Cô biết, những câu hỏi "nếu như" đó sẽ không bao giờ có lời giải đáp. Và chính cô cũng đã từng chờ đợi, từng hy vọng. Nhưng hy vọng rồi cũng có giới hạn.

Cô đưa tay chạm vào thái dương, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay mình. Trái tim cô vẫn còn một chút xao động, như mặt hồ vừa bị hòn đá nhỏ ném xuống, tạo nên những vòng tròn sóng lăn tăn lan tỏa. Nhưng đó không phải là sự giày vò, mà là một sự rung động tự nhiên của một con người khi đối diện với quá khứ. Cô vẫn nhớ như in cái ngày anh nói: “Ngày đó… anh đã rất thích em.” Một lời thổ lộ đến quá muộn, như một bông hoa tàn úa mới chịu hé nở khi mùa xuân đã đi qua. Cô đã mỉm cười, một nụ cười bình thản, và đáp lại: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói ấy, không phải là sự cay nghiệt, mà là sự thật. Tình yêu, đối với Lê An, không chỉ là những cảm xúc mơ hồ, những lời thích thầm lặng, mà cần sự rõ ràng, sự dũng cảm, và quan trọng nhất là sự đúng thời điểm. Khi ấy, cô đã quá mệt mỏi với sự im lặng, với sự chờ đợi vô vọng. Cô cần một bến đỗ, một bờ vai để tựa vào, một mối quan hệ mà cô cảm nhận được sự quan tâm hiện hữu, chứ không phải những điều ẩn giấu sau những ánh mắt hay cử chỉ thầm kín.

Lê An biết, Trần Hạo đã từng yêu cô theo cách của riêng anh, một tình yêu e dè, thầm lặng. Nhưng cuộc đời không chờ đợi những trái tim e sợ. Nó cứ thế trôi đi, mang theo những cơ hội, những khoảnh khắc. Cô đã chọn con đường của mình, một con đường không có anh, nhưng mang lại cho cô sự bình yên và hạnh phúc mà cô hằng mong muốn. Cô không hề hối hận về lựa chọn đó. Có thể có một chút tiếc nuối cho một "nếu như" đã không bao giờ xảy ra, một "lời nói không thành" đã vĩnh viễn nằm lại trong quá khứ. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh cuộc đời cô, một nốt trầm nhẹ nhàng trong bản giao hưởng của những lựa chọn. Cô đã học được cách chấp nhận rằng không phải tình yêu nào cũng chiến thắng, và đôi khi, "chậm một nhịp" có thể đánh đổi bằng cả một đời người. Nhưng điều đó không có nghĩa là cuộc đời ấy sẽ không hạnh phúc. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, theo cách của riêng cô.

Lê An từ từ mở mắt, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc nhẫn cưới lấp lánh ở ngón áp út của bàn tay trái. Chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng tinh xảo, phản chiếu ánh nắng chiều dịu nhẹ đang xuyên qua khung cửa sổ tàu, tạo nên một vầng sáng nhỏ bé nhưng ấm áp. Cô khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn nhụi của nó, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự vững chãi mà nó đại diện. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không phải nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, vỡ òa, mà là nụ cười của sự bình thản, của một người đã chấp nhận và hài lòng với hiện tại. Nụ cười ấy giống như ánh nắng chiều tà, không quá chói chang, nhưng đủ để sưởi ấm, đủ để xua đi những bóng tối.

Nó không phải là một nụ cười vì cô đã quên đi quá khứ, hay quên đi Trần Hạo. Không, quá khứ vẫn ở đó, như một phần không thể tách rời của con người cô. Nhưng nó đã được xếp vào một góc riêng, không còn làm cô day dứt, không còn kéo cô trở lại những tiếc nuối không thể thay đổi. Cô đã không hối hận về những lựa chọn của mình, dù biết rằng mỗi lựa chọn đều mang theo những cái giá phải trả. Có thể có chút tiếc nuối cho một "nếu như", cho một con đường khác đã không được đi, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ, một vết gợn thoáng qua trong bức tranh cuộc đời cô. Cô đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình, trong vòng tay của một người đàn ông yêu thương cô bằng một tình yêu rõ ràng và hiện hữu, trong một gia đình nhỏ ấm cúng, và trong một cuộc sống không sóng gió. Và đó là điều quan trọng nhất đối với cô.

Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc đã nguội, vị đắng nhẹ và hương thơm thoang thoảng của nó lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô xua đi chút dư vị của những suy tư vừa rồi. Tiếng tàu vẫn đều đều chạy, tiếng bánh xe vẫn miệt mài nghiến trên đường ray, như một lời nhắc nhở không ngừng rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, thời gian vẫn trôi đi. Lê An quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua. Hoàng hôn đã bắt đầu buông, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những cánh đồng lúa xanh mướt, lên những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng xa xa. Những hàng cây ven đường, những cột điện, những con sông uốn lượn, tất cả đều trôi nhanh về phía sau, nhường chỗ cho khung cảnh mới mẻ, liên tục thay đổi.

Ánh mắt cô dần trở nên tĩnh tại, bình yên. Cô biết, Trần Hạo đã từng "thích" cô, một tình cảm thuần khiết của tuổi thanh xuân. Nhưng "thích thì không đủ", để vượt qua "khoảng cách vô hình" của sự im lặng, để chiến thắng sự e dè của tuổi trẻ, để chống lại sự khắc nghiệt của thời gian và những lựa chọn. Tình yêu, theo quan niệm của Lê An, cần sự rõ ràng, sự dũng cảm để bày tỏ, và quan trọng hơn hết, là sự đúng thời điểm. Họ đã "chậm một nhịp", và cái chậm trễ ấy đã dẫn đến một kết cục mà cả hai đều phải chấp nhận. Nhưng sự chấp nhận của cô không mang theo sự đau khổ, mà là một sự bình yên sâu sắc, một sự mãn nguyện với con đường mà cô đã chọn. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô lấp lánh như một lời khẳng định thầm lặng cho hiện tại của cô, một hiện tại mà cô đã tự mình xây dựng, vững vàng và an yên. Cô không còn là cô gái trẻ mòn mỏi chờ đợi bên bờ sông cũ, mà là một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, không hoàn hảo, nhưng đủ đầy.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free