Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 979: Ám Ảnh Ký Ức, Dòng Chảy Hoài Niệm
Tiếng tàu vẫn đều đều chạy, tiếng bánh xe vẫn miệt mài nghiến trên đường ray, như một lời nhắc nhở không ngừng rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, thời gian vẫn trôi đi. Hoàng hôn đã bắt đầu buông, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những cánh đồng lúa xanh mướt, lên những mái nhà ngói đỏ thấp thoáng xa xa. Những hàng cây ven đường, những cột điện, những con sông uốn lượn, tất cả đều trôi nhanh về phía sau, nhường chỗ cho khung cảnh mới mẻ, liên tục thay đổi. Lê An quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt cô dần trở nên tĩnh tại, bình yên, mãn nguyện với con đường mà cô đã chọn. Trong toa tàu, ánh đèn bắt đầu bật sáng, hắt xuống những hàng ghế, tạo nên những vệt sáng dài trên lối đi. Mùi ẩm mốc nhẹ của toa tàu cũ hòa cùng mùi thức ăn thoang thoảng từ toa ăn gần đó, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của những chuyến đi dài.
Trần Hạo trở về chỗ ngồi của mình, từng bước chân anh nặng trĩu hơn hẳn lúc đi. Có lẽ, những bước đi ấy mang theo thứ gì đó nặng hơn cả hành lý: một khối ký ức vừa được khơi lên, một nỗi dằn vặt bấy lâu tưởng chừng đã ngủ yên giờ lại bùng lên mãnh liệt. Anh ngồi xuống ghế, chiếc ghế bọc nỉ màu xanh đậm đã cũ kỹ, hơi lún xuống theo trọng lượng của bao người đã từng ngồi qua. Tiếng động cơ tàu vẫn ì ầm, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang cố gắng duy trì sự sống. Tiếng bánh xe nghiến trên đường ray tạo nên một âm thanh đặc trưng, lúc trầm lúc bổng, hòa vào những tiếng trò chuyện xa xăm của các hành khách ở những hàng ghế sau. Anh cố gắng phớt lờ tất cả, cố gắng đưa mình trở lại với thực tại, với cái lý do anh phải có mặt trên chuyến tàu này.
Anh mở chiếc laptop đang đặt trên bàn gấp nhỏ trước mặt. Màn hình bật sáng, hắt lên khuôn mặt anh một ánh sáng xanh nhợt nhạt. Anh nhìn chằm chằm vào những con số, những biểu đồ phức tạp của dự án đang dang dở, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng. Từng dòng dữ liệu, từng phân tích kinh tế, tất cả đều trở nên vô nghĩa, mờ nhạt. Thay vào đó, hình ảnh Lê An cứ hiện rõ mồn một trong đầu anh, rõ ràng hơn cả những dòng chữ trên màn hình. Mái tóc dài ngang vai khẽ lay động khi cô quay đầu, nụ cười nhẹ nhàng mà anh đã từng thấy hàng vạn lần trong mơ, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm ẩn chứa điều gì đó xa xôi, khó nắm bắt.
Anh đưa tay day nhẹ trán, cố gắng xua đi cái hình bóng đang ám ảnh ấy. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào tiếng ồn ào của toa tàu. Anh gõ vài phím trên bàn phím, những ngón tay di chuyển chậm chạp, thiếu dứt khoát. Nhưng rồi anh lại dừng lại. Dòng chữ vừa gõ ra trở nên vô nghĩa, không khớp với mạch suy nghĩ nào. Đầu óc anh quay cuồng, không thể nào tập trung. Sự bất lực dâng lên, một cảm giác khó chịu đến mức anh muốn đập tan mọi thứ xung quanh. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình trống rỗng của mình, nơi những con số nhảy múa thành hình ảnh Lê An, nơi những biểu đồ uốn lượn thành nụ cười của cô.
"Vô ích thôi," anh tự nhủ, giọng khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. Anh khép laptop lại, màn hình tối sầm như chính tâm trạng anh lúc này. Đột nhiên, chiếc bàn trở nên trống rỗng, và sự trống rỗng ấy dường như lan tỏa khắp khoang tàu, bao trùm lấy anh. Anh với lấy chiếc điện thoại di động thế hệ mới nhất của mình, một biểu tượng của thành công và địa vị. Anh lướt qua màn hình cảm ứng, vô định. Những ứng dụng công việc, những tin nhắn chưa đọc, những cuộc gọi nhỡ của đối tác... tất cả đều hiện ra, nhưng anh không thể cảm nhận được bất cứ điều gì. Chúng chỉ là những điểm ảnh vô hồn, không có sức nặng, không có ý nghĩa. Anh cất điện thoại vào túi, cảm thấy mệt mỏi đến tận xương tủy.
Cảm giác lạnh lẽo từ cửa sổ tàu truyền qua lớp kính, chạm vào tay anh. Anh tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Tiếng tàu vẫn đều đều, nhưng giờ đây, nó như một cỗ máy thời gian, đưa anh trở về những tháng năm xa xưa. Cảnh vật lướt qua cửa sổ tàu mờ ảo, nhường chỗ cho một khung cảnh khác, rõ nét đến từng chi tiết trong tâm trí anh. Đó là một buổi chiều tà, nắng vàng dịu nhẹ trải khắp thị trấn ven sông yên bình của họ. Mùi đất ẩm và cây cỏ non thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi phù sa từ con sông hiền hòa. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một lời ru. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tuổi thơ.
Anh thấy mình, một cậu bé Trần Hạo rụt rè, ngồi bên bờ sông cũ, nơi những viên sỏi nhẵn nhụi được sóng nước mài dũa qua bao năm tháng. Bên cạnh anh, là Lê An. Cô gái với mái tóc dài, đôi mắt trong veo, nụ cười hồn nhiên như ánh nắng chiều. Cô đang kể cho anh nghe những câu chuyện vu vơ về trường lớp, về những ước mơ nhỏ bé của một cô bé sắp lớn. Ánh mắt cô thi thoảng lại hướng về anh, đầy mong đợi, như chờ đợi một lời đáp, một sự sẻ chia, hay chỉ đơn giản là một cái gật đầu đồng tình. Nhưng anh, cậu bé Trần Hạo ngày ấy, chỉ biết cúi đầu nhìn những viên sỏi dưới chân, hoặc giả vờ chăm chú nhìn dòng nước trôi.
"Này, Hạo," cô gọi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. "Cậu có nghe tớ nói không đấy?"
Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt cô. Anh thấy trong đó sự ấm áp, sự quan tâm, và cả một chút thất vọng nhỏ nhoi khi anh luôn im lặng.
"Có... tớ nghe mà," anh đáp, giọng trầm hơn bình thường, cố gắng che giấu sự bối rối. "Cậu nói tiếp đi."
Cô lại cười, nụ cười xóa tan mọi nghi ngại. "Tớ ước gì sau này chúng ta sẽ mãi mãi ở thị trấn này, Hạo ạ. Sẽ có một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, ngày ngày ra ngắm hoàng hôn, được không?"
Anh đã không trả lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu không lời, quá đỗi mơ hồ. Anh đã không dám nói ra lời hứa rõ ràng, không dám bày tỏ cái khát khao được ở bên cô, được cùng cô xây dựng cái ngôi nhà nhỏ ấy. Anh sợ hãi điều gì đó, một nỗi sợ vô hình, một sự e dè cố hữu của tuổi trẻ. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, sự im lặng của anh là một lời cam kết. Nhưng anh đã sai. "Lời nói không thành" ấy đã trở thành một "khoảng cách vô hình", dần dần tách rời họ ra.
Anh nhớ buổi chia tay ở ga tàu, khi anh lên thành phố học cấp ba. Cô đứng đó, ánh mắt vẫn trong veo nhưng pha chút buồn bã. Anh đã hứa: "Tớ sẽ không quên cậu đâu, An à." Một lời hứa yếu ớt, không đủ sức níu giữ. Anh đã không đủ dũng cảm để nói: "Hãy đợi anh, An. Anh sẽ quay về." Hay "Anh yêu em." Những từ ngữ ấy, sao mà khó thốt ra đến thế? Anh đã nghĩ, thời gian sẽ chứng minh. Anh đã nghĩ, tình cảm của họ không cần những lời hoa mỹ. Nhưng thời gian thì cứ trôi, và tình cảm ấy, không có lời nào níu giữ, cứ thế phai nhạt dần trong những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi.
Trong hồi ức của anh, Lê An của ngày ấy luôn nhìn anh với một ánh mắt mong đợi. Anh luôn thấy cô chờ đợi. Chờ đợi một tin nhắn dài hơn, một cuộc gọi lâu hơn, một lời thổ lộ. Nhưng anh đã không cho cô điều đó. Anh đã để cô chờ đợi đến mỏi mòn. Anh đã để cái "chậm một nhịp" của mình biến thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật vẫn lướt qua, nhưng giờ đây là bóng đêm bao trùm, chỉ còn những ánh đèn đường le lói hắt vào. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm, và trong lòng anh, bóng tối cũng đang dần bao phủ. Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi. Nụ cười ấy chất chứa quá nhiều tiếc nuối, quá nhiều ân hận. "Giá như... giá như ngày đó," anh thầm thì, giọng khàn đặc. "Giá như ngày đó mình đã dũng cảm hơn một chút."
Thực tại quay trở lại, nặng nề hơn bao giờ hết. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn yếu ớt trong khoang tàu. Đó là một mẫu đồng hồ phiên bản giới hạn, trị giá bằng cả gia tài nhỏ, là biểu tượng của sự thành đạt, của vị trí mà anh đã nỗ lực không ngừng để đạt được. Nhưng giờ đây, nó như chế giễu anh. Nó nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã có, và tất cả những gì anh đã mất.
Anh cảm nhận rõ sự bình thản của Lê An. Sự bình thản ấy, không một chút gợn sóng, không một chút trách móc, lại càng làm tăng thêm nỗi day dứt trong lòng anh. Nó như một tấm gương phản chiếu sự thất bại của anh, không phải trong sự nghiệp, mà trong một khía cạnh quan trọng hơn nhiều: trái tim. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc bình yên, vững vàng, không có anh. Và anh, dù có tất cả những thứ vật chất hào nhoáng, vẫn cảm thấy trống rỗng đến tận cùng.
"Anh đã có tất cả," anh tự nhủ, giọng nghẹn lại. "Trừ thứ quan trọng nhất." Nỗi ân hận cháy bỏng như một vết bỏng rát trong lồng ngực. Cái cảm giác mệt mỏi toàn thân, cái lạnh lẽo từ cửa sổ tàu dường như không thấm vào đâu so với cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Tiếng thở dài nặng nề lại thoát ra, lần này còn nặng hơn, dồn nén hơn. Anh gục đầu xuống bàn, hai bàn tay nắm chặt lại, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh lướt ngón tay qua mặt kính đồng hồ, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không tối tăm bên ngoài cửa sổ. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, trở về cái ngày anh còn là cậu bé Trần Hạo rụt rè bên bờ sông cũ. Anh sẽ nói, sẽ bày tỏ tất cả những gì anh đã giấu kín. Anh sẽ không để "chậm một nhịp" mà lỡ cả một đời. Nhưng đó mãi mãi chỉ là một "nếu như", một tiếng vọng đau đớn trong ký ức.
Chuyến tàu vẫn miệt mài lăn bánh, mang theo những con người, những câu chuyện, và cả những nỗi niềm riêng. Với Trần Hạo, chuyến tàu này không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là một cỗ máy thời gian, đưa anh trở về quá khứ, đối mặt với những bóng ma của chính mình. Hình ảnh Lê An, bình thản và an yên, sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể lành trong trái tim anh, nhắc nhở anh về cái giá phải trả của sự chần chừ, của những lời không thành, và của một tình yêu đã lỡ nhịp. Anh biết, cuộc gặp gỡ này không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho quá trình anh phải đối mặt hoàn toàn với nỗi day dứt khôn nguôi, với sự ân hận đã chôn giấu bấy lâu nay.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.