Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 983: Năm Tháng Đại Học: Khoảng Trống Của Sự Im Lặng

Tiếng bánh xe tàu vẫn đều đều gõ nhịp, kéo Trần Hạo đi về phía trước, nhưng tâm hồn anh vẫn mãi mắc kẹt lại ở "bên bờ sông cũ", ở những "nếu như ngày đó" không bao giờ thành hiện thực. Trong ánh mắt thất thần của anh, có một sự bình yên nhọc nhằn đang len lỏi, một sự chấp nhận đau đớn rằng anh không thể thay đổi quá khứ, và rằng nỗi tiếc nuối này sẽ mãi mãi là người bạn đồng hành của anh trên chặng đường còn lại của cuộc đời.

Anh ngồi bất động trong khoang tàu, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đặc quánh nuốt chửng mọi thứ. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, với mặt số sáng bóng và dây da cá sấu đắt tiền, vẫn nằm im lìm trên cổ tay anh, lạnh lẽo và xa lạ. Nó như một biểu tượng trơ trọi của những gì anh đã đạt được, nhưng cũng là một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã đánh mất. Thành công vật chất này, những danh vọng, địa vị này, giờ đây chẳng khác nào một gánh nặng, một lớp vỏ bọc hào nhoáng che đậy một trái tim mục ruỗng bởi sự tiếc nuối. Mỗi giây trôi qua trên mặt đồng hồ dường như kéo dài vô tận, như thể thời gian đang cố tình tra tấn anh bằng nhịp đập không ngừng, nhắc nhở anh về dòng chảy nghiệt ngã của nó, về những khoảnh khắc đã đi qua không bao giờ trở lại.

Mùi ẩm của không khí máy lạnh hòa lẫn với mùi vải bọc ghế cũ kỹ phảng phất trong khoang, tạo nên một không gian tù túng, ngột ngạt. Tiếng động cơ tàu gầm gừ đều đều dưới sàn, đôi lúc tiếng bánh xe nghiến ken két trên đường ray khi tàu vào cua lại vang lên chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng tạm thời trong tâm trí anh. Trần Hạo khẽ đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên mặt kính đồng hồ, cảm nhận cái lạnh buốt từ kim loại truyền vào da thịt. Anh nhớ lại khi anh mua chiếc đồng hồ này, với hy vọng nó sẽ là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình, một biểu tượng của sự thành đạt. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời nhắc nhở về cái giá anh đã phải trả. Tất cả những năm tháng ấy, những năm tháng anh vùi đầu vào sách vở, vào công việc, vào những tham vọng vươn lên ở chốn thị thành xa hoa, rốt cuộc đã để lại một khoảng trống không thể lấp đầy trong trái tim anh.

Anh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Lê An mỉm cười bình thản bên bờ sông cũ, nhưng vô ích. Nụ cười ấy, sự bình thản ấy, còn đau đớn hơn ngàn lời trách móc. Nó khiến anh nhận ra rằng, cô đã thật sự buông bỏ, đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình, và anh – kẻ lạc lối trong mê cung của những "nếu như" – đã mãi mãi bị bỏ lại phía sau. Tiếng động cơ tàu lại gầm lên, như một cỗ máy thời gian vô tình, đưa anh trở về những năm tháng đại học xa lắc xa lơ, khi cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác, và khoảng cách giữa anh và Lê An bắt đầu hình thành, lớn dần theo từng ngày.

***

Mặt trời đầu thu ở Hà Nội vẫn mang theo chút gay gắt của mùa hè, nhưng không khí đã dịu đi nhiều, phảng phất chút se lạnh khi có cơn gió nhẹ thổi qua. Trần Hạo, với chiếc balô nặng trĩu trên vai và những bản vẽ chi chít trên tay, bước nhanh trên hành lang Trường Đại Học Kiến Trúc. Giảng đường rộng lớn, với những hàng ghế gỗ cũ kỹ và bảng đen phủ đầy phấn, luôn ồn ào tiếng sinh viên trước mỗi buổi học. Anh là một sinh viên xuất sắc, luôn dẫn đầu trong mọi môn học, và khao khát chứng tỏ bản thân ở một môi trường đầy cạnh tranh này.

"Hạo! Lại trốn học à? Hay lại cắm mặt ở thư viện đêm qua?" Hà Minh, bạn cùng lớp, vỗ vai anh. Hà Minh, với vẻ ngoài bảnh bao, mái tóc vuốt keo gọn gàng và nụ cười tự tin, luôn là người biết cách cân bằng giữa học hành và các mối quan hệ xã hội. Anh ta nói chuyện khéo léo, luôn có vẻ tự tin, trái ngược hẳn với sự trầm mặc của Trần Hạo.

Trần Hạo khẽ lắc đầu, giọng nói trầm và ngắn gọn: "Không. Vừa hoàn thành bản thiết kế công viên." Anh giơ tập bản vẽ lên, trong đó những đường nét kiến trúc tinh xảo hiện rõ, thể hiện sự tỉ mỉ và tài năng của anh. Ánh nắng nhẹ hắt qua khung cửa sổ cao vút, chiếu lên những chi tiết nhỏ nhất của bản vẽ, khiến chúng lung linh như một tác phẩm nghệ thuật thực thụ.

Hà Minh nhìn bản vẽ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút ganh tị. "Cậu vẫn vậy, Hạo nhỉ? Luôn bí ẩn, và luôn hoàn hảo. Anh Long mà thấy cái này chắc chắn sẽ rất ưng ý."

Trần Hạo chỉ khẽ cười, nụ cười nhạt nhòa, không đáp. Anh Long, người anh khóa trên đã ra trường và đang làm ở một công ty kiến trúc lớn, là thần tượng và cũng là mục tiêu phấn đấu của anh. Anh Long, với dáng người cao ráo, cách ăn mặc lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, luôn đưa ra những lời khuyên quý báu, định hướng cho Trần Hạo con đường sự nghiệp. Những lời nói của Anh Long về “cơ hội” và “thành phố không ngủ” đã gieo vào lòng Trần Hạo một hạt giống tham vọng lớn lao, thúc đẩy anh lao đầu vào học tập và làm việc không ngừng nghỉ.

Trong những giờ giải lao hiếm hoi, khi bạn bè tụ tập nói chuyện phiếm hay đi uống cà phê, Trần Hạo thường tìm một góc yên tĩnh, hoặc tiếp tục vùi đầu vào sách, hoặc lôi điện thoại di động thế hệ cũ ra. Anh nhìn vào màn hình điện thoại, thấy số của Lê An trong danh bạ, ngón tay khẽ lướt qua nút gọi. Anh nhớ đến giọng nói nhẹ nhàng của cô, những câu hỏi thăm đơn giản nhưng đầy ấm áp, "Anh Hạo có khỏe không? Bài vở có nhiều không?". Anh nhớ những buổi tối hai đứa trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi những lời nói không thành luôn treo lơ lửng trong không khí.

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh: “Phải cố gắng đã. Lê An ở nhà vẫn ổn. Cô ấy hiểu mình mà.” Anh tự nhủ rằng mình phải thành công, phải có một tương lai vững chắc, để sau này có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh nghĩ rằng, chỉ cần anh vươn lên, chỉ cần anh có địa vị, có tiền bạc, thì mọi khoảng cách, mọi sự chờ đợi đều sẽ được bù đắp. Anh đã lầm. Chính cái suy nghĩ "để Lê An đợi một chút" ấy, chính sự e dè không dám bày tỏ tình cảm trực tiếp, đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, mỗi ngày một lớn dần.

Anh gập điện thoại lại, cất vào túi, và lại tiếp tục với chồng sách vở, với những dự án thiết kế đang dang dở. Tiếng giảng bài của giáo sư vang vọng trong giảng đường, cùng với tiếng lật sách sột soạt của các sinh viên, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức và áp lực. Anh nghe tiếng Hà Minh nói chuyện rôm rả với các bạn khác về những buổi tiệc tùng cuối tuần, về những cô gái xinh đẹp trong trường, nhưng tâm trí anh lại chỉ tập trung vào những con số, những đường nét kiến trúc, những nguyên tắc thiết kế. Cuộc sống ở thành phố lớn đã cuốn anh đi, xa rời dần khỏi thị trấn nhỏ bé ven sông, xa rời dần khỏi Lê An – cô gái vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi anh ở nơi xa xăm ấy. Anh không biết rằng, mỗi lần anh đặt điện thoại xuống, mỗi lần anh trì hoãn cuộc gọi, là một sợi dây vô hình đang dần bị đứt, một tia hy vọng trong lòng Lê An đang dần tắt lịm.

***

Đêm khuya, Thư Viện Công Cộng Thành Phố chìm trong một sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ phím máy tính lạch cạch hay tiếng thì thầm trao đổi bài vở từ một vài nhóm sinh viên ít ỏi còn lại. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm của những kệ sách cao ngất, và mùi mực in thoang thoảng tạo nên một không khí đặc trưng, nặng nề của sự học thuật và cô đơn. Ánh đèn vàng mờ ảo từ những chiếc đèn bàn rọi xuống, tạo nên những vệt sáng nhỏ trên từng trang sách, còn lại là bóng tối bao trùm những góc khuất của thư viện.

Trần Hạo ngồi một mình ở một góc khuất, xung quanh là chồng sách cao ngất ngưởng, những bản vẽ dang dở và chiếc cốc cà phê đen đã cạn từ lâu. Anh đang cố gắng hoàn thành một bài tiểu luận quan trọng cho môn Lịch sử Kiến trúc, mắt đã díp lại vì mệt mỏi và thiếu ngủ. Áp lực của kỳ thi cuối kỳ đè nặng lên vai anh, khiến anh không còn tâm trí cho bất cứ điều gì khác. Thành phố này quả thực không ngủ, và cơ hội cũng vậy, như lời Anh Long đã nói. Anh phải nắm bắt, phải vươn lên, không được phép chùn bước.

Đột nhiên, chiếc điện thoại di động trong túi quần anh khẽ rung lên. Anh giật mình, đưa tay lấy ra. Màn hình hiện lên tin nhắn từ Lê An.

"Anh Hạo có khỏe không? Thành phố có lạnh lắm không?"

Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến trái tim anh thắt lại. Anh đọc đi đọc lại tin nhắn, cảm nhận được sự quan tâm dịu dàng của cô, và cả một chút buồn bã, cô đơn ẩn chứa trong từng con chữ. Anh hình dung ra Lê An ở nhà, có lẽ đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của thị trấn nhỏ, và nghĩ về anh. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, gặm nhấm tâm can anh. Anh đã quá bận rộn, quá mải mê với cuộc sống thành thị mà quên mất rằng ở nơi xa xôi ấy, có một người con gái vẫn đang chờ đợi, vẫn đang dõi theo anh từng ngày.

Anh định nhắn lại, hay ít nhất là gọi điện cho cô ngay lúc đó. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, nhưng rồi lại dừng lại. Anh nhìn sang chồng sách cao ngất, nhìn sang bản tiểu luận còn dang dở. Deadline đang đến gần, và anh không thể lơ là. Một trận chiến nội tâm diễn ra trong đầu anh. Lý trí và tham vọng níu kéo anh lại với đống sách vở, còn trái tim thì mách bảo anh rằng Lê An cần anh, cần một lời động viên, một sự quan tâm.

"Mình phải cố gắng, phải thành công đã... Rồi sẽ có thời gian cho em." Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân bằng một lời hứa hẹn mông lung. "Mai mình sẽ gọi cho em. Bây giờ phải hoàn thành cái này đã."

Anh biết đó chỉ là một lời biện minh yếu ớt, một sự trì hoãn vô trách nhiệm. Nhưng vào thời điểm đó, áp lực từ việc học, từ sự cạnh tranh, từ khao khát được công nhận đã lấn át tất cả. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, màn hình tối đen, như một lời từ chối không lời. Anh lại vùi đầu vào sách vở, cố gắng phớt lờ cảm giác tội lỗi đang cồn cào trong lòng. Mùi giấy cũ và mực in bỗng trở nên nồng nặc hơn, như thể đang nhấn chìm anh trong sự cô đơn và áp lực. Anh cố gắng tập trung vào những dòng chữ, vào những bản vẽ, nhưng hình ảnh Lê An, với ánh mắt chờ đợi và nụ cười buồn bã, vẫn hiện lên mờ ảo trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở dai dẳng về "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đang ngày càng nới rộng. Anh đâu biết rằng, "mai" của anh đã quá muộn, và mỗi lần anh trì hoãn, Lê An lại lùi thêm một bước, xa anh hơn một chút, cho đến khi cô tìm thấy một bến đỗ khác, một sự an yên không cần anh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ở bến xe khách liên tỉnh. Từng đợt gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi xăng dầu, mùi khói xe và chút hơi lạnh đặc trưng của buổi chiều tà. Tiếng còi xe khách xa xăm, tiếng động cơ gầm rú của những chuyến xe chuẩn bị lăn bánh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản hợp xướng ồn ào và vội vã. Trần Hạo nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt những xúc giác đó, như thể anh đang thật sự đứng ở đó, giữa dòng người hối hả. Nhưng trong tâm trí anh, chỉ có một bóng hình mờ ảo hiện hữu, một bóng hình cô đơn và lạc lõng.

Anh hình dung ra cảnh Lê An đứng một mình ở bến xe, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm giữa dòng người qua lại. Có lẽ cô đang chờ một chuyến xe từ thành phố về thị trấn, hay một chuyến xe từ thị trấn lên thành phố, để tìm gặp anh. Hoặc đơn giản hơn, cô chỉ đứng đó, nhìn những chuyến xe đến rồi đi, và chờ đợi. Chờ đợi một lời hỏi han, một tín hiệu, một sự xuất hiện bất ngờ từ anh.

Anh nhớ lại những cuộc điện thoại thưa dần, những tin nhắn ngắn ngủi của cô. Giọng nói của Lê An, vốn nhẹ nhàng và ấm áp, dần mang theo một vẻ cam chịu, một sự thản nhiên đến đáng sợ. "Anh Hạo bận thì cứ lo việc đi. Em ở nhà vẫn ổn mà." Cô nói, nhưng anh cảm nhận được sự hụt hẫng, sự mỏi mòn trong từng âm tiết. Anh đã không nắm bắt được những tín hiệu ấy, những lời nói ẩn ý ấy. Anh đã quá bận tâm đến bản thân, đến sự nghiệp, đến những tham vọng cháy bỏng mà quên mất rằng, tình yêu cần sự vun đắp, cần sự hiện diện, không thể chỉ tồn tại bằng lời hứa suông và sự chờ đợi vô vọng.

Trong ký ức của anh, có một lần Lê An kể rằng cô đã lên thành phố, nhưng chỉ ghé qua bến xe rồi lại về. Anh hỏi tại sao không gọi cho anh, cô chỉ mỉm cười nhạt nhòa qua điện thoại: "Em sợ anh bận. Thôi, để lần khác vậy." Đó là một lời nói đầy cam chịu, một sự chấp nhận rằng cô không phải là ưu tiên hàng đầu của anh, rằng cô không đủ quan trọng để anh tạm gác lại mọi thứ mà gặp gỡ. Anh đã không hiểu được ý nghĩa sâu xa của lời nói đó vào thời điểm ấy. Anh đã nghĩ đó chỉ là sự thông cảm của cô dành cho anh, mà không nhận ra đó là sự buông bỏ dần dần, là dấu hiệu của một trái tim đang dần nguội lạnh.

Giờ đây, khi nhìn lại, anh thấy rõ mồn một hình ảnh Lê An rời đi khỏi bến xe. Không một lời từ biệt, không một giọt nước mắt công khai, chỉ là một cái quay lưng nhẹ nhàng, một bước chân chậm rãi hòa vào dòng người. Trong sự im lặng của chính anh, trong "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, cô đã chọn một lối đi khác. Cô đã chấp nhận một bến đỗ an yên, không phải vì tình yêu mãnh liệt, mà vì nhu cầu được quan tâm, được chở che, điều mà anh – kẻ đang mải mê chạy theo danh vọng – đã không thể cho cô.

Anh mở mắt, nhưng hình ảnh Lê An cô đơn ở bến xe vẫn ám ảnh tâm trí anh. Nỗi dằn vặt bóp nghẹt lồng ngực. "Em đã chờ đợi mình quá lâu...", anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, "Và anh đã để em đi, chỉ vì sự ngu ngốc, sự e dè của bản thân." Anh tự trách mình, tự trách sự thiếu dứt khoát, nỗi sợ bị từ chối, và sự chậm trễ trong việc bày tỏ cảm xúc. Tất cả những "nếu như ngày đó" giờ đây đều đã quá muộn. Anh đã tự tay đẩy Lê An ra xa, đã để cô mỏi mòn, và đã bỏ lỡ biết bao cơ hội để biến tình yêu thành hiện thực.

Tiếng bánh xe tàu rít lên một lần nữa, kéo anh trở lại khoang tàu lạnh lẽo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối mịt mùng bao phủ. Nỗi tiếc nuối này, nỗi dằn vặt khôn nguôi này, sẽ mãi mãi là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong tâm hồn anh. Anh đã gieo những hạt giống của sự im lặng và e dè, và giờ đây, anh phải gặt lấy quả đắng của sự mất mát. Anh biết, anh không thể thay đổi quá khứ, không thể quay ngược thời gian. Nhưng nỗi đau đớn khi nhận ra rằng chính mình, chính những lựa chọn của mình trong những năm tháng đại học ấy, đã đẩy Lê An đến một bến đỗ khác, lại càng khiến anh chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hối hận.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free