Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 981: Nghịch Lý Của Sự Bình Thản: Quá Muộn Rồi, Hạo Ơi
Anh bật mở mắt. Cảnh vật ngoài cửa sổ đã chìm vào màn đêm đen đặc. Tiếng bánh tàu vẫn đều đều nghiến trên đường ray, nhưng giờ đây nó nghe như tiếng thời gian đang xé nát tâm can anh. Anh ngồi thẳng dậy, thở một hơi dài, nặng nề, như thể vừa trồi lên từ một dòng nước lạnh buốt, cảm thấy toàn thân rã rời. Nỗi tiếc nuối cuộn trào, nhấn chìm anh một lần nữa, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Thành công, tiền bạc, địa vị... tất cả đều trở nên vô nghĩa, vô vị trước cái giá của một lời nói không thành. Một lời nói. Chỉ một lời nói thôi, có thể đã thay đổi tất cả. Có thể đã giữ được nụ cười trong veo ấy, giữ được ánh mắt lấp lánh ấy bên cạnh anh.
Anh hiểu ra, sự bình thản của Lê An không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận một thực tại mà chính anh đã tạo ra. Cái gật đầu xa lạ ấy, không phải là sự thờ ơ, mà là sự đóng lại một cánh cửa mà anh đã tự tay khóa từ rất lâu rồi. Cánh cửa của "nếu như ngày đó," cánh cửa của một tình yêu có thể đã đơm hoa kết trái. "Mình đã hèn nhát đến mức nào?" Anh tự vấn, giọng nói khàn đặc, đầy tự trách. Anh đưa tay che mặt, cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, một sự hối hận không thể nào bù đắp được. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời chế giễu cho những gì anh đã đánh đổi. Những gì anh đã có, và những gì anh đã mãi mãi đánh mất.
Đêm đã về khuya, chuyến tàu vẫn lao đi trong bóng tối, mang theo anh và nỗi ân hận sâu thẳm. Trần Hạo biết, cuộc gặp gỡ định mệnh này không phải là một sự tình cờ vô nghĩa. Nó là một dấu chấm than lớn, một lời nhắc nhở đau đớn rằng anh không thể trốn tránh quá khứ, không thể chối bỏ những sai lầm đã khắc sâu vào số phận. Đây là khởi đầu của một cuộc đối mặt tàn khốc, một hành trình đơn độc mà anh phải đi để tìm kiếm sự bình yên cho chính mình, dù biết rằng nó sẽ luôn đi kèm với nỗi day dứt khôn nguôi về "nếu như ngày đó" và một tình yêu đã "chậm một nhịp" mà lỡ cả một đời. Anh sẽ phải chấp nhận rằng, có những điều, dù có tất cả, vẫn mãi mãi không thể quay lại. Anh sẽ phải chấp nhận rằng, sự bình thản của Lê An, chính là lời kết cho câu chuyện của họ.
Trần Hạo vẫn ngồi bất động ở ghế, mắt dán chặt vào cửa sổ, nhưng dường như anh chẳng nhìn thấy gì ngoài bóng tối thăm thẳm đang phản chiếu chính mình một cách méo mó. Chiếc gương phản chiếu ấy, giờ đây không còn là hình ảnh của một doanh nhân thành đạt, mà là một con người đang mục ruỗng từ bên trong, bị nhấn chìm bởi nỗi dằn vặt không tên. Tiếng động cơ tàu đều đặn vang lên, như một nhịp đập của trái tim đang rỉ máu, hòa cùng tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã của sự hối tiếc. Gió đêm lùa qua kẽ cửa sổ nhỏ, mang theo hơi lạnh buốt của đêm khuya, len lỏi vào khoang tàu, nhưng chẳng thể sánh bằng cái lạnh đang đóng băng tâm hồn anh. Trần Hạo cố gắng đẩy lùi hình ảnh Lê An ra khỏi tâm trí, nhưng vô vọng. Mỗi lần anh nhắm mắt, gương mặt cô lại hiện lên rõ nét, không một chút giận hờn, không một chút trách móc, chỉ là sự bình thản đến đau lòng.
Anh nhớ như in ánh mắt cô khi họ chạm mặt nhau trên chuyến tàu ấy. Không phải là ánh mắt của người yêu cũ đầy oán giận, cũng không phải ánh mắt của người lạ thờ ơ. Đó là một ánh mắt tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng, chỉ có chút thoáng buồn ẩn sâu, đủ để Trần Hạo nhận ra rằng, cô đã buông bỏ hoàn toàn. Cái gật đầu nhẹ tênh của cô, như một lời chào hỏi xã giao, đã đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng trong lòng anh. "Sự bình thản đó... tại sao lại đau đớn đến vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói câm lặng chỉ vang vọng trong đầu. Nó đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào, hơn bất kỳ giọt nước mắt nào, bởi vì nó chứng tỏ rằng Lê An đã thực sự vượt qua. Cô đã không còn chờ đợi, không còn hy vọng, không còn đau khổ vì anh nữa.
Trần Hạo đưa tay che mặt, cảm nhận từng đường nét xương xẩu trên bàn tay mình. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, mệt mỏi, như thể gánh trên vai cả một tảng đá ký ức. Trong khoang tàu, một vài hành khách đã chìm vào giấc ngủ sâu, tiếng ngáy khe khẽ hòa vào tiếng động cơ tàu. Không khí ẩm mốc nhẹ của khoang tàu, pha chút mùi điều hòa cũ kỹ, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Anh siết chặt nắm đấm, những khớp xương kêu răng rắc. Anh muốn gào lên, muốn đấm vào thứ gì đó để giải tỏa sự phẫn uất đang cào xé ruột gan, nhưng anh biết, tất cả đều vô ích. Nỗi đau này là do chính anh gây ra, và anh phải tự mình gánh chịu.
"Không có giận hờn, không có trách móc, chỉ là sự chấp nhận. Đó mới là điều đáng sợ nhất." Anh thì thầm trong vô thức, lời nói lạc đi trong tiếng ồn ào của chuyến tàu. Nỗi sợ hãi khi xưa, nỗi sợ hãi bị từ chối, nỗi sợ làm hỏng tình bạn trong sáng, giờ đây trở thành một trò cười cay đắng. Anh đã sợ mất đi một thứ mà anh chưa bao giờ thực sự có được. Anh đã đánh mất một tình yêu tiềm tàng, một tương lai có thể đã khác, chỉ vì sự hèn nhát của bản thân. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra từ những ngày đầu, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Nó không phải là sự xa cách về địa lý, mà là sự xa cách về tâm hồn, về thời điểm, về những lựa chọn định mệnh. Anh vẫn còn nhớ rõ cái đêm trước khi anh lên thành phố, bên bờ sông cũ, Lê An đã hỏi anh "Hạo này, lên thành phố rồi… cậu đừng quên tớ nhé." Đó là một lời ngỏ, một cơ hội cuối cùng. Anh đã đáp lại bằng một lời hứa vu vơ, một "lời nói không thành" đã định đoạt tất cả.
Giờ đây, sự bình thản của Lê An như một lời khẳng định tàn nhẫn rằng cô đã thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự chờ đợi, thoát ra khỏi bóng dáng của anh. Cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên, một cuộc đời mà không có anh. Và Trần Hạo, dù có tất cả những gì thế gian này khao khát – tiền bạc, danh vọng, quyền lực – vẫn chỉ là một kẻ trắng tay trong cuộc tình này. Anh đã đánh đổi tất cả để đạt được thành công, nhưng lại đánh mất thứ quý giá nhất: tình yêu và cơ hội được hạnh phúc bên người con gái anh yêu. Chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay anh lại một lần nữa lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo, như một vết sẹo chói mắt, nhắc nhở anh về cái giá của sự hèn nhát và sự chậm trễ. Nỗi dằn vặt ấy, như một con sông chảy xiết trong tâm trí anh, không ngừng cuốn trôi đi mọi cố gắng để tìm thấy sự bình yên.
Trần Hạo vẫn thức trắng. Ngoài cửa sổ, những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu hé lộ, xua tan dần màn đêm đen đặc. Từ màu đen thẫm, bầu trời dần chuyển sang màu xám tro, rồi hồng nhạt, như một bức tranh thủy mặc đang dần được vẽ lên. Cảnh tượng đó, đối lập hoàn toàn với sự u tối và hỗn loạn trong lòng anh, càng khiến Trần Hạo thêm dằn vặt. Bình minh mang theo hy vọng cho một ngày mới, nhưng trong tâm trí anh, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm dài không ngủ, đầy rẫy tiếc nuối và ân hận. Anh nhìn những hàng cây xanh mướt lướt qua, những mái nhà tranh giản dị của những ngôi làng ven đường, và cả những dòng sông, con suối nhỏ phản chiếu ánh nắng ban mai. Tất cả đều mang một vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng, khiến anh càng cảm thấy mình cô độc trong nỗi đau.
Tiếng thông báo loa tàu vang lên khe khẽ, giọng nói của tiếp viên dịu dàng nhắc nhở hành khách về điểm đến sắp tới. Mùi cà phê nguội và bánh mì nướng thoảng qua từ khoang ăn, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu. Nhưng đối với Trần Hạo, thời gian dường như ngưng đọng. Anh day trán, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm từng tế bào. Đôi mắt anh quầng thâm, hằn lên những vệt đỏ của sự thiếu ngủ. Anh nhìn những hành khách khác đang say ngủ, khuôn mặt họ thanh thản, không vướng bận lo toan. Một người đàn ông trung niên ngồi ghế đối diện anh, đầu gật gù, miệng khẽ ngáy, trên tay vẫn còn cuốn sách đang đọc dở. Một phụ nữ trẻ cuộn tròn trên ghế, chăn mỏng đắp hờ, vẻ mặt bình yên. Họ đều có thể tìm thấy sự bình yên trong giấc ngủ, còn anh thì không. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc loài giữa dòng đời, một linh hồn đang trôi nổi trong biển cả của những "nếu như ngày đó".
"Cô ấy đã tìm thấy bình yên. Còn mình thì sao?" Câu hỏi đó vang vọng trong đầu Trần Hạo, như một lời kết án. Lê An đã tìm thấy một cuộc sống êm đềm, một bến đỗ an yên. Cô mỉm cười bình thản khi gặp anh, không một chút oán giận. Điều đó chứng tỏ cô đã chấp nhận số phận, chấp nhận rằng cuộc đời cô sẽ không có anh. Cô đã đi tiếp, đã hàn gắn những vết thương mà anh vô tình gây ra, và đã tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Sự thật đó, thay vì làm anh nhẹ nhõm, lại càng khiến anh đau đớn hơn bội phần. Bởi vì nó cho thấy rằng, sự thiếu dũng cảm của anh đã không chỉ làm anh đau khổ, mà còn gián tiếp đẩy cô vào một con đường khác.
Anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi bình minh đang từ từ lên, trải dài những dải nắng vàng óng trên cánh đồng lúa xanh mướt. "Không phải cô ấy không yêu mình, mà là cô ấy đã không còn đợi mình nữa. Đó là sự thật nghiệt ngã nhất." Anh khẽ lắc đầu, như muốn phủ nhận sự thật tàn khốc ấy, nhưng lý trí anh biết rõ, đó là sự thật. Tình yêu của Lê An có thể đã đủ sâu đậm, nhưng sự chờ đợi của cô thì có giới hạn. Cô đã chờ anh quá lâu, đã đợi anh nói ra "lời nói không thành" ấy quá nhiều lần, nhưng anh đã luôn im lặng. Sự im lặng của anh đã dần mài mòn hy vọng trong cô, biến tình yêu thành sự mệt mỏi, rồi thành sự chấp nhận một mối quan hệ mới, một cuộc đời mới. Đó không phải là lỗi của cô. Lỗi là do anh, vì đã "chậm một nhịp", vì đã quá hèn nhát để bày tỏ.
Cảm giác hối hận cuộn trào, nhấn chìm anh trong một cơn sóng cảm xúc dữ dội. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà anh dành cho cô. Tất cả những khoảnh khắc ấy, giờ đây trở thành lưỡi dao cứa vào tâm can anh. Anh đã có vô vàn cơ hội để nói ra, để nắm lấy tay cô, để khẳng định tình cảm của mình. Nhưng anh đã để chúng trôi qua, như những hạt cát lọt qua kẽ tay. Anh đã sợ hãi điều gì? Sợ hãi bị từ chối? Sợ hãi làm hỏng một tình bạn đẹp? Hay sợ hãi chính cảm xúc mãnh liệt của bản thân? Dù là gì đi nữa, nỗi sợ hãi đó đã chiến thắng tình yêu, và cái giá phải trả là cả một cuộc đời đầy tiếc nuối. Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ đang giày vò anh. Nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, như những bóng ma của quá khứ, không ngừng hiện về để nhắc nhở anh về những gì anh đã đánh mất.
Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi ánh sáng chói chang vào khoang tàu. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vụt qua nhanh hơn, những ngôi nhà, cánh đồng, và dòng sông đều đã tắm mình trong ánh nắng rực rỡ của một ngày mới. Tiếng gió lùa qua kẽ cửa sổ giờ đây nghe rõ hơn, mang theo hơi ấm của buổi sáng. Mùi cà phê nguội trong ly của Trần Hạo đã nhạt đi, hòa lẫn với mùi đồ ăn sáng thoảng qua từ các hành khách khác. Nhưng Trần Hạo vẫn không thể tìm được sự thanh thản. Câu hỏi "Nếu năm đó anh đã dũng cảm hơn một chút thì sao?" vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc tra tấn, không ngừng lặp đi lặp lại, mỗi lần một dữ dội hơn.
Anh đưa tay lên, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình. Mặt đồng hồ sáng bóng, những con số la mã được chạm khắc tinh xảo, dây đeo bằng thép không gỉ lạnh lẽo và nặng trịch. Nó là biểu tượng cho thành công mà anh đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, bằng cả tình yêu đầu đời. Nó là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của anh để đạt được vị trí như ngày hôm nay. Nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Sự nặng nề của chiếc đồng hồ trên cổ tay như một gánh nặng vô hình đè nén trái tim anh. Anh đã có tất cả, nhưng lại không có điều anh thực sự khao khát – một cuộc sống bình dị bên Lê An, một gia đình nhỏ, một tình yêu không "chậm một nhịp".
"Dũng cảm hơn một chút... chỉ một chút thôi, thì mọi chuyện đã khác." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. Chỉ một lời thổ lộ. Chỉ một cái nắm tay. Chỉ một lời hứa chắc chắn hơn. Những điều nhỏ nhặt ấy, nếu được thực hiện vào đúng thời điểm, có thể đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời của cả hai. Có lẽ Lê An đã không phải trải qua những năm tháng chờ đợi mỏi mòn. Có lẽ anh đã không phải sống trong nỗi dằn vặt khôn nguôi này. Nhưng tất cả chỉ là "nếu như ngày đó", một cụm từ đầy ám ảnh, một lời nguyền mà anh tự mình tạo ra.
Trần Hạo tháo chiếc đồng hồ, đặt nó xuống bàn nhỏ trước mặt. Tiếng kim loại va chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc. Anh nhìn nó, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cảnh vật đang vụt qua như một thước phim quay chậm. Nỗi dằn vặt và sự chấp nhận cay đắng hòa lẫn trong ánh mắt anh. Thành công vật chất mà anh đã theo đuổi một cách mù quáng, giờ đây trở nên vô nghĩa trước sự mất mát tình cảm không thể bù đắp. Anh đã từng nghĩ rằng tiền bạc và địa vị có thể lấp đầy mọi khoảng trống, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng có những khoảng trống mà không gì có thể lấp đầy, ngoài tình yêu và sự dũng cảm.
"Tất cả những gì mình có được, liệu có đáng để đánh đổi bằng sự dũng cảm năm ấy?" Anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, một sự giày vò không lối thoát. Anh đã đánh đổi nụ cười trong veo của Lê An, ánh mắt lấp lánh của cô, những buổi chiều bình yên bên bờ sông cũ, để lấy về những con số khổng lồ trong tài khoản ngân hàng, những tòa nhà cao tầng mang tên mình. Liệu có đáng không? Câu trả lời hiện rõ mồn một trong sự trống rỗng của tâm hồn anh.
Trần Hạo nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên gò má anh, thấm vào vành tai. Đó là giọt nước mắt của sự hối hận muộn màng, của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: mọi lời hối tiếc giờ đây đều đã quá muộn. Lê An đã tìm thấy bình yên, và anh, kẻ đã tự tay đóng sập cánh cửa tình yêu, giờ đây phải sống với nỗi day dứt không nguôi. Chuyến tàu vẫn lao đi, mang theo anh đến một điểm đến xa xôi, nhưng trong tâm hồn anh, anh vẫn mãi mắc kẹt ở "bên bờ sông cũ", nơi "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" và khiến anh "lỡ cả một đời" chỉ vì "chậm một nhịp".
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.