Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 982: Ngàn Lời Chưa Nói, Vạn Điều Tiếc Nuối

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát vừa lăn dài trên gò má, thấm vào vành tai anh. Chuyến tàu vẫn lao đi, mang theo anh đến một điểm đến xa xôi, nhưng trong tâm hồn anh, anh vẫn mãi mắc kẹt ở "bên bờ sông cũ", nơi "lời nói không thành" đã tạo nên "khoảng cách vô hình" và khiến anh "lỡ cả một đời" chỉ vì "chậm một nhịp".

Anh mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua khung cửa sổ. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những cánh đồng lúa xanh mướt và hàng cây ven đường. Ánh sáng vàng cam yếu ớt hắt vào khoang tàu, vẽ nên những vệt dài trên sàn, nhưng không thể xua tan bóng tối đang bao trùm tâm hồn anh. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp trên đường ray, như một bài ca buồn không dứt, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khoang tàu vắng. Hầu hết các hành khách đã xuống ga trước đó, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo xung quanh anh. Mùi không khí điều hòa khô khan quẩn quanh, lẫn với mùi bụi đường và chút hương gỗ cũ kỹ của nội thất tàu.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của cả một đời nỗ lực và đánh đổi, vẫn nằm trên bàn nhỏ trước mặt. Mặt kính của nó phản chiếu ánh chiều tà, lấp lánh một cách vô cảm. Nó nhắc nhở anh về tất cả những gì anh đã đạt được, và cả những gì anh đã vĩnh viễn đánh mất. Anh khẽ đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang hành hạ. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, nặng trĩu. Cố gắng xua đi những hình ảnh, những suy nghĩ đang giày vò tâm trí, nhưng chúng cứ đeo bám dai dẳng, như những sợi tơ vô hình siết chặt lấy anh, kéo anh trở lại với dòng ký ức không lối thoát. Anh nhắm mắt lại lần nữa, và một thước phim quay chậm của quá khứ lại bắt đầu.

***

Đó là một buổi chiều hè oi ả của những năm cấp ba, nhưng trong công viên "Ký Ức Xanh" này, gió vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi mát từ hồ nước nhân tạo và mùi thơm dịu của những khóm hoa nhài trắng muốt. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả bầu trời, hắt lên những hàng cây cổ thụ bóng mát và con đường lát đá quanh co. Tiếng chim hót líu lo trên những tán lá xanh um, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ. Xa xa, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa ở khu vui chơi vang vọng, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên.

Trần Hạo và Lê An ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ dưới gốc bàng cổ thụ, nơi đã chứng kiến vô vàn câu chuyện của tuổi học trò. Lê An, với mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, đôi mắt lấp lánh ánh hoàng hôn, nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối ngày đang len lỏi qua kẽ lá. Gương mặt cô sáng bừng một niềm mơ ước, một sự hồn nhiên mà sau này Trần Hạo sẽ mãi mãi hoài niệm.

"Hạo này," giọng Lê An nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua, "sau này anh sẽ làm gì?"

Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt trong veo chờ đợi một câu trả lời. Trần Hạo cảm nhận rõ ràng sự lấp lánh trong đôi mắt ấy, sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Trái tim anh khẽ rung động, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Anh nhìn cô, nhìn vào nụ cười tươi tắn như đóa hoa đang hé nở, và trong khoảnh khắc ấy, anh biết mình muốn gì. Anh muốn được ở bên cô, được cùng cô vẽ nên tương lai.

"Em... em muốn có một căn nhà nhỏ với ban công đầy hoa," Lê An nói tiếp, không đợi anh trả lời, giọng đầy hào hứng. "Mỗi sáng thức dậy, em sẽ tưới hoa, sau đó pha trà cho anh, rồi mình cùng ngắm bình minh trên ban công..."

Từng lời cô nói như những viên kẹo ngọt ngào tan chảy trong lòng Trần Hạo. Một căn nhà nhỏ, ban công đầy hoa, bình minh, và Lê An. Đó là tất cả những gì anh khao khát. Anh muốn nói rằng anh sẽ xây căn nhà đó cho cô, cùng cô trồng những đóa hồng đỏ thắm, những chậu cẩm tú cầu rực rỡ. Anh muốn nói rằng anh sẽ mãi mãi ở bên cô, cùng cô đón những bình minh và hoàng hôn cho đến cuối đời. Anh muốn thốt lên tất cả những lời yêu thương đang cuộn trào trong lồng ngực.

Nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Một nỗi sợ vô hình bỗng nhiên siết chặt lấy anh. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi làm hỏng đi tình bạn đẹp đẽ này, sợ hãi rằng những lời nói bộc phát sẽ làm tan biến đi khoảnh khắc bình yên mà anh đang có. Anh siết chặt bàn tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau điếng. Anh cúi đầu nhìn xuống đất, nơi những hạt cát nhỏ li ti đang phản chiếu ánh hoàng hôn. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Lê An, không dám đối mặt với sự chờ đợi trong đó. "Anh... anh cũng chưa biết nữa," anh thì thầm, giọng nói lạc đi, khàn đặc. "Chắc là... anh sẽ cố gắng học thật giỏi để ra thành phố, kiếm một công việc tốt."

Lê An im lặng một lát, đôi mắt cô thoáng qua một chút hụt hẫng, nhưng rồi cô mỉm cười nhẹ. Một nụ cười đầy bao dung, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn mà mãi sau này Trần Hạo mới có thể nhận ra. "Ừm... anh cứ cố gắng nhé," cô nói, giọng vẫn dịu dàng như thường lệ. "Dù sao thì, em tin anh sẽ làm được mọi điều anh muốn."

Cô không giận, không trách móc, chỉ khẽ gật đầu, rồi đứng dậy. Bóng dáng nhỏ nhắn của cô in trên nền trời hoàng hôn rực rỡ, như một bức tranh đẹp đẽ nhưng đầy tiếc nuối. Trần Hạo nhìn theo bóng lưng cô, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh đã có cơ hội, một cơ hội rõ ràng để bày tỏ tình cảm của mình, để níu giữ cô lại bên anh, nhưng anh đã chọn sự im lặng. Chính sự im lặng của anh, sự e dè của anh, đã tạo nên "khoảng cách vô hình" đầu tiên giữa hai người. Anh đã không biết rằng, nụ cười nhẹ nhàng của Lê An khi ấy, cũng chính là lúc cô chấp nhận rằng tình cảm của anh dành cho cô, dù có, cũng không đủ lớn để vượt qua rào cản của lời nói.

***

Một ký ức khác, còn đau đáu hơn, lại ùa về. Đó là một đêm trăng tròn, gió heo may se lạnh thổi qua bờ sông cũ. Sông Hồng mênh mông, cuồn cuộn chảy, phản chiếu ánh trăng vằng vặc như một dải lụa bạc khổng lồ. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát, xen lẫn tiếng gió rít qua những bụi lau sậy, tạo nên một bản tình ca buồn thảm của thiên nhiên. Mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quyện với mùi cỏ cây ẩm ướt, mang theo một nỗi hoài niệm khó tả.

Trần Hạo và Lê An ngồi sát cạnh nhau trên bờ cát, dưới gốc cây bàng cổ thụ đã trụ vững qua bao mùa mưa nắng. Lê An tựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại cọ vào má anh, mang theo hơi ấm quen thuộc và mùi hương hoa bưởi thoang thoảng. Trái tim Trần Hạo đập mạnh mẽ, từng nhịp một như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ cô, sự tin cậy mà cô đặt vào anh.

"Đôi khi em thấy sợ, Hạo ạ..." Giọng Lê An nhỏ xíu, như một làn khói mỏng manh bay theo gió. "Sợ mình sẽ cô đơn... Sợ mọi thứ sẽ thay đổi khi mình lớn lên."

Trần Hạo muốn ôm cô thật chặt, muốn vỗ về cô và nói rằng anh sẽ không bao giờ để cô cô đơn. Anh muốn hứa rằng anh sẽ mãi mãi ở bên cô, cùng cô vượt qua mọi nỗi sợ hãi, mọi đổi thay của cuộc đời. Anh muốn nói với cô rằng anh yêu cô, yêu cô hơn bất cứ điều gì trên thế gian này. Nhưng một lần nữa, "lời nói không thành" lại là bức tường vô hình ngăn cách anh. Anh chỉ biết im lặng. Anh khẽ nắm chặt tay thành quyền, cố gắng truyền tải sự an ủi qua cái siết tay nhẹ nhàng. Anh nghĩ rằng, chỉ cần anh ở đây, chỉ cần sự hiện diện của anh, là đủ để xua đi nỗi sợ hãi trong lòng cô. Anh đã lầm.

Lê An, sau một lúc im lặng, khẽ ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt đầy thăm dò. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt ấy, chờ đợi một lời nói, một lời cam kết. Nhưng rồi, tia hy vọng đó vụt tắt. Cô chỉ khẽ thở dài, rồi lại tựa đầu vào vai anh, không nói thêm gì nữa. Sự im lặng của anh đã trả lời tất cả.

Xa xa, dưới ánh trăng, Ông Lão Đánh Cờ vẫn ngồi lặng lẽ bên ván cờ tướng của mình. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong gió đêm. Ông không nói một lời nào, chỉ trầm ngâm nhìn vào những quân cờ. Nhưng khi Trần Hạo và Lê An đứng dậy ra về, ông lão bỗng khẽ thở dài. Một tiếng thở dài trầm đục, như một lời nhắc nhở ẩn ý về những cơ hội đã vụt mất, về những quyết định "chậm một nhịp" sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường. Tiếng thở dài ấy, mãi sau này, Trần Hạo mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. Nó không chỉ là tiếng thở dài của một người già suy ngẫm về ván cờ, mà còn là tiếng thở dài của thời gian, của số phận, của những điều không thể quay ngược. Anh đã để cô chờ đợi, đã để cô mỏi mòn, và đã bỏ lỡ biết bao cơ hội để biến tình yêu thành hiện thực.

***

Tiếng bánh xe tàu đột ngột rít lên khi đoàn tàu vào cua, kéo Trần Hạo trở lại thực tại một cách phũ phàng. Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm cảnh vật bên ngoài cửa sổ trong một màu đen đặc quánh. Những ánh đèn lờ mờ từ các khu dân cư xa xa nhấp nháy như những đốm lửa cô đơn trong biển đêm. Không khí trong khoang tàu dường như lạnh hơn, hay có lẽ chỉ là cảm giác lạnh lẽo từ trong tâm hồn anh lan tỏa ra.

Anh đưa tay che mặt, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, thấm vào kẽ tay. Những ký ức vừa rồi, như những vết cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh đau đớn tột cùng. Anh đã có vô vàn cơ hội, những khoảnh khắc mà chỉ cần một chút dũng cảm, một lời nói thật lòng, mọi thứ đã khác. Anh đã có thể xây căn nhà nhỏ với ban công đầy hoa cho Lê An, cùng cô ngắm bình minh mỗi sáng. Anh đã có thể ôm cô thật chặt, xua đi nỗi sợ hãi cô đơn trong lòng cô. Nhưng anh đã không làm. Anh đã để chúng trôi qua, như những hạt cát lọt qua kẽ tay.

"Nếu năm đó... chỉ cần một lời thôi." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. "Một lời nói thật lòng, anh sẽ không phải ngồi đây, dằn vặt với hàng ngàn 'nếu như' này."

Câu hỏi "liệu có cách nào để quay ngược thời gian, sửa chữa những sai lầm của tuổi trẻ?" vang vọng trong đầu anh, một câu hỏi vô vọng không lời đáp. Anh muốn, khao khát đến cháy lòng, được quay trở về những ngày tháng ấy, để nói ra tất cả những điều anh đã giữ kín. Để sửa chữa từng lỗi lầm nhỏ nhặt, từng sự e dè, từng khoảnh khắc im lặng. Nhưng rồi, một sự thật nghiệt ngã, lạnh lẽo ập đến, đóng băng mọi hy vọng trong lòng anh: không thể.

Quá khứ là bất biến. Thời gian không bao giờ quay ngược. Những lời nói đã không thành, những cơ hội đã vụt mất, sẽ mãi mãi là những khoảng trống không thể lấp đầy. Nỗi tiếc nuối này, nỗi dằn vặt khôn nguôi này, sẽ mãi là một phần của anh, một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn. Anh đã tự tay tạo ra "khoảng cách vô hình" giữa mình và Lê An, và giờ đây, anh phải sống với hậu quả của nó.

Trần Hạo buông thõng tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối mịt mùng bao phủ. Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp, kéo anh đi về phía trước, nhưng tâm hồn anh vẫn mãi mắc kẹt lại ở "bên bờ sông cũ", ở những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Trong ánh mắt thất thần của anh, có một sự bình yên nhọc nhằn đang len lỏi, một sự chấp nhận đau đớn rằng anh không thể thay đổi quá khứ, và rằng nỗi tiếc nuối này sẽ mãi mãi là người bạn đồng hành của anh trên chặng đường còn lại của cuộc đời.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free