Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 980: Dòng Sông Ký Ức, Lời Hứa Lỡ Làng

Chuyến tàu vẫn miệt mài lăn bánh, mang theo những con người, những câu chuyện, và cả những nỗi niềm riêng. Với Trần Hạo, chuyến tàu này không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là một cỗ máy thời gian, đưa anh trở về quá khứ, đối mặt với những bóng ma của chính mình. Hình ảnh Lê An, bình thản và an yên, sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể lành trong trái tim anh, nhắc nhở anh về cái giá phải trả của sự chần chừ, của những lời không thành, và của một tình yêu đã lỡ nhịp. Anh biết, cuộc gặp gỡ này không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho quá trình anh phải đối mặt hoàn toàn với nỗi day dứt khôn nguôi, với sự ân hận đã chôn giấu bấy lâu nay.

Trần Hạo ngồi bất động trên ghế, chiếc laptop cao cấp đã được anh gập lại từ lúc nào, đặt nghiêng trên bàn nhỏ trước mặt. Ánh đèn vàng yếu ớt trong khoang tàu hắt lên vỏ kim loại sáng bóng của nó, tạo nên một vệt phản chiếu lạnh lẽo, vô tri. Giữa không gian tù túng và hơi ngột ngạt của toa tàu đêm, anh cảm thấy mình như một bức tượng, một vật thể bị thời gian và không gian lãng quên. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen đặc nuốt chửng mọi cảnh vật, chỉ còn lại những vệt sáng lướt qua nhanh như những mảnh ký ức vụn vỡ. Nhưng tâm trí anh lại đang quay ngược về quá khứ, về cái buổi chiều tà vừa rồi, khi ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt Lê An.

Hình ảnh cô, với cái gật đầu bình thản, không một chút oán trách hay dằn vặt, cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một con dao cùn cứa vào vết thương cũ đã tưởng chừng lành lặn. Vết thương ấy không chảy máu, nhưng lại đau đến tận xương tủy, một nỗi đau âm ỉ không ngừng nghỉ. Anh cố gắng xua đi, cố gắng ép mình tập trung vào hiện tại, vào những con số, những dự án đang chờ đợi. Nhưng càng xua, ký ức càng hiện rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn. "Bình thản ư? Em có bình thản thật không, An, hay chỉ là em đã chấp nhận một cách bất lực?" Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm khảm mình, nghe như một tiếng thở dài nặng nề giữa không gian tĩnh lặng. Anh đưa tay xoa thái dương, cảm nhận rõ rệt sự nhức nhối đang bùng lên nơi hai bên thái dương. Anh tựa đầu vào thành ghế, chất liệu vải mềm mại dưới gáy chẳng thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong đầu. Anh khẽ nhắm mắt, và ngay lập tức, những thước phim ký ức bắt đầu hiện lên rõ nét, cuồn cuộn như dòng sông tuổi thơ mà anh đã từng bỏ lại phía sau. Tiếng bánh tàu nghiến trên đường ray đều đều, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã, ru anh vào giấc mơ quá khứ không thể chạm tới.

Và rồi, anh thấy mình trở lại. Trở lại thị trấn ven sông yên bình, dưới cái nắng vàng ươm của một buổi chiều tan học. Đó là cái nắng của tuổi thơ, trong trẻo và vô tư lự, thấm đẫm mùi đất ẩm sau cơn mưa và mùi cỏ cây xanh tươi mơn mởn. Con đường đất ven sông uốn lượn như một dải lụa mềm mại, và trên đó, hai chiếc xe đạp mini màu xanh ngọc và đỏ tươi đang lướt đi song song. Lê An, với mái tóc bím hai bên và chiếc áo trắng tinh, cười khúc khích khi Trần Hạo cố tình đạp nhanh hơn, bánh xe tung nước từ vũng lầy nhỏ tạt nhẹ vào tà áo cô. Tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng trong không gian, như một khúc nhạc đồng quê không chút ưu tư.

"Hạo, cậu lại trêu tớ rồi!" Lê An trách yêu, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô cố gắng đạp nhanh hơn để bắt kịp anh, nhưng Trần Hạo, vốn cao lớn và khỏe hơn, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để tiếp tục trò đùa.

"Ai bảo cậu đi chậm quá," Trần Hạo đáp lại, giọng điệu mang vẻ trêu chọc, nhưng trong lòng, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Anh thích nhìn thấy nụ cười của cô, thích nghe tiếng cô gọi tên anh, dù chỉ là những lời trách móc nhẹ nhàng. Anh cảm thấy một sự gắn kết vô hình giữa hai người, một sợi dây vô hình mà tuổi thơ đã khéo léo dệt nên.

Phía sau, Thanh Tùng, người bạn thân thiết của cả hai, đạp xe tới, nở nụ cười hiền lành trên khuôn mặt hơi gầy. "Hai đứa cứ như hình với bóng ấy nhỉ? Suốt ngày quấn quýt nhau." Lời trêu chọc của Thanh Tùng khiến Lê An đỏ mặt, còn Trần Hạo thì lúng túng, gãi đầu. Anh luôn cảm thấy ngượng ngùng mỗi khi ai đó nhắc đến mối quan hệ đặc biệt giữa anh và Lê An, dù trong lòng anh, nó là điều hiển nhiên và đẹp đẽ nhất.

Họ dừng lại bên bờ sông cũ, nơi dòng nước vẫn miệt mài chảy xuôi về phía biển, mang theo những ước mơ và cả những bí mật của tuổi trẻ. Ba đứa trẻ ngồi trên bãi cỏ xanh mướt, ngắm nhìn dòng nước chảy. Gió heo may thổi nhẹ, làm lay động những cọng cỏ và mái tóc của Lê An. Trần Hạo cảm nhận rõ ràng sự rung động trong tim mỗi khi Lê An quay sang cười với anh, ánh mắt lấp lánh như mặt sông chiều phản chiếu ánh nắng vàng óng. Đó là một cảm giác ngây thơ, thuần khiết, nhưng cũng đủ mạnh mẽ để khiến trái tim non nớt của anh đập loạn nhịp.

"Sau này lớn lên, Hạo có quên An không?" Lê An bất chợt hỏi, giọng nói nhỏ xíu, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông. Câu hỏi ấy như một làn gió lạnh lướt qua trái tim Trần Hạo, khiến anh giật mình. Anh muốn nói rất nhiều, muốn thề thốt, muốn khẳng định. Anh muốn nói rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng cô là tất cả đối với anh. Anh muốn nói "mình thích cậu," một câu nói đơn giản mà anh đã giấu kín bấy lâu nay. Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra. Nỗi sợ hãi vô hình của một cậu bé, sợ rằng lời nói sẽ làm tan vỡ sự trong trẻo hiện tại, sợ rằng cô sẽ cười anh, sợ rằng cô sẽ không đáp lại. Lúc đó, mình chỉ có thể hứa "không quên," chứ không dám nói "mình thích cậu." Đó là lời nói không thành đầu tiên, là hạt mầm của "khoảng cách vô hình" bắt đầu được gieo xuống, dù cả anh và Lê An đều không hề hay biết. Trần Hạo đưa tay ra, vô thức muốn chạm vào mái tóc đen mượt của Lê An, muốn vuốt nhẹ để trấn an cô, để thể hiện những gì anh không thể nói. Nhưng rồi, anh lại rụt về, bàn tay siết chặt trên bãi cỏ, cảm nhận từng nhịp đập mãnh liệt, hổn hển của trái tim mình, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó, khoảnh khắc mà một lời nói có thể đã thay đổi tất cả.

Ký ức lại chuyển dịch, đẩy Trần Hạo đến một đêm khác, một buổi tối trước khi anh lên thành phố học cấp ba. Không khí căng thẳng và chất chứa hơn nhiều so với buổi chiều tan học vô tư lự. Anh và Lê An ngồi đối diện nhau trong quán nước nhỏ mang tên "Góc Yên Bình" – một cái tên nghe sao mà trớ trêu đến thế. Ánh đèn vàng hắt hiu từ những chiếc lồng đèn cũ kỹ treo trên trần, tạo nên một không gian lãng mạn nhưng cũng đầy u hoài. Mùi cà phê cũ, mùi ẩm mốc của những cuốn sách báo cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của quán, ám ảnh mãi trong tâm trí anh. Đây là buổi tối cuối cùng trước khi Trần Hạo rời thị trấn, rời xa Lê An, rời xa cái bình yên mà anh đã từng xem là lẽ dĩ nhiên.

Lê An nhìn anh, ánh mắt đầy mong chờ và chút bối rối. Trong đôi mắt ấy, Trần Hạo thấy cả sự lo lắng, sự sợ hãi về một tương lai xa cách. Anh cảm nhận được sự im lặng chất chứa giữa hai người, nặng trĩu hơn bất cứ lời nói nào. Anh muốn nói, muốn níu giữ, muốn thổ lộ tất cả những cảm xúc mà anh đã cất giấu bấy lâu nay. Anh muốn nói "anh thích em," "đừng đi," "hãy ở lại," "chờ anh nhé." Nhưng những lời ấy cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra. Nỗi sợ bị từ chối, nỗi sợ làm hỏng tình bạn trong sáng, nỗi sợ hãi một tương lai bất định ở thành phố xa lạ đã khóa chặt anh. Anh không đủ dũng cảm để đối mặt với những cảm xúc của chính mình, chứ đừng nói đến việc đối mặt với cảm xúc của Lê An.

"Hạo này, lên thành phố rồi… cậu đừng quên tớ nhé." Lê An khẽ nói, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại vang vọng trong tai Trần Hạo như tiếng sấm. Đó là khoảnh khắc. Khoảnh khắc mà mình phải nói. Khoảnh khắc mà định mệnh của cả hai có thể đã rẽ sang một hướng khác. Nhưng mình đã im lặng. Anh đã để sự hèn nhát của bản thân chiến thắng. "Sẽ không đâu. Tớ sẽ thường xuyên về thăm cậu." Trần Hạo đáp lại, lời hứa vu vơ, yếu ớt, không phải là điều Lê An thực sự muốn nghe. Anh biết điều đó. Anh thấy sự thất vọng thoáng qua trong mắt cô, dù cô cố giấu đi. Đó là một lời hứa không đủ mạnh mẽ để giữ chân cô, không đủ để xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng cô, và càng không đủ để khẳng định tình cảm mà anh dành cho cô. Anh đã biến một khoảnh khắc vàng ngọc thành một "lời nói không thành," một "chậm một nhịp" định mệnh.

Trần Hạo siết chặt ly nước cam trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp thủy tinh dưới lòng bàn tay, nhưng nó chẳng thể sánh bằng cái lạnh buốt đang lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh cúi gằm mặt, lảng tránh ánh mắt của Lê An, để những lời lẽ quan trọng nhất chìm vào im lặng, để cơ hội cuối cùng trôi qua như một con thuyền không người lái trên dòng sông thời gian. Anh đã không đủ dũng cảm để nắm lấy.

Anh bật mở mắt. Cảnh vật ngoài cửa sổ đã chìm vào màn đêm đen đặc. Tiếng bánh tàu vẫn đều đều nghiến trên đường ray, nhưng giờ đây nó nghe như tiếng thời gian đang xé nát tâm can anh. Anh ngồi thẳng dậy, thở một hơi dài, nặng nề, như thể vừa trồi lên từ một dòng nước lạnh buốt, cảm thấy toàn thân rã rời. Nỗi tiếc nuối cuộn trào, nhấn chìm anh một lần nữa, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Thành công, tiền bạc, địa vị... tất cả đều trở nên vô nghĩa, vô vị trước cái giá của một lời nói không thành. Một lời nói. Chỉ một lời nói thôi, có thể đã thay đổi tất cả. Có thể đã giữ được nụ cười trong veo ấy, giữ được ánh mắt lấp lánh ấy bên cạnh anh.

Anh hiểu ra, sự bình thản của Lê An không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận một thực tại mà chính anh đã tạo ra. Cái gật đầu xa lạ ấy, không phải là sự thờ ơ, mà là sự đóng lại một cánh cửa mà anh đã tự tay khóa từ rất lâu rồi. Cánh cửa của "nếu như ngày đó," cánh cửa của một tình yêu có thể đã đơm hoa kết trái. "Mình đã hèn nhát đến mức nào?" Anh tự vấn, giọng nói khàn đặc, đầy tự trách. Anh đưa tay che mặt, cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một sự hối hận không thể nào bù đắp được. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời chế giễu cho những gì anh đã đánh đổi. Những gì anh đã có, và những gì anh đã mãi mãi đánh mất.

Đêm đã về khuya, chuyến tàu vẫn lao đi trong bóng tối, mang theo anh và nỗi ân hận sâu thẳm. Trần Hạo biết, cuộc gặp gỡ định mệnh này không phải là một sự tình cờ vô nghĩa. Nó là một dấu chấm than lớn, một lời nhắc nhở đau đớn rằng anh không thể trốn tránh quá khứ, không thể chối bỏ những sai lầm đã khắc sâu vào số phận. Đây là khởi đầu của một cuộc đối mặt tàn khốc, một hành trình đơn độc mà anh phải đi để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, dù biết rằng nó sẽ luôn đi kèm với nỗi day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó" và một tình yêu đã "chậm một nhịp" mà lỡ cả một đời. Anh sẽ phải chấp nhận rằng, có những điều, dù có tất cả, vẫn mãi mãi không thể quay lại. Anh sẽ phải chấp nhận rằng, sự bình thản của Lê An, chính là lời kết cho câu chuyện của họ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free